Labels

Thực sự yêu một người


Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ người ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi vì có thể bạn không biết được, tình yêu đó có ý nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hãy trân trọng và giữ gìn tình yêu của mình. Chiến đấu vì nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận.

Câu chuyện bắt đầu với một anh chàng tên Paul và một cô nàng tên Ella.




Cả hai đang là sinh viên đại học.

Một ngày hè, cả hai gặp nhau lần đầu tiên trên sân bóng rổ của trường. Ngẫu nhiên, họ được xếp chơi chung một đội. Hôm đó cả hai đều rất vui.

Lúc về, Ella giả vờ hỏi mượn điện thoại của Paul rồi gọi vào máy mình. Thế là cô có số của Paul. Sau đó, Ella gửi tin nhắn cho Paul, giả vờ như mình nhầm số. Paul trả lời lại. Ella lại gửi tiếp tin nhắn khác. Cứ thế, họ nhắn tin qua lại. Từ nhắn tin, họ chuyển qua gọi điện. Từ nói chuyện trên điện thoại, họ hẹn hò gặp nhau. Và rồi tình yêu đến với họ lúc nào không biết. Cả hai những tưởng, họ sẽ ở bên nhau cho đến cuối đời. Tình yêu của họ sẽ là vĩnh cửu.




Nhưng ba má Ella thì không nghĩ vậy. Họ phản đối. Họ cho rằng Paul không xứng với Ella và rằng chuyện yêu đương nhảm nhí hiện giờ sẽ phá hỏng tương lai tươi sáng của con gái họ.

Ella không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với ba má mình. Ella muốn chia tay. Paul không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với Ella hòng cứu lấy tình yêu của hai người.




Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: để Ella bước khỏi cuộc đời mình. Ella bị buộc đi du học ở nước ngoài. Vậy là hai người mất luôn liên lạc.

Đau đớn thật đó. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.





Năm năm sau, lúc này cả hai người đều đã trưởng thành và tự lập, Ella vẫn còn độc thânPaul thì có người yêu khác, Mary. Nhưng sâu thẳm tâm hồn, Paul chỉ yêu duy nhất một mình Ella thôi. Chỉ là, anh không có cơ hội để nói với cô điều đó.

Một lần, đang cùng Mary dạo phố, Paul vô tình trông thấy Ella. Cô thật sự chỉ đứng phía bên kia đường thôi. Chỉ cách anh có một sải chân. Trái tim anh như ngừng đập. Thật sự không rõ bản thân đang làm gì nữa, anh vùng người chạy băng qua đường, bỏ mặc Mary ở lại phía sau. Bần thần và ngơ ngẩn, anh đã không nhìn thấy một chiếc xe tải đang chạy tới.




Lúc Mary hét lên kinh hoàng cũng là lúc Ella quay người nhìn lại. Cô nhận ra khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy. Trái tim cô cũng như ngừng đập.

Ella nhào vào đám đông đang tụ tập. Paul vẫn còn thở. Bên cạnh anh lúc này là Mary, đang nói trong nghẹn ngào:

"Paul, anh không được bỏ cuộc... hãy gọi tên em, hãy gọi 100 lần, 1000 ngàn lần... được không anh? Đừng ngừng lại, gọi tên em... đừng nhắm mắt, anh... mở mắt ra nào và hãy gọi tên em..."

Paul được đưa đến bệnh viện. Cả MaryElla đều đi theo. Họ không biết nhau. Mỗi người đứng một góc, cúi đầu cầu nguyện.




Vị bác sĩ trở ra, đứng trước mặt Mary và nói:

"Cô Ella, chúng tôi xin lỗi, anh ấy đã bỏ cuộc sau khi gọi tên cô được 157 lần. Chúng tôi đã tận hết sức."

Mary gục người khóc nức nở, cô không quan tâm đến chuyện vị bác sĩ ấy đã gọi nhầm tên.

Chỉ có Ella, người run rẩy quỵ ngã nơi góc phòng là thấu hiểu. Cô biết tại sao Paul ngừng lại ở lần thứ 157. Bởi vì đó là ngày họ chia tay nhau. Ngày 15 tháng 7.




Năm năm, cô đã bỏ rơi tình yêu của mình đến 5 năm. Và bây giờ nỗi đau gấp ngàn lần ngày trước đang quật vào tim cô. Đau đớn.
(st)

Blog Radio84: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?


Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Blogger Lương Đình Khoa: “Mùa bao ký ức cho mình nhớ thương...


Bạn đang theo dõi Blog Radio số 84!

Các bạn thân mến, giữa dòng đời tấp nập, có những người chưa đến duyên - đến phận nhưng họ lại trở thành những phần không thể thiếu trong cuộc đời của nhau. Cuộc sống hiện đại nhiều khi người ta nghi ngờ liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác? Câu trả lời là còn rất nhiều bởi có người sẵn sàng vượt qua những dị nghị của dư luận để cứu vớt mảnh đời bất hạnh. Mời các bạn theo dõi

Blog Radio - Anh là giáo viên trẻ mới ra trường, về công tác ở mãi tận vùng hẻo lánh xa xôi của một miền trung du. Mùa mưa, đất nhão nhét không muốn bước chân ra khỏi nhà. Mùa nắng, những giọt nước trở nên cực kỳ quý giá và hiếm hoi…

Rồi còn cháy rừng, đất lở, mưa giông, lũ quét… Chừng ấy khó khăn trong lời của gia đình, bạn bè cũng không làm anh nhụt chí mà từ bỏ ý định đến với các học sinh nơi đây. Anh đến với các em bằng nhiệt huyết và sự say mê của một giáo viên trẻ tuổi. Anh muốn truyền cho học sinh không chỉ kiến thức, cả sự hồn nhiên, tươi trẻ của mình.

Có lẽ ông trời cũng đồng tình, ủng hộ với quyết định của anh nên ngày anh về là một ngày dịu mát, trời xanh trong gieo vào lòng người những niềm vui rộn ràng và tươi trẻ.

Anh về ở nhà Quang – giáo viên dạy toán, kiêm luôn Bí thư Đoàn trường. Và theo những gì anh tìm hiểu thì đây là một gia đình có truyền thống sư phạm: Đời cụ Quang, trong nhà có người dạy học ở trường Bưởi, ông cụ đẻ ra bố Quang bây giờ, trước kia cũng là thầy đồ dạy học. Hiện tại, bố Quang là hiệu trưởng một trường tiểu học, còn mẹ Quang làm ở trung tâm giáo dục thường xuyên của huyện. Quả là một truyền thống đáng để tự hào!

Còn gia đình anh, thậm chí cả họ nhà anh, chỉ có mỗi mình anh theo con đường sư phạm. Có lẽ đó là ý trời… Thuở nhỏ, anh thích chơi đùa cùng những con vật nhỏ xinh, giả làm thầy giáo dạy chúng học. Học lớp bốn rồi nhưng những giờ ra chơi anh vẫn thích chạy sang chơi ở lớp mẫu giáo bên cạnh trường… Bốn năm Đại học anh vẫn giữ được khuôn mặt cực kỳ "baby", vóc dáng thư sinh, trắng trẻo và tính tình vô tư, yêu đời như hồi còn học cấp Ba, chẳng có gì thay đổi…

Anh quyết định về dạy chữ cho những em nhỏ vùng trung du xa xôi - Ảnh minh họa: MJnicklove

Ngày đầu tiên, Quang dẫn anh đi lòng vòng khắp nơi, đến thăm nhà một số giáo viên trong trường và để cho anh thông thuộc đường đi lối lại…

Buổi tối, sau chương trình thời sự là anh về phòng, nằm lăn ra ngủ luôn. Lúc Quang gọi dậy xem bóng đá, anh có biết nhưng chân tay mỏi rã rời nên vờ không nghe thấy. Nhưng rồi một lát sau, có tiếng la hét, khóc lóc ở phòng bên khiến anh giật mình tỉnh hẳn. Anh định chạy ra xem có chuyên gì thì Quang có mặt và ngăn lại.

- Không có gì đâu, rồi cậu sẽ quen thôi!

Quang nhỉnh hơn anh hai tuổi, nhưng hai người xưng hô với nhau như những người bạn cho thân mật – cả Quang và anh đều nhất trí như thế. Anh nằm im, nghe Quang tâm sự:

- Đó là đứa em gái bướng bỉnh của mình. Nó bằng tuổi với cậu đấy, học ở mãi tận trong Thành phố Hồ Chí Minh và cũng mới về được một tuần nay thôi – với cái thai sáu tháng trong bụng… Mình với cậu hẳn chẳng lạ gì chuyện sống đôi, sống thử của một bộ phận sinh viên… Em gái mình cũng không thoát khỏi chuyện đó. Và bây giờ thì...

- ...

- Gia đình mình đã gọi điện vào trong đó cho gia đình gã kia để tìm cách giải quyết thì hay tin tên này nhiễm virut HIV do tiêm chích ma túy… Quả là một tin sét đánh ngang tai… Đó là lý do mà không khí buồn tẻ bao trùm lên căn nhà này cả một tuần nay rồi!

Quang lặng im.

Anh cũng vẫn lặng im, từ đầu đến cuối… Anh không ngủ lại được và thức một mạch đến sáng với những dòng suy nghĩ riêng của mình. Anh biết Quang cũng không ngủ, nằm bên cạnh anh trở mình liên tục…

Anh định sau những giờ lên lớp, buổi chiều anh sẽ tới nhà từng em học sinh do mình chủ nhiệm, vừa để biết tình hình của mỗi em trong lớp, vừa để hòa nhập với cuộc sống nơi đây. Nhưng dự định ấy lại chưa thực hiện được.


Hoa dã quỳ vàng một màu hiu hắt - Ảnh minh họa: Theo Blog Pleiku

Đã hơn hai tháng rồi. Anh bắt đầu cảm thấy mọi thứ ở đây thân thuộc đối với mình. Và chuyện về em gái của Quang đã chiếm mất thời gian cho cái dự định ban đầu kia của anh.

Những buổi chiều trôi qua sự trầm ngâm của anh, trong căn phòng nhìn ra dòng sông dã quỳ vàng một màu hiu hắt. Bất chợt ở ban công phòng bên cạnh có tiếng động. Anh nhìn sang, bắt gặp một khuôn mặt hốc hác, tiều tụy. Đôi mắt cô gái nhìn xoáy sâu vào anh không chớp khiến anh cảm thấy rùng mình. Và ánh mắt ấy cứ ám ảnh anh, theo anh cả vào trong giấc ngủ.

Ánh mắt ấy nói gì? Cô gái đang nghĩ gì? Cuộc sống của cô không thể mòn mỏi, lặng lẽ như Quỳnh và Giao trong "Tỏa nhị Kiều" của Xuân Diệu được. Nếu cuộc sống chỉ cho ta một trái chanh, thì tại sao ta không kiếm thêm một chút đường để có một ly nước chanh hoàn hảo? Anh học được điều đó. Trong khổ đau, con người ta lại sẽ tìm ra sự khởi phát của sức mạnh. Và anh, anh thấy mình có trách nhiệm gõ cửa, khơi dậy sức mạnh và nghị lực ấy trong cô…

Rồi từ đó chiều nào cũng vậy, anh lại ra đứng ở ban công, hướng về phía phòng cô gái và đọc những mẩu chuyện về số phận của con người. Nhân vật trong mỗi câu chuyện anh kể có những nỗi bất hạnh, mất mát, khổ đau riêng – nhưng họ đều có chung một thứ. Ấy là ý chí và nghị lực để vượt qua tất cả những điều đó…

Ban đầu, chỉ có anh với khoảng trống của ban công phía bên kia. Nhưng rồi những câu chuyện bình dị cảm động, giọng kể đầy truyền cảm, như tâm tình, nhắn nhủ ấy của anh khiến cô gái mở cửa bước ra, đứng nhìn anh – im lặng… Anh thấy đôi vai nhỏ bé của người con gái run lên theo từng tiếng nấc….

Hai ngày sau, khi ở nhà điện thoại lên báo tin chị gái anh sinh một bé trai kháu khỉnh, thì trên này em gái Quang cũng bắt đầu trở dạ. Bố Quang giận con gái mình và xem ra không có ý định tha thứ. Chỉ có ba người: anh, Quang và mẹ cô đưa cô vào viện.

Nửa giờ sau khi sinh, người con gái bất hạnh ấy đột ngột ra đi trong sự bàng hoàng, sững sờ của mọi người… Mẹ Quang ngất ngay tại chỗ. Còn anh, anh không thể nào quên được khuôn mặt ấy – khuôn mặt bình thản như đi vào giấc ngủ. Trên mi mắt cô còn đọng những giọt nước mắt – những giọt nước mắt khổ đau hay hạnh phúc – hạnh phúc khi được ôm sinh linh bé nhỏ ấy của mình trong vòng tay, có lẽ chỉ anh mới hiểu được…


Ánh mắt của cô gái ám ảnh anh theo anh vào tận giấc ngủ - Ảnh minh họa: xxchange

Một buổi chiều thứ bảy, người ta thấy anh về với một đứa bé trên tay. Những con mắt tò mò, những cái miệng đoán già đoán non… Chẳng mấy chốc cả khu phố đồn ầm lên rằng đó là con riêng của anh. Anh chẳng buồn giải thích, và cũng không có thời gian để giải thích cho tất cả mọi người. Anh mừng vì bố mẹ và chị gái khi nghe anh kể lại câu chuyện tỏ ra cảm thông và không nhìn đứa bé với cái nhìn xa lạ, lạnh lùng.

Người mà anh tưởng sẽ hiểu và thông cảm cho anh nhiều nhất – là người yêu anh thì lại không như anh nghĩ. Dường như với cô, câu chuyện của anh chỉ như một lời thanh minh cho lỗi lầm của mình… Hai người chia tay. Anh không trách cô, chỉ tiếc nuối cho mối tình đầu với những thánh ngày tươi đẹp mà anh và cô đã có.


Một tiếng thở dài trong đêm!

"Thời gian thấm thoắt thoi đưa,

Lặng trôi – tôi với ngẩn ngơ ngỡ ngàng…"

Anh bâng khuâng chép vào sổ thơ của mình hai câu thơ như thế.

Mùa dã quỳ nở vàng mênh mang - Ảnh minh họa: nhochaudau

Sáu năm trôi qua…

Nhanh thật! Anh không nghĩ mình đã gắn bó được chừng ấy thời gian với mảnh đất này. Lớp học sinh đầu tiên của anh, giờ có người sớm trưởng thành và thường xuyên liên lạc với anh. Soi mình vào gương, anh dễ dàng nhận ra mình đen hơn, khuôn mặt "baby" ngày nào giờ có vẻ "xương xẩu" một chút và rắn rỏi hơn. Anh mỉm cười – nụ cười nguyên vẻ rạng rỡ tràn đầy như thuở nào…

Một buổi sáng trời đổ mưa – cơn mưa đầu mùa ngọt lành và mát mẻ. Anh vừa từ dưới nhà trở lên, và lần này không giống như bao lần về thăm nhà khác vì anh dắt theo một bé gái tóc ngắn có đôi mắt to tròn đầy vẻ lém lỉnh, trông khá thông minh. Đó là đứa trẻ của sáu năm về trước. Nó đã đến tuổi đi học. Và anh muốn cho nó vào học ở ngôi trường của ông ngoại nó, với tờ giấy khai sinh có tên con bé, tên mẹ nó, và tên anh.

- Vậy là khi đến nhà, con phải chào bác Quang, chào ông bà ngoại hả bố? – Cô bé hỏi lại anh.

Anh mỉm cười xoa đầu con bé. Nó đã trở thành một phần ý nghĩa trong cuộc sống của anh tự bao giờ, anh chẳng biết, chỉ biết những lần ở nhà điện lên báo tin nó bị sốt phải vào viện, hay có chuyện gì liên quan đến con bé là anh lại cuống cuồng thu xếp về ngay. Nhiều lần anh tưởng chừng như con bé không thể qua khỏi. Người nó xanh xao, gầy guộc… Nhưng cuối cùng ông trời cũng nghe thấy lời nguyện cầu của anh để cho nó tiếp tục được làm bạn với anh. Anh biết sẽ đến một ngày, nó cũng phải ra đi, giống như người mẹ bất hạnh của nó, nên anh dồn hết tình yêu thương từ trái tim đầy nhiệt huyết của người học Văn, dạy Văn cho đứa trẻ này.

Anh dẫn con bé ra mộ của mẹ nó trước, đúng vào mùa dã quỳ nở vàng mênh mang. Con bé thích lắm! Nó chạy nhảy, nô đùa giữa thảm hoa màu vàng rực rỡ như một chú chim nhỏ xinh hồn nhiên… Ánh nắng buổi mai rọi xuống bờ vai nó, lấp lóa trên vành mũ trắng và những sợi tóc mai sáng bừng lên, trông như một thiên thần nhỏ đáng yêu!

Nhưng không phải chỉ có một mình anh say sưa với khung cảnh thần tiên ấy.

Từ trên ban công của ngôi nhà cách đó chừng 100m, có một đôi mắt khác cũng đăm đắm nhìn vào con bé với một nỗi niềm xúc động ghê ghớm!

Đó là bố của Quang. Ông chợt bàng hoàng… Đứa bé gái ấy sao lại giống với con gái ông hồi nhỏ đến vậy!

Và đôi mắt ông ươn ướt…

Mùa mưa đang về với miền trung du, tưới đằm và dịu mát lòng người để chợt nghe xôn xao những thanh âm rộn ràng tươi trẻ…

Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

'You Are Not Alone' - Em sẽ không cô đơn

'You Are Not Alone'
Michael Jackson




http://farm4.static.flickr.com/3339/3209339562_363211301b.jpg
Another day has gone
I'm still all alone
How could this be
You're not here with me
You never said goodbye
Someone tell me why
Did you have to go
And leave my world so cold

Everyday I sit and ask myself
How did love slip away
Something whispers in my ear and says
That you are not alone
For I am here with you
Though you're far away
I am here to stay

But you are not alone
For I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart
But you are not alone

'Lone, 'lone
Why, 'lone

Just the other night
I thought I heard you cry
Asking me to come
And hold you in my arms
I can hear your prayers
Your burdens I will bear
But first I need your hand
Then forever can begin

Everyday I sit and ask myself
How did love slip away
Something whispers in my ear and says
That you are not alone
For I am here with you
Though you're far away
I am here to stay

For you are not alone
For I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart
For you are not alone

Whisper three words and I'll come runnin'
And girl you know that I'll be there
I'll be there

You are not alone
For I am here with you
Though you're far away
I am here to stay
For you are not alone
For I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart

For you are not alone
For I am here with you
Though you're far away
I am here to stay

For you are not alone
For I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart

For you are not alone...

Câu đố của trái tim

"Có thể cho em khoảng thời gian của một bài hát được không? Để nghe câu chuyện đến đoạn cuối rồi mới nói lời tạm biệt. Những giọt nước mắt em tặng anh, hãy cứ để lại trong những màn mưa..."

1. La place

Nắng phả lên những con phố cổ một thứ màu vàng kì lạ, như mạ lại những kỉ niệm xưa của nó và anh. Nó đang bước dọc những con phố nối dài tưởng chừng như vô tận. Chỉ là bước thôi. Không cần biết sẽ đi về đâu, phó mặc suy nghĩ cho đôi chân. Vào một chiều nắng như thế này, anh cũng đi theo nó. Cũng chỉ là bước thôi. Nó chả biết là mình đang đi đâu cả. Và anh cũng biết như vậy, nhưng anh vẫn đi theo nó. Cái cảm giác như thể dù nó có đi đâu, làm gì thì anh cũng vẫn ở bên và ủng hộ nó vậy. Cái cảm giác cho nó sự bình yên kể cả khi nó biết mình đang rơi xuống một cái vực rất sâu, nhưng sẽ ổn thôi vì anh sẽ ở đó và đỡ nó. Nó vẫn đang bước, bất chợt nó quay đầu lại. Không, chỉ có mình nó bước thôi, giờ chỉ có mình nó mà thôi. Và chưa bao giờ nhiều như lúc này, nó ước trời mưa thật to, để che những giọt nước đang trực trào khỏi mí mắt.

Ngồi ngả đầu ra cái ghế bành to tướng màu tím của So hot, nó bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ như kiểu nếu như người ta kê đống bàn ghế này lộn xộn một chút thì sao nhỉ? Chắc sẽ tốn diện tích hơn nhưng sẽ hay ho hơn đôi chút, và rằng liệu chúng có cần phải to đùng đến thế không? Chúng làm nó cảm thấy mình bé nhỏ lại và lọt thỏm. Có nên treo thêm những cái đèn lồng vào không? Như thế chắc sẽ làm mất cái tổng thể phong cách, vì căn phòng này thuộc trường phái Tây Âu. Thế còn nến thì sao? Nó thích những gì phát sáng và lấp lấnh. Ngoài ban công, nhà thờ vươn lên cao vút, chọc vào bầu trời hè xanh thẳm cao vời vợi. Đối diện là la place, một nhà hàng được xây theo kiến trúc pháp với những khẩu hiệu-rất-lạ-để-treo-trong-một-nhà-hàng. Anh rất thích ngồi đây, có lẽ anh thích sự thoải mái ở đây chăng, khi những chiếc ghế to đùng và cứng nhắc ở So hot được thay bằng cỡ trung bình, mềm mại và có màu sắc trung tính? Hay là ở đây còn có thể vẽ lung tung lên giấy trắng khổ lớn? Nó mở chiếc laptop của mình ra và check mail. Một tin nhắn lạ kì và ngắn ngủi: "29h chiều tại la place nhớ. Bàn số 5, nơi có số 4 và chứ H to đùng! Nếu cô có đủ can đảm!" Đồ điên! Nó nghĩ!

11h15': tin nhắn của anh: "Em à, anh với em cần nói chuyện, làm ơn hãy trả lời tin nhắn và nhận điện thoại của anh được không?"

Nó đang đi dọc những con phố. Nhưng hôm nay không chỉ là bước nữa, là bước và nghĩ. Đầu nó đang luẩn quẩn với la place, 29, 4H... "Hay thật! Và giờ đầu óc tôi kẹt với cái tin nhắn vớ vẩn của một tên rỗi việc nào đó!" Nó lầm bầm. Nó có một điểm yếu, nó tò mò kinh khủng, nó thích đi tìm câu trả lời, của bất kì câu đố nào. Và khi chưa tìm được câu trả lời, nó chưa thể thôi suy nghĩ. Làm gì có 29h chiều và la place làm sao có bàn số 5 khi ở đó không đánh số bàn! Còn 4H là cái gì! Nó ngồi trong So hot và vẩn vơ cả chiều. Nó nghĩ đến những múi giờ trên thế giới, những khu nhà tập thể... Đều không có nghĩa lí gì! Nếu như những thứ còn lại không liên quan đến những con số thì sao? Nếu như bỏ qua giờ hay la place hay số bàn. Chỉ có những con số thôi! Chỉ có 29, 5, và 4! Những con số này có ý nghĩa gì vậy???

Mày đang làm gì thế?

Viết bản kiểm điểm, đi học muộn.

Hôm nay ngày bao nhiêu nhờ?

27 tháng 5. Khoan đã! Ngày 27 tháng 5! Nó hét toáng lên.

Thì sao? Cái con điên này! Mày làm sao thế?

Ờ không có gì.

Ngày và tháng! Ngày 29 và tháng 5! Thế còn 4H là gì? Là giờ sao? là 4h nếu chứ H không viết hoa. Tức là tin nhắn sẽ trở thành: "Ngày 29 tháng 5. 4h chiều tại la place." Thế còn vì sao chữ H lại viết hoa chứ?! Còn 2 ngày nữa, liệu mình có nên đến không? Có thể đây chỉ là trò đùa của lũ bạn. Nó lan man trong những suy nghĩ. Trời âm u. Gió thổi mạnh. Bão mùa hè. Về thôi! Nó phóng xe ra khỏi những con phố cổ, từng giọt mưa cứ nặng hạt dần thi nhau rơi xuống. Nó không mặc áo mưa, cứ thế phóng, nó muốn những giọt mưa mát lạnh xua đi cái nóng hè oi ả.




Hôm nay thằng Hưng nó hỏi mày đấy.

Sao?

Nó hỏi mày có ốm không? Sao không trả lời tin nhắn của nó? Lại có chuyện gì à?

Không. chả sao cả.

Chiều mai đi shopping cùng tao không?

Chiều 29, nó lẩm bẩm.

Ừ.

Không, chiều hôm đấy tao bận rồi.

Nó đang ngồi ở So hot, và nhìn chằm chằm sang la place. 4h15 rồi nhưng chả có ai đứng trước của nhà hàng đến 15 giây, và cũng chả có ai có dấu hiệu là đang đợi chờ. Hay là tên rỗi việc kia đã ngồi trong nhà hàng rồi nhỉ? Không thể, tất cả những người bước vào đấy đều là những người mình không quen mà!

"5h rồi. Về thôi! Thế là quá đủ cho trò thám tử này rồi!" nó tự nhủ. Nhưng rồi nó vẫn cố lượn qua la place một chút và đắn đo đến vài phút trước khi bước vào trong và hỏi một cô bồi bàn về cái bàn số 5. "Có một anh chàng đã để lại lời nhắn cho người hỏi về cái bàn số 5. Chắc là cô rồi. Chờ tôi một chút." Nói rồi chị ta lấy một mẩu giấy nhắn ra và đưa cho tôi."

2. Je t'aime

Nó đã rất vui, phải thú nhận là như vậy. Vui đến phát điên lên được. Nó cũng không biết vì sao nữa. Vì nó đã giải được một câu đố chăng? Niềm vui của nó kéo dài được mấy giây ngay sau khi nó mở bức thư ra và nhận được một tin nhắn nữa, với nội dung đọc xong chả hiểu cái mô tê gì! Lại một câu đó nữa!

"Cuối con phố bằng lăng tím là lời nhắn gửi yêu thương.

Những lời yêu thương đầu tiên anh dạy em nói."

Một tuần nữa nó sẽ bay sang Pháp đấy! Con bạn chạy đến giọng tâm sự

Mày định thế nào đây?

Thế nào là thế nào?

Thế không định chào tạm biệt hay nhắn gửi gì à? Cứ thế là để người ta đi thôi à?

Ừ.

Tao chả hiểu nổi mày nữa.

Giờ tao với nó chả còn gì cả. Nó bỏ tao đi thì tao để nó đi chứ sao!

Sao mày lại có cái suy nghĩ vớ vẩn ấy nhờ? Nó đi du học, đi 1 năm rồi lại về với mày chứ có sao đâu...

Mày tưởng cách nhau mấy nghìn km, chênh lệch mấy múi giờ, và trong cái 1 năm ấy chỉ chờ đợi trên màn hình vi tính hay điện thoại là dễ dàng lắm sao! Mày tưởng tao chịu nổi cái cảnh yêu nhau như thế sao! Đằng nào cũng không thể như vậy thì chia tay luôn đi, đường ai nấy đi! Tao mệt mỏi, lắm rồi, tao không thể chờ đợi nó kiểu như thế được...

Nó nằm bẹp trên giường. Một sáng chủ nhật âm u. Nó đã không ngủ cả đêm hôm qua, chỉ vì những cơn ác mộng cứ bám riết lấy nó. Nó đã tưởng tượng ra cái cảnh anh đi và mãi mãi sẽ không bao giờ trở về, cái cảnh nó lạc lõng giữa con phố đông đúc và cảm thấy hụt hẫng lạ thường. Không! Nó sẽ không để như vậy. Chính vì thế mà mấy ngày này con phố cổ đã trở nên thân thuộc với cảnh một mình của nó. Nên như vậy, vì có lẽ thời gian tới, cũng chỉ có mình nó bước dọc qua đây thôi. Nó chuyển đầu óc mình sang những thứ khác, nó không muốn nghĩ tới việc đó nữa. Và câu đố hôm trước là sự lựa chọn hoàn hảo. "Cuối con phố bằng lăng tím" ư? Thực sự thì con phố nào chả có cây bằng lăng, biết tìm ở đâu đây! "Lời nhắn gửi yêu thương'' là 3 từ kì diệu đấy sao? Chắc vậy rồi. Vậy thì tức là cuối một con phố nào đó sẽ có một cửa hàng nào đó có biển hiệu đề những lời lẽ yêu thương ngọt ngào. Và đó phải là những từ "anh dạy em". Khoan đã! Mình quen người này! Người này đã dạy mình nói "lời lẽ yêu thương'' sao? Là ai vậy nhỉ? Nó lên mạng search về những quán cafe, nhà hàng có tên "anh yêu em hay i love you" gì đó. Nhưng bất lực, không thấy quán nào như thế cả. Không chịu từ bỏ, nó dắt xe đi tìm "con phố bằng lăng tím". Hà Nội đầu hè, nắng vàng rực rỡ, chốc chốc lại có cơn gió nhẹ thoảng qua, và dọc những con phố ấy, có một con bé lao đi rất nhanh, đi tìm những cây bằng lăng tím, một lời giải, một tình yêu mà nó đang để mất.

Hồ Gươm lung linh ánh đèn, con phố Phan Đình Phùng ngát mùi hoa sữa, Lý Nam Đế với vòm cây xanh mát rượi... ở đâu, ở đâu chứ! Không thể ở phố cổ được, không thể ở trung tâm thành phố! Nơi có bằng lăng thì không có quán xá với những lời lẽ yêu thương! Nó lủi thủi đi về, nó mệt lắm rồi. Nó phóng xe dọc con phố Kim Mã, mắt hướng về công viên Thủ Lệ.

Mày có biết "những con phố bằng lăng tím" ở đâu không? nó bất chợt hỏi con bạn

Hỏi gì lạ thế? Đang làm thơ đấy à?

Thôi bỏ đi!

Bằng lăng ư? Chỗ gần nhà mày có một hàng bằng lăng tím dài mà, đẹp lắm. Hôm trước vừa đi cùng con chị qua đấy. Hè rồi bằng lăng nở tím ngắt dọc phố luôn, nhìn mà phê...

Cái gì? Ở đâu cơ?

Thì đâu đâu gần nhà mày, phố Kim Mã hay sao ý.

Hả?

Mà mày cần bằng lăng làm gì hả?

Ờ không có gì.

Nó đang chạy dọc con phố Kim Mã, và đúng thật đây là con phố của những cây bằng lăng tím. Sao nó không bao giờ để ý nhỉ, cứ đi tìm ở xa xôi, hoá ra lại ngay gần nhà. "Những lời yêu thương anh dạy em nói" ở đâu chứ! Dọc đây chẳng có nhiều quán cafe hay nhà hàng nào, nhưng có một cửa hiệu làm nó chú ý, một cửa hiệu quần áo. Cửa hiệu giản dị, với bậc thềm khá cao. Bên trong có những bộ đồ bằng lụa rất sang trọng, những chiếc túi sợi, túi cói trông mộc mạc. Nó không vào trong, chỉ đứng ngoài nhìn, và cũng chỉ cần có thế, nó đã tìm được câu trả lời cho câu đố hóc búa. Lời giải nằm ở tên cửa hiệu: "je t'aime". Nó sững sờ. Là anh. Là Hưng. Je t'aime có nghĩa là anh yêu em bằng tiếng pháp. Anh chính là người đã dạy nó từ đó...

Nó đang phóng xe rất vội. Nó đang đứng trước cửa nhà anh. Nó định nói gì, nó không biết nữa. Nó định giải thích về những việc làm của nó trong quá khứ như thế nào, nó cũng không biết nữa. Nó không biết. giờ nó không lo nghĩ nhiều về tương lai nữa, nó không quan tâm sau khi anh đi du học rồi sẽ ra sao nữa. Điều quan trọng là anh đang ở đây, ngay trước mặt nó. Anh đang mỉm cười và nó cũng đang mỉm cười...

Cô gái nhỏ bước dọc con phố bàng bạc nắng hè cùng chàng trai. Chỉ là bước thôi, bước theo anh. Cái cảm giác như thể dù anh có đi đến những chân trời xa xôi thì cô sẽ vẫn ở bên anh và ủng hộ anh. Cái cảm giác như thể cô đang sống hết mình cho từng giây phút của hiện tại, bỏ quên quá khứ và chờ đợi những thử thách của tương lai.

Cho những con người đi thật xa... để trở về nhà...

Cin

( theo zing )

[ Music ] - Why does it rain - Darin Zanyar


Đau xót - chỉ vọn vẹn 2 từ còn đọng lại khi cơn mưa vẫn đeo đẳng bạn đến giấc ngủ muộn ...vì cơn mưa lạnh và vì bạn cần hơi ấm - vì bạn phải ở xa người bạn yêu ...vì chỉ có cơn mưa bạn mới thấy tâm hồn mình quá yếu đuối và bật khóc thật dễ dàng sau một cơn gió buốt đến run người.
Một ngày như thế nào đã trôi qua nhỉ? Một đống hỗn độn và 1 chút stress vì chẳng biết làm gì với đống hỗn độn làm mình thật lúng túng và ngớ ngẩn.

http://files.myopera.com/vietthu83/Images/rain3.gif
Mưa đến bên 1 quán cà phê đã quá nhiều kỷ niệm, những khi một mình gật gù ngái ngủ chờ đợi bạn bè hay khi bên cạnh một ai đó để ngồi nhìn về một hướng...

Mưa - vì sao trời lại mưa vậy bạn? Lòng tôi chợt khẽ thốt lên 1 câu hỏi cũng ngớ ngẩn không kém gương mặt.Tôi thường nhiều lần giải thích cho chính mình theo 1 kiểu đúng style của chính mình "bởi vì ông trời đang nhớ người yêu"

Đau xót - chỉ vọn vẹn 2 từ còn đọng lại khi cơn mưa vẫn đeo đẳng bạn đến giấc ngủ muộn, vì cơn mưa lạnh và vì bạn cần hơi ấm - vì bạn phải ở xa người bạn yêu. Vì chỉ có cơn mưa bạn mới thấy tâm hồn mình quá yếu đuối và bật khóc thật dễ dàng sau một cơn gió buốt đến run người...

"Vì sao trời lại mưa..."
Vì sao lòng lại đau?

Tôi không thể tin cô ấy lại ra đi
Tôi không thể tin rằng chúng tôi không còn được ở bên nhau nữa.
Có điều gì trong mắt nàng mà tôi chưa từng thấy trước đây.
Tôi đỗi ngạc nhiên, khi cô ấy nói rằng: em không còn yêu nữa.
Ôi, em yêu,
Tôi cứ day dứt mãi, không thể quên được.
Xin hãy cho Tôi biết...

Vì sao trời lại mưa...?"

Không hẳn vì thích những bản nhạc buồn tự sự, đơn giản chỉ 1 câu hỏi "tại sao trời lại mưa" hay tại sao cho tại sao những câu hỏi muôn thuở không thể có giải đáp, cũng như tôi thích đi vào những ngõ đường to để rồi tự mình làm lạc lối trong âm thanh du dương và những chiếc lá vàng rơi rụng trên những góc đường rẽ hẹp.

Có khi nào bạn chợt hỏi "vì sao trời lại mưa...?" để rồi từ đó cũng biết cách trả lời cho câu hỏi "vì sao ta yêu nhau" chưa?

(Bài viết của AndyOrchis)


 
TRANG CHỦ -- -- BLOG RADIO -- -- ALBUM ẢNH -- -- NGHE NHẠC -- -- VUI CƯỜI