Labels

Showing posts with label Truyện. Show all posts
Showing posts with label Truyện. Show all posts

Thực sự yêu một người


Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ người ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi vì có thể bạn không biết được, tình yêu đó có ý nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hãy trân trọng và giữ gìn tình yêu của mình. Chiến đấu vì nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận.

Câu chuyện bắt đầu với một anh chàng tên Paul và một cô nàng tên Ella.




Cả hai đang là sinh viên đại học.

Một ngày hè, cả hai gặp nhau lần đầu tiên trên sân bóng rổ của trường. Ngẫu nhiên, họ được xếp chơi chung một đội. Hôm đó cả hai đều rất vui.

Lúc về, Ella giả vờ hỏi mượn điện thoại của Paul rồi gọi vào máy mình. Thế là cô có số của Paul. Sau đó, Ella gửi tin nhắn cho Paul, giả vờ như mình nhầm số. Paul trả lời lại. Ella lại gửi tiếp tin nhắn khác. Cứ thế, họ nhắn tin qua lại. Từ nhắn tin, họ chuyển qua gọi điện. Từ nói chuyện trên điện thoại, họ hẹn hò gặp nhau. Và rồi tình yêu đến với họ lúc nào không biết. Cả hai những tưởng, họ sẽ ở bên nhau cho đến cuối đời. Tình yêu của họ sẽ là vĩnh cửu.




Nhưng ba má Ella thì không nghĩ vậy. Họ phản đối. Họ cho rằng Paul không xứng với Ella và rằng chuyện yêu đương nhảm nhí hiện giờ sẽ phá hỏng tương lai tươi sáng của con gái họ.

Ella không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với ba má mình. Ella muốn chia tay. Paul không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với Ella hòng cứu lấy tình yêu của hai người.




Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: để Ella bước khỏi cuộc đời mình. Ella bị buộc đi du học ở nước ngoài. Vậy là hai người mất luôn liên lạc.

Đau đớn thật đó. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.





Năm năm sau, lúc này cả hai người đều đã trưởng thành và tự lập, Ella vẫn còn độc thânPaul thì có người yêu khác, Mary. Nhưng sâu thẳm tâm hồn, Paul chỉ yêu duy nhất một mình Ella thôi. Chỉ là, anh không có cơ hội để nói với cô điều đó.

Một lần, đang cùng Mary dạo phố, Paul vô tình trông thấy Ella. Cô thật sự chỉ đứng phía bên kia đường thôi. Chỉ cách anh có một sải chân. Trái tim anh như ngừng đập. Thật sự không rõ bản thân đang làm gì nữa, anh vùng người chạy băng qua đường, bỏ mặc Mary ở lại phía sau. Bần thần và ngơ ngẩn, anh đã không nhìn thấy một chiếc xe tải đang chạy tới.




Lúc Mary hét lên kinh hoàng cũng là lúc Ella quay người nhìn lại. Cô nhận ra khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy. Trái tim cô cũng như ngừng đập.

Ella nhào vào đám đông đang tụ tập. Paul vẫn còn thở. Bên cạnh anh lúc này là Mary, đang nói trong nghẹn ngào:

"Paul, anh không được bỏ cuộc... hãy gọi tên em, hãy gọi 100 lần, 1000 ngàn lần... được không anh? Đừng ngừng lại, gọi tên em... đừng nhắm mắt, anh... mở mắt ra nào và hãy gọi tên em..."

Paul được đưa đến bệnh viện. Cả MaryElla đều đi theo. Họ không biết nhau. Mỗi người đứng một góc, cúi đầu cầu nguyện.




Vị bác sĩ trở ra, đứng trước mặt Mary và nói:

"Cô Ella, chúng tôi xin lỗi, anh ấy đã bỏ cuộc sau khi gọi tên cô được 157 lần. Chúng tôi đã tận hết sức."

Mary gục người khóc nức nở, cô không quan tâm đến chuyện vị bác sĩ ấy đã gọi nhầm tên.

Chỉ có Ella, người run rẩy quỵ ngã nơi góc phòng là thấu hiểu. Cô biết tại sao Paul ngừng lại ở lần thứ 157. Bởi vì đó là ngày họ chia tay nhau. Ngày 15 tháng 7.




Năm năm, cô đã bỏ rơi tình yêu của mình đến 5 năm. Và bây giờ nỗi đau gấp ngàn lần ngày trước đang quật vào tim cô. Đau đớn.
(st)

Câu đố của trái tim

"Có thể cho em khoảng thời gian của một bài hát được không? Để nghe câu chuyện đến đoạn cuối rồi mới nói lời tạm biệt. Những giọt nước mắt em tặng anh, hãy cứ để lại trong những màn mưa..."

1. La place

Nắng phả lên những con phố cổ một thứ màu vàng kì lạ, như mạ lại những kỉ niệm xưa của nó và anh. Nó đang bước dọc những con phố nối dài tưởng chừng như vô tận. Chỉ là bước thôi. Không cần biết sẽ đi về đâu, phó mặc suy nghĩ cho đôi chân. Vào một chiều nắng như thế này, anh cũng đi theo nó. Cũng chỉ là bước thôi. Nó chả biết là mình đang đi đâu cả. Và anh cũng biết như vậy, nhưng anh vẫn đi theo nó. Cái cảm giác như thể dù nó có đi đâu, làm gì thì anh cũng vẫn ở bên và ủng hộ nó vậy. Cái cảm giác cho nó sự bình yên kể cả khi nó biết mình đang rơi xuống một cái vực rất sâu, nhưng sẽ ổn thôi vì anh sẽ ở đó và đỡ nó. Nó vẫn đang bước, bất chợt nó quay đầu lại. Không, chỉ có mình nó bước thôi, giờ chỉ có mình nó mà thôi. Và chưa bao giờ nhiều như lúc này, nó ước trời mưa thật to, để che những giọt nước đang trực trào khỏi mí mắt.

Ngồi ngả đầu ra cái ghế bành to tướng màu tím của So hot, nó bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ như kiểu nếu như người ta kê đống bàn ghế này lộn xộn một chút thì sao nhỉ? Chắc sẽ tốn diện tích hơn nhưng sẽ hay ho hơn đôi chút, và rằng liệu chúng có cần phải to đùng đến thế không? Chúng làm nó cảm thấy mình bé nhỏ lại và lọt thỏm. Có nên treo thêm những cái đèn lồng vào không? Như thế chắc sẽ làm mất cái tổng thể phong cách, vì căn phòng này thuộc trường phái Tây Âu. Thế còn nến thì sao? Nó thích những gì phát sáng và lấp lấnh. Ngoài ban công, nhà thờ vươn lên cao vút, chọc vào bầu trời hè xanh thẳm cao vời vợi. Đối diện là la place, một nhà hàng được xây theo kiến trúc pháp với những khẩu hiệu-rất-lạ-để-treo-trong-một-nhà-hàng. Anh rất thích ngồi đây, có lẽ anh thích sự thoải mái ở đây chăng, khi những chiếc ghế to đùng và cứng nhắc ở So hot được thay bằng cỡ trung bình, mềm mại và có màu sắc trung tính? Hay là ở đây còn có thể vẽ lung tung lên giấy trắng khổ lớn? Nó mở chiếc laptop của mình ra và check mail. Một tin nhắn lạ kì và ngắn ngủi: "29h chiều tại la place nhớ. Bàn số 5, nơi có số 4 và chứ H to đùng! Nếu cô có đủ can đảm!" Đồ điên! Nó nghĩ!

11h15': tin nhắn của anh: "Em à, anh với em cần nói chuyện, làm ơn hãy trả lời tin nhắn và nhận điện thoại của anh được không?"

Nó đang đi dọc những con phố. Nhưng hôm nay không chỉ là bước nữa, là bước và nghĩ. Đầu nó đang luẩn quẩn với la place, 29, 4H... "Hay thật! Và giờ đầu óc tôi kẹt với cái tin nhắn vớ vẩn của một tên rỗi việc nào đó!" Nó lầm bầm. Nó có một điểm yếu, nó tò mò kinh khủng, nó thích đi tìm câu trả lời, của bất kì câu đố nào. Và khi chưa tìm được câu trả lời, nó chưa thể thôi suy nghĩ. Làm gì có 29h chiều và la place làm sao có bàn số 5 khi ở đó không đánh số bàn! Còn 4H là cái gì! Nó ngồi trong So hot và vẩn vơ cả chiều. Nó nghĩ đến những múi giờ trên thế giới, những khu nhà tập thể... Đều không có nghĩa lí gì! Nếu như những thứ còn lại không liên quan đến những con số thì sao? Nếu như bỏ qua giờ hay la place hay số bàn. Chỉ có những con số thôi! Chỉ có 29, 5, và 4! Những con số này có ý nghĩa gì vậy???

Mày đang làm gì thế?

Viết bản kiểm điểm, đi học muộn.

Hôm nay ngày bao nhiêu nhờ?

27 tháng 5. Khoan đã! Ngày 27 tháng 5! Nó hét toáng lên.

Thì sao? Cái con điên này! Mày làm sao thế?

Ờ không có gì.

Ngày và tháng! Ngày 29 và tháng 5! Thế còn 4H là gì? Là giờ sao? là 4h nếu chứ H không viết hoa. Tức là tin nhắn sẽ trở thành: "Ngày 29 tháng 5. 4h chiều tại la place." Thế còn vì sao chữ H lại viết hoa chứ?! Còn 2 ngày nữa, liệu mình có nên đến không? Có thể đây chỉ là trò đùa của lũ bạn. Nó lan man trong những suy nghĩ. Trời âm u. Gió thổi mạnh. Bão mùa hè. Về thôi! Nó phóng xe ra khỏi những con phố cổ, từng giọt mưa cứ nặng hạt dần thi nhau rơi xuống. Nó không mặc áo mưa, cứ thế phóng, nó muốn những giọt mưa mát lạnh xua đi cái nóng hè oi ả.




Hôm nay thằng Hưng nó hỏi mày đấy.

Sao?

Nó hỏi mày có ốm không? Sao không trả lời tin nhắn của nó? Lại có chuyện gì à?

Không. chả sao cả.

Chiều mai đi shopping cùng tao không?

Chiều 29, nó lẩm bẩm.

Ừ.

Không, chiều hôm đấy tao bận rồi.

Nó đang ngồi ở So hot, và nhìn chằm chằm sang la place. 4h15 rồi nhưng chả có ai đứng trước của nhà hàng đến 15 giây, và cũng chả có ai có dấu hiệu là đang đợi chờ. Hay là tên rỗi việc kia đã ngồi trong nhà hàng rồi nhỉ? Không thể, tất cả những người bước vào đấy đều là những người mình không quen mà!

"5h rồi. Về thôi! Thế là quá đủ cho trò thám tử này rồi!" nó tự nhủ. Nhưng rồi nó vẫn cố lượn qua la place một chút và đắn đo đến vài phút trước khi bước vào trong và hỏi một cô bồi bàn về cái bàn số 5. "Có một anh chàng đã để lại lời nhắn cho người hỏi về cái bàn số 5. Chắc là cô rồi. Chờ tôi một chút." Nói rồi chị ta lấy một mẩu giấy nhắn ra và đưa cho tôi."

2. Je t'aime

Nó đã rất vui, phải thú nhận là như vậy. Vui đến phát điên lên được. Nó cũng không biết vì sao nữa. Vì nó đã giải được một câu đố chăng? Niềm vui của nó kéo dài được mấy giây ngay sau khi nó mở bức thư ra và nhận được một tin nhắn nữa, với nội dung đọc xong chả hiểu cái mô tê gì! Lại một câu đó nữa!

"Cuối con phố bằng lăng tím là lời nhắn gửi yêu thương.

Những lời yêu thương đầu tiên anh dạy em nói."

Một tuần nữa nó sẽ bay sang Pháp đấy! Con bạn chạy đến giọng tâm sự

Mày định thế nào đây?

Thế nào là thế nào?

Thế không định chào tạm biệt hay nhắn gửi gì à? Cứ thế là để người ta đi thôi à?

Ừ.

Tao chả hiểu nổi mày nữa.

Giờ tao với nó chả còn gì cả. Nó bỏ tao đi thì tao để nó đi chứ sao!

Sao mày lại có cái suy nghĩ vớ vẩn ấy nhờ? Nó đi du học, đi 1 năm rồi lại về với mày chứ có sao đâu...

Mày tưởng cách nhau mấy nghìn km, chênh lệch mấy múi giờ, và trong cái 1 năm ấy chỉ chờ đợi trên màn hình vi tính hay điện thoại là dễ dàng lắm sao! Mày tưởng tao chịu nổi cái cảnh yêu nhau như thế sao! Đằng nào cũng không thể như vậy thì chia tay luôn đi, đường ai nấy đi! Tao mệt mỏi, lắm rồi, tao không thể chờ đợi nó kiểu như thế được...

Nó nằm bẹp trên giường. Một sáng chủ nhật âm u. Nó đã không ngủ cả đêm hôm qua, chỉ vì những cơn ác mộng cứ bám riết lấy nó. Nó đã tưởng tượng ra cái cảnh anh đi và mãi mãi sẽ không bao giờ trở về, cái cảnh nó lạc lõng giữa con phố đông đúc và cảm thấy hụt hẫng lạ thường. Không! Nó sẽ không để như vậy. Chính vì thế mà mấy ngày này con phố cổ đã trở nên thân thuộc với cảnh một mình của nó. Nên như vậy, vì có lẽ thời gian tới, cũng chỉ có mình nó bước dọc qua đây thôi. Nó chuyển đầu óc mình sang những thứ khác, nó không muốn nghĩ tới việc đó nữa. Và câu đố hôm trước là sự lựa chọn hoàn hảo. "Cuối con phố bằng lăng tím" ư? Thực sự thì con phố nào chả có cây bằng lăng, biết tìm ở đâu đây! "Lời nhắn gửi yêu thương'' là 3 từ kì diệu đấy sao? Chắc vậy rồi. Vậy thì tức là cuối một con phố nào đó sẽ có một cửa hàng nào đó có biển hiệu đề những lời lẽ yêu thương ngọt ngào. Và đó phải là những từ "anh dạy em". Khoan đã! Mình quen người này! Người này đã dạy mình nói "lời lẽ yêu thương'' sao? Là ai vậy nhỉ? Nó lên mạng search về những quán cafe, nhà hàng có tên "anh yêu em hay i love you" gì đó. Nhưng bất lực, không thấy quán nào như thế cả. Không chịu từ bỏ, nó dắt xe đi tìm "con phố bằng lăng tím". Hà Nội đầu hè, nắng vàng rực rỡ, chốc chốc lại có cơn gió nhẹ thoảng qua, và dọc những con phố ấy, có một con bé lao đi rất nhanh, đi tìm những cây bằng lăng tím, một lời giải, một tình yêu mà nó đang để mất.

Hồ Gươm lung linh ánh đèn, con phố Phan Đình Phùng ngát mùi hoa sữa, Lý Nam Đế với vòm cây xanh mát rượi... ở đâu, ở đâu chứ! Không thể ở phố cổ được, không thể ở trung tâm thành phố! Nơi có bằng lăng thì không có quán xá với những lời lẽ yêu thương! Nó lủi thủi đi về, nó mệt lắm rồi. Nó phóng xe dọc con phố Kim Mã, mắt hướng về công viên Thủ Lệ.

Mày có biết "những con phố bằng lăng tím" ở đâu không? nó bất chợt hỏi con bạn

Hỏi gì lạ thế? Đang làm thơ đấy à?

Thôi bỏ đi!

Bằng lăng ư? Chỗ gần nhà mày có một hàng bằng lăng tím dài mà, đẹp lắm. Hôm trước vừa đi cùng con chị qua đấy. Hè rồi bằng lăng nở tím ngắt dọc phố luôn, nhìn mà phê...

Cái gì? Ở đâu cơ?

Thì đâu đâu gần nhà mày, phố Kim Mã hay sao ý.

Hả?

Mà mày cần bằng lăng làm gì hả?

Ờ không có gì.

Nó đang chạy dọc con phố Kim Mã, và đúng thật đây là con phố của những cây bằng lăng tím. Sao nó không bao giờ để ý nhỉ, cứ đi tìm ở xa xôi, hoá ra lại ngay gần nhà. "Những lời yêu thương anh dạy em nói" ở đâu chứ! Dọc đây chẳng có nhiều quán cafe hay nhà hàng nào, nhưng có một cửa hiệu làm nó chú ý, một cửa hiệu quần áo. Cửa hiệu giản dị, với bậc thềm khá cao. Bên trong có những bộ đồ bằng lụa rất sang trọng, những chiếc túi sợi, túi cói trông mộc mạc. Nó không vào trong, chỉ đứng ngoài nhìn, và cũng chỉ cần có thế, nó đã tìm được câu trả lời cho câu đố hóc búa. Lời giải nằm ở tên cửa hiệu: "je t'aime". Nó sững sờ. Là anh. Là Hưng. Je t'aime có nghĩa là anh yêu em bằng tiếng pháp. Anh chính là người đã dạy nó từ đó...

Nó đang phóng xe rất vội. Nó đang đứng trước cửa nhà anh. Nó định nói gì, nó không biết nữa. Nó định giải thích về những việc làm của nó trong quá khứ như thế nào, nó cũng không biết nữa. Nó không biết. giờ nó không lo nghĩ nhiều về tương lai nữa, nó không quan tâm sau khi anh đi du học rồi sẽ ra sao nữa. Điều quan trọng là anh đang ở đây, ngay trước mặt nó. Anh đang mỉm cười và nó cũng đang mỉm cười...

Cô gái nhỏ bước dọc con phố bàng bạc nắng hè cùng chàng trai. Chỉ là bước thôi, bước theo anh. Cái cảm giác như thể dù anh có đi đến những chân trời xa xôi thì cô sẽ vẫn ở bên anh và ủng hộ anh. Cái cảm giác như thể cô đang sống hết mình cho từng giây phút của hiện tại, bỏ quên quá khứ và chờ đợi những thử thách của tương lai.

Cho những con người đi thật xa... để trở về nhà...

Cin

( theo zing )

Lục trà chanh


Part 1

Tôi bưng ly trà đến chỗ bàn sát cạnh cửa kiếng, nơi con người ta có thể vừa uống trà, vừa nhìn ra ngoài ngắm mọi vật.

- Lục Trà Chanh của em đây!
Tôi dặt ly trà xuống trước mặt một cô bé chừng 17 hay 18 tuổi gì đó. Cô bé mỉm cười :

- Cám ơn chị!

Tôi quay về quầy tiếp tân, từ chỗ ấy, tôi có thể quan sát cô bé rõ nhất. Một cô bé khá xinh nhưng sao tôi có cảm giác đôi mắt xoe tròn kia có vẻ buồn quá. Thật không hợp với khuôn mặt trài xoan ngây thơ kia tí nào. Cô bé cứ ngồi im và lặng lẽ nhìn ra ngoài, như thể là đang chờ đọi ai vậy, Có lẽ cô bé có hẹn trước.

Nhưng rồi hình như người mà cô bé chờ đã không tới, vì đã tới lúc quán đóng cửa, cô bé ra về với một nỗi buồn câm lặng.

Không, đó không đơn thuần là một cái hẹn tầm thường, tôi biết như thế vì suốt tuần lễ đó, cô bè cừ đến, cứ chờ, cứ buồn bã ra về và đặc biệt là vẫn cứ uồng mãi món Lục Trà Chanh, thứ trà mang vị đắng, chát, chua và có cả ngọt nữa. Cô bé luôn luôn ngồi ở góc bàn đó, khiến cho tôi có cảm giác hình như chỗ đó thiết kế là để dành riêng cho cô bé....

Một ngày như mọi ngày, cô bé lại ghé quán khi đồng hồ vừa diểm 2h trưa. Như thường lệ, tôi mang trà ra cô bé, và khà quen với món trà mà khách hay uống nên tôi không cần hỏi, cứ bưng trà ra cho cô bé.

- Lục Trà Chanh đây! Chà...sao em cứ uống mãi món này mà không đỏi món khác? Còn nhiều thứ mà. Hay em bị nghiện Lục Trà Chanh rồi?

Câu hỏi vô tình của tôi dường như đã tác động mạnh đến tâm trạng hiện thòi của cô bé. Cô bé cười nhạt :

- Ừa, có lẽ chị nói đúng! Em đã bị nghiện Lục Trà Chanh thật rồi. Nghiện cái cái vị chua của Chanh, vị đắng và chát của Lục Trà. Chua-Chát-Đắng, giống như hương vị của tíng yêu vậy.

Cô bé làm tôi tò mò quá. Tôi thật muốn biết việc gì đã xãy ra mà cô bé lại trở nên như thế. Đáng lí cái lứa tuổi của cô bé phải hồn nhiên, ngây thơ lắm chứ, tại sao...

- Chị tên gì?

Câu hỏi của cô bé đã đưa tôi khỏi một chuỗi những câu hỏi không lời đáp ấy. Tôi trà lời :

- Chị tên Nguyệt Thiên!

Cô bé cười :

- Tên em là Trúc Tiên. Hình như chị đến làm ở đây chưa lâu nhỉ?!

- Ừa, chị mới nhận việc được một tuần nay. Nhưng câu chuyện của em...à, chị xin lỗi, chị hơi vô duyên nhỉ!

- Không sao. Nếu như chị muốnn biết như thế thì cứ ngồi xuóng đây. Dù sao thì em cũng cầnn có người tâm sự

Tôi ngồi xuống chỗ đối diện cô bé, cô bé phóng tầm mắt vế một nơi xa xôi qua lớp kính rồi bắt đầu kể :

- Câu chuyện xãy ra cách đây 1 năm, tại quán trà này, em đã......

Câu chuyện bắt đầu lúc mà Trúc Tiên còn là một cô nữ sinh hồn nhiên, chưa biết nghĩ hay mong nhớ bất cứ một ai cả. Vào một ngày nọ, tại quán trà này, cô bé đã gặp được người đó...

Nó đặt mạnh ly trà lên bàn để cố ý gây sự chú ý của một anh chàng khá bảnh bao đang ngồi ấy, nhìn ra ngoài đường. Anh chàng đã quay lại nhìn nó như nó mong đợi. Anh ta hỏi :

- Gì đó cô phục vụ?

Anh làm nó bối rối quá trời. Gì chứ ? Nó dâu phải phục vụ. Nhưng đám bạn nó từ bàn bên kia đang ôm bụng cười, nó không muốn mất mặt như thế, nó cố tình nói to lên để át khí thế của anh :

- Ai...Ai bảo anh tôi là phục vụ?

- Cô không là phục vụ cứ là gì?

- Là khách!

- Khách?

- Ừa, bộ hông được sao?

Anh chớp mắt nhìn nó :

- Được...nhưng sao cô không về chỗ mấy cô bạn của cô nhỉ? - vừa nói, anh vừa liếc mắt sang bàn bên kia.Nó trả lời tỉnh bơ :

- Tại tui thích ngồi đây.

- Nhưng đây có người ngồi rồi.

- Tui biết chứ, nhưng mình anh ngồi thì hơi rộng, tui ngồi nữa được không?

Anh mỉm cười :

- Được! Nhưng cô cứ ngồi một mình nhé! Chào cô!

Nói rồi, anh đứng lên đi một mạch ra cửa làm nó ngẩn ngơ. Mấy đứa bạn của nó bắt đầu cười nhạo, nhưng với nó thì chuyện đó giờ đã không nghĩa lí gì nữa, nó chỉ cảm thấy có lỗi vì đã vô cớ chọc giận anh. Nó bắt đầu nghĩ phải gặp lại và xin lỗi anh mói được...

- Ôi, tới giờ em phải đi rồi, hôm khác em sẽ ghé kể chị nghe tiếp. Chào chị!

Cô bé hối hả ra về. Tôi nhìn theo sau, cứ luôn xao xuyến mãi. Tôi thật sự muốn biết chuyện gì đã cướp đi vẻ vui tươi của cô bé, nhưng phải chờ tới ngày mai, khi cô bé quay lại quán trà......

Part 2

Ngày hôm sau, như thường lệ, khi đồng hồ vừa điểm 2h trưa là cô bé xuất hiện. Tôi nhanh nhảu bưng trà ra và ngồi xuống chỗ ghế đối diện cô bé. Sau khi hớp ngụm trà đầu tiên, cô bé hỏi :

- Hôm qua em kể tới đâu rồi chị?

- Tới đoạn anh chàng ấy đứng lên bỏ ra về.

Cô bé lại phóng tầm mắt ra xa và bắt đầu hồi tưởng lại :

- À phải, lúc đó thì em.....

Lúc đó thì nó đã nhận ra lỗi lầm của chính bản thân nó. Đúng là nó hơi bị vô duyên thật. Tại nó mà anh giận dỗi bỏ về. Mà xưa nay, tính của nó rất sòng phẳng, nghĩa là đã vay ai cái gì thì phải trả cái đó, đã làm sai cái gì thì phải xin lỗi và khi nào được sự tha thứ của người khác, nó mới thôi. Cho nên nó đã chủ động chờ anh suốt ngày hôm sau. Lạ thật! 3h rồi mà sao anh chưa tới nhỉ?! Nó nghe ông chủ quán Trà bảo anh là khách quen ở đây, thường ghé dộ khoảng 3h trưa, nó đã đề phòng trường hợp anh tới sớm hơn nên đã đóng đô ở đây từ lúc 12h trưa. Thế mà giờ này anh còn chưa tới. Hay là anh đến muộn? Nhưng rồi nó biết anh không phải đến muộn mà là thật sự không đến. Vì đã 8h tối rồi. Nhưng nó vẫn kiên trì ngồi đợi. 9h, quán đóng cửa, nó đành ra về với một ngày chờ vô vọng. Nó không bỏ cuộc! Nhiều khi suy nghĩ, nó cảm thấy nó ngốc. Sao lại có thể bỏ thời gian ra chờ một kẻ không quen biết để nói một lời xin lỗi mà có lẽ cũng chả cần thiết đối với người ấy. Nhưng nó không muốn phá vỡ quy tắc của bản thân. Nó sẽ chờ anh dù rằng có lẽ anh sẽ không quay lại đây nữa. Nhưng nếu thật anh không quay lai nữa thì sao? Chả lẽ nó phải ngồi đây đợi tới hết đời sao? Nó bắt đầu cảm thấy lo lắng. Và nó bắt đầu cầu nguyện cho anh quay lại thật nhanh.

Tính đến hôm nay thì đã là ngày thứ tư nó chờ anh kiều đó rồi. Anh vẫn chưa quay lại. Thế là từ một người mong muốn nói lời xin lỗi, nó biến thành một kẻ xấu xa, lúc nào cũng lầm bầm nguyền rủa anh. Sao anh lai có thể đi luôn như thế chứ? Nó ghét anh. Nhưng hông biết ghét như thế nào nữa. Nó cúi mặt xuống bàn, chán nản và tiếp tục suy nghĩ về cái sự ngốc nghếch của mình. Hay là nó thôi không chờ nữa? Ừa, nó có thành ý rồi, cái này là tại anh không quay lại chứ khônt phải tại nó. Thế là nó đứng dậy và định ra về nhưng.....

- Cho cháu như cũ nhé!

Ơ...giọng ai nghe bức rức quen tai thế nhỉ?! Hình như là......

Nó vội vàng quay lại chỗ ngồi, cái chỗ mà ông chủ quán bảo anh hay ngồi, cũng là cái nơi mà nó trêu anh để rồi anh bỏ đi. Vậy ra cái sự chờ đợi của nó hông hẳn là vô ích, anh đã quay lai.

Anh vừa váo đến chỗ ngồi cũ là đã trông thấy nó. Anh ngạc nhiên, tròn mắt nhìn nó như thế nhìn một sinh vật lạ :

- Cô...ơ....sao lại là cô?

- Chào anh! Rất vui được gặp lại anh!

Nó làm ra vẻ như hông có gì, nồng nhiệt đón tiếp anh như đón một vị khách quý. Anh đáp lại sự hồ hởi của nó bằng một cái chau mày, rồi anh quay mặt định bỏ đi. Tuy nhiên, nó không muốn phải tiếp tục chờ đợi anh kiểu này nữa. Nó nắm lấy vạt áo anh, kéo lại :

- Anh khoan đi đã. Tôi có chuyện muốn nói mà....

- Nè, cô làm gì thế? Buông áo tôi ra, rách bây giờ.

- Anh phải nghe tôi đã chứ!

Chẳng biết lúc đó là sợ rách áo hay tại tội nghiệp nó mà anh thay đổi ý định. Anh nói :

- Thôi được, cô buông áo tôi ra đã. Tôi sẽ nghe cô nói. Thế cô muốn nói gì nào?

- Ơ...tôi....tôi......- Kì lạ! Rõ ràng nó đã chuẩn bị kĩ càng trong mấy ngày qua những câu nào phải nói với anh. Thế mà giờ đứng trước anh, nó tự nhiên quên mất tiêu những gì nên nói.

Ông chủ quán xuất hiện. Anh hỏi nó :

- Cô uống gì thì kêu luôn đi.

Nó nhìn anh, rồi mỉm cười hỏi :

- Thế anh uống gì?

- Lục Trà Chanh!

Nó quay sang ông chủ :

- Cho cháu Lục Trà Chanh.

Anh ngây ngô nhìn nó :

- Cô bắt đầu đi ngược sở thích của mình từ khi nào vậy? Mà sao bắt chước tôi?

Nó đời nào chịu thua. Cho nên nó tấn công lại liền :

- Gì gọi là đi ngược sở thích? Tôi có bảo là không thích Lục Trà Chanh đâu. Nói cho anh biết nhé, tui uống thứ đó hơi bị thường xuyên đấy! Còn nữa, hông phải Lục Trà chỉ mình anh được uống đâu. Tui có quyền tự do mà....

Anh nhìn nó thao thao bất tuyệt nãy giờ mà không lên tiếng. Ông chủ quán mang trà ra. Anh cầm ly trà lên uống trước, vẻ mặt hết sức bình thường. Thế là nó nối gót theo sau. Nhưng......

Thấy nó ho sặc sụa, lại nhổ hết trà vừa uống ra và mặt thì nhăn nhó :

- Trà gì mà vừa đắng, vừa chát, vừa chua

- Lục Trà mà. Nhưng cô bảo cô uống nó hơi bị thường xuyên mà không biết sao? Kể ra thì lúc nãy những gì cô nói hình như hông đáng tin.

- Anh....tại tôi...ờ...lâu quá hông uống nên....

Anh bật cười. Đây là lần đầu tiên nó thấy anh cười. Kể ra thì anh cũng đẹp trai lắm chứ, với điều kiện là anh đừng quá nghiêm nhị như lúc đầu. Anh nói :

- Cô này bướng thật. Ông chủ ơi....cho cháu Trà Sữa Mật Ong!

Nó nhìn anh :

- Anh kêu thứ đó chi vậy?

- Thì cho cô uống.

- Ai bảo với anh là tôi sẽ uống thứ đó?

- Thì tôi đoán!

- Xạo! Anh không đoán.

- À ....thì tôi hay nghe cô gọi lúc vào đây. Phải rồi, cô chờ tôi chi vậy?

- Ai nói với anh là tôi chớ anh?

- Ông chủ!

Nó lúng túng :

- Vì...tôi muốn xin lỗi anh vì vụ hôm bữa. Tôi....

- Tôi quên vụ đó rồi, cô cũng không cần nhớ đâu.

Thì ra anh là một con người khá rộng lượng, không quá hẹp hói như nó tưởng tượng. Nó hỏi :

- Ngày nào anh cũng ra ngồi đây chi vậy? Chờ người yêu à?

- Tôi đâu có người yêu nào đâu mà chờ. Chỉ có chờ nghe thôi.

- Chờ nghe? Nghe cái gì vậy? Tin tức Khủng Bố hở?

Anh lại cười :

- Cô đùa vui ghê! Tui chờ nghe giọng một cô bé, cứ mỗi lần ghé quán trà, cô ấy luôn cười đùa, nụ cười y như thiên thần.

Nó sững sờ :

- Wa.....anh cũng si tình ghê ta! Nói tôi nghe xem cô ấy tên gì?

- Tên cô ấy, cô cũng biết đó.

- Thế sao? Nhưng tên gì cơ? - Vừa nói, nó vừa bưng ly trà mới kêu lên. Anh nhìn nó

- Cô ấy tên...Trúc Tiên!

Lập tức, ly trà trên tay nó rơi xuống liền. Nó hoảng hồn :

- Sao?! Tên nghe giống tôi nhỉ?!

- Chẳng những tên mà người cũng thế, tôi đang nói cô đó.

Tim nó đập mạnh. Cái gì? Anh nói vậy có nghĩa là.....Nó vụt chạy khỏi quán trà trong lúc đầu óc còn rối ren......

Tôi nhòm đồng hồ :

- Tới giờ em phải đi rồi đúng không?

- Ừa. Thôi em phải đi đây, chào chị.

Thế là cô bé ra vè. Tôi bồi hồi nhìn theo, mong ngày mai tới thật nhanh để tôi còn được nghe cô bé kể tiếp câu chuyện....


Part 3

Ngày hôm sau, cũng giờ đó, tôi và cô bé lại ngồi với nhau trong quán trà. Sau khi hớp ngụm trà đầu tiên và đặt ly xuống, cô bé bắt đầu kể tiếp :

- Đó là lần đầu tiên.......

Đó là lần đầu tiên có người nói thế với nó. Sao chứ? Một con nhỏ tinh nghịch, ngổ ngáo như nó mà có người thích sao? Nhưng anh làm nó bất ngờ quá sức! Ví trông anh trầm tĩnh, lạnh lùng thế mà lại bạo gan tỏ tình với nó. Nhưng anh co bạo gan hay không, với nó giờ không quan trọng nữa, mà cái chính là nó phải giải quyết việc này như thế nào. Ừm, nghĩ kĩ thì nó với anh đấu có gì là quá thân mật hay quen biết. Nó gặp anh mới 2 lần, nói chuyện với anh mới 1 lần, không kể lần đầu nó trêu anh. Thế mà tại sao anh lại nói thích nó chứ. Nó không tài nào hiều được anh đang nghĩ gì. Nhưng giờ thì nó phải đối phó với lời tỏ tình này như thế nào đây? Nhận lời hả? Đâu có được. Nó với anh....nhưng phải làm sao đây? Nó thấy bối rối quá. Cho nên suốt tuần lễ ấy, nó không đến quán trà nữa....

Sau mấy ngày nằm nhà suy nghĩ và tham khảo ý kiến của mấy nhỏ bạn mà nó cho là chuyên gia trong lĩnh vực này, nó đã quyết định sẽ nói rõ với anh. Nó không thể nào để cái chuyện này làm rối trí nó mãi. Cho nên hôm nay, nó lại ghé quán trà....

Hôm nay anh không ghé quán. Lạ thật, hình như anh chỉ ghé đây khi nào nó đã chờ mòn mắt hay sao ấy. Hay tại số nó là số leo cây? Chuyên gia bị cho leo. A, nhưng mà nói anh cho nó leo cây cũng không đúng, vì anh có hẹn nó đâu. Này là tại nó chủ động chờ anh chớ bộ. Mà phải công nhận, nó là một con người có lòng kiên nhẫn rất tốt. Bằng chứng là suốt 3 hôm nay, nó vẫn lần mò ra quán ngồi chờ anh. Nó cũng lầy làm thắc mắc là sao nó lại rãnh rỗi để làm việc đó.

Hôm nay, nó chờ anh từ lúc 1h trưa, đến 3h, anh mới xuất hiện và cũng như lần trước, anh ngạc nhiên khi trong thấy nó :

- Sao lại là cô?

- Anh tới hơi muộn đó.- Thay vì trả lời anh, nó nhìn đồng hồ đeo tay và nói như thế. Anh chớp mắt nhìn nó :

- Thế ai bảo cô chờ tôi mà cô lại hạch sách tôi về giờ giấc.

- Ai bảo tôi chờ anh? Tôi mà chờ anh á? Anh đang mơ giữa ban ngày à?

Khác với lần trước, anh không bỏ vế mà ngồi xuống ghế đối diện nó. Anh bảo :

- Thôi được, cô không chờ tôi. Thua cô luôn! Ông chủ quán xuất hiện. Anh nói :

- Cho cháu như cũ!

- Cháu cũng thế.

Đợi ông chủ đi rồi, nó mới bắt đầu vô vấn đề chính :

- Ơ....hôm bữa...tôi....chuyện ấy....

Vấn đề bây giờ là nó không biết phải nó từ đâu và nói ra sao. Anh xen ngang lời nó :

- À, cô nhắc chuyện hôm bữa tôi mới nhớ. Hôm đó ý tôi là tôi rất thích vẻ hồn nhiên của cô cũng như mấy cô hơc trò khác, vì nó làm tôi nhớ lại thời còn đi học. Lúc ấy, tôi cũng tinh nghịch như thế. Nhưng hôm đó sao cô bỏ chạy vậy? Nè, đừng nói với tôi là cô nghĩ tôi.....

- Đương nhiên không rồi. Tôi dư sức hiểu ý anh nói gì chứ. Chẳng qua là tại hôm đó tôi chợt nhớ ra mình có việc bận đột xuất nên mới bỏ về. Chứ anh tưởng.....làm gì có chuyện đó chứ!

- Thế à? Vậy mà tôi cứ ngỡ cô hiểu lầm chứ.

Cả hai im lặng. Nó nghe tim mình đập mạnh. Trời ạ, làm sao nó có thể nói cho anh biết là nó thật sự đã hiểu lầm ý anh chứ. Ôi, thế là...mọi chuyện đều là do nó tự suy diễn ra ư? Trời ơi....nó cảm thấy xấu hổ quá đi. Giá như lúc này trong quán mà xuất hiện cái lỗ, nó sẽ chẳng ngại ngần gì mà chui xuống ngay.

- Nhưng tôi không tin là cô lại bận ngay lúc đó. Tôi nghĩ cô ỏ về là vì lí do khác.

Anh đột ngột quay lại đề tài ấy làm nó đâm ra lúng túng :

- Ơ...thì tôi....

Thật may là ông chủ xuất hiện kịp lúc và giải thoát cho nó bằng cách mang đến hai ly trà :

- Lục Trà Chanh của cô cậu đây!

Anh ngạc nhiên nhìn nó :

- Ủa?! Chú có lầm không ạ? Cô này đâu có uống Lục Trà.

- Không đâu. Ông chủ mang đúng rồi đó, tôi uống Lục Trà.

Anh sửng sốt :

- Cô bắt đầu uống Lục Trà trong lúc chờ tôi à?

- Ai....ai bảo tôi chờ anh chứ?

- Ông chủ.

Nó đỏ mặt :

- Ừa thì chờ anh, nhưng sao mấy hôm nay, anh không tới?

- Tôi bận. À mà mấy hôm nay cô rãnh lắm sao mà chờ tôi?

- Thì rãnh nên tôi mới chờ.

- Không bận học à?

- Xong rồi....

Anh gật đầu :

- Thế thì tốt!

Đoạn đứng lên và bảo nó :

- Vậy thì tui sẽ đưa cô đi chơi, coi như bù lại mấy bữa cô chờ tôi.

- Ơ...hôm nay tôi....

- Nè, đừng nói với tôi là cô bận nhé. Vì rõ ràng cô vừa bảo không bận mà.

Nó nhìn đi chỗ khác :

- Thì không bận là lúc nói thôi, còn bi giờ thì...tui bận rồi.

Anh há hốc mồm sửng sốt :

- Cô....có ai nói cô ngang như cua chưa vậy?

- Phải đó! Tui thuộc họ cua mà. Bây giờ anh mới biết à?

Nhận ra chất giọng ngang phè pha chút dỗi của nó, anh chớp mắt :

- A, thì ra cô còn giận. Thôi được, tôi xin lỗi đó.

- Anh xin lỗi con gái như thế sao?

- Chậc! Cô khó khăn ghê...nói xem tôi phải làm sao nào?

Nó thấy anh cũng tội nên cho qua. Nó đứng lên :

- Thôi được, ta đi đâu đây?

Tới phiên anh ngồi xuống :

- Đi đâu?

Lần này, đến phiên mồm nó ngoác ra :

- Anh vừa bảo là đưa tui đi chơi mà.

- À, tui chợt nhớ ra là mình bận. - Anh tỉnh bơ như không.

Nó tức tối :

- Anh......

Anh bật cười :

- Tôi đùa thôi mà. Được rồi, mình tới khu vui chơi.

- Không! Tui lớn rồi, đâu còn bé.

- Thế cô bao nhiêu tuổi rồi?

- 16!

- 16? Còn bé chán. Đi thôi!

Tôi nhìn đồng hồ :

- Đã tới giờ rồi. Ôi...tiếc thật.

Cô bé cười :

- Không sao, mai em lại ghé mà.

Thế là cô bé ra về, Tôi nhìn theo bằng đôi mắt luyến tiếc. Ừm...mai cô bé lại sẽ đến và kể cho tôi nghe tiếp câu chuyện về Lục Trà Chanh..........


Part 4

Trúc Tiên ngồi vào ghế và bắt đầu kể tiếp câu chuyện :

- Hôm đó, em và anh ấy........

Đã lâu lắm rồi, phải nói là từ khi Trúc Tiên được 10 tuổi, mẹ đã không còn đưa đến đây nữa. Vui thật! Thì ra mặc dù lớn rồi, con người ta vẫn cảm thấy rất vui khi chơi ở đây. Sau một hồi rong ruổi với mớ trò chơi, nó và anh dừng chân trong một quán kem trong khu vui chơi.

- Nè, anh không ăn sao? Kem ngon lắm mà.

Anh vừa quay mặt lại đã phải đối diện với muỗng kem to tướng nó chìa ra trước mũi anh. Anh trả lời :

- Thôi, cô ăn đi. Tôi không đói.

Nó nguýt một hơi dài :

- Xạo! Anh chơi nãy giờ mà không đói à?

- Chơi nãy giờ là cô chứ có phải tôi đâu. Với lại, tôi ăn lúc nãy rồi.

- Nhưng bây giờ phải đói chứ. Tôi thấy đói mà.

- À, cái đó là do......bao tử cô thuộc dạng không đáy mà.

Nó nổi giận cấu vào người anh bằng cả hai tay :

- A, anh dám nói tôi như thế hả????

Anh phản ứng lại với trò đùa của nó bằng cách nắm tay nó lại. Anh bật cười :

- Thôi.....tôi chịu thua rồi.......

Nó mỉm cười :

- Tốt lắm! Cuối cùng rồi anh cũng chịu cười. Từ nãy tới giờ, mặt anh đơ như đá vậy.

Anh nhìn nó bằng ánh mắt trìu mến :

- Thì ra cô làm mọi cái chỉ để cho tôi cười thôi à?

Nó quay mặt đi chỗ khác để khỏi ngượng vì cái nhìn đó :

- Ờ.....thì tui ghét đi chung với mấy người mặt hình sự lắm. Mà anh đang nghĩ gì vậy? Trông có vẻ nghiêm trọng à nghen.

Anh không trả lời. Nó cũng không muốn hỏi gì thêm nữa.

- Vì sao vậy? Vì sao lại lo lắng cho tôi?

Nó bị anh bất ngờ lôi về chủ đề cũ :

- Ah.....cái này......

Trời ơi! Sao anh lại nhìn nó như thế? Ánh mắt mang ý nghĩa "Tôi chờ nghe cô nói đây" của anh làm nó trở nên lúng túng. Bất chợt, nó nhớ ra cái câu tiếng anh của ông nào đó mà nó quên mất tiêu cái tên, nó đọc bừa :

- I want to make you happy because seeing you smilling make me happy!

Anh cúi mặt :

- Cám ơn nhiều lắm, Trúc Tiên......

Đây là lần thứ hai anh gọi tên nó trong một cuộc nói chuyện. Nó với anh đi chung với nhau, nó từng chờ anh, anh từng chờ nó . Nhưng chưa ai trong hai người gọi thẳng tên đối phương, chỉ trừ cái lần........

Nó nhìn lên, anh lại như lúc đầu. Anh đang nghĩ gì nhỉ? Nó khao khát muốn đột nhập vào suy nghĩ của anh ghê. Nó được ông chủ quán trà cho biết là anh vẫn thường như thế khi ngồi ở quán trà

Part 5

Tôi chống tay lên bàn :

- Vậy là em quyết định đào bới suy nghĩ của anh ta?

- Vâng! - Trúc Tiên gật đầu - Theo thời gian, quan hệ của em và anh ta.....

Anh hối hả chạy vào quán :

- Xin lỗi! Tôi hơi muộn một chút.

Nó nguýt anh :

- "Một chút" á? "Một chút" của anh là hơn nửa tiếng đó. Hông biết quá muộn là bao lâu ta?

Anh xịu mặt :

- Thì tôi xin lỗi rồi mà. Cô thích làm khó tôi thế?

Nó đứng lên :

- Lần này tôi bỏ qua. Nhưng sau này anh không được tới muộn nữa nhé!

Nó bỗng giật mình về câu nói vừa rồi. "Sau này" à? Liệu giữa anh và nó có "sau này" không? Ôi, sao hai chữ ấy lại mang nhiều nghĩa thế nhỉ? Cứ như cả hai có quan hệ bồ bịch. Hình như nó đang nghĩ sai rồi thì phải. Ừa, nó với anh đâu có thân với nhau, mà thật ra nó cũng không có quyền gì trách anh đến muộn, cũng như anh không cần phải xuống nước năn nỉ nó. Hẹn hò à? Không phải. Anh chưa bao giờ nói với nó là "Trưa mai 2h chờ tôi ở đây" cả. Thế thì sao anh và nó gặp nhau? Cũng chẳng hiểu nữa. Tự nhiên nó có cảm giác là phải có mặt ở đây vào giờ đó một cách thường xuyên; và có lẽ anh cũng thế. Anh và nó đang đến gần nhau, một cách lặng lẽ mà không một ai nhận ra.

- Hôm nay cô muốn đi đâu?

- Siêu thị mới mở. - Thật may là anh không để vào tai câu vừa rồi của nó. Hoặc giả anh có nghe nhưng cố ý làm như không. Chắc anh không muốn làm nó ngượng.

Khi cả hai đang dạo trong siêu thị

- Anh An!

Anh quay lưng lại, nó cũng thế. Thì ra đó là một cô gái khá xinh xắn, và còn trông rất người lớn nữa chứ. Cô ta chạy lại gần :

- Anh đi đâu vậy?

- Không liên quan tới cô.

Giọng điệu của anh, ngay đến nó còn cảm thấy khó chịu. Sao anh lại có thể ăn nói như thế với một cô gái nhỉ? Mà cũng lạ thật. Anh từng tỏ ra lạnh lùng với nó, nhưng cũng không đến nỗi như thế. Anh ghét cô ta à? Nhưng cô ta là ai?

Cô gái vôi lảng sang chủ đề khác :

- Anh đưa em gái đi mua sắm hở? Dễ thương quá! Bé ơi, bé tên gì vậy? Chị mua áo mới cho bé nha!

Nó phát bực :

- Tôi hông phải con nít! Cũng không phải em của anh ta.

Anh mím môi cố gắng đừng bật cười :

- Tôi là con một.

- Thế cô ta là ai?

Phải rồi, nó là ai trong mắt anh chứ? Một con nhóc lăn xăn để anh trêu đùa à? Nó với anh đã khá thân thiết với nhau so với trước kia, nhưng mà.....nó phải trả lời làm sao đây? Nó là em của anh? Là bạn, hay là......

- Đây là bạn gái tôi!

Anh đưa tay khoát vai nó. Cô gái sững sờ nhìn cả hai, mà chắc cô ta không ngờ rằng nó, người trong cuộc còn sững sờ hơn cả cô ta.

- Anh bắt đầu thích chơi với con nít từ khi nào vậy?

"Con nít"?!? Hơi bị sỉ nhục rồi đó. Nó 16 tuổi rồi, đâu phải con nít. Nhìn kĩ thì cô ta cũng đâu lớn hơn nó bao nhiêu.

- Anh cứ từ từ mà chơi trò chơi ấy đi. Sớm muộn gì thì anh cũng phải trở về bên tôi thôi.

- Tôi sẽ không bao giờ làm như thế đâu. Tôi chưa bao giờ và cũng không khi nào công nhận hôn ước giữa chúng ta cả.

- Anh.....hừ, cứ chờ xem.....

Cô gái bỏ đi khá xa rồi, nó mới lên tiếng :

- Anh buông tay ra được rồi đó. Và thôi mang tôi ra làm bia đỡ đạn đi.

Anh cười gượng gạo :

- Ồ, thật xin lỗi.

Nó quay mặt đi :

- Anh bảo với tôi là chưa có bạn gái, xạo thật!

Anh tỉnh bơ :

- Thì cô gái ấy có phải bạn gái tôi đâu. Cô cũng nghe cả rồi đấy. Ah, cô mua xong rồi à? Đưa đây tôi tính tiền cho.

Nó đưa cái giỏ đựng các thứ ra xa tầm tay anh :

- Tôi tự thanh toán!

Rồi vượt lện trước. Anh đủ thông minh để hiểu raq nó đang nghĩ gì. Anh chạy lên và giật lại cái giỏ từ tay nó :

- Cô giận à? Nếu muốn, cô có thể làm bạn gái tôi mà. Tôi đâu có hẹp hòi, sẵn sàng thu nhận cô ngay.

Nó tức đến nghẹn họng. Gì chứ? "Sẵn sàng thu nhận ngay"? Anh xem nó là gì?

10 phút trôi qua ở quầy thu ngân. Anh chau mày :

- Lạ thiệt! Tôi nhớ cô ta mua ít lắm mà, sao tính mãi mà không hết vậy ta?

Cô nhân viên của quầy che miệng cười :

- Anh làm cô bé nổi giận à?

- Cũng gần như thế. Nhưng sao nào?

- Tôi nghĩ.....anh nên nhìn ra sau đi.

Anh làm theo và suýt té xỉu. Gì thế này? Nó đang hùng hồ huơ hết tất cả các thứ mà nó thấy và cho vào giỏ. Anh vội vàng kéo tay nó lại :

- Cô làm ơn thôi đi mà. Nếu cứ như thế này thì tôi trở thành kẻ mắc nợ mất. Ôi trời ơi......hai tháng lương của tôi......

Thấy anh than dữ quá, nó mới bỏ lại hết những thứ vừa lấy.......

Tôi không sao ngăn được tiếng cười khi nghe qua chuyện. Nó nhìn đồng hồ :

- Tới giờ em phải đi rồi.

Tôi nhìn lên :

- Thế à? Ừa, tạm biệt em. Hy vọng mai em lại ghé.

- Chắc chắn rồi, em không thể nào không tới quán trà được. Chị cứ yên tâm....



Part 6

Cũng vào đêm hôm đó, ang đã gọi nó ra.......

Nó có vẻ bực bội :

- Có chuyện gì mà anh gọi tôi ra giờ này? 10h tối rồi.

Anh không trả lời nó mà chỉ cúi mặt nhìn xuống đất. Anh chưa bao giờ có thái độ đó cả. Anh làm sao thế nhỉ? Mặt đất có gì đó cuốn hút anh đến độ anh mãi ngắm nhìn, không còn để ý tới sự có mặt của nó?

Nó cũng không rõ nữa. Nó tiến tới sát cạnh anh :

- Gì vậy?

Thay vì trả lời nó, anh đã làm một chuyện mà nó hoàn toàn bị bất ngờ. Anh ôm nó. Thật chặt. Nó hoảng hồn định gỡ tay anh ra thì anh đã lên tiếng :

- Làm ơn......cứ như thế này đi. 3 phút thôi cũng được.

Lời lẽ của anh chẳng có sức thuyết phục chút nào. Nhưng không hiểu sao chúng lại có thể làm cho nó buông tay xuống nhỉ? Ấm thật! Nó cảm nhận được hơi ấm từ người anh dây sang nó. Nó chợt nhận ra rằng, thì ra đã từ rất lâu, nó luôn mong mỏi điều đó, mong được ngã vào vòng tay của anh. Tại sao? Để làm gì? Nó hoàn toàn không biết. Và tự dưng lúc này, nó mong anh đừng bảo là 3 phút, mà cứ bảo là cả buổi tối, nó cũng không từ chối.

Anh đã buông nó ra. Quả thật là nó có hơi thất vọng một chút. Nhưng cái đó không làm nó cảm thấy băn khoăn bằng hành động không bình thường này của anh. Nó hỏi :

- Có......có chuyện gì vậy?

Anh chưa vội trả lời nó ngay :

- Xin lỗi......

Cả hai tự dưng im lặng. Phải một lúc sau, nó mới hỏi tiếp một câu nữa :

- Tôi.....bộ tôi dùng đúng nhãn hiệu sữa dưỡng da mà anh thích hả? Hay dầu gội? Ah, tôi xài Clear đó nha!

Anh cũng phải bật cười, mặc dù tình hình này không nên cười :

- Cô thật là......sao lại như thế chứ. tôi có chuyện quan trọng muốn nói nên mới gọi cô ra đây.

- Quan trọng? Anh nói đi. - Nó cố ý hạ thấp giọng, như thể không muốn ai nghe thấy cả hai đang nói về cái gì

Anh nhìn nó, cái nhìn khiến nó phải đảo mắt đi chỗ khác để khỏi đụng phải mắt anh. Anh nói :

- Mai tôi sang Mỹ rồi.

Nó giật mình :

- Sao cơ? Mia à? Nhanh vậy? Anh....ơ.....không báo trước cho tôi?

Nó nghe tim mình thắt lại, giọng nói pha chút đắng cay. Nó phát hiện mình hoang mang một cách bất thường. Nhưng mà....thật sự nó không kìm được cảm xúc của mình. Anh nhìn đi chỗ khác.

- Tôi cũng vừa hay tin này. Ngay khi chấm dứt cuộc nói chuyện qua điện thoại với giám đốc, tôi đã gọi cho cô. Cô không cần ra tiễn đâu, vì cô còn phải đi học mà.

Lại im lặng. Nó không biết phải nói gì với anh lúc này nữa. Vui vẻ chào tạm biệt anh? Tỏ ra lưu luyến để anh đừng đi?

- Tôi....thật ra tôi muốn nói điều này với cô từ lâu lắm rồi. Cô biết không? Ngày đầu tiên tới quán trà, trong tâm trạng buồn chán truyệt vọng, tôi đã bị tiếng cười của cô thức tỉnh. Từ đó trở đi, tôi thường xuyên ghé quán để mong gặp cô, nghe được giọng nói của cô. Lúc cô làm quen tôi, tôi rất vui. Nhưng mà.....lòng tự trọng của một người con trai, không cho phép một cô nhóc trêu mình đã đẩy tôi tới hành động đó. Rời khỏi quán trà, tôi cứ lo từ nay cô sẽ không xuất hiện trước mặt tôi nữa. Tôi định sẽ thôi khônh nghĩ tới. Và....thượng đế thật độc ác. Sao cô lại đến quán trà? Lại chờ tôi, lại cho tôi có cơ hội được nghe thấy tiếng cười đó chứ?

Nó nghe tim mình đập mạnh trong lồng ngực. thì ra anh không hề vô tình như nó nghĩ. Anh cũng nghĩ rất nhiều về chuyện của hai người y như nó.

- Trúc Tiên....tôi cứ luôn tự hỏi, em là thiên thần hay ác quỷ, cứ ám ảnh mãi cuộc đời tôi. Tâm hồn em trong sáng quá. Tôi không muốn em vì tôi mà phải bận lòng. Với tôi, em....là một người mà tôi thương yêu. À, em vẫn chưa đủ tuổi để nói tới chuyện ấy nhỉ. Tôi không hy vọng gì cả, cũng không mong em chấp nhận tình cảm của tôi. Tôi nói ra chỉ vì mong em hiểu cho tôi. Tôi sẽ rời khỏi đây. Khi quay lại thì chắc mọi chuyện đã thay đổi, có thể lúc đó, em không còn là em nữa. Mong hãy cho phép tôi mang theo bên mình một kỉ niệm về em. Đó là câu nói "I want to make you happy because seeing you smilling make me happy!". Cho phép tôi nhé! Tôi sẽ nhớ mãi câu nói ấy.....

Nó mím môi thật chặt :

- Sao anh không nói sớm chứ?

- Nói ra sớm hay muộn cũng đâu có gì khác nhau.

Nó ngước mặt lên nhìn anh, qua làn nước mắt đã trào ra không biết lúc nào :

- Nếu anh nói ra sớm thì......em đã không ngang bướng như thế. Em.....vì hình như tâm hồn em lỡ nghĩ tới anh rồi.

Một lần nữa, anh choàng tay ôm nó vào lòng. Giọng anh nghe thật lạ, cứ như đó là giọng của một ái khác :

- Hãy chờ anh! Anh hứa, sau một năm sẽ quay về tìm em.

Người nó nóng lên vì nước mắt. Nó gật đầu :

- Vâng! Em sẽ chờ anh. Ở.....quán trà!

Tôi khẽ nhích người lên ghế :

- Vậy là suốt một năm nay, em đã chờ anh ấy? Em tính cứ như thế mãi sao?

Cô bé nhìn ra ngoài cửa :

- Không. Một tuần lễ nữa, em phải theo gia đình sang Canada. Nếu trong một tuần này mà anh ấy không về thì....chị nhắn với anh ấy là :"Hãy chờ em"

Suốt một tuần lễ đó, cô bé vẫn ghé quán. Nhưng quá một ngày sau một tuần, tôi không còn thấy cô bé nữa.

Hai ngày sau, một vị khách lạ đến quán. Anh ta ngồi ngay chỗ mà cô bé thường ngời, uốnd đúng thứ trà mà cô bé hay uống - Lục trà chanh. Trùng hợp à? Có lẽ thế. Ch nên, tôi cũng không để mắt tới anh ta.

Mấy ngày liên tiếp như thế rồi. Anh ta đang đợi ai? Có phải là.....

- Xin lỗi. Tôi hỏi anh đôi câu được chứ?

- Ồ, cô cứ ngồi.

Tôi ngồi đối diện với anh ta :

- Anh có quen cô bé nào tên Trúc Tiên không?

Anh có vẻ khẩn trương :

- Vâng. Cô ấy thế nào rồi?

Vậy anh đúng là người trong câu chuyện mà cô bé kể. Tôi nói :

- Trúc Tiên đã sang Canada, nhờ tôi nhắn lại với anh là...hãy chờ cô ấy. Cô ấy đã đợi anh trong một năm qua. Tôi có vinh dự được nghe chuyện của hai người. Anh....anh có cần thêm gì không?

Anh ta cúi mặt buồn bã. Tôi biết là lúc này nên để cho anh ta một mình nên rời đó.

- Xin lỗi anh! Quán chúng tôi sắp đóng cửa rồi.

Anh nhìn lên :

- À.....bao nhiêu tiền vậy cô?

Thanh toán xong, anh ta rảo bước ra khỏi quán. anh cho hai tay vào túi quần, mơ màng ngắm bóng mình in trên đường. Gì thế này? Đó không phải là nó. người mà anh mong nhớ bao lâu nay sao? Nó chạy đến, sà vào lòng anh. Anh rút cả hai tay ra để chào đón nó. Nó đang khóc. Anh biết như thế :

- Anh về rồi. Cuối cùng thì anh cũng đã trở về.

Anh vùi mặt vào mái tóc dài thơm lừng của nó :

- Phải. Anh đã về. Nhưng không phải em sang Canada rồi à?

- Em có sang đó. Tuy nhiên, em đã trở lại. Vì em đã hứa sẽ chờ anh.

Anh phì cười :

- Em ngốc quá! Thế em không nghĩ tới là....anh sẽ chờ em sao?!?


Tôi nhìn cả hai qua lớp cửa kính, trong lòng chợt rộn lên một niềm vui. Tôi tin là cả hai, không ai con phải ra đây ngồi chờ nữa. Tự nhiên tôi nhớ tới múi vị của Lục Trà Chanh : Đắng như nỗi đau khổ của hai kẻ yêu nhau, chát như chông gai trong cuộc sống, chua như sự thổn thúc của con tim, và bên cạnh đó còn có vị ngọt sau bao giông bão. Có thể coi đó là hương vị của tình yêu không nhỉ? Nhưng có lẽ phải công nhận một điều rằng "Quán trà là nơi bắt đầu và kết thúc mọi chuyện"


THE END

Lan can ngày mưa



Có những tình yêu đến bất ngờ bằng mắt đẫm mênh mang…

Ngày gió

Chuyến bay trễ giờ làm Phương cảm thấy mệt mỏi, nhìn qua cửa kính, nó thấy một khu vực Hà Nội mượt mà trong làn mưa. Khoảng thời gian chống chếnh vừa rồi làm nó cảm thấy như mười năm chứ không phải một năm. Việc viết báo cáo cho đồ án không như mong đợi, thay nơi ở liên tục vì những lý do không đâu, rất nhiều dòng trên tờ kế hoạch năm được đính trên noteboard không được gạch, khoảnh lặng của một tình yêu dài xa cách như một ngọn nến cháy gần hết được kết thúc bằng một lời chia tay online… Không gian ngoài máy bay lạnh lẽo, Phương muốn nhanh chóng về nhà, ngủ một giấc hơn mười hai tiếng. Nó cũng chỉ ở Việt Nam hai tuần, rồi quay lại Mỹ thực hiện phần còn lại đồ án dang dở.

Khúc hát nhẹ


Ba ngày từ lúc trở về. Phương chỉ loanh quanh ở nhà dọn dẹp, nghỉ ngơi và về quê thắp hương cho mẹ. Nó đã quen dần với cái không khí khô lạnh của Hà Nội. Phải cố gắng sau rất nhiều chếnh choáng, Phương mới không gọi cho Thủy. Sau khi đã quá quen với việc một cô gái đi vào cuộc sống của mình, giờ đây nó phải tập thấy bình thường với một ngày không liên quan đến Thủy, thói quen không làm nên tình yêu cần thiết. Rành mạch và đơn giản, niềm tin kỳ quặc khiến nó nghĩ rằng việc chấm dứt với Thủy là một quyết định hợp lý, còn lỗ thủng trên bức tường sau khi rút một chiếc đinh ra, gần như là tất nhiên. Dù thế, từ sâu tận, nó vẫn như chờ đợi điều kỳ diệu gì đó… Chiều lạnh cóng, Phương thu mình trong chiếc áo vest bụi màu xanh thẫm, đi bộ loanh quanh bờ hồ mua vài thứ đồ, cuộc sống xa nhà rèn luyện thói quen làm mọi việc một mình, nếu không thật sự cần partner, tốt hoặc xấu đều trở lên quen thuộc. Phương đi dạo ở đây vì thói quen thích ngắm những cô gái xinh đẹp, có lẽ là tư duy còn sót lại từ giai đoạn nó còn làm casting người mẫu cho một tờ báo nhiều ảnh. Phương rẽ vào café 8X, một quán không có khi nó còn ở Việt Nam, nó mang mác thấy một phong cách design gần giống với Sago Phan Đình Phùng hồi xưa… “oh I am what I am, I do what I want, but I can’t hide. I won’t go, I won’t sleep, I can’t breath until u’re resting here with me…”. Chiếc loa từ đâu đó vang lên bản nhạc cũ kỹ của Dido, tình cờ đúng đoạn nó thích. Gọi một ly Gin ronic, Phương ngồi dựa vào cái gối xanh rêu rất hợp với màu áo của nó. Nó mở di động, chiếc sim mới mua lúc sáng trống rỗng không có contact bất cứ ai, trong giây lát, nó chợt muốn bấm số của Thủy, chỉ nghe giọng, rồi dập đi vì dù sao Thủy cũng sẽ không biết số này là của Phương… Nó bấm “call”, vài giây sau, đâu đó trong quán chợt vang lên bản Mint love. Phương giật mình gập máy lại. Tay nó hơi run lên, ướt đẫm, Mint love là bản nhạc chuông ưa thích của Thủy. Vậy là cô đang ngồi ở một bàn nào đó gần quán này. Trỗi dậy một cách tự nhiên, nó đưa mắt nhìn quanh tìm dáng hình quen thuộc, chợt Phương thấy một người đang tiến về phía mình, trên môi nở một nụ cười như trước rất nhiều flash. Cô gái ngồi xuống bàn của Phương, mỉm cười:
-Còn nhận ra em không? Anh mới về nước ư, em nghe nói anh đi Mỹ mà?
“À đúng rồi Giang Lê, mình đã mời cô nàng chụp ảnh vài lần và cô gái này từng rất thích mình”. Phương gật gù:
-Nhận ra chứ, anh cũng mới về được vài ngày. Em còn chụp không?
Lê lắc đầu:
-Dạ không. Em thôi chụp từ lâu lắm rồi. Thật tình cở gặp anh ở đây, em không nghĩ rằng có ngày gặp lại anh đâu!
Phương cười cho qua chuyện, nó không thích hỏi và làm rõ những sự tình cờ. Hơn nữa nó cũng không thật sự quan tâm đến Lê, trước nay vẫn thế. Phương chỉ tìm và giới thiệu những cô gái xinh xắn cho tạp chí của nó, còn thì không quan tâm đến những phụ kiện của một công việc vốn nhiều rắc rối không dự đoán trước được.Lê vẫn giữ nụ cười thường trực trên môi, nói về một câu chuyện gì đó, Phương ậm ừ, mắt vẫn thờ ơ nhìn xung quanh, chợt nó nhìn thấy Thủy, đang ngồi với một ai đó. Là Thủy, dù chỉ từ phía sau, nhưng chiêc áo len viền nâu ở tay thì không sai được, vì của nó tặng…
-Mai anh rảnh không?
Phương nhìn về phía người con trai ngồi cạnh Thủy, chăm chú. Những nụ cười. Tay và tay. Giây lát trấn tĩnh, Phương thở nhẹ, ánh mặt dịu lại, nó rút thuốc ra hút, lần đầu tiên mỉm cười với Lê:
-Mai phải không? Được anh cũng rỗi.
Phương rút di động ra, rút sim vứt sang một bên. Giờ nó không chờ đợi gì nữa. Muốn bắt đầu một vấn đề khác, trước hết, hãy kết vấn đề cũ tương tự.

Như là yêu

Qua vài ngày liên tục gặp Giang Lê, Phương biết Lê vẫn thích nó, không hề nhạt đi chút nào, dù đã lâu lắm rồi hai người không gặp nhau, và không có vẻ gì là còn quan tâm đến cuộc sống của nhau. Thật sự, Phương là mẫu người dễ khiến con gái xiêu lòng. Đẹp trai theo cách đơn giản vẻ đàn ông. Những sự hoàn hảo không cầu kỳ trong tính cách và cuộc sống riêng.Cởi mở theo bản năng và khép kín khó đoán theo logic suy nghĩ. Lạnh lẽo và nhiệt tình đúng cách và đúng chỗ. Phương sống tự lập sau khi mẹ nó mất không đột ngột, bởi một căn bệnh được báo trước là không có lựa chọn nhiều. Quyết định rời Việt Nam đi học cao học khi đã có thể kiếm được công việc ổn định khiến không ít người góp ý theo những chiều ngược lại, mối quan hệ không được tốt với người gia đình, nhất là mẹ kế, khiến nó tuy chống chếnh và hay mất cân bằng, nhưng quyết đoán và dứt khoát trong các quyết định đúng ra cần thời gian. Phương đi Sing bằng tiền của người bố đã gần như tách khỏi nó sau khi cấp cho nó một căn hộ riêng, tự nhủ rằng mình đang vay không lãi và sẽ có ngày hoàn trả hết…
Nó không từ chối Lê, cũng không nói đồng ý. Nó chỉ gật đầu, như một sự chấp nhận cho sự có mặt của Lê, lúc này, ở cạnh nó như bạn gái. Phương không phải mẫu người dễ dãi với bản thân, nhưng trong khoảnh khắc của những chờ đợi không như ý muốn, nó thích làm những thứ mới mẻ và không mục đích, chỉ như việc lau bụi cho một thứ đồ lâu không dùng, đến khi nó đã sạch sẽ trở lại thì thôi, rất đơn giản. Lê không phàn nàn gì về cách mà Phương đối xử với Lê, cô thuộc tuýt người xinh đẹp và có đầu óc, việc duy nhất mà Lê tự cho rằng hơi ngờ nghệch một chút, nhưng thật ra thì cũng rất quần chúng, là thích yêu hơn là được yêu, điều này thì ngược lại với Thủy. Thủy thích đối phương yêu nhiều hơn và bộc lộ rõ điều đó. Ngày đầu tiên hai đứa đi với nhau, Lê mặc định cho Phương một điều:
-Dù sao anh cũng chỉ ở Việt Nam 2 tuần, coi như anh và em yêu nhau trong hai tuần này! Bất kỳ anh suy nghĩ thế nào, hãy cho em làm những điều em muốn, em thích như thế. Rồi sau hai tuần thì hết! – Lê nói và nhoẻn miệng cười.
Phương lắc đầu cười:
-Tây thế!
… Phương nhớ, hồi xưa, khi lần đầu nhìn thấy Lê ở Ly’s – một cửa hàng quần áo nhỏ ở đoạn đường Lý Quốc Sư – nó cảm thấy Lê như một cốc táo ép, Phương nhìn Lê một lúc. Cao, mí mắt nhỏ và dài, đôi tay gầy guộc với những móng tay không sơn, như chứa đựng một sự chờ đợi gì đó, tóc dài, thẳng và mượt tựa hồ được chụp lại từ những cô gái của một ngày Hà Nội xưa. Nó thích cái mũi của Lê, cao và hơi hếch lên như một con vành khuyên biết rằng mình hót hay. Nó nói với Lê, vẫn mang máng:
-Này, nếu em béo lên một chút và bỏ thói quen nheo mắt đi, thì em sẽ trở thành một mẫu ảnh đẹp đó, em có hứng thú muốn thử chụp không?
Hừm, bây giờ thì Lê đã béo, chính xác là đỡ gầy hơn chút ít, trông đã có vẻ giống một ly xoài dầm, Phương bật cười vì thói quen so sánh người khác thành những thứ thức uống hoa quả. Duy có một điều Lê vẫn thế, là thói quen nheo mắt khi nói và suy nghĩ, như thế, thoảng hoặc làm Phương nhớ J.Robert trong “Luật sư không bằng cấp”.
Trong suốt những ngày sau đó, Lê và Phương gặp nhau mỗi ngày và mỗi lần gặp, Lê mang đến cho cậu những món quà kỳ lạ khác nhau, khi là một lọ xương rồng lùn tịt với những chiếc lá to bản như được ép ra từ khung cửa cổ kính nào đó, khi thì là một chiếc đồng hồ bàn cũ kỹ hình thoi với phần đế mạ một thứ kim loại được bẻ cong thành hình trái tim méo mó, như khi làm nó người thợ bị say sóng. Chiếc áo len lông chuột mang hình một bức tranh phố trên ngực, vừa như in. Vài cuốn sách mĩ thuật bên trong chằng chịt những chú thích bằng mực đỏ và sticker của Lê, nhắc Phương về niềm đam mê với nghệ thuật màu sắc từng bị chối từ phũ phàng bằng ước mơ nhiều thực tế hơn. Từ một cuộc gặp gỡ không định trước, Lê đi vào những ngày Hà Nội ngắn ngủi của Phương một cách sắp đặt, trên những quán với cách dầm xoài bằng cả hai tay, trên những phố thong dong bằng ngón tay út nắm hờ, trong rạp chiếu phim bằng những hộp pop-corn to đùng hai đứa cùng chí chóe bốc… Phương thấy một sự chao đảo dịu dàng…

Khoảnh khắc tất cả

Thứ 3. Bình minh nhợt nhạt trên vòm cửa thấp thoáng qua tấm rèm màu kem có những ô lục giác màu ghi nhạt xen kẽ, hành lang lót gạch xanh dương loang loang nước mưa khi Phương bước ra lan can, sau khi choàng tỉnh giấc dài bởi một luồng sáng chiếu tình cờ vào mắt. Âm thanh có vẻ xa xôi trong bản nhạc wedding bất hủ By heart, by soul của Aaron Neville vang lên từ chiếc loa PC. Phố ướt. Mưa làm đường trở nên lấm lem. Phương rút thuốc ra, vươn vai. Chợt, Phương giật mình, khoanh tay:
-Này cô bé, đứng đấy từ khi nào vậy?
Xoay xoay chiếc ô Espirit màu vàng rực rỡ có lằn tím như một con ong nhỏ, Lê mỉm cười:
-Em cũng mới đến. Em chờ anh ở đây?
Phương bật cười, búng tay:
-Nếu không phải mưa thì anh sẽ cho em tiếp tục đứng đó. Hãy rũ sạch nước từ cái ô kỳ quặc đó. Tầng hai phòng đầu tiên bên trái.
Vài phút sau, Lê đứng trong căn phòng bừa bộn của Phương khi cậu đang pha café. Phương đưa một cốc cho Lê – đang xoa xoa hai tay cho đỡ lạnh:
-Tại sao em tìm ra nhà anh khi anh chỉ nói về nó một lần, không nhiều người làm được điều đó.
Lê đón chiếc cốc men màu xám lục uốn éo huyền hoặc như được làm ra cho những người hành khất Digan, cánh mũi phập phồng:
-Không , em không thật sự tìm được chính xác, em đã băn khoăn không biết rẽ ở đâu trong chiếc cầu thang có thể dẫn đến 6 căn phòng khác nhau này!
Phương mỉm cười, châm điếu thuốc khi nãy, Lê nheo mắt:
-Anh hãy hút thuốc khi cảm thấy thật sự cần, đừng hút vì thói quen - rồi cô nhấm một ngụm café – Này, anh thật sự ở đây hả? Một mình! Em nghe nói chỉ có những kẻ làm nghệ thuật mới thích có cuộc sống bừa bộn đơn lẻ như thế này, phòng này tựa như dành cho một con chuột túi chứ không phải anh!
Phương ngồi xuống chiếc ghế tròn bằng gỗ:
-Công việc marketing của anh bây giờ cũng không khác làm nghệ thuật, mà sướng là anh lại không phải là nghệ sĩ, thế nên anh ăn đủ ngủ đủ và biết lo cho chính mình.
-Anh thích sống vậy ư?
Phương nhún vai:
-Không phải thích hay không, anh sống như thế lâu rồi cô bé.
Lê lơ đãng nhìn lên mảng trần nhà có một mảng mạng nhện được vẽ graffti khéo léo:
-Vì sao?
-Cái gì vì sao?
Câu hỏi ngược rơi vào khoảng trống, Lê không trả lời, hai tay vẫn giữ cốc café, nhìn vào đáy mắt Phương. Một cơn gió lạnh chui qua khe cửa làm tấm rèm tung lên bất ngờ. chợt cặp mắt màu ghi kỳ lạ của Lê khiến cậu bối rối, Phương chưa từng gặp ánh mắt khiến nó như thế, ý nghĩ trong đầu đan xen một cách tội nghiệp bởi luồng ánh sáng cảm thông từ trái tim.
-Em thực sự muốn nghe?
Lê gật đầu, dịu dàng. Phương bước ra ngoài lan can tràn gió. Cụm bạch lan trồng tinh tế trong hai chậu màu xám ngắt, có vẻ không liên quan gì đến khung cảnh dở dang chung quanh, đang hơi nhu nhú những chùm mới, mái gỗ màu nâu của căn hộ tầng một sót lại những giọt sương của đêm, đang đọng lại to dần và chảy xuống phía dưới một cách chậm rãi. Phương thở nhẹ, bao lâu rồi nó không nói về những mối quan hệ trong gia đình, về người mẹ không thay thế, về ông bố kỳ quặc nghĩ nhiều cho bản thân, và về những rạn nứt thở ơ trong cuộc sống va chạm sớm của một đứa bé từng hay thất vọng… Đĩa nhạc wedding vẫn du dương nhè nhẹ trên nền violon trong trẻo của Steven Chapman, làm tan ra những ký ức mơ hồ. Tháng ba mang mác xa xăm và ngắn ngủi trong làn hơi lạnh bốc lên từ mặt đường đang khô dần khi những chiếc xe vụt qua. Duy nhất từ khi mẹ mất, Phương mới nói chuyện với một cô gái như thế này, Thủy dường như chưa từng. Lan can bé nhỏ đậm mùi ngọt ngào kỳ ảo của hai cốc café cạnh nhau như quyện cả vào những cánh bạch lan. Khoảnh khắc, Phương ngỡ mình đang ở giữa một giấc mơ.
… Có những tình yêu đến bất ngờ bằng mắt đẫm mênh mang…
Bây giờ anh đã ở Mỹ. Hai tuần ngắn hết vội vàng. Căn phòng bụi bặm kia sẽ lại lần nữa đón chiếc ô nhỏ màu vàng. Anh đã rời Việt Nam, làm nốt những điều anh còn chưa thực hiện được ở nơi đây. Nhưng anh sẽ trở về bắt đầu lại, mơ nốt một giấc mơ còn đang mở, và yêu em lại từ đầu, Lê ạ.
Phương nhấn send cho cái mail ngắn ngủi. Một trong nhiều chiếc đĩa mà Lê burn cho Phương, cất lên bản “Tuesday morning” – giọng Michelle Branch êm và gợn như New York ngày mưa… “I remember, stormy weather, the way the sky looks when it’s cold, and you were with me, content with walking…”

“Em chán anh rồi” – Kì 2: Hình như em nhầm ở đâu đó

Mặc kệ Hà giục từ sáng đến tận gần 10h tối nhưng nó nhất quyết không ra khỏi nhà, nằm trùm chăn nghe Linkin Park cả tối. Anh đi kệ anh, còn nó yêu anh thì khi nào đó thích hợp nó sẽ nói, bây giờ thì không…

Biến mất như một cơn gió…

Sáng Chủ Nhật, dắt xe ra cổng, chạy thong dong trên con đường vắng vẻ, hưởng chút bầu không khí thơm mát phả vào mặt, thấy tự do, thấy hạnh phúc. Rẽ vào đâu đó, làm bát bún bò sì sụp như một người bận rộn thực sự, ăn xong để rồi lại chạy long dong trên một con phố chẳng kịp nhìn tên, tự thưởng cho mình ngày nghỉ lãng mạn giống như trong Roman Holiday, dù không Vespa và cũng không có anh chàng nhà báo dễ thương nào chở đi lòng vòng khắp phố phường.

Tạt vào đâu đó ngắm nghía nhưng thứ long lanh bắt mắt, kiếm vài quyển truyện giải trí đơn thuần, nghiên cứu hay chỉ mang về làm đẹp cho giá sách, ghé vào gallery của một họa sỹ tên tuổi nào đó bổ sung cho vốn nghệ thuật vốn đã nghèo nàn lại càng ngày bị mai một. Đứng chống xe bên vỉa hè, một con mắt thực tế nhìn anh bảo vệ đẹp trai đằng xa, một con mắt nghệ thuật nhìn Hoàn Kiếm đầy mộng mơ. Phì cười thích thú ngắm những người ngồi đọc báo trên ghế đá, một ai đó lơ đãng nhìn lá rơi xoáy xuống mặt nước xanh thẳm, những tay thợ ảnh mời chào đon đả cặp du khách tóc vàng ruộm ăn mặc theo kiểu hippy. Nó thấy đời trôi thật chậm, phải chi lúc nào cũng bình lặng như thế có phải vui không.

“…Light up, light up
As if you have a choice
Even if you cannot hear my voice
I'll be right beside you dear

Louder louder
And we'll run for our lives
I can hardly speak I understand
Why you can't raise your voice to say…”

Bản Run quen thuộc của Leona Lewis phát ra đâu đó, nó lờ mờ thấy quen thuộc trong tiềm thức và giật mình nhớ là tiếng chuông điện thoại của mình.

  • Hà à, gì thế mày ?
  • Duy Anh chiều thứ 3 tuần tới tổ chức chia tay, mày có đi không?
  • Sao mày lại hỏi thế, anh ấy có mời tao đâu, khi nào mời hẵng hay
  • Mày còn đợi Duy Anh mời mày mới đến à?
  • Thế mày bảo tao phải làm sao, có phải tao nói lời chia tay đâu mà từ hôm qua đến giờ mày cứ reo giắc cái ý nghĩ tội lỗi tất cả do tao thế. Mệt người.
  • Kệ mày đấy, đừng bảo tao không nói là thứ 3, tại nhà Duy Anh đấy nhé. Con hâm.
  • Mày …- Đầu dây bên kia đã cúp máy. Bực mình, cú điện thoại phá vỡ một ngày nắng đẹp.

Gió lùa thổi tung chiếc váy trắng của một em bé vừa bước qua, giá như có máy ảnh ở đây nó sẽ không để mất pha ngộ nghĩnh này. Anh của nó (nó vẫn hay gọi vậy) - tức Duy Anh cũng chụp ảnh cực đẹp. Đây là lần thứ sáu trong một buổi sáng nó nhớ đến anh, anh cũng thích ăn bún bò, thích xem tranh, thích mua sách, thích đứng nhìn trái tim Hà Nội trong một buổi sáng đầy nắng, nó nhớ cả những cuộc gọi không đầu không cuối tự dưng đến khi nó đang vui hay cả lúc nó buồn của anh mỗi sáng trưa chiều tối, đều đặn còn hơn cơm bữa. Nó cũng nhớ hình như nó thích đi chơi cùng với một ai đó như vậy.

Hình như em đã nhầm ở đâu đó …

Cái HaNoi Holiday kết thúc vào lúc 3h chiều, con ngựa sắt của nó giở chứng, mỗi lần dính mưa nó lại ốm dặt dẹo như thế, ho lụ khụ, khật khừ lên xuống giữa đường, được cái để mấy ngày sau bệnh tự khỏi. Đối phó với mùa mưa ở Hà Nội mà nó trụ được dai như vậy kể cũng thuộc bậc cao nhân. Nhưng “cao nhân” hôm nay bệnh không nhỏ thì phải ?

  • Chú xem cho cháu cái xe, đang đi chết máy, bình thường để một lúc nó lại chạy ok mà lần này làm sao ấy?
  • Cô cứ ngồi kia chờ tôi kiểm tra, từ sáng đến giờ mấy vụ kiểu này rồi, mà cái xe của cô cũng đã tã đâu mà lại thế.
  • Cháu không biết, chú xem cẩn thận giúp cháu.

Nó bó gối ngồi nhìn vào công việc lạ hoắc đang diễn ra trước mắt, cố mãi mà chẳng hiểu gì, chắc cái này thuộc về năng khiếu, lĩnh vực mà nó không sẵn có. Thoáng thấy anh vừa đi qua thì phải, ở đây gần nhà anh. Nó chạy ào ra cửa nhìn theo, định gọi “anh zai” như nó vẫn thường thế, nhưng âm thanh nằm lại trong cuống họng phát ra một thứ tiếng giống như tiếng thở dài, rất dài. Cánh cổng xanh quen thuộc mở ra và khép vào vội vã, dấu đi bóng người vừa lọt qua sau đám dây leo xanh rì lốm đốm hoa vàng.

Trời sắp mưa, gió thổi tung tấm rèm trắng, suýt kéo đổ chậu cây trên bậu cửa sổ xuống đất may mà chỉ nằm lăn lóc tung tóe sỏi trên bàn học. Nó thấy nhớ anh, nhiều hơn những gì nó nghĩ. Cố xua đuổi cảm giác lạ lùng cứ dai dẳng bám theo bằng một giấc ngủ đầy mộng mị, nó đọc ở đâu đó câu nói rằng: Nhớ là một trong những cảm giác của Yêu…

Lại một tối nữa con bé không mỉm cười vì không có anh chúc nó ngủ ngon…

Phân vân và quyết định …

  • Tự dưng sao lại mắt mũi nhòe nhoẹt thế, đúng là đồ lớn đùng còn hay khóc nhè.
  • Buồn ngủ, ngáp nhiều, nước mắt chảy, nhòe nhoẹt, thế thôi, khóc gì đâu – Nó cố lấy tay lau hết nước mắt còn sót lại trên má, con bé hay khóc nhè nhưng chẳng bao giờ có nổi một chiếc khăn tay trong người.
  • Tao biết phân biệt giữa ngáp và khóc mà !- Hà ngồi phịch xuống bên cạnh nó.- Thế mày yêu Duy Anh rồi à?
  • Chắc là không? Nhưng anh ấy nói chia tay rồi!
  • Tức là nếu Duy Anh không nói chia tay thì mày có nhận ra mày yêu Duy Anh không?

Nó chẳng biết định nghĩa về tình yêu, trong khi cả nhân loại còn đang đi tìm một chân lý đúng đắn thì nó không có ý định tự sáng tác ra cái gì đại loại giống thế.

  • Không biết? Nhưng tao thấy nhớ nhớ!

Con bé ngồi quay lại, đối diện trực tiếp nó

  • Mai mày có đi chia tay Duy Anh không? (Hà không bao giờ gọi Duy Anh là anh mà luôn xưng hô bằng tên, dù nó đã cố sửa)
  • Để nói gì? Nói rằng tự dưng em thấy sau khi chúng ta chia tay thì em nhận ra em yêu anh à, ngớ ngẩn chết.
  • Mày ngớ thì có, còn hơn cứ ngồi ủ rũ như con gà nhúng nước sôi thế này, hối hận cũng không kịp.

Tối thứ ba…

Hết dắt xe ra lại dắt xe vào, hết nhìn trời lại ngắm đất, hết đi lên rồi lại đi xuống.

Mặc kệ Hà giục từ sáng đến tận gần 10h tối nhưng nó nhất quyết không ra khỏi nhà, nằm trùm chăn nghe In the end của Linkin cả tối. Anh đi kệ anh đi, còn nó yêu anh thì khi nào đó thích hợp nó sẽ nói, bây giờ thì không…

Giàn Logitech V20 sáng nhấp nháy trong căn phòng của một kẻ mất ngủ đã 3 đêm.

Dưới ánh đèn vàng, Sometimes của Brit…

9.30 PM - Trước nhà có giàn hoa vàng lốm đốm.

Hết xoay đi xoay lại chiếc đồng hồ mấy hôm nay lỏng dây bất thường, lại ngồi dựa lưng vào yên xe gõ nhịp trên nền đường nhựa. Cách đây 2 tiếng trước nó cũng lặp lại y nguyên những động tác ấy chỉ để đợi anh có ra ngoài hay không. Tối nay, à không cả tối hôm qua, hôm kia, hôm kìa, tối nào nó cũng thấy nhớ anh kinh khủng, mỗi ngày, mỗi sáng, mỗi trưa, mỗi chiều, mỗi tối, mỗi đêm, mỗi lần một chút, đều đặn hơn cơm bữa. Rút chiếc mobile đồ cổ nhưng luôn đầy ắp pin đủ có thể để nó buôn với anh cả tối, ấn lỳ phím 1, Calling Anh Zai, nụ cười ánh lên khuất sau gương mặt đang cúi xuống chăm chú, nó tự nhủ từ mai phải đổi 1 thành Yêu.

  • Alo, em à?
  • Em cứ nghĩ anh xóa cả tên em trong list rồi chứ - Nó ngước nhìn lên ban công sáng đèn tầng 2 – Anh đang làm gì đấy ?
  • Uhm, đang sắp xếp đồ thôi, có chuyện gì à em?
  • Xuống dưới nhà một chút được không? Tự dưng em nhớ ra là em chưa nói với anh điều này- Nó thấy cánh cửa ban công tầng hai bật mở, anh nhìn xuống chỗ nó đang đứng, giơ điện thoại lên và nở một nụ cười toe toét đầy hồn nhiên, nó giả vờ giống như mình vừa tới.



Ngắm nhìn ánh đèn đường tỏa ánh sáng vàng nóng như caramen rưới lên những tán cây, đám lá, những bông hoa vàng, phủ tràn xuống cả mặt đường thẫm đen. Vô vàn con thiêu thân lao chíu chít tới vùng ánh sáng giả tạo mà chúng ngỡ là mặt trời. Có lẽ thiêu thân là đột biến hoặc có họ hàng dây rơ rễ má gì đó với lòai hướng dương, luôn hướng về mặt trời. Cả người nó cũng phủ đầy một màu vàng mật ong nóng bỏng đó.

Anh tiến tới, đứng ngược vùng ánh sáng mà nó đang trầm trồ khen ngợi, cả khuôn mặt khuất sau bóng tối, dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng. Nhưng nó đến không phải là để ngắm anh…

  • Hôm thứ ba em bận không đến được, hôm nay em đến chúc anh mai đi may mắn, sang đó giữ sức khỏe, chóng về - Nó cố nói thật nhanh, sợ như mình quên mất điều gì đó, hoặc nếu không nói nhanh thì chỉ lát nữa là nó không thể thốt lên lời.
  • Chỉ thế thôi sao? Ừ anh cảm ơn.- Giọng anh vẫn đều đều xa lạ, cả người anh sáng lên màu mật ong.
  • Em… muốn nói … Nếu anh đi, em sẽ nhớ anh lắm, và… rằng … thì … là … mà… Và em cho rằng em … Em Yêu Anh - Rồi chẳng như bao dự tính, nó sẽ lên xe phóng thẳng về nhà và không ngoái đầu lại nghe anh nói gì hay làm gì, nhưng nó bỗng bật khóc, tiếng khóc giống như lần đầu anh gặp nó, chiếc kẹo cuối cùng để dành bị cướp đi.
  • Anh biết rồi, anh biết cả việc chủ nhật tuần trước em đi chơi mà không rủ anh đi cùng, anh biết cả việc em đứng đây từ tối đến giờ, nín đi. Lần này anh không có khăn tay để lau cho em đâu - Vừa nói anh vừa đưa tay lên vuốt má nó, có lau đi những giọt nước mắt nóng hổi của một con bé hay khóc nhè.
  • Thế sao anh không xuống luôn làm em đợi muỗi đốt xưng cả tay.
  • Vì cũng phải có lần em chạy theo anh chứ, và nếu anh không chia tay em thì em sẽ còn nói Em chán anh lắm bao nhiều lần nữa - Một cánh tay vững chãi vòng qua ôm lấy vai nó, áp đầu vào mái tóc luôn không mùi để rồi lần nào cũng khen tóc em thơm lắm- À anh còn biết từ giờ anh sẽ luôn gọi em là Yêu.
  • Thế anh có còn đi Nhật nữa không?
  • Cái ấy không thể thay đổi được, nhưng có sao đâu, không có anh em vẫn sống tốt mà, chỉ hơi nhớ tí mà thôi – Anh cười ranh mãnh.
  • Không phải một tí mà là rất nhiều, và em lại lấy tay lau mắt lau mũi rồi chùi vào quần mỗi lần khóc nhè đấy.
  • Vậy thì đây sẽ là lần khóc cuối cùng của Yêu.

Nó cảm thấy vị ấm ấm trên đôi mắt đỏ mọng sưng húp, một cảm giác khiến nó bay lên giống bông bồ công anh đang tan ra trong gió. Có lẽ đó là khoảnh khắc đẹp nhất trong đời một loài hoa hiền lành như vậy.

Ngõ vắng… Màn đêm đen thâm lấm tấm sao, mai trời sẽ nắng rực rỡ…

…sometimes I run
sometimes I hide
sometimes I'm scared of you
but all I really want is to hold you tight
treat you right, be with you day and night
baby all I need is time…


Các bạn đang nghe ca khúc Run do Leona Lewis trình bày









“Em chán anh rồi” - Kỳ 1: Sao nước mắt cứ chảy

Như mọi lần, khi thốt ra câu "Em chán anh rồi", nó nghĩ anh sẽ lại cười và bảo nó cứ từ từ mà nghĩ, đừng bỏ vội. Nhưng lần này thì không... Anh đứng dậy ra về, để lại nó, ngỡ ngàng...


Café nhạt và một chiều mưa…

Trời đang nắng rực rỡ, một cơn mưa bất chợt ào tới khiến người ta ngỡ ngàng như gặp lại một người bạn cũ, cảm giác vừa không ngờ tới lại dịu mát dễ chịu thấm dần qua da. Những cơn mưa rào mùa hạ không rả rích và dai dẳng từ ngày này qua ngày khác, nó ào tới vội vã rồi cũng nhanh chóng biến mất, cỏ cây sũng nước, một cơn gió lùa qua làm cả tán cây như rùng mình trút nốt những gì còn sót lại, những hạt nước nhẹ lất phất rơi xuống khiến người đi qua giật mình thích thú. Vỉa hè lại nhạt nắng, xà cừ lá rụng lả tả trên những con đường, nằm sấp mình dưới những dấu chân vội vã như mưa. Nó ngồi đây đã gần hai tiếng, cốc café đá tan chảy thành một lớp trong suốt trên bề mặt, ngắm nhìn dòng nước chảy tí tách từ mái hiên xuống đường thành muôn dòng nhỏ li ti, thấy lòng bỗng nhẹ bẫng, cuộc đời sao lại cứ phải phức tạp quá làm gì, mọi chuyện đều có chỗ của nó, quan trọng là biết chấp nhận và có thể là một chút chờ đợi.

Hay là chúng ta chia tay …
- Em chán anh rồi!
- Thế thì chúng ta chia tay nhau đi, anh cũng mệt mỏi khi mỗi ngày lại phải chạy theo em.
Hơi ngỡ ngàng, nó nhấp một ngụm café thật to như đang uống nước lọc, mỗi lần nó nói câu “Em chán anh rồi”, Duy Anh đều chỉ cười và bảo nó cứ từ từ mà suy nghĩ, vì nếu bỏ mất thì sau này chỉ biết tiếc và ngồi khóc tu tu, nếu nó bỏ anh thì không có ai đến lau nước mắt (và cả nước mũi) mỗi lần nó dở chứng thích khóc nhè nữa…Anh luôn chạy theo mọi điều nó muốn, dù nó bảo nó không yêu anh nhưng anh bảo “Anh sẽ chờ em hết trẻ con, chờ đến ngày em yêu anh”. Nhưng có vẻ như nó đã nhầm, anh không còn chờ nó nữa…
- Anh nghĩ thế à ? Đừng hối hận nhá, ừ chúng ta chia tay.
- Anh có việc về trước đây, tí em về sau nhé – Câu nói thốt lên một cách thờ ơ và anh đứng lên, bước đi vội vã, biến mất trong dòng người lao xao trên phố lúc nào không hay.

Nó duỗi dài chân lơ đãng nhìn đôi giầy vải màu nâu nhạt lấm tấm bụi, gõ gõ một điệu nhạc quen thuộc, khẽ hát một bài hát vu vơ, lấy tay vạch những chữ cái vô định bằng nước từ cốc café đang tan chảy. Nó chẳng hiểu mình đang ở cung bậc nào của tình cảm, buồn-có lẽ, trống trải-một chút, lộn xộn, đó có lẽ là từ đúng nhất nói về tình cảm của nó lúc này. Anh ào đến để nó chưa kịp nhận ra thì đã vội vã rút lui khỏi cuộc đời con bé bướng bỉnh là nó, giống như một cơn mưa chợt đến đầu hè …

Nó xòe tay ra trước mái hiên, hứng những giọt nước mát lạnh chảy len lỏi qua các kẽ ngón tay bợt màu vì lạnh.

Tại sao anh lại yêu em nhỉ ? …
- Chào anh zai!
- Chào em gái!
- Haha, anh không gọi em là “Yêu” nữa à, tự dưng em thấy nhớ ghê, nhưng thôi em đùa đấy, gọi là anh trai và em gái giống như Tào Đình có khi lại hay hơn, khi nào em nhận lời yêu anh thì anh hãy gọi em là Yêu nhé.
- Uh anh cũng chờ cái ngày ấy lắm em gái ạ.
- Thì em cũng đang cố gắng mà, anh không thấy em đã tiến bộ là hôm nay chủ động rủ anh đi ăn à ?

Vừa cầm cái dĩa đưa nốt miếng pizza ngập phô mai lên miệng, nó là một đứa luôn để dành miếng ngon nhất vào phút cuối cùng, vừa cầm cốc coke mút say sưa. Anh ngồi đối diện chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, với những chậu hoa tím đong đưa trong gió nhẹ.
- Sao anh lại yêu em?
- Vì chỉ có em luôn miệng nói chán anh - Mắt anh vẫn chăm chú nhìn ra ngoài mà không hề quay mặt vào trong.
- Em không tin!
- Thế em muốn nghe câu trả lời thế nào, rằng em xinh đẹp nhất trong những người con gái anh đã gặp hay thông minh nhất trong số những cô gái anh đã quen, em biết là không phải vậy mà. Thế nên chỉ đơn giản là anh yêu em, vậy thôi.
- Dù em không thích anh?- Nó nhìn anh tò mò.
- Uh dù em không thích anh, anh vẫn sẽ chờ có ngày anh nghe em nói “Em yêu anh” hoặc “Em ghét anh”.
- Anh biết là em không ghét anh được mà, nhưng yêu anh thì khó lắm, thế nên kệ anh chờ, miễn là thỉnh thoảng anh đi chơi cùng em là được, như thế có phải vui hơn không.
Anh đã rời mắt khỏi chậu hoa vẫn đang đong đưa, hướng mắt nhìn về phía nó, không nói.
- Đi chơi và giúp em trong những lúc thế này – Anh rút chiếc khăn màu nâu sậm trong túi quần rướn người lau sạch vết tương ớt vô tình nó quệt trên má, nơi đang chuyển dần từ hồng nhạt sang hồng đỏ lúc nào không biết.

Phì cười.

- Tự dưng anh làm em nghĩ đến Fernando trong Oxford thương yêu, lúc anh ấy lau vết tương cà cho Kim trong lần đầu tiên đến khu ký túc xá của cô ấy.


Lần đầu em gặp anh, Lọ Lem đánh rơi chiếc giày

nhưng hoàng tử không nhặt được…

Dắt chiếc xe máy với bộ dạng te tua đi giữa hàng cây trong khuôn viên đẹp thơ mộng của trường với rất nhiều lá vàng bay, phủ đầy yên xe những lá xà cừ hơi ướt nước sau cơn mưa, vừa đi vừa cố lau nước mắt nhưng nó vẫn chảy vẫn với tốc độ đều đều như café fin. Nấc lên từng tiếng giật cục, nó muốn khóc thật to.
- Sao lại có người khóc vô tư thế nhỉ ? – Nó chẳng ngước mắt nhìn lên, vẫn ngồi bệt trên bãi cỏ khóc như một đứa trẻ bị lấy mất chiếc kẹo cuối cùng cố để dành.
- Ê, tay cô muỗi đốt sưng vù lên rồi kìa, có muốn khóc thì tìm chỗ sáng sủa mà ngồi và tìm một chỗ gửi xe cho tử tế nếu không tí nữa cô chẳng còn gì mà về đâu.

Quả là bây giờ nó mới để ý, những vết phồng đỏ chi chít trên cánh tay không lấy gì làm đẹp đẽ. Ngẩng mặt lên nhìn người chứng kiến nó khóc từ nãy đến giờ, vẫn vô tư nấc liên tục, mắt đỏ hoe.

- Tôi đã cố chọn chỗ tối để không ai nhìn thấy, nhưng tôi vẫn nhầm vậy nên chắc tôi sẽ tìm một chỗ sáng sủa hơn để khóc.

Người lạ mặt dướn mày ngạc nhiên.
- Tôi đang rảnh, cô có cần ai đó ngồi đuổi muỗi và trông xe hộ không ?
Đưa tay lau dòng nước nhòe nhoẹt và đôi mắt đỏ mọng, có lẽ nó cũng cần ai đó để chia sẻ, dù người ấy có muốn lắng nghe nó nói hay không.
- A…an…anh có thể ngồi cùng tôi một lúc … nữa được không ? Tôi… tôi… muốn có ai đó bên cạnh, … dù chỉ là để nghe tôi kể lể những việc không liên quan gì đến họ.
- Tôi không học tâm lý để có thể an ủi ai đó vừa nói vừa khóc nấc lên thế kia nhưng chắc làm người… ừ… trông xe bất đắc dĩ cũng được.
- Lần ấy em buồn kinh khủng, lại tiếc nữa, đã thế còn chẳng biết làm thế nào, nếu lần ấy mà mất xe luôn thì chắc em về nhà đập đầu vào gối chết mất. – Nó vừa nói vừa cười, vuốt tay gạt những sợi tóc bay lòa trước mặt.
- Đó cũng là lần đầu tiên anh thấy một cô gái lớn tướng như em ngồi khóc rõ to ở nơi công cộng. Lúc đầu anh nghĩ cứ đi qua để kệ cô gái đó khóc vì những người đang buồn thường không muốn ai động đến mình, nhưng anh đi được một đoạn vẫn nghe thấy em khóc càng to hơn nên anh quyết định quay lại – Anh nheo mắt mỉm cười và tránh ánh nắng từ cửa sổ hắt vào.
- Cái bản thiết kế lần ấy rõ rằng em đã chăm chút bao nhiêu công lao mong đạt giải vậy mà chẳng hiểu em để đâu mất hút hoặc có thể … - Nói đến đây nó dừng lại cười rất lưu manh - Một đứa nào đó đã ghen ăn tức ở với tài năng của em mà chôm mất để hại em, nhưng tóm lại bao nhiêu thành quả xuống sông xuống bể hết. Làm cả tối hôm đó em đã phải thức đêm mới tạm xong. Nghĩ đến đó em lại muốn khóc to hơn. Nước mắt cứ chảy ra mà chẳng biết làm thế nào, thế là em ngồi xuống khóc ngon lành.
- Thế thì mới là em, đó chính là lý do mà em cần có anh bên cạnh để trông xe, lắng nghe em kể linh tinh và đưa cho em cái khăn mùi soa thay vì nhìn em lấy tay hết chùi vào mắt, vào mũi rồi lại… bôi lên … quần.
- Hứ, chỉ có trước mặt anh em mới vậy thôi chứ bình thường em cũng “ngon lành” lắm đấy.

Những chậu hoa tím vẫn đung đưa trong gió, những chiếc lá xà cừ vẫn rụng đầy yên mỗi mùa mưa tới, con bé vẫn hay khóc nhè vì những chuyện hết sức lãng xẹt và tưng tửng như một đứa con gái mới lớn. Chỉ có anh là luôn chạy theo nó muốn hụt hơi.

Em chán anh…

Thứ nhất: Bạn sẽ chẳng quản lý nổi anh ấy 24/24( nếu bạn là người hay ghen và luôn muốn anh ta trong vòng kiểm soát của mình)

Thứ hai: Yêu vào, nếu bạn là người theo chủ nghĩa "sến"thì hãy lưu ý, con trai bây giờ trình độ cưa thì cao chứ trình độ sến thì hiếm ai lên được con số 5( Theo chủ quan của nó) .

Thứ ba: Nếu bạn có trí nhớ tồi, mà bạn lại phải nhớ đủ thứ liên quan đến người yêu ( Sinh nhật người yêu, em trai hoặc anh trai, em gái hoặc chị gái, bố mẹ, bạn bè... rồi đủ thứ ngày kỷ niệm...), đấy rất nhiều, rất tốn bộ nhớ, rất mau già, mà chắc chẳng ai muốn mau già.

Thứ tư: Ôi cái này thì mệt kinh khủng, cả về sức khỏe lẫn tâm trí, mỗi lần đi chơi bạn lại để ra cả ngày hôm trước, hoặc ít nhất là một buổi tối để chọn bộ nào đẹp nhất mai mặc, nếu không có gì đẹp để mặc bạn lại hì hục đi mua như một tín đồ nghiện thời trang thứ thiệt.

Thứ năm: Không những thế, yêu nhau chẳng lẽ lại không mess hay call ít nhất 1lần/ngày. cái này cũng mệt với những đứa thậm chí còn lười cả việc gọi điện về nhà báo con không ăn cơm.

Thứ sáu: tự dưng ngày đứng trước gương soi đến mấy lần xem mình có xinh không, có cái gì mới mọc ra trên mặt không, để rồi lại phải đối diện là mỗi ngày mình lại xấu đi và già đi một tẹo, cái này phũ phàng lắm.

Thứ bảy: Luôn phải định nghĩa việc mình đang làm có tên gọi là gì để trả lời cho những câu hỏi ẩm ương như, Em đang làm gì thế ? Có trời mới biết việc mình đang ngồi cùng anh WC định nghĩa chính xác là gì nếu ai đó có nhỡ đang gọi đúng lúc mình mùi mẫn nhất.

Thứ bảy: đau tim cho những phen anh đến mà không báo trước ( vì thỉnh thoẳng anh nhớ ra bạn gái mình thích lãng mạn mà con trai lại đồng nghĩa giữa lãng mạn và bất ngờ), trong khi mình đang ngủ và bề ngoài chưa chỉn chu, mất hết cả hình tượng đã sụp đổ gần một nửa. Dù bạn có không quan tâm hay là có cố gắng gây dựng lại nó.

Thứ tám, chín, mười,…

Nó ngồi liệt kê ra giấy đến gần 2 tờ A4 để kết luận một câu.

- Em thấy yêu anh mệt lắm, em chán anh rồi, thỉnh thỏang anh đưa em đi chơi là okey rồi, đừng quan tâm đến em quá thế - Nó cáu nhặng lên trong phone, đã rất lâu rồi nó mới cáu với ai như thế.

Bên kia đầu dây im lặng, một giọng nói ngập ngừng.

  • Nếu vậy em cứ tiếp tục cuộc sống của em sao cho thoải mái nhất là được, chỉ cần những lúc muốn chia sẻ em hãy gọi cho anh - Một khoảng lặng nữa giữa cuộc nói chuyện, nó muốn anh là người cúp máy trước – Và chỉ cần em biết anh rất yêu em, thế là đủ. Khuya rồi, em ngủ đi.

Nó chẳng muốn làm tổn thương ai và cũng chẳng muốn làm ai buồn, nhưng nếu yêu một người lại cần quá nhiều thứ để quan tâm như vậy thì thật là mệt. Có lẽ nó sẽ để anh đợi vậy thôi, nó không thể giả tạo cảm xúc của mình được.

Trời mưa mặc kệ trời mưa…

Mưa đã ngớt, nó đứng dậy rất nhanh, nhanh như việc thích thú với cuộc sống độc thân đang trở lại như ngày nào. Mở miệng toét một nụ cười rất tươi, vung vẩy chùm chìa khóa trong tay, có lẽ một lúc nào đó nó sẽ nghĩ lại xem mình có quyết định sai không, còn bây giờ thì không phải lúc. Trời dịu mát và nắng nhảy múa trên cánh tay không một lớp chống nắng nào bảo vệ, từ giờ sẽ chẳng ai cau mặt và nhắc nhở mỗi khi nó ra đường mà không khoác áo hay bôi kem, cánh tay lại đen thui trong khi luôn mồm kêu em muốn trắng như trứng gà bóc.
- Ê, Hà à, đi bù khú tí không, lên Hàng Bông nem chua rán nhá, mừng ngày tao trở về cuộc sống vui tươi trước kia.
- Hôm nay mày bị hâm à, Duy Anh sắp đi Nhật rồi mà mày vui tươi hớn hở thế à, tao thấy buồn thay cho anh ấy. Chậc chậc …
- Há – Nó hét lên trong điện thoại – Đi đâu, sao lại thế, tao nghe thông tin này lần đầu, chiều nay tao vừa gặp Duy Anh mà có thấy anh ấy bảo gì đâu.
- Tao mới biết, vì anh tao học cùng lớp anh ấy nói thế, học bổng gì đấy, mày đi check lại thông tin đi, à mà tao bận rồi, không đi ăn với mày đâu.

Nó cúp máy, tiếng tút tút khô khốc vang lên. Lùa tay vào mớ tóc mới gội ướt rượt vò tung, tưởng như máu lên não trong cái đầu không phải nhỏ của nó với tốc độ đếm bằng phút. Cố tự nhủ, đó là việc của một người mà nó từng quen, đã từng, và trách nhiệm của nó chỉ là chúc anh đi may mắn, thế thôi.

“I'm tired of being what you want me to be
Feeling so faithless lost under the surface
Don't know what you're expecting of me
Put under the pressure of walking in your shoes
(Caught in the undertow just caught in the undertow)
Every step that I take is another mistake to you
(Caught in the undertow just caught in the undertow)”

… (Numb – Linkin Park )

Tối nay không có ai hỏi nó đã ăn gì chưa và đến một giờ nhất định lại nhắc nó đi ngủ. Bóng tối chìm xuống đen thẫm…
(Còn tiếp)


 
TRANG CHỦ -- -- BLOG RADIO -- -- ALBUM ẢNH -- -- NGHE NHẠC -- -- VUI CƯỜI