Labels

Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ - Nhiều tác giả - First News


“Cho dù có lúc ước mơ bị che mờ, bị vùi dập trong những thử thách của cuộc sống khiến bạn không còn muốn nghĩ về nó nữa – Nhưng bạn đừng bao giờ từ bỏ nó, vì đó chính là ý nghĩa thực sự của cuộc sống, là điều cần thiết tạo nên sức mạnh cho bạn”. Đó chính là ý tưởng chính của tập sách Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ do First News (NXB TP.HCM) vừa phát hành. Cuốn sách tuyển chọn gần 50 bài viết, truyện ngắn hay, độc đáo và mang nhiều ý nghĩa sâu sắc, gần gũi với thực tế cuộc sống.

Trong cuộc sống chúng ta, ai cũng có một ước mơ cho một ngày mai thật đẹp, dù bình dị hay phi thường – đó có thể là ước mơ rất đỗi giản dị của một cậu bé tật nguyền được bước đi bình thường như bao trẻ khác, hoặc đó là ước mơ tìm được việc làm mà mình yêu thích của một cô gái thất nghiệp, ước mơ trở thành nhạc sĩ nổi tiếng của một cậu bé không còn nhìn thấy ánh sáng, hoặc là những ước mơ chinh phục, vượt qua những thử thách, vươn lên để khẳng định và đạt được những gì mình ao ước. Những ước mơ đáng quý, đáng trân trọng đó luôn là niềm hy vọng, nguồn động lực cho mỗi người để sống, để cảm nhận và hướng đến tương lai.

Nhưng cuộc sống luôn tìm ẩn những khó khăn trở ngại và thử thách bất ngờ – con đường đi đến những ước mơ ấy không hề bằng phẳng. Và dù không hề mong muốn, đôi khi, chúng ta phải đối mặt với tận cùng của khổ đau, thất bại. Khi đó, nếu giữ mình, đừng gục ngã, chúng ta sẽ tìm lại được chính mình và nhận ra ý nghĩa sâu sắc của từng khoảnh khắc cuộc sống.

Chúng ta nhận ra hạnh phúc không hẳn chỉ ở những gì mình có, mà còn ở cách nhìn, cảm nhận của bản thân về cuộc sống.

Chúng ta chợt nhận ra những giọt nước mắt chân thành có thể chữa lành những vết thương.

Chúng ta chợt khám phá ra nét đep tâm hồn của những người bình dị xung quanh.

Chúng ta biết ngừng than vãn, thôi ân hận hay dằn vặt bản thân để bắt đầu chinh phục từng bước khó khăn, thử thách bằng chính nghị lực và cố gắng từng ngày.

Chúng ta nhận ra giới hạn khả năng của mình là điều có thể thay đổi được nếu có sự cố gắng và quyết tâm thay đổi.

Chúng ta biết rằng, ước mơ về ngày mai, dù to lớn đến đâu, cũng đều bắt đầu bằng những công việc bé nhỏ của ngày hôm nay.

Và chúng ta nhận ra ước mơ chính là sức sống của tâm hồn và là ngôi sao chỉ đường cho ta đi.

Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ gồm những câu chuyện chân tình, giản dị từ những con người bình dị sẽ giúp bạn cảm nhận, tìm lại giá trị của bản thân và ý nghĩa cuộc sống. Qua những sự kiện xúc động, bất ngờ, các câu chuyện đều nhấn mạnh đến tinh thần vượt lên, tìm được cảm hứng cuộc sống và sức mạnh tinh thần. Bạn có thể bắt gặp hình ảnh của chính mình hoặc của những người xung quanh để suy gẫm, khám phá và tìm ra lời giải cho cuộc sống của mình.

Mong rằng những câu chuyện giản dị trong cuốn sách này sẽ là nguồn động lực, tiếp thêm sức mạnh, niềm tin và lòng dũng cảm cho bạn, giúp bạn vượt qua mọi thử thách, trở ngại để khẳng định mình, theo đuổi ước mơ và vươn đến những điều tốt đẹp hơn.


theo mỗi ngày một cuốn sách
Links download

1) Lời giới thiệu
2) Khát vọng của nàng violet
3) Những lựa chọn cho cuộc sống
4) Bài trượt băng của HeiDi
5) Điều gì là quan trọng
6) Thiên thần tuyết
7) Giá trị vĩ đại của một tai nạn
8) Hoặc sống hoặc tồn tại
9) Chiếc xe lăn dưới mưa
10) Đường hầm xuyên qua trái đất
11) Ước mơ và hiện thực

[ Music ] - The Reason - Hoobastank










The Reason

I'm not a perfect person
There's many things I wish I didn't do
But I continue learning
I never meant to do those things to you
And so I have to say before I go
That I just want you to know

I've found out a reason for me
To change who I used to be
A reason to start over new
and the reason is you

I'm sorry that I hurt you
It's something I must live with everyday
And all the pain I put you through
I wish that I could take it all away
And be the one who catches all your tears
Thats why i need you to hear

I've found out a reason for me
To change who I used to be
A reason to start over new
and the reason is You

and the reason is You [x3]

I'm not a perfect person
I never meant to do those things to you
And so I have to say before I go
That I just want you to know

I've found out a reason for me
To change who I used to be
A reason to start over new
and the reason is you

I've found a reason to show
A side of me you didn't know
A reason for all that I do
And the reason is you

Những ca khúc gợi nhớ về thời ấu thơ


'...tuổi thơ bé với biết bao mộng mơ, vụng dại đã trở thành cảm hứng cho nhiều nhạc sĩ. Dưới đây là 10 ca khúc quốc tế nổi tiếng, ghi lại những ký ức về một thời trong trẻo, ngây thơ...'


1. "Yesterday Once More" - The Carpenters




"... All my best memories
Come back clearly to me
Some can even make me cry
Just like before
It's yesterday once more..."

"... Những kỷ niệm đẹp nhất Chợt ùa về trong tôi như thưở nào Nhiều điều còn khiến tôi rơi lệ Hệt như những ngày xưa cũ Ngày hôm qua trở lại..."

Ban nhạc The Carpenters. Ảnh: Dailymail.

Ca khúc đã trở thành bất tử của nhóm nhạc nổi tiếng The Carpenters. Yesterday Once More nằm trong album Now and Then phát hành năm 1973 và đã đạt vị trí số một ở nhiều bảng xếp hạng trên thế giới. Bài hát có thể khiến bất kỳ ai cũng bồi hồi, xao xuyến mỗi khi giai điệu du dương cùng giọng hát ấm áp của nữ ca sĩ Karen Carpenter cất lên. Người nghe như tìm thấy chính tuổi thơ của mình với biết bao kỷ niệm tươi đẹp trong từng câu hát. Ký ức thời thơ ấu là những gì thân thuộc nhất, đáng nhớ nhất trong cuộc đời mỗi con người mà sẽ chẳng bao giờ có thể tìm lại được. Trong nhịp sống quay cuồng và hối hả hôm nay, đôi khi chúng ta cũng cần có một chút khoảnh khắc tĩnh lặng trong tâm hồn để "hồi tưởng lại ngày hôm qua."


2. "Que Sera, Sera" (Whatever Will Be, Will Be) - Doris Day




"... When I was just a little girl
I asked my mother, what will I be
Will I be pretty, will I be rich
Here's what she said to me
Que sera, sera, whatever will be, will be...".

"... Ngày trước khi mới chỉ là một cô bé
Tôi thường hỏi mẹ tôi rằng khi lớn lên con sẽ thế nào
Liệu con có xinh đẹp, giàu có
Và mẹ tôi đã trả lời rằng
Biết ra sao ngày sau, điều gì đến sẽ đến..."

Ca sĩ Doris Day. Ảnh: FF.

Khi còn thơ bé, ai cũng đều thắc mắc không biết tương lai mình sẽ ra sao, điều gì sẽ xảy ra và thường hay hỏi cha mẹ những câu hỏi ngây ngô đó. Điều này cũng được thể hiện trong ca từ của Que Sera Sera - một trong những bài hát ru nổi tiếng nhất trên thế giới, do nữ ca sĩ kiêm diễn viên Doris Day thể hiện. Que Sera Sera lần đầu tiên xuất hiện trong bộ phim The Man Who Knew Too Much năm 1956. Ngay sau đó, ca khúc này đã giành giải Oscar cho "Bài hát trong phim hay nhất". Những giai điệu trong sáng, tươi vui của Que Sera Sera đưa người nghe trở về với sự ngây thơ, hồn nhiên khi còn là một đứa trẻ. Ca khúc này cũng mang triết lý, rằng tương lai là thứ không thể nói trước được, mọi điều đều có thể xảy ra, cái gì đến sẽ đến. Người yêu nhạc Việt Nam cũng từng biết đến Que Sera Sera với phiên bản tiếng Việt có tên Biết ra sao ngày sau.


3. "This Used To Be My Playground" - Madonna




"... This used to be my playground
This used to be my childhood dream
This used to be the place I ran to
Whenever I was in need of friend..."

"... Nơi đây đã từng là sân chơi của tôi Nơi đây là từng là giấc mơ thuở thơ ấu của tôi Đã từng là nơi tôi chạy đến Mỗi khi cần một người bạn..."

Đây là bản ballad nổi tiếng của nữ hoàng nhạc pop Madonna và từng leo lên vị trí cao nhất của bảng xếp hạng âm nhạc Mỹ Billboard vào năm 1992. This Used To Be My Playground là lời tâm sự buồn của một người khi thăm lại nơi đã gắn bó với tuổi thơ mình. Con người ấy bùi ngùi nhớ lại những kỷ niệm xưa cũ và cảm thấy luyến tiếc một thời đã qua. Cuộc sống thật quá ngắn ngủi và thời gian cứ lặng lẽ trôi đi để khi nhìn lại, ta cảm thấy mình đang già đi. Lúc đó, tuổi thơ trở thành những ký ức không thể nào quên và sẽ mãi lưu giữ trong tâm trí của mỗi người.


4. "Childhood" - Michael Jackson




"... Have you seen my childhood?
I'm searching for that wonder in my youth
Like pirates and adventurous dreams
Of conquest and kings on the throne..."

"... Bạn đã trải qua một tuổi thơ như tôi chưa? Tôi tìm kiếm những điều tuyệt vời nhất của thời ấu thơ Như tên cướp biển với những ước mơ được phiêu lưu Như cuộc chinh phục ngai vàng của các ông vua..."

Ai cũng từng mơ ước tìm hiểu và khám phá những điều kỳ diệu của cuộc sống khi còn thơ bé. Ca khúc Childhood của ông vua nhạc pop Michael Jackson vẽ nên một thế giới tuổi thơ mà ở đó có những cuộc phiêu lưu, những câu chuyện thần tiên. Lời ca của Childhood còn có ý nghĩa sâu sắc khi chống lại sự phân biệt đối xử trong xã hội. Câu chuyện kể của một cậu bé lang thang ẩn chứa trong từng câu hát đã thực sự khiến người nghe cảm động. Cậu bé ấy từng trải qua một tuổi thơ cơ cực khi bị mọi người xa lánh, kỳ thị nhưng cậu vẫn không ngừng ước mơ và luôn tìm kiếm những điều tốt đẹp nhất trong cuộc sống. Đến khi trưởng thành, chính tuổi thơ với những nỗi đau và sự nếm trải đã biến cậu bé lang thang ngày nào trở thành một con người có tâm hồn và trái tim rộng mở.


5. "Those Were The Days" - Mary Hopkin




"... Those were the days my friends
We thought they'd never end
We'd sing and dance forever and a day
We'd live the life we choose
We'd fight and never lose..."

"... Những ngày xa xưa đó, bạn của tôi ơi Chúng ta đã nghĩ sẽ không bao giờ kết thúc Chúng ta mãi ca hát và nhảy múa cho đến một ngày Ta sẽ sống một cuộc đời mà mình đã lựa chọn Ta sẽ đấu tranh và không bao giờ thất bại..."

Ca sĩ Mary Hopkin. Ảnh: Mail.
Những giai điệu đậm chất dân ca Nga của nhạc sĩ Boris Fomin đã chinh phục hàng triệu người nghe trên thế giới qua nhiều thế hệ. Ca khúc này có tên gốc là Дорогой длинною và đã được dịch ra rất nhiều ngôn ngữ khác nhau, trong đó có cả tiếng Việt (Tình ca du mục). Nhưng nổi tiếng hơn cả vẫn là phiên bản tiếng Anh Those Were The Days với phần thể hiện của nữ ca sĩ Mary Hopkin. Khi lớn lên, con người luôn bị cuốn theo công việc, dự định và những lo toan trong cuộc sống thường ngày. Đến khi bất chợt gặp lại những người bạn cũ rồi cùng ngồi bên nhau ôn lại kỷ niệm thời thơ ấu, lúc đó chúng ta dường như được sống lại những ngày tháng trước và những giây phút ấy thực sự rất đáng trân trọng. Đó chính là nội dung của Those Were The Days.

6. "Forever" - Stratovarius




"... I stand alone in the darkness
The winter of my life came so fast
Memories go back to my childhood
To days I still recall..."

"... Tôi đứng một mình trong bóng tối Mùa đông của cuộc đời, ôi sao đến thật nhanh Những ký ức đưa tôi quay trở lại thời thơ ấu Cho đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ..."

Ba diễn viên chính trong phim Mối tình đầu của Hàn Quốc. Ảnh: News.
Từng được dùng làm nhạc nền cho bộ phim tình cảm nổi tiếng của truyền hình Hàn Quốc có tên "Mối tình đầu", Forever của nhóm nhạc đến từ Phần Lan Stratovarius đã khiến biết bao con tim thổn thức với câu chuyện tình yêu đẫm nước mắt. Nhưng ý nghĩa thực sự của Forever lại là về một con người đang đắm chìm trong những ký ức của ngày xưa. Người đó cảm thấy nuối tiếc cuộc sống, tuổi trẻ và khát khao muốn trở lại thời ấu thơ hạnh phúc, không có sự khổ đau, được vui đùa trên những cánh đồng xanh mướt dưới ánh mặt trời. Khi chúng ta phải đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống, bất chợt trong khoảnh khắc mơ hồ ta lại hướng về một thời ấu thơ đẹp đẽ trong quá khứ và dâng trào những cảm xúc không thể nói thành lời. Đây cũng là tâm sự mà nhóm Stratovarius muốn truyền tải đến người nghe thông qua những giai điệu buồn man mác của Forever.

7. "Auld Lang Syne" - Boney M




"... Should auld acquaintance be forgot
And never brought to mind?
Should auld acquaintance be forgot
And days of auld lang syne? ..."

"... Liệu ta có nên quên đi những người bạn cũ năm xưa Và không bao giờ nhớ gì nữa? Liệu ta có nên quên đi những người bạn xưa ấy Và những ngày xưa êm đềm? ... "

Không chỉ là quốc ca của Scotland, Auld Lang Syne còn là ca khúc quen thuộc của nhiều trẻ em trên thế giới. Nhà thơ Robert Burns đã tạo nên tác phẩm bất hủ này vào năm 1788 và ngay lập tức được yêu thích trên khắp thế giới. Giai điệu da diết và tình cảm của Auld Lang Syne đưa người nghe trở lại với những ngày xưa êm đềm với ký ức về những người bạn cũ cùng các kỷ niệm khó phai. Bên cạnh Happy New Year của nhóm Abba, Auld Lang Syne cũng là giai điệu thường được ngân vang vào thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới. Đó là khoảng thời gian để ta nhìn lại những năm tháng đã qua với nỗi xúc động nghẹn ngào và hướng tới tương lai trong niềm vui, niềm hân hoan. Ca khúc này còn được dùng làm nhạc nền trong bộ phim kinh điển Waterloo Bridge vào năm 1940, có sự tham gia của huyền thoại màn bạc Vivien Leigh.


8. "Yesterday When I Was Young" - Shirley Bassey




"... Yesterday when I was young
The taste of life was sweet as rain upon my tongue
I teased at life as if it were a foolish game
The way the evening breeze may tease a candle flame
The thousand dreams I dreamed, the splendid things I planned..."

"... Ngày trước khi tôi còn trẻ Hương vị của cuộc sống thật ngọt ngào hệt như những hạt mưa thấm nơi đầu lưỡi Tôi đùa giỡn với cuộc đời như thể đó là một trò chơi ngớ ngẩn Buổi tối mang theo cái giá lạnh như khiêu khích những ngọn nến đang rực cháy Hàng ngàn giấc mơ tôi vẫn mơ, những điều tuyệt vời mà tôi đã dự định làm..."

Giai điệu buồn bã và có phần hoài cổ trong ca khúc Yesterday When I Was Young khiến người nghe như hồi tưởng lại về một thời đã xa. Tuổi thơ là quãng thời gian tuyệt vời nhất và để lại nhiều ấn tượng nhất trong cuộc đời mỗi con người. Ở nơi đó có những ngày tháng vui tươi, hồn nhiên, những trò chơi, những giấc mơ và có cả những sự day dứt, tiếc nuối, thất bại của một thời bồng bột. Cảm xúc về thời ấu thơ của con người có thể thay đổi theo thời gian nhưng những ký ức về nó thì mãi mãi là bất diệt. Hãy sống hết mình với nhiệt huyết của tuổi trẻ để khi trưởng thành sẽ không phải nuối tiếc bởi "ngày hôm qua" sẽ chẳng bao giờ có thể tìm lại được. Rất nhiều nghệ sĩ nổi tiếng thế giới đã từng thể hiện thành công ca khúc này nhưng ấn tượng hơn cả có lẽ là giọng ca mang đầy tâm sự của diva lừng danh một thời Shirley Bassey.


9. "Seasons In The Sun" - Westlife




"... Goodbye to you my trusted friend
We've known each other since we were nine or ten
Together we've climbed hills and trees
Learned of love and ABC's..."

"... Tạm biệt cậu, người bạn thân thiết của tôi Chúng ta biết nhau từ thưở mới lên 9 hay 10 Ta đã cùng nhau băng qua những ngọn đồi và những tán cây Học cách yêu thương và tiếp nhận tri thức..."

Ban nhạc Westlife. Ảnh: People.

Phiên bản gốc của ca khúc này có tên là Le Moribond của ca sĩ Jacquet Brel đến từ Bỉ. Le Moribond có ý nghĩa là lời giã từ của một người đàn ông trong lúc chờ hành quyết vì đã giết người bạn thân khi biết vợ mình ngoại tình với người đó. Đến năm 1974, nam ca sĩ Terry Jacks lần đầu tiên chuyển thể bài hát này thành tiếng Anh với tên gọi Seasons In The Sun. Ý nghĩa của bài hát lúc này lại là về những tâm sự chân thành của một con người sắp rời xa cõi đời. Người ấy cảm nhận được giá trị của cuộc sống và tình cảm giữa con người với con người. Những hoài niệm đẹp đẽ về thời thơ ấu hiện lên trong từng câu hát. Đến năm 2000, boyband người Ireland Westlife cover lại ca khúc này và rất được những người yêu nhạc Việt Nam ưa chuộng. Seasons In The Sun giống như là lời tạm biệt của một người sắp ra đi gửi đến bạn bè, gia đình, người yêu và cả những kỷ niệm của một thời quá khứ.


10. "Donna Donna" - Claude Francois




"... Il était une fois un petit garçon
Qui vivait dans une grande maison
Sa vie n'était que joie et bonheur
Et pourtant au fond de son cœur
Il voulait devenir grand..."

"... Ngày xửa ngày xưa có một cậu bé nọ Sống trong một ngôi nhà lớn Cuộc đời cậu bé chỉ toàn niềm vui và hạnh phúc Vậy mà sâu thẳm trong trái tim Cậu bé luôn mong muốn trở thành người lớn..."

Một ca khúc nhạc country đi cùng năm tháng đã quá quen thuộc với người yêu nhạc trên toàn thế giới. Những giai điệu êm dịu, nhẹ nhàng đưa người nghe đến với câu chuyện về cuộc đời của một cậu bé từ những ngày ấu thơ cho đến khi trưởng thành. Trải qua một hành trình dài để rồi cuối cùng cậu bé nhận ra rằng cuộc đời có quá nhiều sự khổ đau và thất vọng và lại buồn rầu nhớ về thời ấu thơ hạnh phúc. Một quy luật thường thấy ở con người: khi còn bé thơ ta luôn mong muốn trở thành người lớn nhưng khi lớn lên lại mong muốn mình bé lại nằm trong vòng tay chăm sóc của cha mẹ. Lời tự sự buồn trong Donna Donna gợi nhớ về quãng đời thơ ấu đã qua và mang đến cho người nghe sự thấm thía cuộc đời. Phiên bản tiếng Anh của Donna Donna cũng rất nổi tiếng qua giọng ca của nữ ca sĩ Joan Baez.

Đồng phục nữ sinh


Nhật Bản và Thái Lan được xem là hai quốc gia có những bộ đồng phục cho nữ sinh bắt mắt nhất trên thế giới. Hãy khám phá và xem nước nào có những bộ đồng phục đẹp hơn?
Đồng phục của học sinh Thái Lan

Đồng phục nữ sinh ở Thái Lan (trái) hay Nhật Bản duyên dáng hơn? (Ảnh: Designer Clothings)

Đồng phục học sinh tại Thái Lan được sử dụng rộng rãi ở cả truờng công và trường tư, chủ yếu là khối phổ thông. Các bộ đồng phục thường có thiết kế giản dị, ít có sự khác biệt về kiểu dáng giữa những cấp học.

Tuy nhiên, đồng phục giữa các trường lại có một vài đặc điểm khác nhau để phân biệt. Về cơ bản, nữ sinh Thái thường mặc áo sơ mi trắng, váy màu xanh sẫm. Vì không có mùa đông nên học sinh ở mỗi trường có 1 kiểu đồng phục duy nhất để mặc quanh năm.

Đối với cấp đại học, không nhiều trường quy định mặc đồng phục khi lên lớp. Nhưng giới trẻ Thái lại có một xu hướng đặc biệt - thích mặc đồng phục, thậm chí cả khi tham gia các hoạt động ngoại khóa.

Mấy năm gần đây, các trường đại học ở nước này thiết kế chung một mẫu đồng phục nên cách để nhận biết sinh viên của các trường là nhìn vào cúc áo và thắt lưng của họ.

Để bộ đồng phục trở nên đỡ “nhàm chán”, những chiếc áo sơ mi trắng được may bó thật sát và váy tối màu thật ngắn để tôn lên những đường cong gợi cảm của nữ sinh.

Đồng phục của học sinh Nhật Bản

Nữ sinh Thái Lan (trái) và nữ sinh Nhật Bản (Ảnh: Designer Clothings)

“Đồng phục” trong tiếng Nhật là “seifuku”. Đồng phục phổ biến nhất ở Nhật là váy áo thủy thủ, chủ yếu dành cho các nữ sinh trung học. Sở dĩ gọi đó là đồng phục thủy thủ vì có áo giống như áo của những thủy thủ ngày xưa.

Bít tất mà các nữ sinh mặc cùng với đồng phục thường có màu trắng hoặc màu xanh nước biển. Tất màu xanh nước biển ngắn đến đầu gối là loại tất được ưa chuộng nhất hiện nay vì nó làm cho chân các cô nữ sinh điệu đà trông có vẻ thon và dài hơn.

Các trường đại học công lập ở Nhật không bắt sinh viên mặc đồng phục, tuy nhiên ở một số trường đại học tư thục dành cho nữ sinh lại bắt buộc điều này. Đồng phục của sinh viên nữ thông thường gồm một cái váy gấp li màu xám và áo trắng.

Ở Nhật, học sinh còn có cả đồng phục mũ. Học sinh nam và nữ đều đội những chiếc mũ lưỡi trai sáng màu để tránh các tai nạn giao thông.

Mời các bạn cùng chiêm ngưỡng những bộ đồng phục “bắt mắt” của nữ sinh Thái Lan và Nhật Bản:

Nữ sinh Thái làm dáng trong bộ đồng phục yêu thích (Ảnh: Designer Clothings)


Nữ sinh Thái Lan thích mặc những bộ đồng phục gồm áo trắng và váy tối màu (Ảnh: Designer Clothings)


Đồng phục của một lớp sinh viên đại học ở Thái Lan (Ảnh: Designer Clothings)


Về cơ bản, đồng phục cho nữ sinh Thái không có xu hướng "gợi cảm". Nhưng nhiều bạn gái đã chỉnh sửa lại áo và váy đồng phục để có thể bó sát vào người và ngắn hết cỡ để tôn dáng (Ảnh: Designer Clothings)


Đồng phục của nữ sinh Nhật Bản (Ảnh: Designer Clothings)


Đồng phục thủy thủ phổ biến của nữ sinh Nhật (Ảnh: Designer Clothings)


Nữ sinh Nhật Bản mặc váy ngắn để khoe đôi chân dài... (Ảnh: Designer Clothings)


Những bộ váy không thể ngắn hơn của nữ sinh Nhật... (Ảnh: Designer Clothings)


Đồng phục của nữ sinh Nhật Bản khác với đồng phục của nữ sinh Thái vì nó có nhiều lớp xếp lại với nhau. Các bạn gái thậm chí không ngại đi bít tất ngắn trong mùa lạnh. (Ảnh: Designer Clothings)
Theo Nhật Anh
Vietnamnet

Thực sự yêu một người


Nếu bạn thực sự yêu một người, đừng rời bỏ người ấy. Không bao giờ rời bỏ. Bởi vì có thể bạn không biết được, tình yêu đó có ý nghĩa thế nào với người ấy đâu. Đôi khi nó có giá của cả một mạng người. Hãy trân trọng và giữ gìn tình yêu của mình. Chiến đấu vì nó. Và bạn sẽ không bao giờ hối hận.

Câu chuyện bắt đầu với một anh chàng tên Paul và một cô nàng tên Ella.




Cả hai đang là sinh viên đại học.

Một ngày hè, cả hai gặp nhau lần đầu tiên trên sân bóng rổ của trường. Ngẫu nhiên, họ được xếp chơi chung một đội. Hôm đó cả hai đều rất vui.

Lúc về, Ella giả vờ hỏi mượn điện thoại của Paul rồi gọi vào máy mình. Thế là cô có số của Paul. Sau đó, Ella gửi tin nhắn cho Paul, giả vờ như mình nhầm số. Paul trả lời lại. Ella lại gửi tiếp tin nhắn khác. Cứ thế, họ nhắn tin qua lại. Từ nhắn tin, họ chuyển qua gọi điện. Từ nói chuyện trên điện thoại, họ hẹn hò gặp nhau. Và rồi tình yêu đến với họ lúc nào không biết. Cả hai những tưởng, họ sẽ ở bên nhau cho đến cuối đời. Tình yêu của họ sẽ là vĩnh cửu.




Nhưng ba má Ella thì không nghĩ vậy. Họ phản đối. Họ cho rằng Paul không xứng với Ella và rằng chuyện yêu đương nhảm nhí hiện giờ sẽ phá hỏng tương lai tươi sáng của con gái họ.

Ella không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với ba má mình. Ella muốn chia tay. Paul không đủ mạnh mẽ để chiến đấu với Ella hòng cứu lấy tình yêu của hai người.




Anh chỉ có một lựa chọn duy nhất: để Ella bước khỏi cuộc đời mình. Ella bị buộc đi du học ở nước ngoài. Vậy là hai người mất luôn liên lạc.

Đau đớn thật đó. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua.





Năm năm sau, lúc này cả hai người đều đã trưởng thành và tự lập, Ella vẫn còn độc thânPaul thì có người yêu khác, Mary. Nhưng sâu thẳm tâm hồn, Paul chỉ yêu duy nhất một mình Ella thôi. Chỉ là, anh không có cơ hội để nói với cô điều đó.

Một lần, đang cùng Mary dạo phố, Paul vô tình trông thấy Ella. Cô thật sự chỉ đứng phía bên kia đường thôi. Chỉ cách anh có một sải chân. Trái tim anh như ngừng đập. Thật sự không rõ bản thân đang làm gì nữa, anh vùng người chạy băng qua đường, bỏ mặc Mary ở lại phía sau. Bần thần và ngơ ngẩn, anh đã không nhìn thấy một chiếc xe tải đang chạy tới.




Lúc Mary hét lên kinh hoàng cũng là lúc Ella quay người nhìn lại. Cô nhận ra khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy. Trái tim cô cũng như ngừng đập.

Ella nhào vào đám đông đang tụ tập. Paul vẫn còn thở. Bên cạnh anh lúc này là Mary, đang nói trong nghẹn ngào:

"Paul, anh không được bỏ cuộc... hãy gọi tên em, hãy gọi 100 lần, 1000 ngàn lần... được không anh? Đừng ngừng lại, gọi tên em... đừng nhắm mắt, anh... mở mắt ra nào và hãy gọi tên em..."

Paul được đưa đến bệnh viện. Cả MaryElla đều đi theo. Họ không biết nhau. Mỗi người đứng một góc, cúi đầu cầu nguyện.




Vị bác sĩ trở ra, đứng trước mặt Mary và nói:

"Cô Ella, chúng tôi xin lỗi, anh ấy đã bỏ cuộc sau khi gọi tên cô được 157 lần. Chúng tôi đã tận hết sức."

Mary gục người khóc nức nở, cô không quan tâm đến chuyện vị bác sĩ ấy đã gọi nhầm tên.

Chỉ có Ella, người run rẩy quỵ ngã nơi góc phòng là thấu hiểu. Cô biết tại sao Paul ngừng lại ở lần thứ 157. Bởi vì đó là ngày họ chia tay nhau. Ngày 15 tháng 7.




Năm năm, cô đã bỏ rơi tình yêu của mình đến 5 năm. Và bây giờ nỗi đau gấp ngàn lần ngày trước đang quật vào tim cô. Đau đớn.
(st)

Blog Radio84: Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?


Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Blogger Lương Đình Khoa: “Mùa bao ký ức cho mình nhớ thương...


Bạn đang theo dõi Blog Radio số 84!

Các bạn thân mến, giữa dòng đời tấp nập, có những người chưa đến duyên - đến phận nhưng họ lại trở thành những phần không thể thiếu trong cuộc đời của nhau. Cuộc sống hiện đại nhiều khi người ta nghi ngờ liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác? Câu trả lời là còn rất nhiều bởi có người sẵn sàng vượt qua những dị nghị của dư luận để cứu vớt mảnh đời bất hạnh. Mời các bạn theo dõi

Blog Radio - Anh là giáo viên trẻ mới ra trường, về công tác ở mãi tận vùng hẻo lánh xa xôi của một miền trung du. Mùa mưa, đất nhão nhét không muốn bước chân ra khỏi nhà. Mùa nắng, những giọt nước trở nên cực kỳ quý giá và hiếm hoi…

Rồi còn cháy rừng, đất lở, mưa giông, lũ quét… Chừng ấy khó khăn trong lời của gia đình, bạn bè cũng không làm anh nhụt chí mà từ bỏ ý định đến với các học sinh nơi đây. Anh đến với các em bằng nhiệt huyết và sự say mê của một giáo viên trẻ tuổi. Anh muốn truyền cho học sinh không chỉ kiến thức, cả sự hồn nhiên, tươi trẻ của mình.

Có lẽ ông trời cũng đồng tình, ủng hộ với quyết định của anh nên ngày anh về là một ngày dịu mát, trời xanh trong gieo vào lòng người những niềm vui rộn ràng và tươi trẻ.

Anh về ở nhà Quang – giáo viên dạy toán, kiêm luôn Bí thư Đoàn trường. Và theo những gì anh tìm hiểu thì đây là một gia đình có truyền thống sư phạm: Đời cụ Quang, trong nhà có người dạy học ở trường Bưởi, ông cụ đẻ ra bố Quang bây giờ, trước kia cũng là thầy đồ dạy học. Hiện tại, bố Quang là hiệu trưởng một trường tiểu học, còn mẹ Quang làm ở trung tâm giáo dục thường xuyên của huyện. Quả là một truyền thống đáng để tự hào!

Còn gia đình anh, thậm chí cả họ nhà anh, chỉ có mỗi mình anh theo con đường sư phạm. Có lẽ đó là ý trời… Thuở nhỏ, anh thích chơi đùa cùng những con vật nhỏ xinh, giả làm thầy giáo dạy chúng học. Học lớp bốn rồi nhưng những giờ ra chơi anh vẫn thích chạy sang chơi ở lớp mẫu giáo bên cạnh trường… Bốn năm Đại học anh vẫn giữ được khuôn mặt cực kỳ "baby", vóc dáng thư sinh, trắng trẻo và tính tình vô tư, yêu đời như hồi còn học cấp Ba, chẳng có gì thay đổi…

Anh quyết định về dạy chữ cho những em nhỏ vùng trung du xa xôi - Ảnh minh họa: MJnicklove

Ngày đầu tiên, Quang dẫn anh đi lòng vòng khắp nơi, đến thăm nhà một số giáo viên trong trường và để cho anh thông thuộc đường đi lối lại…

Buổi tối, sau chương trình thời sự là anh về phòng, nằm lăn ra ngủ luôn. Lúc Quang gọi dậy xem bóng đá, anh có biết nhưng chân tay mỏi rã rời nên vờ không nghe thấy. Nhưng rồi một lát sau, có tiếng la hét, khóc lóc ở phòng bên khiến anh giật mình tỉnh hẳn. Anh định chạy ra xem có chuyên gì thì Quang có mặt và ngăn lại.

- Không có gì đâu, rồi cậu sẽ quen thôi!

Quang nhỉnh hơn anh hai tuổi, nhưng hai người xưng hô với nhau như những người bạn cho thân mật – cả Quang và anh đều nhất trí như thế. Anh nằm im, nghe Quang tâm sự:

- Đó là đứa em gái bướng bỉnh của mình. Nó bằng tuổi với cậu đấy, học ở mãi tận trong Thành phố Hồ Chí Minh và cũng mới về được một tuần nay thôi – với cái thai sáu tháng trong bụng… Mình với cậu hẳn chẳng lạ gì chuyện sống đôi, sống thử của một bộ phận sinh viên… Em gái mình cũng không thoát khỏi chuyện đó. Và bây giờ thì...

- ...

- Gia đình mình đã gọi điện vào trong đó cho gia đình gã kia để tìm cách giải quyết thì hay tin tên này nhiễm virut HIV do tiêm chích ma túy… Quả là một tin sét đánh ngang tai… Đó là lý do mà không khí buồn tẻ bao trùm lên căn nhà này cả một tuần nay rồi!

Quang lặng im.

Anh cũng vẫn lặng im, từ đầu đến cuối… Anh không ngủ lại được và thức một mạch đến sáng với những dòng suy nghĩ riêng của mình. Anh biết Quang cũng không ngủ, nằm bên cạnh anh trở mình liên tục…

Anh định sau những giờ lên lớp, buổi chiều anh sẽ tới nhà từng em học sinh do mình chủ nhiệm, vừa để biết tình hình của mỗi em trong lớp, vừa để hòa nhập với cuộc sống nơi đây. Nhưng dự định ấy lại chưa thực hiện được.


Hoa dã quỳ vàng một màu hiu hắt - Ảnh minh họa: Theo Blog Pleiku

Đã hơn hai tháng rồi. Anh bắt đầu cảm thấy mọi thứ ở đây thân thuộc đối với mình. Và chuyện về em gái của Quang đã chiếm mất thời gian cho cái dự định ban đầu kia của anh.

Những buổi chiều trôi qua sự trầm ngâm của anh, trong căn phòng nhìn ra dòng sông dã quỳ vàng một màu hiu hắt. Bất chợt ở ban công phòng bên cạnh có tiếng động. Anh nhìn sang, bắt gặp một khuôn mặt hốc hác, tiều tụy. Đôi mắt cô gái nhìn xoáy sâu vào anh không chớp khiến anh cảm thấy rùng mình. Và ánh mắt ấy cứ ám ảnh anh, theo anh cả vào trong giấc ngủ.

Ánh mắt ấy nói gì? Cô gái đang nghĩ gì? Cuộc sống của cô không thể mòn mỏi, lặng lẽ như Quỳnh và Giao trong "Tỏa nhị Kiều" của Xuân Diệu được. Nếu cuộc sống chỉ cho ta một trái chanh, thì tại sao ta không kiếm thêm một chút đường để có một ly nước chanh hoàn hảo? Anh học được điều đó. Trong khổ đau, con người ta lại sẽ tìm ra sự khởi phát của sức mạnh. Và anh, anh thấy mình có trách nhiệm gõ cửa, khơi dậy sức mạnh và nghị lực ấy trong cô…

Rồi từ đó chiều nào cũng vậy, anh lại ra đứng ở ban công, hướng về phía phòng cô gái và đọc những mẩu chuyện về số phận của con người. Nhân vật trong mỗi câu chuyện anh kể có những nỗi bất hạnh, mất mát, khổ đau riêng – nhưng họ đều có chung một thứ. Ấy là ý chí và nghị lực để vượt qua tất cả những điều đó…

Ban đầu, chỉ có anh với khoảng trống của ban công phía bên kia. Nhưng rồi những câu chuyện bình dị cảm động, giọng kể đầy truyền cảm, như tâm tình, nhắn nhủ ấy của anh khiến cô gái mở cửa bước ra, đứng nhìn anh – im lặng… Anh thấy đôi vai nhỏ bé của người con gái run lên theo từng tiếng nấc….

Hai ngày sau, khi ở nhà điện thoại lên báo tin chị gái anh sinh một bé trai kháu khỉnh, thì trên này em gái Quang cũng bắt đầu trở dạ. Bố Quang giận con gái mình và xem ra không có ý định tha thứ. Chỉ có ba người: anh, Quang và mẹ cô đưa cô vào viện.

Nửa giờ sau khi sinh, người con gái bất hạnh ấy đột ngột ra đi trong sự bàng hoàng, sững sờ của mọi người… Mẹ Quang ngất ngay tại chỗ. Còn anh, anh không thể nào quên được khuôn mặt ấy – khuôn mặt bình thản như đi vào giấc ngủ. Trên mi mắt cô còn đọng những giọt nước mắt – những giọt nước mắt khổ đau hay hạnh phúc – hạnh phúc khi được ôm sinh linh bé nhỏ ấy của mình trong vòng tay, có lẽ chỉ anh mới hiểu được…


Ánh mắt của cô gái ám ảnh anh theo anh vào tận giấc ngủ - Ảnh minh họa: xxchange

Một buổi chiều thứ bảy, người ta thấy anh về với một đứa bé trên tay. Những con mắt tò mò, những cái miệng đoán già đoán non… Chẳng mấy chốc cả khu phố đồn ầm lên rằng đó là con riêng của anh. Anh chẳng buồn giải thích, và cũng không có thời gian để giải thích cho tất cả mọi người. Anh mừng vì bố mẹ và chị gái khi nghe anh kể lại câu chuyện tỏ ra cảm thông và không nhìn đứa bé với cái nhìn xa lạ, lạnh lùng.

Người mà anh tưởng sẽ hiểu và thông cảm cho anh nhiều nhất – là người yêu anh thì lại không như anh nghĩ. Dường như với cô, câu chuyện của anh chỉ như một lời thanh minh cho lỗi lầm của mình… Hai người chia tay. Anh không trách cô, chỉ tiếc nuối cho mối tình đầu với những thánh ngày tươi đẹp mà anh và cô đã có.


Một tiếng thở dài trong đêm!

"Thời gian thấm thoắt thoi đưa,

Lặng trôi – tôi với ngẩn ngơ ngỡ ngàng…"

Anh bâng khuâng chép vào sổ thơ của mình hai câu thơ như thế.

Mùa dã quỳ nở vàng mênh mang - Ảnh minh họa: nhochaudau

Sáu năm trôi qua…

Nhanh thật! Anh không nghĩ mình đã gắn bó được chừng ấy thời gian với mảnh đất này. Lớp học sinh đầu tiên của anh, giờ có người sớm trưởng thành và thường xuyên liên lạc với anh. Soi mình vào gương, anh dễ dàng nhận ra mình đen hơn, khuôn mặt "baby" ngày nào giờ có vẻ "xương xẩu" một chút và rắn rỏi hơn. Anh mỉm cười – nụ cười nguyên vẻ rạng rỡ tràn đầy như thuở nào…

Một buổi sáng trời đổ mưa – cơn mưa đầu mùa ngọt lành và mát mẻ. Anh vừa từ dưới nhà trở lên, và lần này không giống như bao lần về thăm nhà khác vì anh dắt theo một bé gái tóc ngắn có đôi mắt to tròn đầy vẻ lém lỉnh, trông khá thông minh. Đó là đứa trẻ của sáu năm về trước. Nó đã đến tuổi đi học. Và anh muốn cho nó vào học ở ngôi trường của ông ngoại nó, với tờ giấy khai sinh có tên con bé, tên mẹ nó, và tên anh.

- Vậy là khi đến nhà, con phải chào bác Quang, chào ông bà ngoại hả bố? – Cô bé hỏi lại anh.

Anh mỉm cười xoa đầu con bé. Nó đã trở thành một phần ý nghĩa trong cuộc sống của anh tự bao giờ, anh chẳng biết, chỉ biết những lần ở nhà điện lên báo tin nó bị sốt phải vào viện, hay có chuyện gì liên quan đến con bé là anh lại cuống cuồng thu xếp về ngay. Nhiều lần anh tưởng chừng như con bé không thể qua khỏi. Người nó xanh xao, gầy guộc… Nhưng cuối cùng ông trời cũng nghe thấy lời nguyện cầu của anh để cho nó tiếp tục được làm bạn với anh. Anh biết sẽ đến một ngày, nó cũng phải ra đi, giống như người mẹ bất hạnh của nó, nên anh dồn hết tình yêu thương từ trái tim đầy nhiệt huyết của người học Văn, dạy Văn cho đứa trẻ này.

Anh dẫn con bé ra mộ của mẹ nó trước, đúng vào mùa dã quỳ nở vàng mênh mang. Con bé thích lắm! Nó chạy nhảy, nô đùa giữa thảm hoa màu vàng rực rỡ như một chú chim nhỏ xinh hồn nhiên… Ánh nắng buổi mai rọi xuống bờ vai nó, lấp lóa trên vành mũ trắng và những sợi tóc mai sáng bừng lên, trông như một thiên thần nhỏ đáng yêu!

Nhưng không phải chỉ có một mình anh say sưa với khung cảnh thần tiên ấy.

Từ trên ban công của ngôi nhà cách đó chừng 100m, có một đôi mắt khác cũng đăm đắm nhìn vào con bé với một nỗi niềm xúc động ghê ghớm!

Đó là bố của Quang. Ông chợt bàng hoàng… Đứa bé gái ấy sao lại giống với con gái ông hồi nhỏ đến vậy!

Và đôi mắt ông ươn ướt…

Mùa mưa đang về với miền trung du, tưới đằm và dịu mát lòng người để chợt nghe xôn xao những thanh âm rộn ràng tươi trẻ…

Sao em không về mùa dã quỳ nở mênh mang?

'You Are Not Alone' - Em sẽ không cô đơn

'You Are Not Alone'
Michael Jackson




http://farm4.static.flickr.com/3339/3209339562_363211301b.jpg
Another day has gone
I'm still all alone
How could this be
You're not here with me
You never said goodbye
Someone tell me why
Did you have to go
And leave my world so cold

Everyday I sit and ask myself
How did love slip away
Something whispers in my ear and says
That you are not alone
For I am here with you
Though you're far away
I am here to stay

But you are not alone
For I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart
But you are not alone

'Lone, 'lone
Why, 'lone

Just the other night
I thought I heard you cry
Asking me to come
And hold you in my arms
I can hear your prayers
Your burdens I will bear
But first I need your hand
Then forever can begin

Everyday I sit and ask myself
How did love slip away
Something whispers in my ear and says
That you are not alone
For I am here with you
Though you're far away
I am here to stay

For you are not alone
For I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart
For you are not alone

Whisper three words and I'll come runnin'
And girl you know that I'll be there
I'll be there

You are not alone
For I am here with you
Though you're far away
I am here to stay
For you are not alone
For I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart

For you are not alone
For I am here with you
Though you're far away
I am here to stay

For you are not alone
For I am here with you
Though we're far apart
You're always in my heart

For you are not alone...

Câu đố của trái tim

"Có thể cho em khoảng thời gian của một bài hát được không? Để nghe câu chuyện đến đoạn cuối rồi mới nói lời tạm biệt. Những giọt nước mắt em tặng anh, hãy cứ để lại trong những màn mưa..."

1. La place

Nắng phả lên những con phố cổ một thứ màu vàng kì lạ, như mạ lại những kỉ niệm xưa của nó và anh. Nó đang bước dọc những con phố nối dài tưởng chừng như vô tận. Chỉ là bước thôi. Không cần biết sẽ đi về đâu, phó mặc suy nghĩ cho đôi chân. Vào một chiều nắng như thế này, anh cũng đi theo nó. Cũng chỉ là bước thôi. Nó chả biết là mình đang đi đâu cả. Và anh cũng biết như vậy, nhưng anh vẫn đi theo nó. Cái cảm giác như thể dù nó có đi đâu, làm gì thì anh cũng vẫn ở bên và ủng hộ nó vậy. Cái cảm giác cho nó sự bình yên kể cả khi nó biết mình đang rơi xuống một cái vực rất sâu, nhưng sẽ ổn thôi vì anh sẽ ở đó và đỡ nó. Nó vẫn đang bước, bất chợt nó quay đầu lại. Không, chỉ có mình nó bước thôi, giờ chỉ có mình nó mà thôi. Và chưa bao giờ nhiều như lúc này, nó ước trời mưa thật to, để che những giọt nước đang trực trào khỏi mí mắt.

Ngồi ngả đầu ra cái ghế bành to tướng màu tím của So hot, nó bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ như kiểu nếu như người ta kê đống bàn ghế này lộn xộn một chút thì sao nhỉ? Chắc sẽ tốn diện tích hơn nhưng sẽ hay ho hơn đôi chút, và rằng liệu chúng có cần phải to đùng đến thế không? Chúng làm nó cảm thấy mình bé nhỏ lại và lọt thỏm. Có nên treo thêm những cái đèn lồng vào không? Như thế chắc sẽ làm mất cái tổng thể phong cách, vì căn phòng này thuộc trường phái Tây Âu. Thế còn nến thì sao? Nó thích những gì phát sáng và lấp lấnh. Ngoài ban công, nhà thờ vươn lên cao vút, chọc vào bầu trời hè xanh thẳm cao vời vợi. Đối diện là la place, một nhà hàng được xây theo kiến trúc pháp với những khẩu hiệu-rất-lạ-để-treo-trong-một-nhà-hàng. Anh rất thích ngồi đây, có lẽ anh thích sự thoải mái ở đây chăng, khi những chiếc ghế to đùng và cứng nhắc ở So hot được thay bằng cỡ trung bình, mềm mại và có màu sắc trung tính? Hay là ở đây còn có thể vẽ lung tung lên giấy trắng khổ lớn? Nó mở chiếc laptop của mình ra và check mail. Một tin nhắn lạ kì và ngắn ngủi: "29h chiều tại la place nhớ. Bàn số 5, nơi có số 4 và chứ H to đùng! Nếu cô có đủ can đảm!" Đồ điên! Nó nghĩ!

11h15': tin nhắn của anh: "Em à, anh với em cần nói chuyện, làm ơn hãy trả lời tin nhắn và nhận điện thoại của anh được không?"

Nó đang đi dọc những con phố. Nhưng hôm nay không chỉ là bước nữa, là bước và nghĩ. Đầu nó đang luẩn quẩn với la place, 29, 4H... "Hay thật! Và giờ đầu óc tôi kẹt với cái tin nhắn vớ vẩn của một tên rỗi việc nào đó!" Nó lầm bầm. Nó có một điểm yếu, nó tò mò kinh khủng, nó thích đi tìm câu trả lời, của bất kì câu đố nào. Và khi chưa tìm được câu trả lời, nó chưa thể thôi suy nghĩ. Làm gì có 29h chiều và la place làm sao có bàn số 5 khi ở đó không đánh số bàn! Còn 4H là cái gì! Nó ngồi trong So hot và vẩn vơ cả chiều. Nó nghĩ đến những múi giờ trên thế giới, những khu nhà tập thể... Đều không có nghĩa lí gì! Nếu như những thứ còn lại không liên quan đến những con số thì sao? Nếu như bỏ qua giờ hay la place hay số bàn. Chỉ có những con số thôi! Chỉ có 29, 5, và 4! Những con số này có ý nghĩa gì vậy???

Mày đang làm gì thế?

Viết bản kiểm điểm, đi học muộn.

Hôm nay ngày bao nhiêu nhờ?

27 tháng 5. Khoan đã! Ngày 27 tháng 5! Nó hét toáng lên.

Thì sao? Cái con điên này! Mày làm sao thế?

Ờ không có gì.

Ngày và tháng! Ngày 29 và tháng 5! Thế còn 4H là gì? Là giờ sao? là 4h nếu chứ H không viết hoa. Tức là tin nhắn sẽ trở thành: "Ngày 29 tháng 5. 4h chiều tại la place." Thế còn vì sao chữ H lại viết hoa chứ?! Còn 2 ngày nữa, liệu mình có nên đến không? Có thể đây chỉ là trò đùa của lũ bạn. Nó lan man trong những suy nghĩ. Trời âm u. Gió thổi mạnh. Bão mùa hè. Về thôi! Nó phóng xe ra khỏi những con phố cổ, từng giọt mưa cứ nặng hạt dần thi nhau rơi xuống. Nó không mặc áo mưa, cứ thế phóng, nó muốn những giọt mưa mát lạnh xua đi cái nóng hè oi ả.




Hôm nay thằng Hưng nó hỏi mày đấy.

Sao?

Nó hỏi mày có ốm không? Sao không trả lời tin nhắn của nó? Lại có chuyện gì à?

Không. chả sao cả.

Chiều mai đi shopping cùng tao không?

Chiều 29, nó lẩm bẩm.

Ừ.

Không, chiều hôm đấy tao bận rồi.

Nó đang ngồi ở So hot, và nhìn chằm chằm sang la place. 4h15 rồi nhưng chả có ai đứng trước của nhà hàng đến 15 giây, và cũng chả có ai có dấu hiệu là đang đợi chờ. Hay là tên rỗi việc kia đã ngồi trong nhà hàng rồi nhỉ? Không thể, tất cả những người bước vào đấy đều là những người mình không quen mà!

"5h rồi. Về thôi! Thế là quá đủ cho trò thám tử này rồi!" nó tự nhủ. Nhưng rồi nó vẫn cố lượn qua la place một chút và đắn đo đến vài phút trước khi bước vào trong và hỏi một cô bồi bàn về cái bàn số 5. "Có một anh chàng đã để lại lời nhắn cho người hỏi về cái bàn số 5. Chắc là cô rồi. Chờ tôi một chút." Nói rồi chị ta lấy một mẩu giấy nhắn ra và đưa cho tôi."

2. Je t'aime

Nó đã rất vui, phải thú nhận là như vậy. Vui đến phát điên lên được. Nó cũng không biết vì sao nữa. Vì nó đã giải được một câu đố chăng? Niềm vui của nó kéo dài được mấy giây ngay sau khi nó mở bức thư ra và nhận được một tin nhắn nữa, với nội dung đọc xong chả hiểu cái mô tê gì! Lại một câu đó nữa!

"Cuối con phố bằng lăng tím là lời nhắn gửi yêu thương.

Những lời yêu thương đầu tiên anh dạy em nói."

Một tuần nữa nó sẽ bay sang Pháp đấy! Con bạn chạy đến giọng tâm sự

Mày định thế nào đây?

Thế nào là thế nào?

Thế không định chào tạm biệt hay nhắn gửi gì à? Cứ thế là để người ta đi thôi à?

Ừ.

Tao chả hiểu nổi mày nữa.

Giờ tao với nó chả còn gì cả. Nó bỏ tao đi thì tao để nó đi chứ sao!

Sao mày lại có cái suy nghĩ vớ vẩn ấy nhờ? Nó đi du học, đi 1 năm rồi lại về với mày chứ có sao đâu...

Mày tưởng cách nhau mấy nghìn km, chênh lệch mấy múi giờ, và trong cái 1 năm ấy chỉ chờ đợi trên màn hình vi tính hay điện thoại là dễ dàng lắm sao! Mày tưởng tao chịu nổi cái cảnh yêu nhau như thế sao! Đằng nào cũng không thể như vậy thì chia tay luôn đi, đường ai nấy đi! Tao mệt mỏi, lắm rồi, tao không thể chờ đợi nó kiểu như thế được...

Nó nằm bẹp trên giường. Một sáng chủ nhật âm u. Nó đã không ngủ cả đêm hôm qua, chỉ vì những cơn ác mộng cứ bám riết lấy nó. Nó đã tưởng tượng ra cái cảnh anh đi và mãi mãi sẽ không bao giờ trở về, cái cảnh nó lạc lõng giữa con phố đông đúc và cảm thấy hụt hẫng lạ thường. Không! Nó sẽ không để như vậy. Chính vì thế mà mấy ngày này con phố cổ đã trở nên thân thuộc với cảnh một mình của nó. Nên như vậy, vì có lẽ thời gian tới, cũng chỉ có mình nó bước dọc qua đây thôi. Nó chuyển đầu óc mình sang những thứ khác, nó không muốn nghĩ tới việc đó nữa. Và câu đố hôm trước là sự lựa chọn hoàn hảo. "Cuối con phố bằng lăng tím" ư? Thực sự thì con phố nào chả có cây bằng lăng, biết tìm ở đâu đây! "Lời nhắn gửi yêu thương'' là 3 từ kì diệu đấy sao? Chắc vậy rồi. Vậy thì tức là cuối một con phố nào đó sẽ có một cửa hàng nào đó có biển hiệu đề những lời lẽ yêu thương ngọt ngào. Và đó phải là những từ "anh dạy em". Khoan đã! Mình quen người này! Người này đã dạy mình nói "lời lẽ yêu thương'' sao? Là ai vậy nhỉ? Nó lên mạng search về những quán cafe, nhà hàng có tên "anh yêu em hay i love you" gì đó. Nhưng bất lực, không thấy quán nào như thế cả. Không chịu từ bỏ, nó dắt xe đi tìm "con phố bằng lăng tím". Hà Nội đầu hè, nắng vàng rực rỡ, chốc chốc lại có cơn gió nhẹ thoảng qua, và dọc những con phố ấy, có một con bé lao đi rất nhanh, đi tìm những cây bằng lăng tím, một lời giải, một tình yêu mà nó đang để mất.

Hồ Gươm lung linh ánh đèn, con phố Phan Đình Phùng ngát mùi hoa sữa, Lý Nam Đế với vòm cây xanh mát rượi... ở đâu, ở đâu chứ! Không thể ở phố cổ được, không thể ở trung tâm thành phố! Nơi có bằng lăng thì không có quán xá với những lời lẽ yêu thương! Nó lủi thủi đi về, nó mệt lắm rồi. Nó phóng xe dọc con phố Kim Mã, mắt hướng về công viên Thủ Lệ.

Mày có biết "những con phố bằng lăng tím" ở đâu không? nó bất chợt hỏi con bạn

Hỏi gì lạ thế? Đang làm thơ đấy à?

Thôi bỏ đi!

Bằng lăng ư? Chỗ gần nhà mày có một hàng bằng lăng tím dài mà, đẹp lắm. Hôm trước vừa đi cùng con chị qua đấy. Hè rồi bằng lăng nở tím ngắt dọc phố luôn, nhìn mà phê...

Cái gì? Ở đâu cơ?

Thì đâu đâu gần nhà mày, phố Kim Mã hay sao ý.

Hả?

Mà mày cần bằng lăng làm gì hả?

Ờ không có gì.

Nó đang chạy dọc con phố Kim Mã, và đúng thật đây là con phố của những cây bằng lăng tím. Sao nó không bao giờ để ý nhỉ, cứ đi tìm ở xa xôi, hoá ra lại ngay gần nhà. "Những lời yêu thương anh dạy em nói" ở đâu chứ! Dọc đây chẳng có nhiều quán cafe hay nhà hàng nào, nhưng có một cửa hiệu làm nó chú ý, một cửa hiệu quần áo. Cửa hiệu giản dị, với bậc thềm khá cao. Bên trong có những bộ đồ bằng lụa rất sang trọng, những chiếc túi sợi, túi cói trông mộc mạc. Nó không vào trong, chỉ đứng ngoài nhìn, và cũng chỉ cần có thế, nó đã tìm được câu trả lời cho câu đố hóc búa. Lời giải nằm ở tên cửa hiệu: "je t'aime". Nó sững sờ. Là anh. Là Hưng. Je t'aime có nghĩa là anh yêu em bằng tiếng pháp. Anh chính là người đã dạy nó từ đó...

Nó đang phóng xe rất vội. Nó đang đứng trước cửa nhà anh. Nó định nói gì, nó không biết nữa. Nó định giải thích về những việc làm của nó trong quá khứ như thế nào, nó cũng không biết nữa. Nó không biết. giờ nó không lo nghĩ nhiều về tương lai nữa, nó không quan tâm sau khi anh đi du học rồi sẽ ra sao nữa. Điều quan trọng là anh đang ở đây, ngay trước mặt nó. Anh đang mỉm cười và nó cũng đang mỉm cười...

Cô gái nhỏ bước dọc con phố bàng bạc nắng hè cùng chàng trai. Chỉ là bước thôi, bước theo anh. Cái cảm giác như thể dù anh có đi đến những chân trời xa xôi thì cô sẽ vẫn ở bên anh và ủng hộ anh. Cái cảm giác như thể cô đang sống hết mình cho từng giây phút của hiện tại, bỏ quên quá khứ và chờ đợi những thử thách của tương lai.

Cho những con người đi thật xa... để trở về nhà...

Cin

( theo zing )

[ Music ] - Why does it rain - Darin Zanyar


Đau xót - chỉ vọn vẹn 2 từ còn đọng lại khi cơn mưa vẫn đeo đẳng bạn đến giấc ngủ muộn ...vì cơn mưa lạnh và vì bạn cần hơi ấm - vì bạn phải ở xa người bạn yêu ...vì chỉ có cơn mưa bạn mới thấy tâm hồn mình quá yếu đuối và bật khóc thật dễ dàng sau một cơn gió buốt đến run người.
Một ngày như thế nào đã trôi qua nhỉ? Một đống hỗn độn và 1 chút stress vì chẳng biết làm gì với đống hỗn độn làm mình thật lúng túng và ngớ ngẩn.

http://files.myopera.com/vietthu83/Images/rain3.gif
Mưa đến bên 1 quán cà phê đã quá nhiều kỷ niệm, những khi một mình gật gù ngái ngủ chờ đợi bạn bè hay khi bên cạnh một ai đó để ngồi nhìn về một hướng...

Mưa - vì sao trời lại mưa vậy bạn? Lòng tôi chợt khẽ thốt lên 1 câu hỏi cũng ngớ ngẩn không kém gương mặt.Tôi thường nhiều lần giải thích cho chính mình theo 1 kiểu đúng style của chính mình "bởi vì ông trời đang nhớ người yêu"

Đau xót - chỉ vọn vẹn 2 từ còn đọng lại khi cơn mưa vẫn đeo đẳng bạn đến giấc ngủ muộn, vì cơn mưa lạnh và vì bạn cần hơi ấm - vì bạn phải ở xa người bạn yêu. Vì chỉ có cơn mưa bạn mới thấy tâm hồn mình quá yếu đuối và bật khóc thật dễ dàng sau một cơn gió buốt đến run người...

"Vì sao trời lại mưa..."
Vì sao lòng lại đau?

Tôi không thể tin cô ấy lại ra đi
Tôi không thể tin rằng chúng tôi không còn được ở bên nhau nữa.
Có điều gì trong mắt nàng mà tôi chưa từng thấy trước đây.
Tôi đỗi ngạc nhiên, khi cô ấy nói rằng: em không còn yêu nữa.
Ôi, em yêu,
Tôi cứ day dứt mãi, không thể quên được.
Xin hãy cho Tôi biết...

Vì sao trời lại mưa...?"

Không hẳn vì thích những bản nhạc buồn tự sự, đơn giản chỉ 1 câu hỏi "tại sao trời lại mưa" hay tại sao cho tại sao những câu hỏi muôn thuở không thể có giải đáp, cũng như tôi thích đi vào những ngõ đường to để rồi tự mình làm lạc lối trong âm thanh du dương và những chiếc lá vàng rơi rụng trên những góc đường rẽ hẹp.

Có khi nào bạn chợt hỏi "vì sao trời lại mưa...?" để rồi từ đó cũng biết cách trả lời cho câu hỏi "vì sao ta yêu nhau" chưa?

(Bài viết của AndyOrchis)


[ Music ] - Lặng yên - Thùy Chi

_June - 2009_


Lặng yên một khoảng lặng trong đáy mắt,
Một mối tình tan vỡ...



Lặng yên vì đôi lúc muốn làm viên đá cuội...
để không nghe...
không thấy giữa dòng đời...






Dường như nó chẳng còn ồn ào, náo nhiệt...
Những âm thanh rộn rã...



Cuộc sống tựa như một chiếc cốc thuỷ tinh mong manh...

Về đêm chỉ biết nhốt mình trong những khoảng...



yên lặng…







Lặng yên để một tâm hồn dễ rung động trước những gì gọi là sóng gió..



...Lặng yên...
.........
.....
...
.



COMPOSE- DANG THAI NGUYEN

SINGER- THUY CHI





Lặng yên nghe tiếng mưa rơi,
Lặng yên để thấy đêm trôi.Lặng yên nghe tiếng thở dài...
Lặng yên nghe xót xa trng tôi.
Lặng yên khi anh nói chia tay.Lặng yên nghe nước mắt rơi..
Lặng yên trong cơn mưa buồnLặng yên nghe nỗi cô đơn......
Thôi đành em cất bước ra đi,
Thôi đành để xót xa riêng em
Thôi đành giữa phố người đông vui.
Lặng nghe tiếng con tim để biết anh yêu em nhiều hơn.

Nhìn anh cất bước đi, làm tim em nhói đau không thôi
Anh xa khuất mờ, giữa phố người
Chuyện tình yêu chỉ là giấc mơ thôi
Từng cơn mưa khẽ rơi, từng giọt mưa giá buốt tim tôi
Yêu anh rất nhiều nhưng em đâu có ngờ
Để mình em giờ ôm nỗi đau, nỗi đau giữa cô đơn.

Blog Radio 83: Chuyện kể cuối chiều


Blog Radio 83: Chuyện kể cuối chiều











Mời các bạn đến với câu chuyện ngắn cho thứ 7 tuần này, một câu chuyện diễn ra trong khoảnh khắc cuối ngày, trên con đường nắng nóng và ùn tắc. Mỗi người trong chúng ta chắc hẳn đều trải qua khoảnh khắc này, đứng giữa dòng người chật cứng và nóng bức đó bạn có bao giờ quan sát và tìm thấy một ý nghĩa của cuộc sống? Hãy cùng Blog Radio khám phá câu chuyện của một cô gái trẻ trong khoảnh khắc cuối ngày ấy nhé!

Nắng, nóng!

Nắng, mưa, chẳng thể dung hòa.

Chiều nay, nàng – trong lúc chen lấn dưới chân cầu vượt để giành quyền đi trước – đã nhìn thấy một hình ảnh làm nàng chững lại, đi rồi mà nàng vẫn muốn ngoái đầu nhìn theo một cái bóng

Giờ tan tầm - Ảnh: VNN
  • Nàng

Vì một chiếc ô tô quá khổ ì ạch không thể xoay mình rẽ trái mà cả mấy chục con người, cùng mấy chục chú 02 bánh cùng mắc lại, phì phò.

Ngao ngán….

Thở, người thở ra sự mệt mỏi của một ngày làm việc.

Thở, xe thở ra khói và bụi…

Trong sự tắc nghẽn… phì phò đó, vẫn có một bóng xanh di chuyển trên chiếc xe đạp, vượt qua những cái đầu xe đầy hằn học một cách mau lẹ!

Đó chính là cái bóng – cái bóng mà nàng cứ ngoái nhìn.

Một anh công nhân – đoán là công nhân cơ khí – mặc áo đồng phục, đội một chiếc mũ phớt, đeo nguyên cái kính hàn, đeo khẩu trang – dáng vẻ vội vã. Thật may –xe đạp của anh (xin phép được gọi là anh là anh) không thuộc một style cũ - nó không quá cà tàng!

Và cái bóng áo xanh đi mất!

Ảnh minh họa: TwinkyGreen

Tám năm trước, tốt nghiệp cao đẳng công nghiệp – ngành chế tạo máy, anh ấy cũng đã bắt đầu mưu sinh giữa Hà Nội này bằng nghề công nhân cơ khí với một chiếc xe đạp cà tàng.

Vào thời điểm đó thì lương anh độ bao nhiêu nhỉ? Có được 500k không biết? À không, có lẽ ít hơn. Vì ngày đó, theo như nàng nhớ, chẳng bao giờ anh có tiền cho nàng đi chơi, chẳng bao giờ mua quà… Có gọi điện cho anh – anh cũng bảo tốn kém. Mà rõ là gọi nội thành – có 1200 vnd/ 1 phút. Ai bảo anh nghèo. Chí có anh nghèo thôi – còn em gái anh, thì không!

Nàng ở KTX, sinh viên năm đầu, nhà quê ra tỉnh – bao nhiêu điều mới mẻ. Mỗi lần anh đến thăm, anh đều đi xe bus một phần vì chỗ anh trọ khá xa, một phần là không thích mang con cà tàng đến trường nàng. Lý do này mãi về sau nàng mới biết.

Anh cũng có một bộ đồng phục màu xanh – xanh nhàn nhạt, cũng có dòng chữ in logo công ty, lấm lem dầu mỡ. Anh cũng có mũ phớt – đội cho đỡ bụi. Khẩu trang – anh có rất nhiều. Thi thoảng nàng cũng sắm cho anh một cái. Cho vui thôi, chứ hồi ấy, nàng có nghĩ được gì đâu.

Mải nghĩ một hồi – nàng đã thoát khỏi đoạn đường bụi bặm, chật cứng người. Giờ nàng phơi phới đi giữa thênh thang, hai bên đường xanh cây lá. Hai vai khẽ rung – mắt nàng mờ đi… 05 năm – Tất cả đã là quá khứ. Thi thoảng nhớ lại để bồi hồi, để biết mình đã trưởng thành. Chậc, trưởng thành cũng có nghĩa là đang gìa đi nữa!

Ngày ấy, anh nghĩ gì mỗi khi đi làm về?

“Anh hì hục đạp xe, rồi chững lại vì tắc đường ở ngã tư.

Hì hục đạp cũng tốt, chẳng phải nhìn xung quanh, chỉ cặm cụi mà tiến lên thôi.

Dừng xe! Không sao cưỡng lại được - phải chạnh lòng!

Những Attila, những SH, rồi Santafe, X4, Mer… chung qui lại là những chiếc xe hai bánh và nhiều bánh, to tầm trung và to tầm … rất to. Đắt vừa vừa và đắt ở tầm …rất đắt. Chủ sở hữu của chúng cũng trang nhã và lịch thiệp, xinh xắn và sang trọng.

Haiz, cả tháng lương cũng không mua nổi đôi giày kia!

Làm công cả đời cũng không đủ tiền thay con ốc kia, nếu một ngày nó văng ra khỏi chiếc X4!

Thượng đế tạo ra con người và số phận. Vì thế con người đâu có quyền chọn lựa!”

Nàng đang nghĩ gì vậy nhỉ - bi lụy quá!

Hoàn toàn không đúng – chẳng có cái gì gọi là số phận cả.

Thượng đế tạo ra con người và số phận. Vì thế con người đâu có quyền chọn lựa trang sách đầu tiên của cuộc đời mình. Nhưng - con người có thể tự tạo nên kết thúc cho câu truyện đó. Nếu mà tồn tại thượng đế, nàng cá rằng, ngài cũng sẽ đồng tình.

Lại lan man mấy câu lý thuyết suông! Nàng cười xòa, ngẩng mặt lên mà cười. Cười thích chí. Cười chính mình.

Nàng nghĩ thay cho anh, nàng cho rằng hẳn là anh phải cảm thấy như thế., chứ anh chẳng nghĩ thế đâu.

Ảnh minh họa: Tác giả bài viết (st)
  • Anh

Anh hì hục đạp xe và chững lại vì tắc đường ở ngã tư.

Haiz. Lại tắc đường rồi! Cứ tưởng đạp một mạch là về đến nhà, lại muộn rồi.

Những Attila, những SH, rồi Santafe, X4, Mer… chung qui lại là những chiếc xe hai bánh và nhiều bánh, to tầm trung và to tầm … rất to. Đắt vừa vừa và đắt ở tầm … rất đắt. Chủ sở hữu của chúng cũng trang nhã và lịch thiệp, xinh xắn và sang trọng.

Hì, kể cũng xứng – chứ mình là đi những xe đó, chỉ làm xấu xe đi thôi. Toàn những người tài giỏi và thành đạt. Sớm thôi, mình cũng sẽ tậu được một em Way@ cho mà xem. Way@ đỏ như của anh bạn đỗ đằng kìa – là mãn nguyện roài.

A, trong những lúc này, xe đạp lại lợi thế hẳn nhé. Anh nhẹ nhàng lách qua những cái đầu xe phì phò phả khói đầy hằn học, tách ra khỏi đám đông và vụt lên trước. Bỏ lại đám đông đang phì phò, bóng áo xanh lao vút về phía trước, một mình anh thênh thang trong ánh hoàng hôn …

Và bóng áo xanh cười – cười rạng rỡ trong ánh nắng cuối ngày yếu ớt.



Tuy cuộc sống vất vả, có mồ hôi và nước mắt – nhưng anh luôn hài lòng. Anh bảo, IQ của anh chỉ đến thế, thì công việc như thế và sống như thế…

Và như thế, anh sống bình yên, trong hạnh phúc. Bây giờ, anh đang là kẻ hạnh phúc nhất. Anh đang chờ từng ngày từng ngày, chờ được nghe tiếng khóc của đứa con đầu lòng!

Anh sống hiền lành và hài lòng với cuộc sống của mình. Anh là người công nhân cơ khí áo xanh, trên chiếc xe đạp cà tàng – hạnh phúc!

  • Cuối chiều

Như một câu chuyện cũ, chắc anh đã nhìn thấy trước tương lai – về một bóng áo xanh đạp xe như thế. Và xin thượng đế, để anh là bóng áo xanh đó. Và thượng đế đồng ý rồi trao cho em – cả phần của anh: sự thông minh, mạnh mẽ, can đảm, lòng vị tha, kể cả sự bướng bỉnh.

Nhiều lúc em ghen tị với sự bình yên của anh. Thấy ấm ức cho mình. Nhưng bây giờ, em đã hiểu. Em chiếm hết cho mình mọi thứ, thế nên hãy trao mọi gánh nặng lên vai em. Em nhỏ con thật – nhưng rất khỏe. Em tự tin là em làm được. EM YÊU ANH, anh trai ạ.

Gửi từ Blog Pokemon – ngahoang0206


 
TRANG CHỦ -- -- BLOG RADIO -- -- ALBUM ẢNH -- -- NGHE NHẠC -- -- VUI CƯỜI