"Người đàn ông giống như một chú chim sải cánh tung bay trên bầu trời, một chú chim nếu bay sai đường đến cuối cùng cũng vẫn sẽ tìm đường quay về mái ấm...". Nếu bạn chưa tin vào điều đó, mời bạn đến ngay với Blog Radio 78: Vô tình anh không nhận ra mình say nắng được chuyển thể từ truyện ngắn của Blogger Cá Rô.
Bạn thân mến! Mỗi năm có một ngày đặc biệt với mỗi người chúng ta, đó là ngày sinh nhật. Dù mỗi người có một xúc cảm khác nhau dành cho ngày này nhưng đó vẫn là một ngày đặc biệt bởi đã ghi dấu thời khắc mỗi người chúng ta được may mắn sinh ra trong cuộc đời này. Blog Radio tuần này dành tặng bạn những cung bậc cảm xúc dành cho ngày ta thêm một tuổi, để ta biết rằng vẫn còn thật nhiều sự yêu thương, quan tâm dành cho mình!
Viết tặng bạn. Tặng ai đó. Tặng cho chính tôi.
Sinh nhật!
Khi bạn già đi, những người xung quanh bắt đầu bỏ qua ngày đặc biệt này. Chắc có lẽ họ cho rằng bạn cũng không muốn nhớ đến nó. Có thể cha mẹ bạn vẫn nhớ, nhưng anh chị em thì chưa chắc. Còn bạn bè của bạn thì tự nhủ: “Ai lại nhắc nhở anh chàng tội nghiệp đó là hắn già đi?’ Chẳng bao lâu, sự thất vọng chồng chất sẽ biến thành phản kháng, và sau đó là căm ghét. Hoặc ít nhất cũng thể hiện sự căm ghét.
“Nhưng mà ngày sinh nhật không quan trọng đối với tôi”, tôi nghe người ta nói với nhau thường xuyên như vậy. Bạn thuyết phục gia đình bạn “Đừng tổ chức gì hết, mà nếu có, làm gọn nhẹ thôi.”
Tôi thì tôi không tin đâu. Tôi biết rất rõ là bạn muốn gì. Bạn quan tâm đến nó lắm, cũng như rất nhiều người khác.
Chúng ta đã được huấn luyện từ thời còn bé, cho dù sau này khi lớn lên chúng ta căm ghét sinh nhật đến thế nào, rằng đây là ngày của ta. Ngày của riêng ta, đã như thế từ lúc ta còn là một đứa trẻ con. Và khi bạn đã 70 tuổi, tận sâu thẳm trong lòng, cho dù bạn phản đối như thế nào, bạn vẫn cảm thấy thích thú được nhớ đến vào ngày sinh nhật của bạn ngay cả khi bạn không còn nhận được những món quà to kềnh rực rỡ…
“ĐỪNG TỰ DỐI LÒNG MÌNH!”
Keith Ferrazzi – Never eat Alone – Pinging
Đã bao lâu tôi không còn săm soi các quầy hàng lưu niệm, không còn bất chợt mua vài tấm thiệp xinh dự trữ cho ngày của ai đó. Bỏ quên những vần thơ ngớ ngẩn viết trước – để dành dễ chừng cả năm, quên luôn vẻ mặt tỉnh rụi “Tớ quên ngày của ấy” để rồi âm thầm nhắn tin cho người ngồi đối diện nơi món quà đang được cất giấu. Cái lối dự tiệc sinh nhật của tôi lúc này thật đơn giản “Một thùng bia, thế là xong.” Thậm chí tôi chẳng buồn coi lịch đó là ngày nào. Cái cảm xúc lo lắng, hồi hộp tìm cách gây bất ngờ khi cầm bó hoa đến nhà ai đó thật khó để tìm lại… Những xúc cảm ấy đã bị đánh mất tự khi nào? Bao lâu? Bao lâu tôi cũng không còn nhớ rõ…
Hẳn là trong số các bạn, ai cũng từng có lần chối từ sinh nhật.
- Hôm ấy tổ chức gì không?
- Uhmm….Tớ bận học anh văn. Có gì quan trọng đâu!
Nhiều lý do khiến bạn lờ nó đi. Đôi khi chỉ đơn giản là “Xem có ai nhớ ngày của mình không?” Để cuối ngày lại mong mỏi điều gì đó – một ai đó. Và thật hạnh phúc khi nhận được tin nhắn của người mà mình trông chờ. Bạn cũng từng nhận vài tin nhắn cuối ngày. Và đột nhiên cảm thấy trân quý người vừa gửi tin nhắn. Mặc dù trong cuộc sống bộn bề, với trí nhớ tệ hại về số học và bản tính cố chấp không thích câu nệ bạn lại quên đi, hoặc cố tình quên đi ngày sinh của người ấy “ Để năm sau người ta không phải nhớ đến sinh nhật mình nữa.”
Tôi vẫn luôn quý bạn, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại không nhớ đến ngày của bất kỳ ai. Đôi khi nhận được tin nhắn trong ngày của mình, tin nhắn trả lời của tôi khá lạ “Cám ơn nhiều. Chúc mừng sinh nhật mày luôn nhé… Tao chẳng nhớ đó là ngày nào cả”. Nếu một ngày bất chợt nhận được tin nhắn của tôi “Hình như ngày của ấy sắp tới hay vừa qua thì phải, tớ mừng sinh nhật ấy” Đừng ngạc nhiên! Mặc dù cái ngày “sắp tới hay vừa qua” đó có thể cách thời điểm hiện tại đến nửa năm.
Thú thực với bạn, tôi chẳng có kỷ niệm nào với ngày sinh nhật của mình. Có chăng là vài kỷ niệm buồn. Và tôi cũng chưa từng tổ chức sinh nhật đúng nghĩa. Sinh nhật tôi thường rơi vào dịp Tết, mẹ vẫn hay nhớ sinh nhật tôi theo ngày Âm – lối nhớ thật lạ của người quê tôi. Khi ấy nếu tổ chức tôi cũng cố gom vào một buổi tiệc đầu năm. Và thậm chí có lần tôi thực sự quên đi, đến lúc có ai đó nhắc “ Nè, sắp đến sinh nhật anh rồi đấy!”… Sau nhiều biến cố đã xảy ra, tôi hiểu rằng gia đình là nơi duy nhất để mình quay về và thực sự cảm nhận được an nhiên, hạnh phúc. Nếu có một ước muốn nho nhỏ, tôi mong có một buổi tiệc sinh nhật đúng nghĩa ấm cúng bên gia đình, đầy đủ mọi thành viên. Mặc dầu tôi biết rằng ước muốn ấy không bao giờ thực hiện được nữa…
Thật ngớ ngẩn nếu ai đó cố tự làm đau mình. Chẳng khác nào uống thuốc độc, trốn vào xó xỉnh nào đó rồi trông chờ ai đi ngang cứu giúp… Đừng chối từ nó. Rồi nó sẽ sẽ đem lại niềm vui cho bạn. Uhm… Có thể năm sau tôi sẽ tổ chức sinh nhật… Và khi tôi nói với bạn rằng tôi quên rồi. Có lẽ, tôi đã quá già và trở nên cố chấp. Thì bạn ơi, nếu trong ngày của bạn không có tôi, hãy về bên gia đình, về bên những người mình thực sự yêu thương. “Để chờ thời khắc 0h, cùng ai đó nhẹ xé tờ lịch cũ, mỉm cười hạnh phúc với những gì mình đã làm được trong năm qua.”
Chào tuổi mới!
Chào thành công!
... Bạn nhé?...
27/09/2010.
P/s: Nếu comment, hãy để lại thông tin. H sẽ hát tặng trong ngày của bạn. H hứa!
Một ngày sắp trôi qua, anh ngồi trong quán vắng đếm từng giọt café, cảm giác nửa trống vắng nửa cồn cào, mấy lần cầm chiếc điện thoại lên định nhắn tin nhưng lại thôi. Anh biết người ấy chờ đợi tin nhắn của anh, anh biết người ấy đang mong nhớ anh…nhưng biết phải làm gì nếu họ chọn cách lặng lẽ chia tay không một lời từ biệt như thế. Chỉ cần nhắm mắt vào anh lại thấy gương mặt và ánh mắt của cô vào ngày cô từ chối gặp mặt lần cuối trước khi anh đi xa - ánh mắt chờ đợi, vừa như tuyệt vọng, vừa yêu thương, vừa hờn giận, vừa như có điều gì vỡ vụn. Chỉ trong giây lát thôi tất cả những cảm xúc đó lướt qua ánh mắt, gương mặt đằm thắm, dịu dàng của cô. Cô chờ đợi ngày gặp lại anh để nhận được lời từ chối.
- Anh yên tâm, không sao đâu, em sẽ ổn thôi mà.
Lời nói thoảng nhẹ qua làn môi, gương mặt bỗng trở nên bướng bỉnh, cô quay gót lao thẳng đi trước mắt anh. Dù không thể nhìn thấy những giọt nước mắt lặng lẽ rơi nhưng anh biết một lần nữa mình làm tổn thương cô, một lần nữa anh khiến cô đau nhưng anh không thể làm khác được. Anh sợ cảm giác sau mỗi lần ở gần bên cô, anh sẽ phải đấu tranh với nỗi nhớ và sự nuối tiếc bởi anh không thể từ bỏ tất cả để trở về với cô nhưng anh cũng không muốn mất cô. Sự tham lam và ích kỷ của người đàn ông luôn ngự trị trong anh khi có được một người yêu thương mình thật lòng. Anh quen với ý nghĩ luôn có người quan tâm, mong chờ anh, luôn có người khao khát được bên anh và chỉ cần anh nói ra một ý muốn nào đó cô sẵn lòng thực hiện vì anh. Anh quen với việc dù anh có làm tổn thương cô đến bao nhiêu, dù anh có quay lưng lại với cô thì bao giờ cô cũng tha thứ và làm lành trước với anh. Cứ như vậy, cô như một phần trong cuộc đời anh, một điều bất biến…
Hôm đó, lần đầu tiên anh thấy cô cầm chai bia uống cạn, lần đầu tiên anh thấy ánh mắt trống rỗng lạ lùng cô dành cho anh, lần đầu tiên anh thấy sự thân mật đặc biệt của cô dành cho người bạn thân trong nhóm, lần đầu tiên anh thấy nỗi đau đến tận cùng trên gương mặt cô, lần đầu tiên cô không tìm ánh mắt anh trước khi từ biệt. Cô rời xa anh kể từ ngày hôm ấy…
Hôm nay, anh không thể tập trung làm việc gì, anh bồn chồn nhớ nhung, cáu kỉnh và bực bội. Có phải khi mất đi rồi người ta mới cảm nhận được sự quý giá của tình cảm chân thành? Anh không hiểu chính mình, anh quay lưng trước mong muốn cháy bỏng của cô, anh bỏ mặc cô vào những lúc cô cần anh nhất… nhưng sâu thẳm trong trái tim anh vẫn dành nỗi nhớ nồng nàn cho cô. Anh ước gì mình không ở xa cô như thế, anh ước gì giờ đây anh có thể ở bên cô, lau khô những giọt nước mắt nhẹ lăn trên má cô, để nói với cô lời chúc mừng đặc biệt nhất. Hôm nay, sinh nhật cô…
Dòng tin nhắn từ số điện thoại quen thuộc hiện ra. Cô không biết mình vui hay buồn khi đọc dòng tin nhắn ấy. Ngắn gọn và vừa đủ để cô hiểu rằng cô chưa bị lãng quên vào ngày đặc biệt này nhưng cũng không thân thiết hơn một người bạn.
“Cám ơn anh. Em đang đi café với Duy”
Chỉ vậy thôi, giống như một lời thông báo rồi im lặng. Cô lơ đãng nhìn rặng liễu ven hồ, nơi đây có rất nhiều kỷ niệm giữa anh và cô, nhưng tất cả đã qua, cô không thể cứ mãi sống vì một tình yêu vô vọng. Cô không thể chỉ là một bến đỗ để khi nào anh quá mệt mỏi hoặc buồn bã lại tìm đến rồi lại vội vã ra đi. Khi nỗi đau lên đến tận cùng tất cả trở thành trống rỗng. Đã bao lần cô tự hỏi mình và cả chất vấn anh: “Cô ở vị trí nào trong thế giới của anh?”, có lúc anh thật gần gũi và thân thiết, anh khiến cô cảm thấy hạnh phúc khi có được những lời yêu thương cháy bỏng, niềm khát khao được ở bên cô nhưng có lúc anh lại lạnh lùng xa cách với cô, anh sẵn lòng huỷ bỏ cuộc hẹn với cô vì những lý do bình thường nhất. Cô không thể hiểu được anh nghĩ gì, chỉ luôn có cảm giác anh đem tình cảm của mình ra làm trò chơi. Cô thấy mình giống một quả bóng bay gắn kết với anh bằng một sợi dây mỏng manh. Anh hờ hững cầm sợi dây ấy, lúc nào đó chợt nhớ đến, anh lại khẽ giật giật làm quả bóng chao đảo, cuống quýt để quả bóng nghĩ rằng mình được nhớ đến nhưng sau đó anh lại để mặc quả bóng chống chọi với nắng, mưa và gió ở trên cao. Sợi dây ấy dù thật mảnh nhưng quả bóng vẫn không dám tự dứt bỏ để theo gió bay đi, còn anh, dù không quan tâm nhiều lắm vẫn không để tuột khỏi tay mình, cứ như vậy trong biết bao năm. Sao cô vẫn yêu anh nhiều đến thế?
Hôm nay sinh nhật cô, một sinh nhật buồn khi không thể có anh bên cạnh nhưng bao năm qua cô không còn cảm giác chờ đợi những niềm vui bất ngờ đến trong ngày này, cô luôn tự tạo cho mình những món quà. Đó là những giây phút thư giãn bên người bạn thân, nhâm nhi những món ăn ưa thích, ngắm mặt hồ êm ả và không - nhắc - đến - anh.
“Hãy trở về với thế giới của anh, nơi không còn bóng dáng em, không còn tình yêu em dành cho anh. Hãy sống thật hạnh phúc để em không bao giờ phải nuối tiếc vì quyết định rời xa anh…Không phải vì em không còn yêu anh nữa đơn giản chỉ vì em không thể níu giữ những gì không thuộc về mình. Bởi dù cố gắng biết bao nhiêu thì cũng có ngày chính anh buông sợi dây ấy em sẽ đau hơn nếu không tự mình dứt bỏ để theo gió bay đi…”. Những suy nghĩ ấy cứ miên man trong tâm trí cô, cô phải quên dù khó khăn.
“Sinh nhật vui vẻ, Mi nhé” – Cô tự nhủ với chính mình.
Một ngày mới bắt đầu. Hôm nay là ngày đặc biệt, không phải với tôi mà với một người khác…
- Happy Birthday to you!
- Cám ơn lời chúc mừng đầu tiên trong ngày, cảm động quá. Nhưng…có quà không?
Với tôi, em vẫn vậy, vừa gần gũi như một đứa em gái nhõng nhẽo, vừa xa cách. Em cười, đôi mắt buồn mênh mang, nhìn lướt qua tôi rồi dõi theo rặng liễu ven hồ. Có phải em đang nhớ về người em yêu thương, về những kỷ niệm xưa cũ. Tôi và em quá thân nhau để hiểu những gì em đang nghĩ. Bao năm qua, tôi lặng lẽ đi bên em chứng kiến cuộc tình của em. Tôi hiểu em cô đơn, cô đơn ngay cả khi ở bên người mình yêu bởi em chưa bao giờ có được điều mình khao khát.
Tôi nhớ lắm những phút giây em say sưa kể về cậu ấy, đôi mắt em lấp lánh, gương mặt sáng bừng. Tôi nhớ những lần em ngồi lặng bên khung cửa sổ, đôi môi mím chặt cố ngăn dòng nước mắt chực lăn xuống từ đôi mắt tròn tuyệt đẹp khi nhớ về sự thờ ơ, lạnh lùng người ấy dành cho em. Đã có lúc tôi cao giọng mắng sự khờ dại, ngốc nghếch của em khi tự đánh mất mình trước người con trai ấy. Thậm chí, tôi nổi giận và chán ghét sự yếu đuối, mê muội của em nhưng nhìn thấy đôi mắt buồn lóng lánh nước của em, mọi điều dường như tan biến. Tôi không thể bỏ mặc em đau khổ và buồn bã. Tôi trở nên ngốc nghếch khi luôn ở bên em những lúc em cần, đôi khi ngồi lặng hàng giờ bên em trong quán café vắng, những lời trò chuyện bâng quơ mỗi lúc em online, những lời hỏi thăm hay an ủi lúc em ốm…
Chưa bao giờ tôi và em định nghĩa về mối quan hệ này, tôi biết trong lòng em chỉ có duy nhất một người và từ khi biết được điều đó tôi không còn nuôi hy vọng chinh phục trái tim em. Em nói rằng em sẽ không đánh đổi bất kỳ điều gì vì mối quan hệ với tôi, với em đó là tình cảm quý giá hơn cả tình yêu, hơn cả tình bạn bè nhưng em có biết để giữ được điều đó khó khăn biết bao?
Tôi ở cả ngày bên em, nhâm nhi những món ăn em yêu thích, ngắm mặt hồ yên ả cùng em và không nhắc đến cậu ấy nhưng mỗi lần điện thoại của em rung lên tôi lại thấy nhói lòng.
Tôi vừa mong em nhận được những điều đặc biệt từ người em yêu, những lời yêu thương, những món quà ý nghĩa lại vừa mong ngày hôm nay chỉ có mình tôi ở bên em. Thật lạ, khi tôi có cuộc sống riêng của mình, những mối quan tâm riêng nhưng vẫn muốn có những giây phút riêng tư với em. Tôi không muốn sự xuất hiện của cậu ấy dưới bất kỳ hình thức nào dù tôi biết trong trái tim em chỉ có cậu ấy. Ngày họ lặng lẽ chia tay, tôi nhìn thấy nỗi đau đớn trong đôi mắt em. Bao lần tôi hàn gắn giùm em, bao lần tôi tìm kiếm lý do biện hộ cho cậu ấy với em, đã bao lần tôi kết nối họ với nhau, đã bao lần tôi quên đi tình cảm của chính mình vì em. Nhưng xin lỗi em, tôi không thể giúp em một lần nữa, mong em hãy can đảm rời xa tình yêu ấy, nỗi đau sẽ qua, em sẽ tìm thấy hạnh phúc thật sự của chính mình…
Điện thoại của em rung lên, em lướt nhìn qua và đưa cho tôi đọc, một lời chúc mừng từ cậu ấy.
- Mi nhắn tin cám ơn và nói đang đi với Duy. - Em giải thích ngắn gọn, vứt máy lên bàn, đôi mắt em trống rỗng, có phải em thật sự muốn kết thúc…
- Có những thứ nếu không phải của mình, không thuộc về mình thì dù cố gắng đến mức nào cũng không thể có được, mà nếu có được cũng không thể níu giữ được, Mi ạ.
- Mi hiểu, có phải vì thế không bao giờ Duy nói với Mi về tình yêu, có phải vì thế ngày đó Duy dễ dàng vượt qua khi nhận được lời từ chối của Mi?
- Ừ, đơn giản vì khi đó Duy nghĩ trước mắt Duy còn nhiều cơ hội khác và Duy luôn có tình bạn thân thiết với Mi.
- Cám ơn Duy thật nhiều, cám ơn vì ngày sinh nhật đặc biệt này để Mi hiểu: Hãy biết ơn những gì mình đang có và rời xa người mình yêu cũng là đem lại cơ hội hạnh phúc mới cho họ.
Hôm nay Blog Radio kể cho các bạn nghe một câu chuyện đặc biệt mang tên "Anh! Em đã về đây !"của tác giả blogger Lâm Hồng. Hy vọng câu chuyện sẽ mang lại cho các bạn thật nhiều cảm hứng cho một năm mới, và chúng ta cùng tin rằng trong tình yêu luôn có những điều thật kỳ diệu!
"Anh! Em đã về đây!" là một trong những truyện ngắn nằm trong tuyển tập những truyện ngắn được yêu thích nhất trên Blog Việt 2008 - 2009 - tuyển tập mang tên "Anh sẽ lại cưa em nhé!" được phát hành vào dịp lễ Tình Yêu 14/02 vừa qua. Các bạn đã có cuốn sách này trong tay chưa? Cuốn sách là món quà ý nghĩa dành tặng người bạn yêu thương.
Bây giờ mời các bạn cùng thưởng thức "Anh! Em đã về đây!" - Phiên bản phát thanh với Blog Radio!
Blog Radio - Một câu chuyện giản dị: Ở nước Mĩ năm 1972, một đôi trai gái yêu nhau. Chàng trai phạm tội, vào tù với lời nhắn “ngày anh về, nếu em tha thứ cho anh thì hãy buộc lên cây Sồi già duy nhất ở quàng trường một dải ruy băng vàng’’. Cô gái ở lại và bặt vô âm tín. Ba năm sau, ngày ra tù, chàng trai dường như đã quên mất lời hẹn ước năm nao và nhớ về người con gái anh yêu lại càng không - vì chàng nghĩ, cô gái ấy đã quên anh rồi… Nhưng, cuối cùng người ta đã thấy một chàng trai khóc nức nở dưới một gốc cây Sồi vàng rực bởi bạt ngàn những dải ruy băng…
Đấy, chỉ có thế thôi! Giản dị như trăm nghìn các câu chuyện tình yêu khác mà chúng ta vẫn thường bắt gặp ở đâu đấy nhưng không hiểu sao, câu chuyện này lại có sức ám ảnh với chị đến vậy, một sức ám ảnh huyền bí, huyền bí đến nỗi chị tưởng như mình đã từng sống trong vương quốc của câu chuyện ấy… Nhớ ngày nào xem bộ phin Hàn Quốc - bộ phim ấy mang tên gì thì chị không nhớ, nhưng có một điều chị nhớ rất rõ… Khi kết thúc phim, cả màn hình bỗng vàng rực bởi những dải ruy băng bạt ngàn bay trong gió - một cô gái mang “ trái tim của mùa thu’’ đứng giữa những dải ruy băng ấy đợi một chàng trai… Người xem chỉ ồ lên vì vẻ đẹp lãng mạn của nó; riêng chị, chị biết rằng, đằng sau mỗi dải ruy băng còn là cả một tình yêu…
Buổi sáng nơi vùng cao thật đẹp, sương bảng lảng một mầu trăng trắng, phía bên kia, tiếng sáo của ai đó ngân vi vu…Bên chiếc bàn nhỏ, li café hoà tan tỏa hương thơm quyến rủ, chị ngồi đó thả hồn theo tiếng sáo. Chị lên đây theo dự án cấp phát điện vùng cao của công ty. Lẽ ra, xong dự án là chị đã về, nhưng chị lại xin ở lại. Nhiều người thường nửa đùa, nửa thật :
- “ Hải Âu ở đây, cái chức giám đốc kinh doanh gửi lại cho chồng tương lai à ?!’’. Những lúc như thế, chị chỉ cười rồi lảng sang chuyện khác.
Thế là đã ba năm rồi, nhanh thật. Ba năm qua, chị chưa một lần về lại thủ đô. Nhớ Hà Nội thế! Ba năm qua, chị cũng không nhắn một dòng tin nào, không nhận một cuộc điện nào của anh, mặc anh ba năm chờ đợi, ba năm gửi tin đi trong vô vọng… Chị chưa bao giờ nghĩ sẽ tha thứ cho anh.
Cô bạn thân thường thủ thỉ : “Còn giận là con yêu”. Ừ, thì chị có chối đâu, chị vẫn yêu anh đấy. Yêu đấy nhưng sẽ không tha thứ, mà cũng chính vì yêu nên chị không thể tha thứ. Cứ mỗi lần nhớ tới, vết thương lòng chưa một lần lành miệng lại ứa máu, nhói đau. Mặc ba năm qua anh bao lời giải thích, mặc ba năm qua bao lời anh xin lỗi… Chị vẫn không trở về, không tha thứ…
Kể từ “một đêm đau” trong mùa hè năm ấy, chị cảm thấy vô cùng hoang mang, chán nản, mất niềm tin… Chị trốn khỏi công ty một tháng, nhiều đêm lang thang vô định trên đường, rồi về nơi ẩn náu an toàn của chị trong căn hộ giữa lòng Hà Nội.
Không một sự giúp đỡ. Không một lời khuyên bảo. Không cả sự ủng hộ nhiệt tình của con bạn thân. Thậm chí, chị cũng không còn muốn quay lại với công việc. Chị đã phải chứng kiến tận mắt cảnh phản bội của Thắng, người mà chị nghĩ, mình sẽ tôn thờ cho đến tận cuối đời. Vì thế, chị ra đi và ở lại đây - trên vùng núi cao này. Và thật may, điều đó cũng có tác dụng phần nào.
Chị rời mắt khỏi khoảng không, nhìn về phía chiếc điện thoại đang reo inh ong - có tin nhắn mới.
‘’ Anh biết rằng em đang uống café nhé. Trời lạnh, em nhớ mặc đủ ấm nha. Yêu và nhớ’’.
Chị mỉm cười. Đã thật lâu rồi, anh không còn nhắn những dòng tin như xin lỗi, như mong chị trở về. Chỉ là những lời động viên, an ủi, chỉ là những dòng tin dặn chị thế này, thế kia… Vẫn in như những chuyến công tác xa ngày xưa của chị, như chưa từng có chuyện hai người giận nhau, chưa từng có chuyện chị ra đi, mặc anh ba năm qua ra sao, thế nào, chị không cần quan tâm, không cần biết. Đã bao lần chị muốn gửi một dòng tin gì đó lại cho anh, muốn nhắn cho anh biết chị nhớ anh đến nhường nào và nhớ đến ra sao… Nhưng, lòng tự cao không cho phép chị làm thế.
Anh đã phản bội chị - dù đó là lí do gì như bao lần anh giải thích đi nữa - thì anh cũng không đáng được tha thứ, không đáng được nhận một dòng tin nào từ chị. Cúp điện thoại, chị lật bâng quơ mấy trang dự án.
Cánh của phòng bật mở và Vũ Hùng, một trong những người điều hàng đầu của dự án bước vào. Theo sau anh là một phụ nữ, dáng vẻ cứng nhắc trong bộ quần áo nâu đen sang trọng. Có chuyện gì nhỉ?
Chị đứng dậy, cúi đầu chào. Hùng khẽ cười, nhìn về phía người phụ nữ nọ.
- Sanatha, đấy là bà Kininawa - Phó chủ tịch tập đoàn. Bà Kininawa muốn bàn cụ thể hơn với cô về phương án cấp phát điện và kế hoạch cho dự án đầu năm 2009. - Tất nhiên anh ta nói bằng tiếng Anh.
Hơi bất ngờ, nhưng chị vẫn giữ được thái độ bình tĩnh. Tự tin bắt tay và chào bằng bằng mấy câu tiếng Nhật - thứ ngôn ngữ mà dù cần cù luyện tập trong suốt mấy năm qua chị vẫn không sao nói cho lưu loát. Và, chỉ có mấy câu chào thế thôi, chị vẫn quay về với thứ tiếng trung thành của mình - English.
Cả buổi ngày hôm ấy, chị không rời văn phòng một phút. Cuộc “bàn cụ thể hơn” ấy kéo dài từ sáng cho đến tận chiều tối. Xong, cũng là lúc chị và Vũ Hùng lên ô tô đưa bà ấy về lại Sài Gòn để 9h tối bà bay về Nhật.
Quay về, hai người ngồi lại một quán café ven hồ. Ánh đèn sáng lấp lánh bên những chùm nho giả cùng khúc nhạc My love khiến chị cảm thấy vô cùng thoải mái. Chiếc ghế đá bên hồ, một cô gái đang ngồi đan khăn. Giữa cái thành phố không có mùa đông này mà lại có cô gái ngồi đan khăn. Kỳ lạ chưa? Chắc cô này là người xứ Bắc, hay có người yêu xứ Bắc nên đan khăn gửi tặng. Và chị nhớ, nhớ mùa đông năm nào… chị cũng vẫn thường đan tặng khăn cho anh. Người ta nói, yêu nhau là không được tặng khăn, nhưng chị cho rằng đan khăn cho người mình yêu là mang lại hơi ấm cho người ấy. Còn anh thì thường trêu, cười : “Anh quàng chiếc khăn này là cả đời anh bị em thâu tóm”. Ôi, chị nhớ Hà Nội, thèm biết bào chút mùa đông Hà Nội, thèm biết bao ánh mắt âu yếm, và nụ cười tinh nghịch của anh… Biết rằng, anh cò còn quàng chiếc khăn chị tặng.
- Hải Âu này, em đã suy nghĩ về lời anh đề nghị chưa?!
Chị giật mình thoát ra khỏi ý nghĩ, ngơ ngác.
- Gì ạ, anh?!
- Anh nói rằng, em đã suy nghĩ gì về chuyện anh nói với em chưa?!
Ba năm qua, Vũ Hùng luôn luôn đi bên cạnh chị, song hành cùng bao niềm vui, nỗi buồn, thành công, thất bại với chị. Những lúc chị cảm thấy mình gần như thất bại trong bất cứ việc gì thì anh ấy ở bên, động viên, an ủi, tế nhị giúp đỡ mà vẫn không làm tổn thương đến cái lòng tự cao thái quá của chị. Chị sẽ không thể nào yêu được nơi này, nếu như nơi này không có anh.
Nhớ ngày đầu tiên triển khai dự án, dự án của chị đưa ra không chính xác, con số không chuẩn và không khớp. Chị bị cấp trên mắng, cấp dưới hậm hực. Vì chị mà cả phòng phải họp lên họp xuống hết ngày không xong. Bước ra khỏi văn phòng là chị oà khóc, chị khóc nức nở như một đứa trẻ.
Tủi thân, buồn chán, không một lời động viên, không một lời an ủi… Chị thấy mình thật là cô độc. Đúng lúc đó, anh bước tới, ngượng ngịu và bối rối đưa tay áo đồng phục trắng muốt của công ty về phía chị: “Tôi không tìm được khăn giấy, thì thôi, cho mượn tạm áo đồng phục vậy’’.
Và thế là hai người trở thành bạn. Đi đâu anh cũng có chị, và hễ có chuyện gì chị cũng gọi anh. Chỉ có điều, trong trái tim chị, anh mãi chỉ như một người bạn, một người anh. Chỉ vậy thôi, vì trái tim đâu thể chứa hai người. Huống hồ, trái tim chị đâu còn thuộc quyền sở hữu của chị nữa.
Ngày liên hoan chia tay những đồng nghiệp, mọi người về lại công ty, chị ở lại. Anh về Hà Nội, chị không về. Chuyện của chị, anh hiểu. Vì thế, anh chẳng khuyên chị lời nào, chỉ hứa sẽ thường xuyên lên thăm.
Những ngày đầu ở lại nơi đây, những cuộc điện thoại và những dòng tin nhắn của anh là thứ chi mong chờ nhất. Nó làm người con gái mềm yếu nhưng lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ như chị ấm lòng giữa chốn rừng núi xa xăm này. Ấy vậy mà, ba năm qua, anh vẫn chờ ở chị một câu trả lời…
Xoay tròn li café trong tay, chị không dám nhìn vào mắt anh - đôi mắt vẫn thường nhìn chị với tất cả sự yêu thương, trăn trở, vỗ về.. Đôi mắt làm ấm tim chị trong bao mùa đông lạnh giá.
- Hải Âu, hay cho anh và cũng là cho em cơ hội. Ba năm qua, chưa đủ dài để em quên một chuyện tình, nhưng cũng đâu qua ngắn để em hiểu anh yêu em đến nhường nào. Hải Âu…
Anh nắm lấy bàn tay chị siết chặt, chị để nguyên tay mình trong tay anh.
Chị nhận lời là bạn gái của anh, nhưng chị muốn anh đừng vội công bố. Hãy cho chị thời gian, chị muốn gói gém những kỷ niệm cũ thật chặt. Anh nghiêm mặt.
- Anh không thể chịu đựng thêm em nữa !
Chị ngơ ngác…
- Sao em cứ bắt anh càng ngày càng yêu em hơn vậy nhỉ ?! - Và anh phì cười, ôm lấy chị, thủ thỉ - Hãy gói ghém những kỳ niệm ấy thật chặt, em nhé. Trái tim em đã chứa 2/3 dung lượng về chuyện đó rồi, nếu vẫn có những thứ em không muốn quên thì chỉ nên chứa thêm 1/6 nữa thôi, 1/6 còn lại để dành cho anh.
Chị khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn tròn trên má. Anh cuống quýt tìm khăn giấy. Không có. Anh nhăn nhở: “Cho mượn tay áo này !”. Chị đợi chị ngẩng lên, anh liền đặt vào môi chị nụ hôn, dịu ngọt.
Anh muốn chị trở lại thành phố làm việc. Chị ngỡ ngàng như vừa nghe một tin thật kinh khủng. Anh nhìn chị, ánh mắt chợt buồn.
Chị chưa có ý định sẽ quay lại thành phố dù nhớ Hà Nội lắm, nhớ góc nhỏ liêu xiêu những quán cóc ven hồ lắm, nhớ con phố Nguyễn Du nồng nàn hoa sữa lắm…. và nhớ anh lắm, Thắng ạ… Nhưng, chị không muốn về, chị sợ những ký ức ngủ vùi sống dậy. Sợ tình yêu chị dành cho Thắng bao ngày qua nén chặt lại vùng lên…
Chị nhìn Vũ Hùng, và chỉ thế thôi, nước mắt chị lại rơi rồi. Anh không nói, kéo chị vào lòng ôm thật chặt. Anh hiểu chị, hiểu chị chưa thực sự có thể cùng anh xây dựng một tổ ấm. Anh hiểu đôi mắt kia vẫn dõi theo nơi nào, cánh chim Hải Âu kia vẫn hướng về một phía. Nhưng anh đang cố gắng vun đắp, cố gắng giữ gìn, anh hi vọng hạt tình trong lòng chị sẽ nảy mầm, và hạt tình ấy sẽ là của anh...
Vài nét về tác giả Lâm Hồng: “Tôi muốn làm một cây thông trên núi, không muốn làm cây liễu rủ ven sông; muốn luyện đời mình trong bão táp, không muốn nó trôi qua những ngày bình dị”
Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Blogger Lương Đình Khoa: “Mùa bao ký ức cho mình nhớ thương...”
Bạn đang theo dõi Blog Radio số 84!
Các bạn thân mến, giữa dòng đời tấp nập, có những người chưa đến duyên - đến phận nhưng họ lại trở thành những phần không thể thiếu trong cuộc đời của nhau. Cuộc sống hiện đại nhiều khi người ta nghi ngờ liệu còn bao nhiêu người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc của mình cho người khác? Câu trả lời là còn rất nhiều bởi có người sẵn sàng vượt qua những dị nghị của dư luận để cứu vớt mảnh đời bất hạnh. Mời các bạn theo dõi
Blog Radio - Anh là giáo viên trẻ mới ra trường, về công tác ở mãi tận vùng hẻo lánh xa xôi của một miền trung du. Mùa mưa, đất nhão nhét không muốn bước chân ra khỏi nhà. Mùa nắng, những giọt nước trở nên cực kỳ quý giá và hiếm hoi…
Rồi còn cháy rừng, đất lở, mưa giông, lũ quét… Chừng ấy khó khăn trong lời của gia đình, bạn bè cũng không làm anh nhụt chí mà từ bỏ ý định đến với các học sinh nơi đây. Anh đến với các em bằng nhiệt huyết và sự say mê của một giáo viên trẻ tuổi. Anh muốn truyền cho học sinh không chỉ kiến thức, cả sự hồn nhiên, tươi trẻ của mình.
Có lẽ ông trời cũng đồng tình, ủng hộ với quyết định của anh nên ngày anh về là một ngày dịu mát, trời xanh trong gieo vào lòng người những niềm vui rộn ràng và tươi trẻ.
Anh về ở nhà Quang – giáo viên dạy toán, kiêm luôn Bí thư Đoàn trường. Và theo những gì anh tìm hiểu thì đây là một gia đình có truyền thống sư phạm: Đời cụ Quang, trong nhà có người dạy học ở trường Bưởi, ông cụ đẻ ra bố Quang bây giờ, trước kia cũng là thầy đồ dạy học. Hiện tại, bố Quang là hiệu trưởng một trường tiểu học, còn mẹ Quang làm ở trung tâm giáo dục thường xuyên của huyện. Quả là một truyền thống đáng để tự hào!
Còn gia đình anh, thậm chí cả họ nhà anh, chỉ có mỗi mình anh theo con đường sư phạm. Có lẽ đó là ý trời… Thuở nhỏ, anh thích chơi đùa cùng những con vật nhỏ xinh, giả làm thầy giáo dạy chúng học. Học lớp bốn rồi nhưng những giờ ra chơi anh vẫn thích chạy sang chơi ở lớp mẫu giáo bên cạnh trường… Bốn năm Đại học anh vẫn giữ được khuôn mặt cực kỳ "baby", vóc dáng thư sinh, trắng trẻo và tính tình vô tư, yêu đời như hồi còn học cấp Ba, chẳng có gì thay đổi…
Anh quyết định về dạy chữ cho những em nhỏ vùng trung du xa xôi - Ảnh minh họa: MJnicklove
Ngày đầu tiên, Quang dẫn anh đi lòng vòng khắp nơi, đến thăm nhà một số giáo viên trong trường và để cho anh thông thuộc đường đi lối lại…
Buổi tối, sau chương trình thời sự là anh về phòng, nằm lăn ra ngủ luôn. Lúc Quang gọi dậy xem bóng đá, anh có biết nhưng chân tay mỏi rã rời nên vờ không nghe thấy. Nhưng rồi một lát sau, có tiếng la hét, khóc lóc ở phòng bên khiến anh giật mình tỉnh hẳn. Anh định chạy ra xem có chuyên gì thì Quang có mặt và ngăn lại.
- Không có gì đâu, rồi cậu sẽ quen thôi!
Quang nhỉnh hơn anh hai tuổi, nhưng hai người xưng hô với nhau như những người bạn cho thân mật – cả Quang và anh đều nhất trí như thế. Anh nằm im, nghe Quang tâm sự:
- Đó là đứa em gái bướng bỉnh của mình. Nó bằng tuổi với cậu đấy, học ở mãi tận trong Thành phố Hồ Chí Minh và cũng mới về được một tuần nay thôi – với cái thai sáu tháng trong bụng… Mình với cậu hẳn chẳng lạ gì chuyện sống đôi, sống thử của một bộ phận sinh viên… Em gái mình cũng không thoát khỏi chuyện đó. Và bây giờ thì...
- ...
- Gia đình mình đã gọi điện vào trong đó cho gia đình gã kia để tìm cách giải quyết thì hay tin tên này nhiễm virut HIV do tiêm chích ma túy… Quả là một tin sét đánh ngang tai… Đó là lý do mà không khí buồn tẻ bao trùm lên căn nhà này cả một tuần nay rồi!
Quang lặng im.
Anh cũng vẫn lặng im, từ đầu đến cuối… Anh không ngủ lại được và thức một mạch đến sáng với những dòng suy nghĩ riêng của mình. Anh biết Quang cũng không ngủ, nằm bên cạnh anh trở mình liên tục…
Anh định sau những giờ lên lớp, buổi chiều anh sẽ tới nhà từng em học sinh do mình chủ nhiệm, vừa để biết tình hình của mỗi em trong lớp, vừa để hòa nhập với cuộc sống nơi đây. Nhưng dự định ấy lại chưa thực hiện được.
Hoa dã quỳ vàng một màu hiu hắt - Ảnh minh họa: Theo Blog Pleiku
Đã hơn hai tháng rồi. Anh bắt đầu cảm thấy mọi thứ ở đây thân thuộc đối với mình. Và chuyện về em gái của Quang đã chiếm mất thời gian cho cái dự định ban đầu kia của anh.
Những buổi chiều trôi qua sự trầm ngâm của anh, trong căn phòng nhìn ra dòng sông dã quỳ vàng một màu hiu hắt. Bất chợt ở ban công phòng bên cạnh có tiếng động. Anh nhìn sang, bắt gặp một khuôn mặt hốc hác, tiều tụy. Đôi mắt cô gái nhìn xoáy sâu vào anh không chớp khiến anh cảm thấy rùng mình. Và ánh mắt ấy cứ ám ảnh anh, theo anh cả vào trong giấc ngủ.
Ánh mắt ấy nói gì? Cô gái đang nghĩ gì? Cuộc sống của cô không thể mòn mỏi, lặng lẽ như Quỳnh và Giao trong "Tỏa nhị Kiều" của Xuân Diệu được. Nếu cuộc sống chỉ cho ta một trái chanh, thì tại sao ta không kiếm thêm một chút đường để có một ly nước chanh hoàn hảo? Anh học được điều đó. Trong khổ đau, con người ta lại sẽ tìm ra sự khởi phát của sức mạnh. Và anh, anh thấy mình có trách nhiệm gõ cửa, khơi dậy sức mạnh và nghị lực ấy trong cô…
Rồi từ đó chiều nào cũng vậy, anh lại ra đứng ở ban công, hướng về phía phòng cô gái và đọc những mẩu chuyện về số phận của con người. Nhân vật trong mỗi câu chuyện anh kể có những nỗi bất hạnh, mất mát, khổ đau riêng – nhưng họ đều có chung một thứ. Ấy là ý chí và nghị lực để vượt qua tất cả những điều đó…
Ban đầu, chỉ có anh với khoảng trống của ban công phía bên kia. Nhưng rồi những câu chuyện bình dị cảm động, giọng kể đầy truyền cảm, như tâm tình, nhắn nhủ ấy của anh khiến cô gái mở cửa bước ra, đứng nhìn anh – im lặng… Anh thấy đôi vai nhỏ bé của người con gái run lên theo từng tiếng nấc….
Hai ngày sau, khi ở nhà điện thoại lên báo tin chị gái anh sinh một bé trai kháu khỉnh, thì trên này em gái Quang cũng bắt đầu trở dạ. Bố Quang giận con gái mình và xem ra không có ý định tha thứ. Chỉ có ba người: anh, Quang và mẹ cô đưa cô vào viện.
Nửa giờ sau khi sinh, người con gái bất hạnh ấy đột ngột ra đi trong sự bàng hoàng, sững sờ của mọi người… Mẹ Quang ngất ngay tại chỗ. Còn anh, anh không thể nào quên được khuôn mặt ấy – khuôn mặt bình thản như đi vào giấc ngủ. Trên mi mắt cô còn đọng những giọt nước mắt – những giọt nước mắt khổ đau hay hạnh phúc – hạnh phúc khi được ôm sinh linh bé nhỏ ấy của mình trong vòng tay, có lẽ chỉ anh mới hiểu được…
Ánh mắt của cô gái ám ảnh anh theo anh vào tận giấc ngủ - Ảnh minh họa: xxchange
Một buổi chiều thứ bảy, người ta thấy anh về với một đứa bé trên tay. Những con mắt tò mò, những cái miệng đoán già đoán non… Chẳng mấy chốc cả khu phố đồn ầm lên rằng đó là con riêng của anh. Anh chẳng buồn giải thích, và cũng không có thời gian để giải thích cho tất cả mọi người. Anh mừng vì bố mẹ và chị gái khi nghe anh kể lại câu chuyện tỏ ra cảm thông và không nhìn đứa bé với cái nhìn xa lạ, lạnh lùng.
Người mà anh tưởng sẽ hiểu và thông cảm cho anh nhiều nhất – là người yêu anh thì lại không như anh nghĩ. Dường như với cô, câu chuyện của anh chỉ như một lời thanh minh cho lỗi lầm của mình… Hai người chia tay. Anh không trách cô, chỉ tiếc nuối cho mối tình đầu với những thánh ngày tươi đẹp mà anh và cô đã có.
Một tiếng thở dài trong đêm!
"Thời gian thấm thoắt thoi đưa,
Lặng trôi – tôi với ngẩn ngơ ngỡ ngàng…"
Anh bâng khuâng chép vào sổ thơ của mình hai câu thơ như thế.
Nhanh thật! Anh không nghĩ mình đã gắn bó được chừng ấy thời gian với mảnh đất này. Lớp học sinh đầu tiên của anh, giờ có người sớm trưởng thành và thường xuyên liên lạc với anh. Soi mình vào gương, anh dễ dàng nhận ra mình đen hơn, khuôn mặt "baby" ngày nào giờ có vẻ "xương xẩu" một chút và rắn rỏi hơn. Anh mỉm cười – nụ cười nguyên vẻ rạng rỡ tràn đầy như thuở nào…
Một buổi sáng trời đổ mưa – cơn mưa đầu mùa ngọt lành và mát mẻ. Anh vừa từ dưới nhà trở lên, và lần này không giống như bao lần về thăm nhà khác vì anh dắt theo một bé gái tóc ngắn có đôi mắt to tròn đầy vẻ lém lỉnh, trông khá thông minh. Đó là đứa trẻ của sáu năm về trước. Nó đã đến tuổi đi học. Và anh muốn cho nó vào học ở ngôi trường của ông ngoại nó, với tờ giấy khai sinh có tên con bé, tên mẹ nó, và tên anh.
- Vậy là khi đến nhà, con phải chào bác Quang, chào ông bà ngoại hả bố? – Cô bé hỏi lại anh.
Anh mỉm cười xoa đầu con bé. Nó đã trở thành một phần ý nghĩa trong cuộc sống của anh tự bao giờ, anh chẳng biết, chỉ biết những lần ở nhà điện lên báo tin nó bị sốt phải vào viện, hay có chuyện gì liên quan đến con bé là anh lại cuống cuồng thu xếp về ngay. Nhiều lần anh tưởng chừng như con bé không thể qua khỏi. Người nó xanh xao, gầy guộc… Nhưng cuối cùng ông trời cũng nghe thấy lời nguyện cầu của anh để cho nó tiếp tục được làm bạn với anh. Anh biết sẽ đến một ngày, nó cũng phải ra đi, giống như người mẹ bất hạnh của nó, nên anh dồn hết tình yêu thương từ trái tim đầy nhiệt huyết của người học Văn, dạy Văn cho đứa trẻ này.
Anh dẫn con bé ra mộ của mẹ nó trước, đúng vào mùa dã quỳ nở vàng mênh mang. Con bé thích lắm! Nó chạy nhảy, nô đùa giữa thảm hoa màu vàng rực rỡ như một chú chim nhỏ xinh hồn nhiên… Ánh nắng buổi mai rọi xuống bờ vai nó, lấp lóa trên vành mũ trắng và những sợi tóc mai sáng bừng lên, trông như một thiên thần nhỏ đáng yêu!
Nhưng không phải chỉ có một mình anh say sưa với khung cảnh thần tiên ấy.
Từ trên ban công của ngôi nhà cách đó chừng 100m, có một đôi mắt khác cũng đăm đắm nhìn vào con bé với một nỗi niềm xúc động ghê ghớm!
Đó là bố của Quang. Ông chợt bàng hoàng… Đứa bé gái ấy sao lại giống với con gái ông hồi nhỏ đến vậy!
Và đôi mắt ông ươn ướt…
Mùa mưa đang về với miền trung du, tưới đằm và dịu mát lòng người để chợt nghe xôn xao những thanh âm rộn ràng tươi trẻ…
Mời các bạn đến với câu chuyện ngắn cho thứ 7 tuần này, một câu chuyện diễn ra trong khoảnh khắc cuối ngày, trên con đường nắng nóng và ùn tắc. Mỗi người trong chúng ta chắc hẳn đều trải qua khoảnh khắc này, đứng giữa dòng người chật cứng và nóng bức đó bạn có bao giờ quan sát và tìm thấy một ý nghĩa của cuộc sống? Hãy cùng Blog Radio khám phá câu chuyện của một cô gái trẻ trong khoảnh khắc cuối ngày ấy nhé!
Nắng, nóng!
Nắng, mưa, chẳng thể dung hòa.
Chiều nay, nàng – trong lúc chen lấn dưới chân cầu vượt để giành quyền đi trước – đã nhìn thấy một hình ảnh làm nàng chững lại, đi rồi mà nàng vẫn muốn ngoái đầu nhìn theo một cái bóng…
Giờ tan tầm - Ảnh: VNN
Nàng
Vì một chiếc ô tô quá khổ ì ạch không thể xoay mình rẽ trái mà cả mấy chục con người, cùng mấy chục chú 02 bánh cùng mắc lại, phì phò.
Ngao ngán….
Thở, người thở ra sự mệt mỏi của một ngày làm việc.
Thở, xe thở ra khói và bụi…
Trong sự tắc nghẽn… phì phò đó, vẫn có một bóng xanh di chuyển trên chiếc xe đạp, vượt qua những cái đầu xe đầy hằn học một cách mau lẹ!
Đó chính là cái bóng – cái bóng mà nàng cứ ngoái nhìn.
Một anh công nhân – đoán là công nhân cơ khí – mặc áo đồng phục, đội một chiếc mũ phớt, đeo nguyên cái kính hàn, đeo khẩu trang – dáng vẻ vội vã. Thật may –xe đạp của anh (xin phép được gọi là anh là anh) không thuộc một style cũ - nó không quá cà tàng!
Và cái bóng áo xanh đi mất!
Ảnh minh họa: TwinkyGreen
Tám năm trước, tốt nghiệp cao đẳng công nghiệp – ngành chế tạo máy, anh ấy cũng đã bắt đầu mưu sinh giữa Hà Nội này bằng nghề công nhân cơ khí với một chiếc xe đạp cà tàng.
Vào thời điểm đó thì lương anh độ bao nhiêu nhỉ? Có được 500k không biết? À không, có lẽ ít hơn. Vì ngày đó, theo như nàng nhớ, chẳng bao giờ anh có tiền cho nàng đi chơi, chẳng bao giờ mua quà… Có gọi điện cho anh – anh cũng bảo tốn kém. Mà rõ là gọi nội thành – có 1200 vnd/ 1 phút. Ai bảo anh nghèo. Chí có anh nghèo thôi – còn em gái anh, thì không!
Nàng ở KTX, sinh viên năm đầu, nhà quê ra tỉnh – bao nhiêu điều mới mẻ. Mỗi lần anh đến thăm, anh đều đi xe bus một phần vì chỗ anh trọ khá xa, một phần là không thích mang con cà tàng đến trường nàng. Lý do này mãi về sau nàng mới biết.
Anh cũng có một bộ đồng phục màu xanh – xanh nhàn nhạt, cũng có dòng chữ in logo công ty, lấm lem dầu mỡ. Anh cũng có mũ phớt – đội cho đỡ bụi. Khẩu trang – anh có rất nhiều. Thi thoảng nàng cũng sắm cho anh một cái. Cho vui thôi, chứ hồi ấy, nàng có nghĩ được gì đâu.
Mải nghĩ một hồi – nàng đã thoát khỏi đoạn đường bụi bặm, chật cứng người. Giờ nàng phơi phới đi giữa thênh thang, hai bên đường xanh cây lá. Hai vai khẽ rung – mắt nàng mờ đi… 05 năm – Tất cả đã là quá khứ. Thi thoảng nhớ lại để bồi hồi, để biết mình đã trưởng thành. Chậc, trưởng thành cũng có nghĩa là đang gìa đi nữa!
Ngày ấy, anh nghĩ gì mỗi khi đi làm về?
“Anh hì hục đạp xe, rồi chững lại vì tắc đường ở ngã tư.
Hì hục đạp cũng tốt, chẳng phải nhìn xung quanh, chỉ cặm cụi mà tiến lên thôi.
Dừng xe! Không sao cưỡng lại được - phải chạnh lòng!
Những Attila, những SH, rồi Santafe, X4, Mer… chung qui lại là những chiếc xe hai bánh và nhiều bánh, to tầm trung và to tầm … rất to. Đắt vừa vừa và đắt ở tầm …rất đắt. Chủ sở hữu của chúng cũng trang nhã và lịch thiệp, xinh xắn và sang trọng.
Haiz, cả tháng lương cũng không mua nổi đôi giày kia!
Làm công cả đời cũng không đủ tiền thay con ốc kia, nếu một ngày nó văng ra khỏi chiếc X4!
Thượng đế tạo ra con người và số phận. Vì thế con người đâu có quyền chọn lựa!”
…
Nàng đang nghĩ gì vậy nhỉ - bi lụy quá!
Hoàn toàn không đúng – chẳng có cái gì gọi là số phận cả.
Thượng đế tạo ra con người và số phận. Vì thế con người đâu có quyền chọn lựa trang sách đầu tiên của cuộc đời mình. Nhưng - con người có thể tự tạo nên kết thúc cho câu truyện đó. Nếu mà tồn tại thượng đế, nàng cá rằng, ngài cũng sẽ đồng tình.
Lại lan man mấy câu lý thuyết suông! Nàng cười xòa, ngẩng mặt lên mà cười. Cười thích chí. Cười chính mình.
Nàng nghĩ thay cho anh, nàng cho rằng hẳn là anh phải cảm thấy như thế., chứ anh chẳng nghĩ thế đâu.
Ảnh minh họa: Tác giả bài viết (st)
Anh
Anh hì hục đạp xe và chững lại vì tắc đường ở ngã tư.
Haiz. Lại tắc đường rồi! Cứ tưởng đạp một mạch là về đến nhà, lại muộn rồi.
Những Attila, những SH, rồi Santafe, X4, Mer… chung qui lại là những chiếc xe hai bánh và nhiều bánh, to tầm trung và to tầm … rất to. Đắt vừa vừa và đắt ở tầm … rất đắt. Chủ sở hữu của chúng cũng trang nhã và lịch thiệp, xinh xắn và sang trọng.
Hì, kể cũng xứng – chứ mình là đi những xe đó, chỉ làm xấu xe đi thôi. Toàn những người tài giỏi và thành đạt. Sớm thôi, mình cũng sẽ tậu được một em Way@ cho mà xem. Way@ đỏ như của anh bạn đỗ đằng kìa – là mãn nguyện roài.
A, trong những lúc này, xe đạp lại lợi thế hẳn nhé. Anh nhẹ nhàng lách qua những cái đầu xe phì phò phả khói đầy hằn học, tách ra khỏi đám đông và vụt lên trước. Bỏ lại đám đông đang phì phò, bóng áo xanh lao vút về phía trước, một mình anh thênh thang trong ánh hoàng hôn …
Và bóng áo xanh cười – cười rạng rỡ trong ánh nắng cuối ngày yếu ớt.
Tuy cuộc sống vất vả, có mồ hôi và nước mắt – nhưng anh luôn hài lòng. Anh bảo, IQ của anh chỉ đến thế, thì công việc như thế và sống như thế…
Và như thế, anh sống bình yên, trong hạnh phúc. Bây giờ, anh đang là kẻ hạnh phúc nhất. Anh đang chờ từng ngày từng ngày, chờ được nghe tiếng khóc của đứa con đầu lòng!
Anh sống hiền lành và hài lòng với cuộc sống của mình. Anh là người công nhân cơ khí áo xanh, trên chiếc xe đạp cà tàng – hạnh phúc!
Cuối chiều
Như một câu chuyện cũ, chắc anh đã nhìn thấy trước tương lai – về một bóng áo xanh đạp xe như thế. Và xin thượng đế, để anh là bóng áo xanh đó. Và thượng đế đồng ý rồi trao cho em – cả phần của anh: sự thông minh, mạnh mẽ, can đảm, lòng vị tha, kể cả sự bướng bỉnh.
Nhiều lúc em ghen tị với sự bình yêncủa anh. Thấy ấm ức cho mình. Nhưng bây giờ, em đã hiểu. Em chiếm hết cho mình mọi thứ, thế nên hãy trao mọi gánh nặng lên vai em. Em nhỏ con thật – nhưng rất khỏe. Em tự tin là em làm được. EM YÊU ANH, anh trai ạ.
Cô – một nhà báo trẻ - là người con gái đẹp, đẹp trong mắt của nhiều, nhiều chàng trai. Vẻ đẹp của cô là vẻ đẹp lạnh lùng kiêu sa. Người ta luôn nhìn thấy một ánh mắt sắc sảo đượm buồn trên khuôn mặt trầm tư. Và chính ánh mắt, ấy khuôn mặt ấy đã hút hồn biết bao chàng trai nhưng những ai đem lòng yêu mến cô đều chỉ nhận được sự thờ ơ hờ hững. Bởi vì trong tim cô đã có hình bóng một người khác, một người con trai mà cô cho là hoàn hảo, người con trai tốt nhất, giỏi nhất, đẹp nhất thế gian…
Thuở học cấp hai, một lần trên đường về nhà cô bị chặn đánh bởi một đám học sinh khác, lý do chúng đánh cô là bởi vì cô là Bí thư đoàn của trường luôn cản trở chúng mắc lỗi. Đầu lĩnh đám học sinh này là một thằng con trai loắt chắt ngang tuổi cô nhưng đã nhiều lần trốn học, bỏ học, bỏ nhà đi bụi thậm chí chơi với đám anh chị ngoài gầm cầu. Từng đứa, từng đứa một, thi nhau đạp, thụi vào người cô, xé rách quần áo trên người cô, riêng thằng con trai đó đã cầm một viên gạch và đáp thẳng về phía cô. Từ trán mình cô thấy chảy xuống một cái gì đó ấm ấm, mắt cô mờ đi vì màu đỏ… Lúc ấy tình cờ có một người con trai khác đi ngang qua, thấy đám đông hỗn loạn đã chạy lại và hô hào mọi người cứu. Khi đó máu đã chảy xuống trải đều đôi mắt của cô, cô gắng đứng dậy nhưng rồi từ từ cô ngã xuống. Cậu con trai sau khi đuổi được đám học sinh kia đi chạy lại chỗ cô gái thấy vậy liền cõng cô đến bệnh viện, trên đường đi cô nghe thoảng bên tai mình: “cố lên, sắp tới bệnh viện rồi”! Gắng mở mắt ra cô kịp nhìn thấy trên cổ người đang cõng mình một vết bớt kỳ lạ, màu của nó đỏ chói mà sần sùi như một vết sẹo… Ngay sau đó người nhà cô đã đưa cô lên bệnh viện tỉnh vì cô mất quá nhiều máu. Ra viện thì cô chuyển trường vì không chịu nổi lời ra tiếng vào từ những người khác.
***
Sau này trong đám con trai theo đuổi cô có một người là cảnh sát, anh có mái tóc dài lãng tử đặc biệt trái với những cảnh sát khác. Sự quan tâm, ân cần chăm sóc làm anh nổi bật trong đám con trai theo đuổi cô. Cô có một cảm giác rất quen với anh nhưng đáp lại sự nồng nhiệt của anh là sự thờ ơ của cô, cô chưa từng để ý tới một hành động nào của anh vì trong tim cô chỉ có người con trai đã cõng cô hôm nào.
Vào một ngày, anh nhận một chuyên án mới, tên tội phạm chính là hắn, người gây thương tích cho cô gái năm nào. Còn cô, khi tình cờ biết hắn qua xem mẩu tin thời sự, cô thấy nơi cổ hắn có một vết bớt đỏ. Dáng người đó, vết bớt đó làm cô nhớ lại. Cô nhớ rõ cảm giác của vết thương mà cô chịu đựng, nhớ cảm giác nằm trên lưng người ấy, nhớ tới vết bớt đó…Bản năng của cô đã thúc đẩy cô làm điều gì đó để tìm tình yêu cho mình và cô đã tin bằng tình yêu của mình cô sẽ thay đổi được hắn. Cô đã bí mật tìm đến nơi hắn trú ẩn.
- Cô là ai? Đứa nào đã để nó vào đây ? Hắn la lên..
- Tôi đến để giúp một người, để tìm người tôi thầm yêu trong nhiều năm qua…
Hắn cười phá lên…
- Người cô yêu? Tôi tự hỏi thằng chết dẫm nào yêu cô mà phải đến khu khỉ ho cò gáy này nhỉ ? Cô định giúp tôi sao…Được thôi, nào anh em tối nay chúng ta có cái giải khuây rồi..
Những tiếng cười man rợ khác phụ hoạ theo…Cô rùng mình, không tinh vào chính những gì mình nhìn thấy và tự hỏi anh ấy thay đổi, thay đổi tới mức này sao ? Anh ấy là kẻ đốn mạt này sao? Người đã từng cứu cô nay là một tên cướp chuyên làm những việc đồi bại? Thế thì ngày xưa vì cái gì mà phải cứu mình kia chứ? Không thể nào lại có thể thể được, đó là người hoàn hảo nhất, người tốt nhất thế gian này, là người mình yêu kia mà… Không thể như thế được…
Khuôn mặt cô lộ rõ sự thất vọng, ánh mắt sợ hãi, hoảng loạn, người cô đờ ra, cô muốn bỏ chạy mà ko được, y hệt ngày trước, hình ảnh hắn, người đã để lại cho cô một vết sẹo dưới mái tóc dài, người đã khiến cô không dám ngẩng mặt lên nhìn mọi người suốt một thời gian dài cô phải đội mũ để giấu đi vết sẹo giấu đi sự sợ hãi. Nay nó đã quay trở lại, nó hiện ra trước mắt cô rõ hơn lúc nào hết. Hung thần cướp đi thời thơ ấu của cô…
***
- Tất cả anh em cẩn thận, địch có vũ khí và lúc này chúng dám làm bất cứ điều gì để trốn chạy. Đội 1 sang trái, đội 2 sang phải, đội 3 vòng ra chặn phía sau…đội 4 theo tôi.
Cô nghe rõ tiếng người chạy dồn dập, tiếng hơi thở gấp gáp, tiếng súng nổ đanh thép đan vào nhau… Cô hé mắt ra thấy hắn, hắn đang bị bao vây giữa vô số cảnh sát, đám bạn của hắn bị khống chế hết. Chỉ còn lại mình hắn và một người đang chĩa súng vào hắn chính là người cảnh sát tóc dài đang chỉ huy trận chuyên án này.
Không hiểu chính mình đang làm gì, cô lao ra hét lên: “Đừng”… Tiếng hét lớn đã làm vòng vây lơi lỏng, 1 phút lơ là của người chỉ huy đã tạo cơ hội cho tên cướp chĩa súng vào người chỉ huy…
“Pằng! …Pằng!”
2 bóng người đổ xuống, viên chỉ huy và hắn. Hai tay cô ôm lấy xác hắn, máu thấm đẫm đôi bàn tay của cô và bên cạnh là viên chỉ huy yêu cô. Cô không tin được là cô lại để cho hắn chêt trước mặt cô. Cô không tin được người ngày nào cũng ân cần chăm sóc cô lại đi giết người trong mộng của cô. Cô mặc kệ tất cả lý trí, tất cả luân thường đạo lý mà cô được dạy, cô trút sự căm giận cực độ lên người chỉ huy…
- Anh là đồ tồi, cảnh sát mà đi giết người sao ? Tại sao, tại sao cơ chứ, tại sao anh kéo theo cả người tôi yêu, anh ko xứng làm cảnh sát, anh ko xứng đáng với vị trí mà anh đang giữ, với cái quân hàm mà anh đeo…
Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, anh nắm chặt tay cô gái, cố gượng dậy và nói :
- Anh xin lỗi…
vCô nhìn thẳng vào anh và bàng hoàng khi anh cũng có 1 vết bớt nơi cổ, nhưng không chính xác hơn nó là một vết sẹo bị che bởi máu… Ký ức ngày xưa của cô, nó đã đánh lừa cô nay lại cho cô biết được sự thật, một sự thật phũ phàng…Nét mặt giận dữ dần chuyển sang hối tiếc. Tự trách mình sao cô quên được điều quan trọng như thế. Cô khóc, kể từ ngày đó chưa bao giờ cô phải khóc vì một ai, nước mắt như được tích trữ bao nhiêu năm nay nó tuôn ra để đưa tiễn người yêu cô, người cứu cô 2 lần, người cô đã lạnh nhạt thờ ơ…người mà mới đây thôi cô còn căm hận đến tận xương tuỷ… Giọng cô nghẹn ngào trong nước mắt:
- Anh… Anh là người biết tất cả…Tại sao anh không nói với em…?
- Rất nhiều lần…anh định nói nhưng anh không biết nói thế nào… khi gặp ánh mắt của em. Và anh không dám phá vỡ hình tượng đó trong em. Anh thấy mình không đủ dũng cảm làm điều đó… Vì yêu em đâu nhất thiết phải nói tất cả? Thứ lỗi cho anh em nhé!
Mắt của anh dần nhắm lại…
- Không! Anh không được ngủ lúc này, em còn phải yêu thương, chăm sóc anh, phải nấu cơm cho anh ăn, phải gọi anh dậy mỗi sáng và chúc anh ngủ ngon mỗi tỗi như anh đã từng làm,anh đừng bỏ em như thế. Mình sắp tới nơi rồi mà!
Người anh từ từ thả lỏng… bàn tay nắm cô gái buông dần và trên mặt anh nở một nụ cười mãn nguyện.
Tiếng còi xe cứu thương, tiếng khóc, tiếng thở dài…Tại số phận nghiệt ngã hay tại cô chưa chịu mở rộng lòng mình để đón nhận yêu thương?
(Blog Radio được chuyển thể từ truyện ngắn Số phận nghiệt ngã của bạn đọc Trần Công Thạnh - K43b2 - Đại Học Thương Mại)
Trong cuộc sống có thể ta đã từng trải qua hay chưa từng trải qua cảm giác mọi cánh cửa đều đóng sầm trước mắt, nhưng rồi vào lúc cùng cực nhất lại có những đôi cánh thiên thần ấm áp bao bọc và sưởi ấm trái tim bạn! Mời các bạn cùng trải lòng với câu chuyện của Blog Radio 80: Thiên sứ sẽ đến trong mưa được chuyển thể từ truyện ngắn Đi trong mưa của Nguyễn Bích Thảo
Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 80: Thiên sứ sẽ đến trong mưa
1. Thất bại
Cuối cùng thì điều gì phải đến đã đến. cùng một lúc công việc, bạn bè, tình yêu, đi đôi với thất bại, phản bội và đổ vỡ. Dưới chân tôi, trái đất như ngừng chuyển động, bầu trời thì như biến thành một màu mông lung xa lạ. Tôi bước đi giữa phố xá đông người nhẹ bỗng như không. Đầu tôi là một đống hỗn độn. Lúc đó thời gian như ngưng đọng và khoảnh khắc tôi không kiểm soát được bản thân cứ chầm chậm, nhấn nhá trong đầu mỗi khi tôi nhớ về cái ngày này.
Tôi buông xuôi.
Tôi muốn huỷ hoại nốt đời mình.
Vì tôi đã mất tất cả.
Tôi tỉnh dậy khi ánh nắng mặt trời chiếu thẳng vào giữa mặt. Xung quanh tôi là một đầy rượu và thuốc lá. Căn phòng bốc lên một mùi ghê rợn. Chợt có tiếng chân người dừng lại ngoài cửa rồi vụt bước đi nhanh.người ta để lại trên nhà một lá thư. Không đó là một tấm thiệp mời. Hắn - tên bạn thân của tôi đã tranh thủ lúc tôi mải mê cứu vãn thất bại trong công việc, “cuỗm đi” cô bạn gái của tôi. Tấm thiệp mời đỏ chói trên tay như một vết dao cắt sâu vào tim.
Tôi tìm đến rượu để quên đi tất cả.
Nhưng rượu hết và tiền cạn sạch.
Đau đớn.
Chua chát.
Và tôi vùng dậy.
2. Ranh giới mỏng manh
Tôi đi qua cây cầu này bao nhiêu lần không biết nữa, nhưng lần này tôi đứng lại rất lâu trên thành cầu. Đi hết chiều dọc, tính hết chiều ngang của cây cầu rồi đứng lặng ngắm dòng nước trôi. Cơn mưa hè choàng đến từ khi nào, lúc hạt mưa rát buốt vào mặt tôi mới nhận ra chẳng còn ai qua lại. Tôi cô độc! Tất cả quay lưng lại với tôi. Dòng sông cuộn xiết, dòng nước này là nơi thường diễn ra những cái chết tuyệt vọng bi đát nhất. Tôi từng chế giễu những người chỉ biết tìm đến cái chết để trốn tránh sự thất bại của bản thân. Tôi không ngờ có ngày tôi cũng đứng trước cây cầu trong trạng thái cùng cực nhất.
Cơn mưa trĩu nặng hai vai, tôi chẳng biết gì ngoài việc nghĩ tới sự sống và cái chết. Nhưng đột nhiên có một cái gì đó níu chân tôi và tôi quay đầu lại. Đối diện với tôi, phía thành cầu bên kia là một cô gái. Có vẻ như cô ấy cũng muốn trốn tránh sự thất bại của bản thân như tôi. Cô gái nhón chân, vươn qua lan can cao ngang ngực mấy lần nhưng lại lưỡng lự suy tính, chọn lựa . Đột ngột cô gái trèo qua lan can, đứng chênh vênh nơi mép cầu. Sự sống và cái chết cách nhau chỉ một bước chân. Tôi lao lại:
Cô gái nhắm chặt mắt lại, miệng thét lên, hai tay níu cứng lấy tay tôi. Chật vật mãi tôi mới kéo cô ấy qua thành cầu. Cô gái hoàn hồn và oà khóc nức nở. Những hạt mưa rơi xuống mái đầu cô rồi qua sợi tóc nhỏ long tong.
- Anh là ai? - Cô gái thì thào như sắp đứt hơi
-Tôi á? Ừ! Tôi là ai nhỉ? À tôi là mưa - thiên sứ mưa!
Chẳng hiểu vì sao lúc đó tôi lại nghĩ ra cái tên chuyên đi dùng để đánh lừa con nít ngay lúc đó nữa. Có thể hành động dang tay cứu sống một con người gần giống với công việc của một thiên sứ.
- Anh là tiên á ? Lạ nhỉ?
Tôi chua chát:
- Ừ! Lạ thế đấy. Nếu là tiên chắc không khổ như con người đâu nhỉ?
Cô gái gật gù:
-Tất nhiên! Tiên còn được ăn mặc, chải chuốt gọn gàng chứ không như anh đâu.
Tôi tự nhìn lại mình. Một bộ quần áo lếch thếch, tóc tai bẩn thỉu, râu ria lởm chởm. Cô gái nói không quan tâm đến bản mặt tôi đang chín mọng vì xấu hổ.
- Mà anh để đôi cánh đâu mất rồi? Hay anh bắt xe bus đến đây?
Tôi phá lên cười:
- Không, tại tôi cần tiền nên bán rẻ cho lão sa tăng rồi!
Cô gái chớp mắt ra chiều thông cảm
- Ờ, tiên thì cũng phải ăn mà. Không biết tiên có chịu đau khổ vì tình như con người như tôi không nhỉ?
Chợt cô gái im bặt, khoé mắt rưng rưng. Bỗng cô vùng dậy, vịn tay vào thành cầu dõi mắt xuống dòng sông cuộn xiết. Tôi hoảng hốt ôm chặt lấy hai chân cô. Cô tròn mắt nhìn xuống:
- Này anh làm sao thế? Tưởng tôi lại nhảy à? Tôi đã thử, anh thấy đấy, nhưng cuộc sống dẫu còn những đau khổ này vẫn còn sức hấp dẫn với tôi...
Chúng tôi lặng lẽ đứng dậy. Cơn mưa trĩu nặng hai vai còn chúng tôi hò hét như hai kẻ điên trên thành cầu. Tiếng cô gái lạc hẳn trong mưa:
- Đối diện với cái chết tôi lại muốn sống. Tôi thật hèn nhát
Tôi cũng hét đáp trả:
- Đó không phải là hèn, mà tìm đến cái chết để trốn chạy cuộc sống mới là hèn. Sống mới thật là khó.
Cô gái cau mày.
- Anh nói hay nhỉ? Chẳng phải anh cũng như tôi sao?
- Giống như thế nào?
- Thì cũng muốn nhảy xuống chứ sao nữa.
- Ừ. Tôi đang định làm kẻ hèn nhát thì gặp cô. Nhưng giờ thì hết rồi.
Cô gái tò mò:
- Sao thay đổi nhanh thể?
Tôi thú nhận:
- Khi cứu cô tôi đã nhận ra điều tôi vừa nói lúc nãy. Với lại tôi cần làm một số việc trước khi chết. Mà những việc đó chắc mất tầm vài chục năm. Khi đó tôi đã già rồi.
Cô gái vẫn không buông tha.
- Anh có thể nói một vài dự định dài hạn kia được không?
Tôi bẽn lẽn.
- Tỉ dụ như: Tìm công việc mới, thực hiện một dự án khả thi hơn, và...tìm một cô gái tốt làm vợ rồi đào tạo ra một đội bóng thiếu lâm.
Cô gái phá lên cười:
- Anh được lắm! Thôi, tốt rồi, giờ anh đi với tôi.
- Đi đâu?
Cô gái thì thào bí hiểm:
- Đi trong mưa!
Cô gái kéo tay tôi chạy, những hạt mưa cứ quất vun vút vào mặt nhưng hai chúng tôi vẫn băng qua làn mưa ấy. Đi trong mưa, nói như cô gái là để trút hết buồn phiền và để đẩy lùi vùng mắt bão thẳm sâu trong tâm hồn mình...
3. Đó là bí mật...
Đi trong mưa - đơn giản chỉ là khi bất chợt mình đang đi trên đường và cơn mưa ập đến, mình không muốn trú lại một mái hiên chật chội nào đó thì băng qua mưa để về nhà. Nhưng thật không đơn giản với những ai có sở thích đi trong mưa. Chắc chắn sẽ có người cho sở thích này thật điên rồ. Bố mẹ và chị tôi cũng cho là thế. Còn tôi thỉnh thoảng cũng tự cười mình vì sở thích làm khổ bản thân này. Nhưng đi trong mưa có cái thú vị của nó. Tôi sẽ tha hồ đoán được tâm trạng của ông trời.
Này nhé! Khi mưa phùn nhè nhẹ của mùa xuân là lúc ông ta đang hoan hỉ trước niềm vui đón năm mới của con người nên ban phát đôi giọt mưa đủ để làm long lanh mấy búp non trên cành. Còn cơn mưa mùa đông là lúc ông ta cô đơn nhất, nên những giọt mưa cóng buốt như băng như đá. Mưa mùa thu hiền lành, mưa mùa hạ bất chợt, có khi muốn xả cơn giận nhưng cũng có lúc mưa là để cứu đất đai, mùa màng. Tôi thích mưa và đi trong mưa, chỉ cần giơ hai tay hứng lấy những giọt mưa ấy là tôi hiểu được cảm xúc của vũ trụ. Tôi thấy mình trở nên thật vĩ đại…
Hôm đó, đi qua cây cầu dẫn về nhà, tôi nhìn thấy một người thanh niên trẻ đang đứng lặng lẽ bên thành cầu. Có vẻ anh ấy gặp rất nhiều thương tích trong lòng. Trời sắp mưa, gió cuốn bụi mù mịt. Trước khi chiếc xe vụt qua, tôi kịp nhìn thấy những hạt nước mắt lăn nhanh trên gò má người thanh niên đó. Tôi cảm thấy lòng mình run lên những rung động sâu xa. Người đàn ông chỉ khóc khi họ thất bại và tuyệt vọng. Có lẽ người thanh niên đó vừa trải qua một cú vấp ngã quá đau khiến anh chưa thể gượng dậy được. Xe vượt qua cầu, nhưng nhìn qua gương chiếu hậu, tôi vẫn thấy anh ấy đứng đó, cô độc và nặng trĩu.
Nhưng cơn mưa ập đến thật nhanh, sở thích trỗi dậy, tôi ào đi trong mưa. Cây cầu vắng hoe người nhưng anh thanh niên vẫn đứng đó. Tự lòng mình tôi muốn làm một điều gì đó cho người lạ, một điều gì đó để vá một phần những vết thương trong lòng.
Tôi không phải là một diễn viên nhưng cũng coi như mình hoàn thành tốt vở kịch tôi tự biên tự diễn. Bây giờ, mỗi khi mưa rơi tôi lại nhớ về ngày tôi gặp anh. Thỉnh thoảng, tôi có kéo anh đi trong mưa, tôi muốn cho anh những cảm xúc tinh khôi, vẹn nguyên từ những hạt mưa long lanh ấy.
Và cuộc gặp gỡ - với anh là một sự vô tình, nhưng với tôi đó là một sự sắp đặt khéo léo, một bí mật ngọt ngào luôn trỗi dậy khi chúng tôi: Đi trong mưa.
11 giờ 58, Hương Khê, 02/05/2009.
* Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Nguyễn Bích Thảo – Gửi từ email thuyenvabien83
Bà nội lạc giữa cuộc sống nơi thành thị bởi hàm răng đen và cái miệng móm mém nhai trầu. Tôi thích nằm bên nội, để hương vị cay cay ngai ngái của cau, của thuốc, của lá trầu phả vào mặt mình. Mẹ và bố bảo tôi là một đứa lạ đời. Thời buổi bây giờ, người ăn trầu đã ít, chẳng mấy ai nghiện trầu đến mức một tiếng không có là không chịu được như nội tôi; nhưng khó hiểu nhất là một thằng thanh niên trai tráng như tôi - 28 tuổi lại cũng đi nghiện hương trầu, và chỉ có một sở thích duy nhất là được chui vào chăn ấm nằm cùng với nội.
Nội 83 tuổi, lưng còng, mắt kém. Nội càng già, tôi càng thấy mẹ tôi cằn nhằn nhiều hơn về thói nghiện trầu của nội. Nước trầu đỏ ối, rơi vãi khắp nền nhà gạch hoa, nếu không phát hiện ra để lau ngay thế nào cũng đóng bãi ở đấy không bao giờ tẩy được. Mẹ tôi thành một thói quen, lau nhà có khi một ngày 4 lần. Vừa lau vừa lẩm nhẩm những lời chẳng mấy vui vẻ. Nội lãng tai, vẫn ngồi phía trước hiên nhà, thẩn thơ nhai trầu và hướng suy nghĩ về miền quê của nội. Tôi chứng kiến sự xung khắc âm thầm giữa hai người đàn bà, và cũng lặng im không lên tiếng. Nội không biết mẹ nghĩ gì, mẹ cũng không thấy nội phản ứng lại, thật may vì thế mà chưa bao giờ gia đình tôi xảy ra bất đồng lớn xung quanh chuyện trầu cau của nội.
Bà nội tôi có 5 người con, chỉ có bố tôi là thành đạt hơn cả. Ông nội tôi mất sớm, khi bà nội mới chỉ 32, còn xuân sắc nhưng nội vẫn ở thế nuôi các bác và bố tôi nên người. Nhà tôi chuyển lên thành phố sống từ năm tôi lên 10, những kí ức cũ xưa đọng lại trong tôi về ngôi nhà từng sống dưới quê chỉ duy nhất là một dàn trầu bên chái nhà của nội. Thân trầu của Nội đổ lên cả một thân mái nhà, những chiếc lá dai dẳng bám vào đấy mà trổ lên xanh mướt, Nội thường tìm những lá trầu già, có màu xanh đen hoặc hơi ngả vàng mang vào ăn trước. Từ bé, tôi thích nhìn những lá trầu mang hình trái tim, thích xếp chúng chồng lên nhau trong một cái chậu nhựa xăm xắp nước giống như hình nan quạt. Tôi muốn hái trầu nhưng Nội nhất định không cho, Nội bảo: “Cây trầu không ưa người lạ đụng vào, con mà hái là nhánh trầu ấy sẽ héo hon mà lụi mất.” Nhớ lời nội dặn thế và cũng vì sợ lỡ làm hỏng giàn trầu sẽ khiến bà buồn nên không bao giờ tôi giám đụng vào. Sau này lớn lên trong vòng tay chăm sóc của nội, tôi hiểu tình yêu của nội giành cho con cái, cho những cháu chắt, chút chít như chúng tôi hệt như lá trầu. Thuỷ chung và son sắt, nặng ân tình, ân nghĩa.
Tôi yêu bao nhiêu người con gái, cô nào cũng dấm dúi mang về giới thiệu với nội. Nội cầm tay cả bấy nhiêu cô gái, ôm ấp cả bấy nhiêu cô gái trìu mến, thân thương; nhưng cũng thật kì lạ; tất cả các cuộc tình đều chấm dứt sau đó không lâu. Cái cảm giác, người con gái mình yêu ngại sà vào lòng bà nội, ngại đến gần vì khó chịu với mùi trầu nồng nồng, đậm đặc bao quanh nội khiến tôi không thoải mái. Một lần, khi đang còn yêu nhau, Linh – cô bạn gái mà tôi gắn bó lâu nhất hỏi: “Nếu mãi mà em không thể gần được mùi trầu của nội anh, thì anh chọn ai?” Tôi im lặng trước cái nhìn đầy ngấn nước mắt của em và tự thấy mình là một thằng khùng. Cũng khờ thật. Vô duyên mà bắt một cô gái luôn ăn vận thời trang, cả ngày phấn son, cá tính, và hợp thời thích được một người già, lạc lõng giữa chốn phồn hoa, không sao bỏ được thói quen nhai trầu chỉ vì: “Nội nhớ quê quá.” Khi tôi lẳng lặng cắt đứt liên lạc với bạn gái, vài cô trong số họ khó hiểu đến mức giận giữ và mau chóng nổi khùng. Tôi nhận được một email dài từ Linh, em là một nhà báo, sắc sảo, mạnh bạo; từng lời em nói rát buốt như muối trắng xát vào da thịt đang bị thương. “Em yêu anh, và anh cũng yêu em. Em tin như thế và em không đồng ý để anh phủ nhận điều đó. Lẽ dĩ nhiên trên cuộc đời này, chỉ có 2 chúng ta là những kẻ kì quặc nhất, yêu nhau mà dửng dưng rời xa. Kì quặc là một PR manager, đi nước ngoài như đi chợ lại chỉ biết yêu duy nhất một thứ mùi vị khó hiểu của miếng trầu; và kì lạ, là em lại phải lòng chính con người có thói quen lập dị đó. Cuộc sống ồn ào và náo nhiệt này, không có chỗ cho cái khác người đi lên Nam ạ!” Tôi không reply lại Linh, im lặng để em hiểu là tôi đồng ý với những lời em nói; hoặc chí ít nó cũng không gây thêm sự tự ái cho người luôn có cách suy nghĩ áp đặt lên kẻ khác như em. Một năm sau, em sang Bỉ du học, chát với tôi em nửa đùa, nửa thật: “Em đi để trốn chạy mùi vị khác lạ của quê nhà. Nhưng em vẫn nhớ anh nên không quên Việt Nam được.” Tôi thường không bận lòng lâu vì những câu khiêu khích kiểu đó. Tôi biết những cô gái tôi yêu không thuộc tuýp người chịu được cô đơn lâu dài. Họ tìm đến tình yêu giống như đi tìm cảm hứng sáng tác trong văn học; đam mê, nóng bỏng ngay đấy, mà chỉ chia tay chốc lát thôi, tôi đã thấy kẻ đi lấy chồng, kẻ ở trong vòng tay của người khác ngay rồi. Nghe đâu Linh sống chung nhà với một du học sinh người Úc đến khi chuẩn bị về nước thì chia tay. Gặp lại nhau trong thang máy của toà soạn, em vòng tay qua cổ tôi bảo: “ Em vẫn nhớ mùi thơm của cơ thể anh - một thứ hương lạ lùng khiến hàng đêm liền em đi tìm trên đất khách mà không ra.” Tôi thấy đàn bà là một giống kì lạ, không có quy luật nào mà cưỡng chế được. Có khi họ ra đi chỉ vì một mùi hương, rồi lại cũng vì mùi hương đó mà phải quay về. Tôi nhớ lại những đêm dài tôi và Linh bên nhau trong căn phòng nhỏ bé của em, tự thấy trái tim mình vẫn trơ ra một khoảng trống vô hồn, thênh thang khó có hi vọng tìm được thứ gì mà bù đắp.
* * *
Tôi chở nội đi đám cưới con của một người họ hàng xa sống ngay cùng thành phố. Cả buổi trưa hôm đi về tôi thấy Nội thẫn thờ, bỏ cơm vào phòng ngồi nhai trầu một mình. Đêm rồi, Nội mới bảo: “Đám cưới thời giờ lạ quá con à! Chẳng có lấy một miếng trầu, cũng không còn ai biết têm trầu cả. Mọi điều vuột đi nhanh, Nội già rồi.” Tôi nghe cái giọng nghèn nghẹn của nội mà thấy bức bối trong lòng. Xã hội càng giàu có, thăng tiến bao nhiêu thì càng dễ để cho cái nguồn cội mau chóng bị đơn giản hoá và xếp xuống thứ yếu. Và biết bao người còn trẻ, trong đó có cả tôi dường như cũng đang để mình bị đồng hoá mà không hề biết hoặc giả có biết thì cũng lặng thinh không quẫy đạp làm gì.
Sức khoẻ của Nội tôi vài tháng sau đó xuống đi nhanh chóng. Nội tôi mất lặng lẽ vào đêm, thanh thản và giản đơn như chính cuộc đời của Nội. Đám tang Nội mưa phùn sụt sùi, lấm len và ướt át. Tôi không chịu được cảnh người ta đưa con người mà mình yêu quý nhất trên đời ấy đi ra giữa cánh đồng vắng vẻ, hoang lạnh và vùi lấp dưới tầng tầng lớp đất mỡ gà sền sệt, dinh dính kia. Trong suốt cả buổi chiều u uẩn, tôi ngồi bệt bên nấm mộ của Nội. Tôi thấy mắt mình ươn ướt, cay xè, vị nồng nồng của lá trầu dường như ngưng lại trong nhang khói vướng vào không gian. Những đám mây vần vũ kéo thành hình đen đặc, lạnh lẽo bao vây để tôi chợt nhận ra rằng: Nội đã mang theo cả một khoảng trời, khoảng mà người ta gọi là nguồn cội, khoảng bình yên, trong trẻo nhất của tâm hồn tôi. Mảnh của kí ức ghép chồng chéo, nhói lên một nỗi đau không thể diễn tả thành lời.
***
Nội mất, cuộc sống của tôi trở nên chênh vênh. Tôi tìm mọi cách để có thể ươm được một nhành trầu lên ban công trước của phòng, nhưng ý định ấy không thực hiện được, phần vì không nhận được sự ủng hộ của mọi người trong gia đình, phần khác vì nhà thành phố thiếu đất và không gian cho cây trầu bám rễ, toả nhánh. Tôi đem một nhành trầu trồng lên khu đất Nội yên nghỉ - những lá trầu xanh ngắt dưới ánh nắng mùa hè rợp một tấm thảm phủ lên mộ. Có những miếng trầu nhai, Nội tôi có lẽ sẽ không buồn.
Một buổi chiều tháng 9, tôi ra thăm Nội. Từ xa, tôi nhìn thấy bóng của một người con gái. Cô gái trạc chừng 23 tuổi, mái tóc mềm bay loã xoã rủ xuống khuôn mặt tròn trĩnh đang lúi húi têm những lá trầu và xếp vào đĩa. Em để một đĩa trầu lên mộ Nội tôi, còn một nửa đặt lên khu mộ bên cạnh. Em ngồi tựa vào thảm cỏ xanh, nói khe khẽ: “Ngoại à! Ngoại ở đây đừng buồn nhé! Ngoại làm bạn với Nội của anh gì con không biết tên này. Con thấy anh ấy cũng hay ra đây thăm nội của anh ấy lắm. Con đã xin Nội của anh ấy trầu mang về đây cho Ngoại, con xin rồi Ngoại à. Ngoại đừng lo cho con, con sống tốt lắm. Sáng nay, con đã nhận bằng Đại học rồi đấy Ngoại ạ. Rồi con sẽ đi làm, sẽ sống vui vẻ.” Tôi lặng lẽ đứng chờ rồi lặng lẽ đi theo cô gái vào một con ngõ nhỏ đến căn nhà cấp 4 nhỏ bé nép vào thân cây dừa. Lần đầu tiên trong cuộc đời mình, tôi đi mà không biết mình phải làm gì. Cuối cùng, tôi cứ đứng trong góc tường nhìn chăm chăm về ngôi nhà có cô gái, ánh điện hắt leo lét ra gót giầy của tôi những khoảng loang loáng, vô định.
- Anh gì ơi! Đừng đi, em nhờ!
Tiếng gọi cất lên phía sau lưng làm tôi giật mình quay lại.
- Em biết là anh đứng đây lâu rồi, sao anh lại đi theo em?
Cô gái có đôi mắt mở to và hàng lông mày thẳng tắp nhìn xoáy vào tôi, vẻ vừa tò mò, vừa thân thiện. Tôi hỏi lại:
- Thế sao em biết anh đi theo mà cứ dẫn anh về nhà?
- Em không dẫn anh về nhà, em chỉ biết là có người đang đứng trước cửa nhà em. Em ở một mình lâu rồi, nên linh tính nhạy lắm.
Tôi cười xoà với cô gái, tự nhiên cảm giác gần gũi, thân thiết ngập lên trong tim mình.
- Em muốn trả lại anh cái này.
Trong lòng bàn tay nhỏ của cô gái là chiếc cối giã trầu nhỏ của Nội tôi. Tôi thấy tay em run run và tay tôi cũng vậy.
- Sao em lại có nó?
- Thế sao anh lại bỏ quên vật mà anh yêu quý nhất? – Em nhìn thẳng vào mắt tôi nói như thể nói với chính mình.
Em nhìn thấy nó trên mộ của Nội anh vào buổi chiều Nội anh mất; em thấy anh ngồi mãi ở ngoài đó không chịu về. Chắc tại buồn quá nên anh chẳng nhớ gì cả. Anh biết không? Ngoại em lúc sống vất vả lắm. Ngoại đi nhặt giấy vụn nhưng một mực bắt em đi học. Ngoại em chỉ muốn có một cái cối xay trầu thật đẹp, nhưng chẳng bao giờ giám mua. Khi yếu rồi, Ngoại thèm trầu nhưng không ăn được toàn bắt em cắn dập trước. Chỉ cần ngậm thôi, hương trầu cũng làm Ngọai khá hơn. Khi nhìn thấy cối trầu của Nội anh, nước mắt em cứ chảy. Thế là em cất nó. Khi em có thể kiếm ra tiền, sắp có thể phụng dưỡng ngoại thì ngoại đã không còn.
Tôi nắm lấy bàn tay cô gái – bàn tay mỏng manh và mềm đến lạ, rồi đưa tay vuốt giọt nước mắt rớt trên má em. Tình yêu thương nhiều khi phá vỡ những ranh giới tưởng chừng như không thể vượt qua giữa hai con người xa lạ. Trong giây phút ngắn ngủi ấy, trái tim nhạy cảm của cô gái khiến tôi nhận ra rằng, trong cuộc sống này, tôi không phải là kẻ kì quặc. Tôi đã đúng khi yêu thương và tiếc nuối nguồn cội của mình. Bởi hạnh phúc của một con người có khi chỉ giản đơn là được tìm về nơi mình sinh ra, lớn lên, nơi ôm ấp, chở che mình; và nhận ra con người thật của mình trong đó. Hương trầu đã là một phần của cuộc đời, là dòng máu và là cả tâm hồn của tôi, và của em nữa.
***
Đêm, thành phố dày đặc những ánh sao trời, mát mẻ và khoáng đạt, tôi nắm tay em đi giữa phố đông người.
- Anh kìa, nới lỏng tay em ra chút nào, anh làm em đau đấy!
Em nói thế nhưng lại đưa tay kia vòng qua người tôi.
- Anh đang nghĩ, nếu không có chiếc cối giã trầu của Nội thì chúng ta sẽ thế nào?
- Hương trầu sẽ giúp em tìm ra anh. Mình sẽ không bao giờ lạc nhau anh ạ.
Ta không bao giờ có thể yêu nhau khi chưa hiểu được mình là ai, mình từ đâu đến và cần gì? Tôi đã tìm thấy em ở ngay chính nơi mà tôi ngỡ mình đánh mất tất cả. Tình yêu thương đã chiến thắng định mệnh bình thường.
Tháng 10 này, tôi và em làm đám cưới. Một đám cưới giản đơn nhưng nhất định sẽ có những lá trầu têm hình cánh phượng - những cánh trầu mang một ước mơ bay.