Labels

Yêu một người lạ

Thỉnh thoảng, những khi ngồi một mình, tôi hay mường tượng lại hình ảnh của Em, vào lúc ấy. Mái tóc dài màu hạt dẻ buông xõa bay tung lên giữa gió chiều. Vóc dáng mỏng manh trong tà váy vàng nhạt. Những bước chân hấp tấp nhưng lại vừa có một vẻ gì thật nhẹ nhàng. Khi ấy là break-time vào buổi trưa. Tôi tự thưởng cho mình cái cảm giác thư thái với một cốc cappucino ngon tuyệt trên tay và ngắm nhìn khoảnh sân rộng được thiết kế cầu kì từ tầng 3 của tòa cao ốc văn phòng mà công ty tôi vừa chuyển đến tháng trước. Nhìn thấy Em đi qua, tôi bỗng có một cảm giác rất lạ là có thể Em sẽ biến thành một đám mây vàng nhạt và bay tít lên cao trước mắt tôi ngay bây giờ. Bật cười với ý nghĩ điên rồ ấy, tôi vẫn chăm chú dõi theo Em như một kẻ tò mò. Thế rồi, bỗng nhiên, như có linh cảm, Em quay mặt về phía tôi. Đôi mắt tròn xoe mở to ngạc nhiên. Và, Em đứng đó, nhoẻn miệng cười…

Giây phút đó, trái tim tôi như thít lại, và tôi biết chắc rằng mình sẽ mãi mãi không bao giờ có thể quên gương mặt ấy. Gương mặt bé nhỏ trắng muốt hướng về tôi bừng lên một niềm háo hức ngây thơ, như vừa trông thấy một điều gì thú vị. Nụ cười sáng lên trong ánh nắng chiều tỏa ra thứ cảm giác mê hoặc ấm áp. Có thứ gì thật ngọt ngào và êm dịu chợt trôi tuột vào lòng tôi. Tôi như say đi, choáng váng …Và cứ thẫn thờ đứng thế cho đến khi Em đã đi khuất từ lúc nào rồi.

Sau này, tôi đã tự nguyền rủa mình không biết bao lần. Giữa cái biển người mênh mông ồn ào này, việc bắt gặp Em thêm một lần nữa sao thật mơ hồ. Giá như, giá như mày chỉ cần chạy theo hỏi Em một câu gì đó, một câu thôi Nguyên ạ. Chỉ cần một cái tên cũng được, để thấy còn một sợi dây mong manh kết nối. Còn bây giờ, Em thực sự đã hóa thành đám mây kia rồi, đúng như mày tưởng tưởng đấy, thằng ngốc ạ.

Tôi vẫn hay tưởng tưởng, nếu bây giờ Em ở đây Em sẽ nói gì. Nếu người đi bên tôi lúc này là Em, Em có mỉm cười nữa không. Nhìn một chiếc váy xinh xắn, tôi cũng mường tượng ra Em khi mặc nó sẽ xinh đến thế nào. Nhiều khi tôi giật mình hoảng hốt khi thấy mình đã để cho tâm trí lạc qua nhiều trong những suy nghĩ về Em. Em ám ảnh tôi trong cả những giấc mơ chập chờn, nơi Em là cánh bướm nhẹ nhàng bay đến và vẫn nở nụ cười mê hoặc ấy.

Thoạt tiên, những nỗi liên tưởng lạ lẫm ấy còn khiến tôi thấy thú vị, như một nét chấm phá cho cuộc sống vẫn bình lặng trôi. Thế rồi, càng lúc tôi càng thấy mình lún sâu vào. Những ý nghĩ có Em hiện hữu ngày càng bao chặt lấy tôi như một cái bẫy. Nỗi bất an mơ hồ xâm chiếm khiến tôi muốn vùng vẫy để thoát ra. Nhưng mãi cho đến khi ấy, tôi vẫn không nghĩ đến, không tin, hay là không dám tin vào những cảm giác kì lạ dành cho Em. Chỉ khi tôi thảng thốt nhận ra, mình đang nhớ đến nụ cười của Em khi nắm tay Phương. Trong mắt nàng, tôi đọc được nỗi ngạc nhiên khi thấy vẻ mặt thẫn thờ của tôi. Thì tôi đã biết mình không trốn tránh được nữa.

Tôi- thật- sự -đã -yêu-Em-mất-rồi.

***

Tôi 23 tuổi, đang là Creative Director trong một văn phòng thiết kế nước ngoài. Công việc cuối năm tất bật với những hợp đồng thiết kế lớn từ công ty mẹ ở Singapore. Những ô thời gian ngày-tuần-tháng được sắp xếp trật tự gọn ghẽ hầu như không còn khe hở. Mỗi ngày, tôi lao vào mớ công việc bộn bề ở công sở, hòa chung với đám đồng nghiệp trẻ tuổi, tài ba, tham vọng và đôi chút ngạo mạn. Những con người giống hệt tôi. Chúng tôi quay cuồng trong áp lực công việc, thật khủng khiếp nhưng vẫn phấn khích, y như một loại chất gây nghiện nguy hiểm.

Buổi tối, tôi thường đến quán Bar nơi My Phương, bạn gái tôi, chơi Piano. Nàng đang làm trợ lý tổng giám đốc trong một tập đoàn kinh doanh quảng cáo danh tiếng. Việc chơi đàn ở đây là một thói quen từ thời sinh viên mà nàng vẫn không bỏ được. Tôi vẫn rất thích ngồi lặng lẽ trong một góc tối, nhìn Phương say mê lướt trên những phím trắng đen xen kẽ. Đôi tay nàng với những ngón dài thanh mảnh nhảy nhót trên những phím đàn luôn cuốn hút đếnlạ.

Chúng tôi ở bên nhau đã năm năm. Khoảng thời gian đủ dài để cảm thấy gắn bó. Nhưng thực sự, chúng tôi chưa bao giờ nhắc đến từ “yêu”. Việc ở bên nhau từ khi nào đã trở thành một thứ tất yếu, một điều hiển nhiên, hay như một thói quen. Có lẽ, cả nàng và tôi đều muốn tự hiểu. Chúng tôi không muốn, hay đúng hơn là sợ hãi khi nhắc đến một cái gì quá rõ ràng, quá chắc chắn. Chúng tôi muốn yên bình trong cái cảm giác an toàn dễ chịu hiện tại. Thế nhưng, cả hai vẫn luôn hiểu, sự mơ hồ này mới chính là điều làm chúng tôi bất an nhất.


***

Có những lúc đi trên đường, tim tôi bỗng giật thót lên khi thấy một hình bóng hao hao như Em. Đã không ít lần tôi cố gom dũng khí chạy theo, và cũng bấy nhiêu lần tôi thất vọng hụt hẫng. Rồi có những lúc vô thức tôi chợt thấy mình đang hướng về khoảng sân rộng ngập tràn áng nắng mà Em từng bước qua kia. Nhưng tôi hoàn toàn không chắc mình muốn gì. Tìm được em, ừ thì thật vui quá, may mắn quá. Rồi sau đó…? Còn Phương…?

***

“Nguyên, nhìn em này!”

Tôi giật mình. Phương đã đến bên cạnh tôi từ lúc nào. Khuôn mặt nàng trong ánh sáng mờ ảo của quán Bar chợt xa lạ quá. Nàng nhìn tôi chăm chú, đôi mắt cương nghị nghiêm khắc ánh lên chút thảng thốt.

“Nguyên sao thế ? Lúc này Nguyên lạ lắm. Đi với em mà Nguyên như đang ở đâu vậy.”

Tôi gượng cười, chợt thấy cổ họng mình khô khốc. Tôi nhấp vội một ngụm nước. “ Có gì đâu em…chỉ tại em nhạy cảm quá đó thôi. Chắc tại vì công việc ở văn phòng dạo này mệt mỏi quá…”.

Im lặng. Bối rối. Tôi cố gắng phá tan cái ngột ngạt ấy.

“Sao lâu rồi em không chơi những bản nhạc vui nữa. Em thường đánh những bản nhạc buồn thôi.”

“Uhm… Thôi để em chơi tặng Nguyên một bài thật vui nhé.” Nàng lặng lẽ cười buồn.

Phương nhẹ nhàng tiến đến chiếc đàn Piano. Những vị khách trong quán Bar hồ hởi khi những âm điệu tươi vui nhộn nhịp của bản “Mùa xuân” trong tổ khúc “Bốn mùa” của Vivaldi vang lên trong không gian. Chỉ riêng tôi, và có lẽ cả Phương nữa, nghe thấy giữa những nốt nhạc rộn ràng ấy gợn lên một chút gì hoang mang, xáo trộn.

***

Tôi buông người xuống giường, ném chiếc điện thoại sang một bên. Những dòng SMS từ Phương vẫn không ngừng vang lên trong đầu. Anh biết trả lời em như thế nào hả Phương? Rằng anh đã yêu một người con gái khác ư. Một cô gái hoàn toàn xa lạ và thậm chí anh không hề biết cả tên cô ấy nữa. Thật hoang đường ngớ ngẩn phải không em?

Nhưng tôi biết nàng đã nhận ra. Phương của tôi luôn nhạy cảm đến mong manh. Tôi nhắm chặt mắt lại, mường tượng ra hình ảnh nàng. Phương của mấy năm về trước, cô bé dịu dàng thơ ngây và yếu đuối khép nhẹ đôi mi như phiêu đi trên phím đàn khiến gã sinh viên là tôi thẫn thờ. Phương của thời sinh viên hồn nhiên và dạn dĩ hơn, của những lần đi biển –vùng trời yêu thích của cả hai đứa- chân trần nô đùa giữa sóng biển và bầu trời xanh ngắt, đẹp đến nao lòng. Rồi Phương của hôm nay, cô gái bản lĩnh và giỏi giang với một công việc nhiều người mơ ước, nhưng sao bỗng như xa lạ quá. Nàng đã từ lâu không còn dựa vào bờ vai tôi, không còn thổn thức với tôi những nỗi buồn vui nhiều khi rất nhỏ bé. Cả nàng, cả tôi bị cuốn vào những cơn lốc công việc rồi dần dần đã cuốn ra xa nhau từ lúc nào không biết…

***

Mọi chuyện thật sự đã kết thúc rồi sao?

Đã mấy tuần rồi không gặp Phương. Tôi vẫn bình thản đi đi về về, quăng mình vào công việc. Tôi vẫn cười nói với đồng nghiệp, bạn bè.

Nhưng, bên trong tôi, dường như có một khoảng trống mới hình thành. Nó cứ lan rộng ra mãi, thật khó chịu.

Có lẽ đó là sự hụt hẫng, chưa quen với sự thiếu vắng Phương. Tôi tự trấn an mình. Nhưng tôi biết, không hoàn toàn đúng như vậy. Có điều gì vô hình, ngột ngạt nhắc nhở tôi rằng dường như tôi đã quên một thứ gì đó, rất quan trọng.

Không biết Phương dạo này sao rồi nhỉ. Nàng rất cứng cỏi và bản lĩnh, hẳn là nàng cũng giống tôi, vẫn bình thường làm việc dù trong lòng có đôi chút hụt hẫng. Nhưng nàng sẽ ổn, tôi biết. Nàng đã mạnh mẽ hơn nhiều cái buổi đầu hai đứa mới quen nhau.

Thời tiết cuối năm se lạnh, từng đợt gió thốc lên trong không trung. Từ của sổ phòng mình, tôi ngắm nhìn con hẻm bình yên buổi tối. Trên giàn hoa giấy rậm rạp của mấy nhà hàng xóm, từng đợt, từng đợt cánh hoa bay lả tả theo gió như những trận mưa hoa, thật là đẹp. Mỗi năm vào thời gian này, Phương vẫn thích và vẫn đòi tôi cùng đứng trước cổng nhà, cùng nàng lặng yên ngắm những cánh hoa bay. Phương vốn vẫn lãng mạn và mơ mộng như thế. Bất giác, tôi mỉm cười nhớ đến vẻ mặt say mê thích thú của nàng dưới giàn hoa giấy.

Đột nhiên, những giọt mưa nhẹ rớt xuống mặt tôi mát lạnh. Dạo này vẫn hay có những cơn mưa cuối mùa còn sót lại như thế. Mưa có vẻ càng lúc càng nặng hạt. Giờ này là lúc Phương tan sở đang trên đường về nhà. Không biết nàng có nhớ mang theo áo mưa không. Dạo trước tôi luôn phải nhắc nàng, có hôm phải chạy đến tận nơi mang cho nàng nữa. Tôi chợt thấy lo lắng. hay là gọi điện cho nàng xem sao nhỉ? Mà thôi, tốt nhất chạy đến đây xem sao, đem theo áo mưa luôn…

Tôi đứng dậy. Đột nhiên, tôi khựng lại, nghe trái tim mình nhói lên. Mày đang làm gì vậy Nguyên? Chẳng phải mày đã chọn rời xa Phương rồi sao…

Khoan đã, sao mày không nhận ra một điều là mày vẫn nhớ về nàng và quan tâm đến nàng nhiều thế nào hả? Mày không nhận ra rằng đã từ bao lâu, nỗi day dứt và trống rỗng khi quyết định chia tay với Phương đã khiến mày quên hẳn đi chính cái lý do khiến mày xa nàng sao? Mày đã hoàn toàn quên hẳn Em, Người –Lạ của mày ấy, và chỉ sống thẫn thờ trong những ký ức miên man về Phương. Thằng ngu, cực ngu, tôi tự nguyền rủa mình. Sao mãi đến tận bây giờ tôi mới nhận ra điều gì là quan trọng với mình, và trái tim mình thực sự vẫn luôn hướng về Phương. Những cảm xúc với Em chẳng qua chỉ là cơn say nắng nhất thời. Tôi hoảng hốt nhận ra hình ảnh của Em sao mà giống Phương của buổi đầu đến lạ. Vậy là tôi đã lại yêu Phương, lần thứ hai, chứ đâu phải yêu một người lạ nào khác. Trời ạ, sao bây giờ tôi mới nhận ra điều ấy, có phải đã qua muộn rồi không…

Không. Không thể nào, tôi phải tìm lại nàng, dù chỉ còn cơ hội mong manh tôi cũng muốn tìm lại nàng. Ngay bây giờ. Nếu không, tôi biết mình sẽ mãi sống trong nỗi day dứt hối tiếc vô hạn. Tôi lao ra khỏi nhà …

Và, tôi đứng khựng lại. Nơi cánh cổng nhà tôi, là Phương. Nàng run rẩy, ướt nhòa. Thậm chí giữa cơn mưa, tôi vẫn thấy những giọt nước lấp lánh trên đôi mắt cương nghị mà tôi vẫn yêu tha thiết ấy. Trái tim tôi chùng xuống, muốn vỡ tan ra vì yêu nàng. Và giận bản thân mình…

“ Nguyên, em suy nghĩ mãi. Chúng mình thật sự kết thúc rồi à. Em vẫn không tin được, có thể nào…”

Tôi ôm chầm lấy Phương, không để cho nàng nói hết. Tôi vuốt mái tóc ướt sũng của nàng, thì thầm : “ Anh yêu em. Là lỗi của anh. Chúng mình hãy làm lại từ đầu nhé .” Nụ cười hạnh phúc vỡ òa giữa những giọt nước mắt trên vai tôi.

Cảm ơn Em, Người-Lạ. Em đã giúp tôi nắm bắt được điều quý giá nhất trong cuộc đời…

***

Buổi chiều đẹp. Tôi vẫn rất yêu ánh nắng tỏa sáng rực rỡ thế này. Nó khiến cho bao nỗi buồn chán tan chảy hẳn đi. Tôi tìm tay Phương, siết chặt. Bàn tay nhẹ nhàng ấm áp đặt gọn trong bàn tay tôi, tin cậy. Nàng khẽ mỉm cười dịu dàng.

Đột nhiên, tôi khựng lại. Là Em, Người- Lạ. Không thể sai được. Là Em nơi góc đường, trong trạm chờ xe buýt. Vẫn khuôn mặt ngây thơ ấy đang chăm chú nhìn về phía trước. Vẫn mái tóc mềm mại ánh nâu bay tung trong gió.

Giọng Phương khẽ khàng : “Nguyên, chuyện gì vậy?”. Tay nàng lay nhẹ vai tôi lo lắng. Tôi nhìn nàng, cười tươi trấn an : “Không. Đột nhiên muốn đi xem phim quá. Đi nhé!”. Phương gật đầu, mặt rạng ngời hạnh phúc. Và tôi biết, mình sẽ giữ mãi nụ cười này chứ không phải một ảo ảnh nào khác nữa.

Đột nhiên, lại trong một khoảnh khắc kì lạ, Người-Lạ bỗng quay về phía tôi. Đôi mắt tròn xoe lại ngạc nhiên. Rồi như cũng chợt nhận ra điều gì, Em lại mỉm cười với tôi, một lần nữa.

Và lần này, tôi nhìn thẳng vào Em để nở một nụ cười tươi tắn đáp lại.


(nguồn Kênh14)

[ Music ] - Khóc vì em

Khóc Vì Em Đi

Trình bày: Kaisoul
Lời: Kaisoul,Nhạc Hàn (haru haru)






Đêm hôm wa anh vẫn tin đôi ta có nhau
Nhưng hôm nay giấc mộng tan…bao đêm dần trôi wa ra tim em vốn đâu có anh
Nên tình yêu giờ đây ngày trôi cũng tan tành
Em yêu ơi sao chia lìa mỗi ngày 1 ước mơ
Đôi ta vô duyên hay là anh đây đang điên…lang thang trong đêm khuya riêng anh ước ao
Mong sao bao tinh tú trời cao…sẽ mang em way về lại đây đôi ta cùng yêu nhau
Mà tìm hoài đâu có đâu…cô đơn chỉ mình anh nơi đây mang hoài chỉ 1 nỗi nhớ về em…
Thôi thôi thì đành vậy thôi vì giờ em đã ko cần
Về 1 thằng kon trai chỉ có tim yêu
Mà em ko tin thế đành vậy
Thật lòng hỏi khi xưa có yêu anh…mà sao hôm nay dễ wa’ đi
Em cứ đi…đừng về đây nói với anh lời j…vì tình ta đã hết…đã chết…chấm hết…đây là đoạn kết…
Cuộc tỳh này chia đôi em bước đi vậy sao
Để lại mình anh nơi đây ngóng trông nước mắt tuôn rơi
Và từng đêm trôi wa nước mắt đã cạn khô hết rồi
Người ko yêu anh sao khi xưa đến bên anh
Thà rằng mình ko yêu trái tim ko còn đau
Lạc vào mộng mơ xưa…sao anh vẫn ko thể quên đi
Chỉ vì 1 ng kon gái đã khiến anh thẫn thờ
Khóc thương vì em đã đi tìm hạnh phúc theo 1 ai…
Baby girl…I cry cry…why…u go away…and smile yo…:(

1 buổi sáng bình minh chói chang chiếu xún thềm nhà nơi chỉ có hỳh bóng 1 gã khờ vẫn còn ju em nhìu…mong nhớ về em suốt bao chiều gió lạnh đìu hiu…1 căn nhà nhỏ trống rỗng với đầu óc trống rỗng…trái tim này giờ cũng trống ko…có còn biết nhớ mong có còn biết ngóng trông về 1 cuộc tình đã trôi vào hư ko…mong sẽ xóa tan hết nỗi bùn ở trong lòng…

Tình ta nhớ ngày xưa nhìn em đẹp vô biên
Nhưng giờ đây chỉ anh ngồi công viên
Nhớ hoài em mà em nào đâu hay
Thế nỗi đau lòng anh lại trỗi dậy
Em đành vậy thì anh cũng đành vậy
Ta giờ này tình yêu cũng đổi thay
Vậy thì chỉ cần chỉ cần 1 lời chi tay…

Cho nỗi đau sẽ wa…chỉ còn lại nơi đây
1 hỳh bóng kon ng…vẫn bùn man mác
Ng đã bỏ quên…tình ta mất rồi…ngày từng ngày dài anh vẫn cố
Chỉ mình anh mình anh ngồi đây vẫn mong nhớ em ju tìm lại hạnh phúc khi xưa…
Mà vẫn như thế…chia tay giờ đây thật anh nào có muốn đâu vậy mà thật em nhẫn tâm buông lời yêu đã chết…




[ Music ] - Bồ Công Anh





Bồ Công Anh



http://aycu06.webshots.com/image/39285/2000489278118302377_rs.jpg

Artist: Lil Shady


ver1 :


Hoa ko sắc ko hương . chỉ là thân hoa dại
cũng đủ làm gió thắc mắc thầm thương , đi qua hoa sao thấy ngại
gió thấy hoa rất nhỏ , rất dễ lao đao


khi gió chạm vào thi hoa cùng gió lên cao
chắc hoa cũng biết

gió ko như truyên thuyết
gió cao sa , gió rạng ngời và kiêu hãnh
đến khi gặp hoa gió như mặt trời với mấy xanh
và nếu hoa đo tình yêu bằng vận tốc của gió
nếu gió kiệt sức gió chi muón nói : GIÓ YÊU HOA

Hook :

mặt trời là chúa tể
ban cho gió nhiều quyên thế
khiến cho gió thấy có thế làm đc mọi chuyện

nhưng mà gió đã lầm
gió với hoa cũng đâu gần
đất mới là kẻ yêu thầm
đất cần hoa hơn .


Ver 2 :

"Hoa có yêu gió ko" sao hoa trả lời là " ko "

mặc kệ gió sẽ đưa hoa đi trên những chiếc cầu vồng .

Hoa muốn đc gió ôm vào lòng
nhẹ nhàng vuốt tưng sợi bông trắng
hoa có thấy ấm áp ko


Cây có hoa nhưng ko giữ nổi hoa
hoa chỉ thick vươn mình đi theo gió . trong những cuộc chơi sa đà
đã hơn 1 năm hoa đã cùng gió bay đên những vùng đất lạ
để rồi 1 ngày hoa tỉnh dậy đã thấy gió đang rất xa


Gió sjnh ra đâu phải để dừng chân
trên những miền đất bao la hoang vu như cánh đồng

Đó ko phải nơi cư ngụ
gió là dứa con của ngao du
là 1 báu vật của thiên thu
thay đổi như thế vì hoa đã quá đủ
GIó Phải đi .........



Hook :


mặt trời là chúa tể
ban cho gió nhiều quyên thế
khiến cho gió thấy có thế làm đc mọi chuyện

nhưng mà gió đã lầm
gió với hoa cũng đâu gần
đất mới là kẻ yêu thầm
đất cần hoa hơn .


ver3 :



Gió yêu bồ công anh
nhưng đất gần bồ công anh hơn
gió quá nhiều công việc khiến bồ công anh càng xa gió
và gió phải đi , đất hãy chăm sóc bồ công anh thật tốt giúp gió nhé ^^


Hoa vẫn còn tre con vẫn chưa ý thức đc tất mọi chuyện
nhưng gió bi giờ ko còn bản chất của 1 kẻ dân lương thiện
chiều buông nắng đâu đó tiếng gió còn vang vẳng
nhưng hoa đâu có hiểu rằng đất mới là người cần hoa
đât là kẻ yêu thâm lặng lẽ chưa bao h nói ra
tất cả những điều đất cần là cả đơi này đc chăm sóc cho hoa

Mỗi ngày đc nhìn thấy đất , đc nững nịu chính là hạnh phúc ở đâu xa
gió trên cao lặng khoc .
trời trưa nắng . cơn mưa lạ :|




Hook :

mặt trời là chúa tể
ban cho gió nhiều quyên thế
khiến cho gió thấy có thế làm đc mọi chuyện

nhưng mà gió đã lầm
gió với hoa cũng đâu gần
đất mới là kẻ yêu thầm
đất cần hoa hơn .

[ Music ] - Mama Mah Angel


Bài hát: Mama Mah Angel



Thể hiện: Lil Shady Ft C Walk




C-Walk :

Lại 1 đêm mưa rơi, chìm vào trong cơn mơ
Lòng con nhớ về những ngày xưa..
Bóng hình mẹ dịu dàng, Ân cần chăm sóc..
Lòng con ko quên...
Dòng thời gian trôi đi, Và giờ đây khôn lớn..
Con đã biết đâu là tình yêu...
Những lỗi lầm ngày nào, mong ko còn là những vết thương....!
...
Mưa nhẹ rơi, bóng đêm vây quanh căn phòng..
Con ngồi đây, viết lên 1 bài hát....
Gửi về những kí ức lúc xưa....Nước mắt rơi ko ngừng..
Ngoài trời gió thêm lạnh...
Nhìn thấy tương lai ngày mai........!

Shady:
Trời đang se lạnh, mẹ hãy mặc thật ấm vào nhé
Vì con trai mẹ đã đủ lớn mạnh, ko còn suy nghĩ như thằng bé
Để lúc con về, thấy mẹ luôn đc mạnh khoẻ
Mẹ ru con ngủ, chìm vào giấc mơ lúc đêm về
Đọc lại bài thơ mà con tặng mẹ, từ ngày mà con mới biết viết
Nét chữ nguệch ngoạc, nhưng ý nghĩa hơn bao giờ hết
Tiếng gió xào xạc, hoà cùng tiếng ru mẹ con ngủ thiếp
Đưa con trở về quá khứ, bấy nhiêu đó đã đủ biết
Từ hơi thở, từ giấc ngủ mẹ ban cho con tất cả điều thiêng liêng
Và nếu con chết, thì lúc đó chỉ có hạnh phúc là nguyên nhân

Mẹ ko có cánh, ko vòng thánh nhưng trong mắt con mẹ vẫn là thiên thần
Con biết mẹ đang giấu bao điều lo lắng nhưng mà điều đó là ko cần
Mẹ sợ rằng, Con hư hỏng..Con biết từng chiều
Mẹ hay bước, Ra ngoài, Con đường vắng
trong chiếc áo len lỗi mốt chỉ sờn trắng
Oh, mẹ tưởng tượng, bao nhiêu điều thật khủng khiếp
Đám người xô bồ, mẹ thấy ai đó đâm con bằng 1 con dao thép
Nhưng đó chỉ là tưởng tượng trong 1 xã hội đầy nguy hiểm
Những cám dỗ nghe lời mẹ tránh xa...

Con ko muốn đi lấy vợ, để đc mãi mãi bên cạnh mẹ
nhưng mẹ luôn mong mỏi điều đó, Lúc nào cũng nghĩ con ngốc ghê
Vẫn chưa 1 lần báo hiếu mẹ
Suốt ngày bia bọt và rượu chè
Tự cho lí do là tuổi trẻ
Nhưng mà sự thật đâu có thế
nhưng mà mẹ đâu có muốn thế
tóc mẹ giờ cũng đã bạc ghê
Vì đâu.....
Tuổi tác hằn lên đôi mắt
dáng mẹ liêu xiêu gánh sức nặng
Và những cay đắng ở trong lòng
Con biết mẹ, trăm nỗi lo, 1 nỗi buồn
Ngàn đau đớn nhưng đổi lại bằng 1 tình thương
Những hành động bình thường cũng chỉ để dành cho con...

C-Walk Chorus 2:
1 mình con trong đêm, lặng nhìn theo cơn mưa
ngoài kia gío vẫn rít từng cơn...
Vẫn căn phòng ngày nào, tay cầm cây bút, đưa mãi ko thôi..
Mẹ thân yêu ơi, lòng con luôn mong..
Con muốn thấy những lúc mẹ vui..
thấy nụ cười ngày nào, ko phải bận tâm nỗi đau..
Nỗi đau bao ngày qua........!

Shady Ver2:
1 mình tôi trong đêm, nhẹ cầm cây bút và viết lên
những dòng cảm xúc ở tận trong tim viết cho người mẹ hiền của tôi
Từ lúc sinh ra ở trong nôi
bây giờ bay xa với cuộc đời
những lời mẹ dạy tôi thuộc rồi
những điều sâu sắc, tôi đâu chắc
là 1 ngày mai tôi làm cho nước mắt mẹ phải rơi
và đã có ai từng tự hỏi
mình đã làm cho mẹ vui hay chỉ làm mẹ thêm mệt mỏi
chưa làm ra tiền muốn ăn chơi
phè phỡn đua đòi khắp trăm nơi
học hành bỏ dở cuộc đời vứt bỏ tôi muốn tất cả hãy thức tỉnh
mẹ đã vất vả nuôi mình, giờ ko nên ngừơi có lẽ với mẹ là cực hình
Tờ giấy báo đỗ đại học,có lẽ là niềm vui đầu của mẹ
nhưng đó vẫn chưa là điều chắc chắn khi tôi đã làm mẹ rơi lệ
vì những con điểm chuă đc cao
vì những con nợ còn chưa trả
mẹ ko đánh tôi mà nói với tôi "Cuộc thi vẫn còn chưa ngũ ngã"
Nên con hãy cố gắng vượt qua
Là vì mẹ, vì gia đình, vì tất cả, vì những người yêu thương tôi
tôi ko muốn ai phải ghét tôi
tôi ko muốn mẹ già đi vì tôi
hay lệ phải rơi vì tôi
mà tôi luôn tin 1 ngày nào đấy mẹ sẽ tự hào về chính tôi

Ngày 05 tháng 12 là ngày mẹ ban cho tôi cuộc đời
từ cái thời tôi mới tập đi, mẹ dạy tôi biết bao nhiêu thứ
mẹ cầm tay tôi uốn tôi viết nên từng nét chữ
Ru tôi trong từng đêm giấc ngủ
Mẹ muốn tôi trở thành 1 bác sĩ chứ đâu phải thành 1 ca sỹ
mẹ ko muốn tôi đâm đầu vào thuốc chứ huống chi là dính vào ma tuý
Nên thế, hôm nay tôi sẽ từ bỏ Game Friends để tôi về quê thăm mẹ
Đêm đến tôi cho mẹ nghe bài này
Và hứa với mẹ đây sẽ là bài hát cuối từ nay con sẽ chăm lo học
từ bỏ mọi thứ sẽ ko để mẹ phải buồn phải khóc, vì con...
C-Walk:
Mưa nhẹ rơi, bóng đêm vây quanh căn phòng..
Con ngồi đây, viết lên 1 bài hát....
Gửi về những kí ức lúc xưa....Nước mắt rơi ko ngừng..
Ngoài trời gió thêm lạnh...
Nhìn thấy tương lai ngày mai........!

...The End....

Thể hiện: Lil Shady Ft C Walk




[ Music ] - Khóc - Duy Khánh

Khóc


http://bonbonah.jeeran.com/tear.JPG




Đã có những lúc anh ngồi dưới bóng tối
Chợt bật khóc nước mắt cứ tuôn chảng lý do
Cho dù lau hết nước mắt kia chẳng ngừng
Chợt nhận ra rằng em đã đi xa
Sao người đi để lệ hoen ướt mi
Giờ có tiếc nuối chi thì người cũng ra đi
Thôi đừng khóc nữa dù khóc đền muôn đời
Thì người cũng chẳng quay về nữa đâu

Tình yêu cho ta niềm vui
Tinh yêu cho ta nỗi đau va cũng cho ta bao xót xa êm đềm
Khi đôi ta bên nhau thì sao hạnh phúc biết bao
Luôn bên em dù cho có khó khăn
Người yêu ơi em là ai
Người yêu ơi em chốn nao
Vì sao em luôn trao bao đắng cay cho tôi
Giờ đây tôi ngồi ôm thương đau khi người quay bước đi
Rồi hay mới tin nhận ra đâu là yêu...

Đã đến lúc con đường phải rẽ lối
Vì tinh yêu giữa chúng ta nay đã khác xưa
Cho dù đã có đắm say rất nhiều dù sao thì em cũng ra đi
Bây giờ tôi khóc để làm chi nữa đây
Ngày đó cũng đã xa và tình cũng đã xa
Ơi người yêu hỡi người đâu biết rằng cuộc đời này anh chỉ yêu mình em

Tình yêu cho ta niềm vui
Tinh yêu cho ta nỗi đau va cũng cho ta bao xót xa êm đềm
Khi đôi ta bên nhau thi hạnh phúc biết bao
Luôn bên em dù cho có khó khăn
Vì sao em quên tình tôi
Vì sao em luôn dối gian
Vì sao em luôn trao bao đắng cay cho tôi
Giờ đây tôi ngồi ôm thương đau khi người quay bước đi
Rồi hay mới tin nhận ra đâu là yêu...

Người yêu ơi em là ai
Người yêu ơi em chốn nao
Vì sao em luôn trao dối gian cay cho tôi
Khi đôi ta bên nhau thi hạnh phúc biết bao
Luôn bên nhau dù cho có khó khăn
Vì sao em quên tình tôi
Vì sao em luôn dối gian
Vì sao em luôn trao bao đắng cay cho tôi
Giờ đây tôi ngồi ôm thương đau khi người yêu bước đi
Rồi hay mới tin nhận ra đâu là yêu...

Khóc để làm gì vì người đã xa... xa rồi.





[ Music ] - Người Thầy - Duy Khoa ft. Minh Vương

NGƯỜI THẦY


Compose Nguyen Nhat Huy
Phoi khi & Mixer master Minh Vuong
Artists Duy Khoa - Minh Vuong M4U

http://www.vapa.org.vn/vie/modules/News/pic/1183519586_14.jpg

Người thầy vần lặng lẽ đi về sớm trưa.
Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhoè trang giấy.
Để em đến bên bờ ước mơ,
Rồi năm tháng sông dài gió mưa,
Cành hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xưa.


Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa.
Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi.
Chiều trên phố bao người đón đưa,
Dòng sông vắng bây giờ gió mưa,
Còn ai nhớ, ai quên con đò xưa...


Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi,
Có hay bao mùa lá rơi.
Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng,
Sáng soi bước em trong cuộc đời.
Vẫn nhớ những khi trời mưa rơi,
Vẫn chiếc áo xưa choàng đôi vai,
Thầy vẫn đi, buồn vui lặng lẽ.


Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi,
Tóc xanh bây giờ đã phai.
Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy,
Dõi theo bước em trong cuộc đời.
Dẫu đếm hết sao trời đêm nay,
Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi,
Nhưng ngàn năm,
Làm sao em đếm hết công ơn người thầy...

Người thầy vần lặng lẽ đi về sớm trưa.
Từng ngày giọt mồ hôi rơi nhoè trang giấy.
Để em đến bên bờ ước mơ,
Rồi năm tháng sông dài gió mưa,
Cành hoa trắng vẫn lung linh trong vườn xưa.


Người thầy vẫn lặng lẽ đi về dưới mưa.
Dòng đời từng ngày qua êm đềm trôi mãi.
Chiều trên phố bao người đón đưa,
Dòng sông vắng bây giờ gió mưa,
Còn ai nhớ, ai quên con đò xưa...


Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi,
Có hay bao mùa lá rơi.
Thầy đã đến như muôn ngàn tia nắng,
Sáng soi bước em trong cuộc đời.
Vẫn nhớ những khi trời mưa rơi,
Vẫn chiếc áo xưa choàng đôi vai,
Thầy vẫn đi, buồn vui lặng lẽ.


Dù năm tháng vô tình trôi mãi mãi,
Tóc xanh bây giờ đã phai.
Thầy vẫn đứng bên sân trường năm ấy,
Dõi theo bước em trong cuộc đời.
Dẫu đếm hết sao trời đêm nay,
Dẫu đếm hết lá mùa thu rơi,
Nhưng ngàn năm,
Làm sao em đếm hết công ơn người thầy...




[ Music ] - Bad Day - Daniel Powter

Dù có thể cuộc đời, là một chuỗi những ngày dài tồi tệ nhưng đó cũng đâu phải là ngày cuối cùng nhỉ. Biết đâu, sau đó, lại là những nụ cười, những hạnh phúc bất ngờ. Nhưng có lẽ, mọi thứ đều bắt đầu từ chính bản thân ta .
Hôm nay trời mưa, cái cảm giác lạnh ùa về, quấn quanh không gian. Có thể nói là một ngày tệ khi mà mưa ướt át, rả rích. Cái lạnh ngọt sắc theo gió rít từng hồi. Một mùa hè hết nắng rồi mưa, hình như ta cũng thất thường như con gái. Mỗi một mùa là một sự khắc nghiệt khác nhau.










Về đến nhà, bớt lạnh, ăn uống nấu nướng ngon lành. Và bây giờ ngồi trong bóng tối, bật nhạc lên, giai điệu piano vang lên. Lại một lần nữa ước về những phép mầu, để cuộc sống bớt tẻ nhạt, bớt lạnh giá đơn độc, bớt đi những khoảng trống vô hình giữa ta và ai...

http://imgs.hatran.org/BaddayTheNo.1Hot100songof2006_E9D5/Hatran.org_Bad_Day_single.jpg

Where is the moment when we need it the most
You kick up the leaves and the magic is lost
They tell me your blue sky''s faded to grey
They tell me your passion''s gone away
And I don''t need no carrying on
Stand in the line just ahead of the law
You''re faking a smile with the coffee you go
You tell me your life''s been way off line
You''re falling to pieces everytime
And I don''t need no carrying on

Daniel Powter, lại một cái tên rất lạ. Hình như ta cứ là đứa thích ăn sẵn, bật tivi lên, có gì xem nấy, chẳng bao giờ giở ra xem chương trình hôm nay có gì. Bật qua bật lại và bỏ đó cho nhạc cứ chơi, người cứ hát. Thế rồi một hôm, buồn vắng, bật tivi và hút theo cái clip rất lạ, rất mới này. Bad Day - Daniel Powter. Giọng hát hơi cao. Piano gợi nhớ đến John Lengend, cũng chơi piano và hát. Ordinary People nhưng clip là một màu trắng và đen.

Điều thú vị không bắt đầu từ những phút đầu. Chàng và nàng, hai con người, hai thế giới, hai cuộc sống riêng rẽ mà rất cận kề. Nhưng nhịp sống và những bươn chải phải chăng đã khiến họ không còn thấy yêu đời. Những giờ làm việc dài dặc, những dự án phải làm, phải suy nghĩ. Những giấc ngủ không đầy để sáng ra phải vất vả tắt đồng hồ báo thức và chuẩn bị đến công sở. Tưởng chừng như hai đường song song với những nét khá tương ứng nhau...
Nhưng hình như nghệ thuật và óc hài hước đã mang họ lại bên nhau khi một ngày, Nàng bắt đầu nghịch ngợm, vẽ một đám mây và trời mưa trên một graphic quảng cáo trong ga tàu điện ngầm. Ngẫu nhiên ở phía dưới là một cô gái xinh đẹp đang cầm sản phẩm quảng cáo. Và ngẫu nhiên hơn khi chàng đi qua và tiếp nối bức vẽ dang dở, thương cho cô gái sẽ bị ướt mưa hay cả hai cố tình trêu chọc những ý tưởng của nhau. Một chiếc ô màu đỏ. Cứ tưởng tượng cầm ô đỏ đi trong trời mưa trắng xoá, cũng đủ thấy một điểm ấm nóng và rực rỡ giữa những u ám trên kia...

Và cứ thế, họ tiếp nối những đường nét của nhau để rồi kết thúc là một câu hỏi được vẽ tròn thành một trái tim...



Cause you had a bad day
You''re taking one down
You sing a sad song just to turn it around
You say you don''t know
You tell me don''t lie
You work at a smile and you go for a ride
You had a bad day
You see what you like
And how does it feel one more time
You had a bad day

Những câu nói..."shock"

• Nếu ở gần một người mà bạn thấy thời gian trôi thật nhanh còn khi xa người đó bạn lại thấy thời gian trôi qua thật chậm thì bạn nên đem đồng hồ đi sửa.

• Yêu nhau không phải là nhìn nhau mà là cùng nhau nhìn về... cái xe dựng ở gốc cây kẻo nó chôm chỉa mất.

• 1 cô gái đứng trước tôi mà cúi mặt xuống có nghĩa là cô ấy đang thẹn thùng vì thích tôi, còn nếu tôi mà nhìn xuống trước mặt 1 cô gái thì đơn giản là tôi thích...cặp đùi của cô ấy.

• Khi bạn gặp chó dại hay rắn độc thì bạn hãy đứng yên để cho nó cắn ,Vì đằng nào chạy thì nó cũng.... cắn

• Có những điều mà 1 người không biết, 2 người không biết, 3 người , 4 người... cũng không biết thì đơn giản là họ có biết cái quái gì đâu .

• Khi có con mèo đen đi qua trước mặt bạn thì điều đó có nghĩa là nó đang đi đâu đó.

• Nếu bạn thấy không ai quan tâm tới mình thì bạn hãy thử vào nhà hàng và quên trả tiền đi. Sẽ có người quan tâm tới bạn ngay!

Một người phụ nữ toàn diện : sáng diện , trưa diện , chiều diện , tối diện.

Hôn nhân luôn tặng bạn một đặc ân : chỉ có ai có nó mới có thể ly dị được.

Trăm năm bia đá cũng mòn , bia chai cũng bể , chỉ còn bia ... ôm.

Thiếu nữ là chữ viết tắt của thiếu ... nữ tính.

Còn... nói còn.. tát.

• Bầu ơi thương lấy bí cùng , mai sau có lúc... nấu chung một nồi.

• Nhìn thẳng mặt trời mãi không thấy loá.... là hội người mù 100%.

• Bạn có thể là anh hùng nếu bạn tên là Hùng và bạn có 1 đứa em

• Bạn có thể là bác sĩ mà không cần học nếu bạn tên Sĩ và có 1 đứa cháu

• Quân tử nhất ngôn là quân tử dại. Quân tử nhai di nhai lại là quân tử khôn.

• Sao cái thằng ấy dốt thế, mình không biết mới hỏi nó chứ !

• Đừng bao giờ xem Tivi mà quên chưa cắm điện, và nhớ là đang ăn thì không được đánh răng đâu đấy !

• Thà hôn em một lần rồi chịu tát còn hơn cả đời nhìn thằng khác hôn em

• Xăng ..có thể cạn, lốp ...có thể mòn , nhưng số máy, số khung thì không bao giờ thay đổi

• Nhà sạch thì mát. Bát sạch tốn xà bông.

• Con gái đẹp là con gái trong mơ, con gái ngoan là con gái...trong nhà trẻ

• Khi có con mèo đen đi qua trước mặt bạn thì điều đó có nghĩa là nó đang đi đâu đó.

• Được voi đòi.....Hai Bà Trưng

• Một điều nhịn là chín điều nhục.

• Gần mực thì... bia, Gần đèn thì... hút.

• Bọn này đúng là càng lớn càng... nhiều tuổi.

• Trèo cao ngã đau. Trèo thấp ngã cũng đau.

• Ai bảo chăn trâu là khổ, tôi nay chăn nàng còn khổ hơn chăn trâu

• Cái con bé ấy không xinh, không khéo thì cũng chẳng được cái gì..

• Cá không ăn muối cá ươn Con không ăn muối.....thiếu iot rồi con ơi.

• (toà hỏi): thế hắn ta đã giết chết anh như thế nào hử?

• Nước mắt em đang rơi ướt nhoè dòng chữ ....(thư điện tử cho người yêu.)

• Bạn hãy nhớ đừng bao giờ nhìn thẳng vào..... mặt mình mà hãy nhìn qua gương

• Không mày đố thầy dạy ai

• Trông bạn quen quen, Hình như tớ ...chưa gặp bao giờ

• Bạn có biết ai mà bạn ghét nhất và căm thù nhất không, Đó chínhlà.....kẻ thù của bạn

• Đừng hỏi tôi bạn là ai, hãy hỏi mẹ của bạn

• Nếu bạn không mua được cái gì bằng tiền, bạn hãy tin rằng nó sẽ mua được bằng...nhiều tiền hơn

• Chúng ta đang có tất cả nếu chúng ta đang có 1 vật có tên là "Tất cả"

• Thà ngu vì thiếu i ốt còn hơn là thiếu i ốt mà vẫn ngu (hic ,nó nói cái gì thế)

• Muốn thắng trong điền kinh thì tốt nhất là vừa chạy vừa ....rải đinh

• Bom nguyên tử là phát minh để ....kết thúc các phát minh khác

• Nếu bạn mặc quần áo ra đường mà bị chê xấu thì tốt nhất bạn không nên mặc quần áo nữa

• Con ơi , 2 giờ sáng rồi đấy, dạy rửa mặt rồi uống thuốc ngủ đi con

• Trông mày khôn lắm cơ thằng ngu ạ

• Trúc xinh trúc mọc đầu đình em xinh em hút thuốc lào cũng xinh

76 lời yêu của 76 nước trên thế giới


76 ngôn ngữ cho bạn lựa chọn khi nói lời yêu có ít không?

1. Tiếng ANh : _______________________ I love you

2.Tiếng Pháp : _______________________ Je t' aime

3.Tiếng Ả Rập ( phổ thông): ______________ Ohiboke

4.Tiếng Afghanistan : ________________ Ma dosta derm
5.Người Nam Phi : ____________________ Ek het jou liefe

6. Tiếng Anbapni : ____________________ te dua

7. Tiếng Đức : _____________________ Ich liebe dich

8. Người Algeri : _____________________ Kanbghik

9. Tiếng Áo : _________________________ I mog di / I hab di gean

10. Tiếng vùng Alsace : __________________ Ich hoan dich gear

11. Người Ethopia : _____________________ Afekrishalehou

12. Ngôn ngữ Ấn Âu xứ Arme'nien : ________ Yes kez si ' rumem

13. Tiếng Ấn Độ : ______________________ Moi to mak bhal pau

14.Tiếng Ayamara : _____________________ Munsmawa

15. Tiếng Bari ( ng` Soudan ) : ____________ Nan nyanyar do

16. Tiếng Zambia : ______________________ Nalikutemwa

17. Tiếng Berbere ( ng` Algerie ) :__________ Lakh tirikh

18. Tiếng Bolivia : _______________________ Quanta munani

19. Tiếng Bosnia : _______________________ Volim te

20. Tiếng Cameroon : ____________________ Ma nye wa

21. Tiếng Brazil : ________________________Eu te amo

22. Tiếng Bungari : _____________________ As te obicham

23. Tiếng Campuchia : ___________________ Bon sro lanh oon

24. Ng` Canada nói tiếng Pháp : ___________ Sh' teme / J' t' aime

25. Tiếng Quảng Châu : _________________ Ngo oi ney

26. Tiếng Phillipin : ______________________ Gihigugmz ko ikaw

27. Tiếng Tây Ba Nha (Castillan): ___________ Te quiero

28. Tiếng Esperants : ____________________Mi amas vin

29. Tiếng Trung Quốc phổ thông : _________ Wo ai ni

30.Tiếng Hàn Quốc : ____________________ Dangsinul saranghee yo

31. Tiếng ng` đảo Corse : _________________ ti tengu cara

32. Tiếng Hungari : ______________________ Szeretlek te' ged

33. Tiếng Ibaloi ( Philippin ) : _______________ Pip- piyan taha

34. Tiếng Indonesia : _____________________ Saya kasih saudari

35. Tiếng Ailen : _________________________ Tai i' ngra leat

36. Tiếng Imazighan : _____________________ halagh kem

37. Tiếng Lào : __________________________ Khoi huk chau

38. Tiếng Lari ( Congo ) : __________________ Ni kou zololo

39. Tiếng La Tinh : _______________________ Te amo

40. Tiếng Latvia : _________________________ Es tevi milu

41. Tiếng Li băng : ________________________ Bahibak

42. Tiếng Lingala ( Congo) : _________________ Nalingi yo

43. Tiếng Lisbonne : _______________________ Gramo-te bue' , chavalinha

44. Tiếng Liguria ( Tây Bắc Italia ) :____________ Mi te amu

45. Tiếng Lojban : _________________________ Mi do prami

46. Tiếng Kenia : __________________________ Aheri

47. Vùng Luxembour : ______________________ Ech hun dech gur

48. Vùng Macedonia : _______________________ Te sakam

49. Vùng Madrid : __________________________ Me molas , tronca

50. Vùng Madagasca : _______________________Tiako iano

51. Tiếng Hi Lạp : _____________________ S' ayapo

52. Tiếng của dân Hawaii : ______________ Aloha wau ia 'oe

53. Tiếng Do Thái cổ : _________________ Ani chev otach ( homme vers femme )

54. Tiếng Hindi : ______________________ Mae tumko pyar kia

55. Tiếng Hmong ( dân tộc Lào ) :________ Kuv hlub kov

56. Tiếng Nepal : _____________________ Ma timi sita prem garchhu

57. Tiếng Na Uy : _____________________ Jeg elskar deg

58. Tiếng Maroc : _____________________ Kanbhik

59. Tiếng Creon ( ngôn ngữ pha tạp ) :____ Mi aime jou

60. Tiếng Malai : ______________________ Saya untamu

61. Tiếng Malai/ Indonesia : _____________ Aku sayang kau

62. Tiếng Malayalam : __________________ Ngan nine snachikkunnu

63. Tiếng Croatia : ____________________ Ja te volim

64. Tiếng Đan Mạch : __________________ Jeg elsker dig

65. Tiếng Italia : ______________________ Ti amo

66. Tiếng Nhật : ______________________ Ki mi o ai shiteru

67. Ng` Eskimo : ______________________ Ounakrodiwakit

68. Tiếng Equador : ____________________ Canda munani

69. Tiếng Mông Cổ : ____________________ Be Chamad Hairtai

70. Ng` Brazil nói tiếng Bồ Đào Nha : ______ Eu te amo

71,Tiếng VN________Anh yêu em hoặc em yêu anh

72,Tiếng Séc________Miluje tě

73, tiếng Nga________Я люблю тебя

74,Tiếng Hà Lan_______Ik hou van jou

75,Tiếng Ukraina_______як тебе кохаю

76,Tiếng Thổ Nhĩ Kì_____seni seviorim

Chùm ảnh : Kì thú Nam Cực

Nam Cực là nơi lạnh nhất trên Trái đất. Mùa đông ảm đạm ở Nam Cực kéo dài từ tháng 6-9. Sau đó vào khoảng 22-9, những tia nắng hồng ấm áp đầu tiên của mùa xuân sẽ xuất hiện.

Mùa hè bắt đầu từ tháng 12 đến hết tháng 3, và chỉ có mùa hè ta mới có thể cảm nhận được hết vẻ đẹp kỳ lạ của bầu trời Nam Cực, của những lớp băng trắng xoá dưới mặt đất khi được ánh sáng mặt trời phản chiếu. Và sau thời gian đẹp nhất trong năm này, bóng tối sẽ bao trùm lên Nam Cực.

Dưới đây là chùm ảnh kỳ thú về Nam Cực được các nhà khoa học chụp trong các đợt thám hiểm nhiều năm trước đây:


Một hang băng gần trạm Palmer, đảo Anvers - Nam Cực
(Ảnh: Zee Evans, chụp ngày 24-7-2000)


Núi băng trôi khổng lồ B-15A được tìm thấy ở rìa phía bắc Nam Cực
(Ảnh: Josh Landis, chụp tháng 1-2001)


Một núi băng trôi ở bán đảo Nam Cực
(Ảnh: Jeffrey Kietzmann, chụp tháng 9-2002)


Một đàn chim cánh cụt trên một núi băng đồ sộ ở bán đảo Nam Cực
(Ảnh Kurtis Burmeister, chụp ngày 28-11-2003)


Những đám mây lóng lánh như xà cừ, một hình ảnh rất hiếm gặp được chụp tại đảo Ross - Nam Cực ngày 28-8-2004 (Ảnh: Zenobia Evans)


Một con cá heo đang bơi giữa những tảng băng trôi ở biển Ross
(Ảnh: Donald LeRoi, chụp vào tháng 1-2005)


Đàn chim cánh cụt đang lao lên mặt băng sau khi tắm mình trong dòng nước lạnh ở Nam Cực (Ảnh: Patrick Rowe, chụp ngày 31-12-2005)


Một tàu phá băng của Nga đang xuyên qua biển băng gần bờ biển Oates, Nam Cực (Ảnh: Mike Usher, chụp ngày 29-1-2005)


Dưới khối băng hình vòm ở đảo Anvers, Nam Cực, con người bỗng trở nên nhỏ bé (Ảnh: Glenn Grant, chụp ngày 30-7-2006)


Một con chim cánh cụt hoàng đế đang thay lông
(Ảnh: Carlie Reum, chụp ngày 2-1-2007)


Những chùm ánh sáng rực rỡ đầu tiên của buổi bình minh tại trạm McMurdo, đảo Ross, Nam Cực (Ảnh: Chad Carpenter, chụp ngày 13-7-2007)


Ngắm hoàng hôn Nam Cực (Ảnh: Calee Allen, chụp ngày 6-4-2008)


Hình ảnh Nam cực quang đẹp lạ kỳ được chụp tại trạm Amundsen-Scott vào ngày 16-7-2008 - (Ảnh: Keith Vanderlinde)

Dễ & Khó

Có những điều là khó và dễ với từng cá nhân, từng con người. Mỗi cá nhân đều có những định nghĩa khó và dễ khác nhau, còn với mình thì:

Dễ là khi cho, khó là khi nhận

Dễ là khi cho người khác niềm tin, khó là cho bản thân niềm tin

Dễ là khi iu quý một người, khó là khi ghét thực sự một người

Dễ là làm cho người khác vui, khó là làm cho chính bản thân mình vui

Dễ là khi luôn đánh mất bản thân mình vì người khác, khó là khi biết ích kỉ cho cái tôi của mình

Dễ là khi luôn thấy mặt tốt của người khác, khó là khi nhận xét toàn diện được về một con người và nhìn ra được cái bản ngã của họ

Dễ là khi tin tưởng một người khác, khó là khi làm cho người khác cũng tin tưởng nơi mình

Dễ là khi nhìn con người chỉ thấy điều tốt đẹp, khó là khi chấp nhận được những cái xấu của họ, khó là khi thấy rằng họ cũng chỉ là một con người bình thường

Dễ là khi yêu thương và quan tâm người xung quanh, khó là làm cho họ chấp nhận được tình cảm và sự quan tâm của mình mà không ngại ngùng

Dễ là khi hiểu được người khác muốn và cần gì, khó là khi làm theo ước muốn của họ

Dễ là khi dành một phần trong trái tim của mình cho một người, khó là khi dành được một vị trí trong trái tim của người đó

Dễ là khi nói ghét một ai đó, khó là khi có thể ghét như chính bản thân mình suy nghĩ

Dễ là khi nói tha thứ cho một người, khó là bản thân có thể hoàn toàn tha thứ và trong lòng không còn rất ấm ức

Dễ là khi quan tâm một người khác, khó là khi chấm dứt quan tâm người đó

Dễ là khi sống với những nguyên tắc do mình đặt ra, khó là khi phá bỏ nguyên tắc của mình vì những người mà mình yêu quý

Dễ là khi làm cho người khác tha thứ cho mình, khó là mình không thể tự tha thứ cho bản thân mình

Dễ là khi tự mình làm tổn thương mình, khó là dám làm tổn thương người khác

Dễ là khi chịu đựng nỗi đau một mình, khó là khi có thể làm cho người khác biết được là mình đang đau như thế nào

Dễ là khi sống với một cái vỏ bao bọc, khó là khi sống thành thật với bản thân mình

Dễ là khi bấm nút "save" một ai đó vào trái tim bé nhỏ của mình, khó là khi bấm nút "delete" người đó để lấy lại bộ nhớ nơi trái tim, "delete" thì đã khó, "empty recycle bin" càng khó bội phần

Dễ là khi khóc vì người khác, khó là khi khóc cho bản thân mình

Dễ là khi sống vì người khác, khó là khi sống cho riêng mình


Đọc những gì trên đây mình thấy rằng mình là một con người kì lạ (sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa kì cục và lạ lùng), mình cũng là một con người phức tạp và đầy mâu thuẫn nữa chứ. Con người thì hay yêu thích sự đơn giản, không thích những cái không theo quy củ bình thường. Vậy một con người kì lạ như mình liệu có dễ tìm kiếm được những người thật lòng với mình, yêu thương và quý trọng mình chỉ vì mình là mình không nhỉ.

Cà rốt, trứng và cà phê





Một cô gái trẻ nói với mẹ của mình rằng cuộc sống thật khó khăn. Cô không biết sẽ tiếp tục như thế nào. Cô muốn buông xuôi vì đã quá mệt mỏi khi mãi phải đấu tranh.

Mẹ cô gái sau khi nghe con nói bèn đưa cô vào bếp. Bà đổ đầy nước vào ba cái bình và đặt chúng lên trên ngọn lửa. Chẳng mấy chốc ba bình nước sôi.

Trong chiếc bình đầu tiên, bà đặt vào những củ cà rốt, trong chiếc thứ hai bà đặt những quả trứng, và trong chiếc cuối cùng bà đặt những hột cà phê nghiền. Sau đó bà tiếp tục nấu sôi ba chiếc bình, và không nói một lời nào.


Khoảng 20 phút sau, bà tắt lửa. Bà vớt những củ cà rốt ra và đặt chúng vào một cái bát. Bà lấy những quả trứng ra và đặt vào một cái bát khác. Bà lại lấy muôi múc cà phê ra và đặt vào cái bát thứ ba. Quay sang cô con gái, bà hỏi:



- “Nào, con hãy nói cho mẹ biết, con nhìn thấy gì?”.



- “Dạ, cà rốt, trứng và cà phê”. Cô con gái trả lời rồi hỏi: “Mẹ, điều đó có nghĩa là gì?”.

Bà mẹ giải thích rằng mỗi một thứ trong đó đã gặp điều kiện khó khăn như nhau, đó là nước sôi. Mỗi thứ có phản ứng khác nhau. Cà rốt khi chưa bỏ vào nước thì cứng, rắn và dai. Tuy nhiên, sau khi bị bỏ vào nước sôi, nó mềm đi và trở nên yếu ớt.



Quả trứng vốn rất dễ vỡ. Lớp vỏ ngoài mỏng manh của nó đã bảo vệ lớp chất lỏng bên trong nó, nhưng sau khi được đặt vào trong nước sôi, phần bên trong quả trứng cứng lại.



Những hột cà phê nghiền thì khác. Sau khi bị bỏ vào nước sôi, chúng đã biến đổi nước.



“Con là gì?” - bà mẹ hỏi cô con gái. “Khi một hoàn cảnh bất lợi gõ cửa nhà con, con sẽ phản ứng thế nào? Con là củ cà rốt, quả trứng hay hột cà phê?”.



Người mẹ giải thích tỉ mỉ cho cô con gái: “Con là củ cà rốt, dường như rất mạnh mẽ, nhưng khi bị đau và gặp hoàn cảnh bất lợi, con yếu mềm và mất đi sức mạnh?



Hay con là quả trứng bắt đầu với một trái tim mềm yếu nhưng qua khó khăn lại trở nên cứng rắn? Một số người dễ bị lung lay tinh thần, nhưng sau một cái chết, sự chia ly, những khó khăn về tài chính, họ trở nên cứng nhắc, mặc dù cái vỏ bên ngoài vẫn thế.

Hoặc có thể con giống cà phê. Cà phê thực sự làm thay đổi nước nóng, chính là thay đổi hoàn cảnh mang lại nỗi đau.


Khi nước bị nóng, cà phê tỏa ra hương vị của nó. Nếu con giống như cà phê, con sẽ sống tốt đẹp hơn và có thể thay đổi tình thế xung quanh con, khi mọi thứ đang trở nên tồi tệ nhất.


Trước những ngày tháng đen tối nhất và trước những thử thách cam go nhất, con sẽ nâng bản thân mình lên một tầm cao mới. Sau này khi con gặp hoàn cảnh bất lợi, hãy nhớ tự hỏi mình: “Tôi sẽ là một củ cà rốt, một quả trứng hay là cà phê?”.



Cầu mong bạn có đủ niềm vui để làm cho cuộc sống của mình thật ngọt ngào, có đủ thử thách để khiến bạn mạnh mẽ, có đủ đau thương để sống có tình người và có đủ hy vọng để hạnh phúc.


Người hạnh phúc nhất không nhất thiết phải có tất cả mọi thứ tốt đẹp nhất; họ chỉ hoàn thành hầu hết tất cả những gì xuất hiện trên con đường đời của họ.

Tương lai tươi sáng nhất sẽ luôn dựa trên một quá khứ bị lãng quên. Bạn không thể tiếp bước trong cuộc sống nếu như chưa vượt qua những thất bại và nỗi đau trong quá khứ.

Khi bạn được sinh ra, bạn khóc và mọi người quanh bạn mỉm cười. Hãy sống cuộc sống của bạn để đến ngày cuối cuộc đời, bạn là người mỉm cười còn mọi người quanh bạn khóc.


Theo TruthBook

David Copperfield - Grandpa Aces

David với 4 con át,màn biểu diễn khá đặc sắc với nhạc nền rất hay

David Copperfield phải là người không :))?

David Copperfield Origami Illusion

David Copperfield toa tàu đã đi đâu ?

Tổng hợp các màn biểu diễn khác David Copperfield

Tổng hợp các màn biểu diễn khác của David




David Copperfield làm biến mất ô tô - tin đc ko?

David Copperfield làm biến mất máy bay ^^

David Copperfield and Spirits

David và những hồn ma....

Blog Radio 76: Có những góc tim âm thầm vỡ...

Thoát ra đi thôi, cả ba mệt mỏi quá rồi.








Hạnh phúc! Nhưng khi chạm mặt Duy với nụ cười gượng gạo, tôi chợt nhận ra cái giá mình phải trả. Tôi nguyện làm thảm cỏ xanh bình lặng, nhưng liệu Hiên có là đám mây trắng lang thang, chỉ một chiều dạo chơi ghé chân ở đó.
Gió lạnh.
http://i217.photobucket.com/albums/cc188/black-womann/150x200/romantik/Broken_Heart_by_starry_eyedkid.jpg

Mùa đông ném xuống mặt đường những ánh nhìn sẫm tối. Vài vũng nước còn đọng lại sau cơn mưa ban chiều giờ loang ra thành những vệt dài, lặng lẽ phản chiếu ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn đường yếu ớt. Hiên rảo bước trên vỉa hè rụng đầy xác hoa. Hương hoa sữa khắc khoải ùa tới, pha chút lành lạnh của ngọn gió đầu mùa. Thọc sâu bàn tay vào túi áo lông ấm áp, Hiên hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra. Trong ánh sáng vàng, cô thấy rõ hơi thở của mình tan ra thành từng làn khói mỏng. Mùa đông đến thật buồn. Cái lạnh chạm vào chiếc giỏ kí ức không nắp đậy, chỉ một cơn gió thổi qua lại bật tung lên xao xác, như những mảnh vỡ thuỷ tinh cứa vào tim Hiên mãi không thôi…

Đã đến lối rẽ vào nhà, Hiên bỗng đứng sững lại khi trông thấy một hình dáng quen thuộc đứng ngay trước bậc thềm nhà mình.

Duy – tim Hiên khẽ thốt lên. Sao Duy lại tới đây, khi gió mùa bắt đầu thổi và hương hoa sữa vẫn nồng nàn trên từng con phố!

Duy nhận ra Hiên, đôi mắt thoáng chút ngỡ ngàng nhưng vẫn sáng lên lấp lánh. Hiên tránh ánh mắt Duy. Bối rối, cô nói khẽ.

- Để Hiên mở cửa.

Lục trong túi xách lấy chìa khoá, Hiên luống cuống cắm vào ổ, nhưng đôi bàn tay cứng đờ vì lạnh không làm theo ý cô. Chùm chìa khoá rơi xuống, tiếng rơi buốt lạnh và khô khốc. Gần như một lúc, Hiên và Duy cùng cúi nhặt, vô tình, họ chạm vào nhau. Hiên giật mình lùi lại. Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi thôi, bàn tay bé nhỏ của Hiên nằm gọn trong tay Duy mạnh mẽ và ấm áp.
Thời gian như ngừng lặng. Chỉ có tiếng gió hun hút theo những con phố dài. Xung quanh hai người, trời đêm buông tấm màn uể oải và tối sẫm. Đêm chở che và đêm đồng loã. Chuỗi vòng kí ức Hiên miệt mài xâu lại từng đêm giờ đứt tung, tức tưởi lăn tràn trong đêm lạnh. Ánh mắt Duy ở rất gần, rất gần… Cái nhìn thăm thẳm như lòng đại dương sẫm tối, tha thiết xiết bao. Bờ môi mềm mại với những nếp xếp mờ ảo, hơi thở toả vào mặt Hiên nóng bỏng, thoảng hương cà phê đăng đắng. Hiên chới với, như sắp ngã vào khoảng không gian ấm áp ấy. Nhưng trong tâm trí cô, bỗng vụt hiện lên hình ảnh của Minh như ánh chớp rạch ngang bầu trời đê. Hiên bừng tỉnh, đẩy Duy ra, đôi mắt nâu mở to thảng thốt. Không gian xung quanh bỗng đặc quánh lại đến nghẹt thở, chỉ còn hai người đang chết lặng. Bóng tối và lạnh lẽo tham lam xộc vào, ngăn giữa họ một khoảng trống vô hình. Hiên đứng bất động, mái tóc dài xoã xuống che một nửa khuôn mặt đang tái đi nhợt nhạt. Không ai nói với ai một lời. Duy chầm chậm tra chìa khoá vào ổ, xoay chìa, cánh cửa mở ra lặng lẽ. Không nhìn vào Hiên, Duy khẽ nói:

- Duy xin lỗi!

Hiên cắn chặt đôi môi, nhìn bóng Duy đổ dài trên tường mờ dần rồi khuất hẳn. Cô bước vào nhà, với tay tìm lên công tắc điện, lại thôi. Con mèo nhỏ của Hiên đang cuộn tròn trên nệm nhảy xuống cuốn lấy chân cô chủ. Hiên cúi xuống ôm nó vào lòng, vuốt ve bộ lông màu tro mềm mượt. Bất giác, nước mắt cô trào ra nóng bỏng hàng mi.

Ngoài kia, gió vẫn xao xác thổi…

* Duy

Tôi về đến nhà khi đêm đã khuya, vầng trăng gầy guộc ngái ngủ gối đầu lên dải mây xám nhạt, và sương rơi lãng đãng trên vai áo. Hai má tê cứng lại vì lạnh, mười đầu ngón tay ửng đỏ. Nhưng có thấm vào đâu, trong lòng tôi, một góc tim âm thầm vỡ. Cảm giác khi chạm vào ánh mắt Hiên khiến tôi tê dại. Một ánh mắt sửng sốt, hoang mang và ngờ vực, trong khoảnh khắc khiến tôi cay đắng nhận ra vị trí của mình. Cô gái tôi yêu thương tuột khỏi tay tôi xa quá, vô tâm để lại tôi với nỗi nhớ quắt quay và vụng dại.
Một năm trôi qua, Hiên trong tim tôi vẫn là cô gái của ngày xưa, với khoé miệng ngọt ngào và đôi mắt nâu sóng sánh như ướp rượu. Cô gái lãng mạn, thích nghe nhạc Trịnh vào những ngày mưa. Cô gái kì lạ - lúc sôi nổi nhiệt tình như lửa, lúc lặng lẽ như sợi khói mong manh. Ngày xưa, Hiên thường nghiêng đầu cười mỗi khi nghe tôi hát. Ngày xưa, Hiên yêu hương hoa sữa, ngày xưa… Tôi khao khát được bên Hiên biết bao. Ý nghĩ một kẻ thứ ba cướp mất cô khiến tôi tham lam và vội vã. Nhưng sự vội vã của tôi khiến Hiên sợ hãi. Cô tìm đến Minh như tìm chốn che chở yên bình. Người yêu thương rời xa như một giấc mơ. Tôi thành kẻ trắng tay với trái tim vỡ dần. Lý trí chấp nhận nhưng sao con tim không chịu đầu hàng. Hiên không biết rằng có những buổi đêm, tôi lén chờ trước cửa nhà cô như một gã điên. Để rồi hôm nay, nỗi nhớ cháy bùng lên thành khao khát, khao khát được gặp, được nghe giọng nói của cô dù chỉ trong giây lát.

* Minh

Thẫn thờ gác máy, khi gọi cho Hiên, tôi cảm nhận trong giọng nói của cô có gì bất ổn. Một chút hoảng loạn, một chút lo lắng mơ hồ tôi không thể gọi thành tên – giá như giờ này tôi được ở bên Hiên, ôm trọn gương mặt thân yêu đó vào lòng, vuốt khẽ những sợi tóc lấp lánh vương trên đôi má mềm mượt như nhung. Đêm đã khuya quá, cánh cửa mở toang mang theo cơn gió ùa vào lạnh buốt và cả hương hoa sữa đêm nồng nàn như mê hoặc. Lần đầu tôi gặp Hiên cũng là mùa hoa sữa trổ bông. Mùi hương ấy gợi lại cho tôi một kí ức, tôi muốn xoá đi trong trí nhớ của mình. Hiên hồn nhiên và thanh khiết như một tia nắng trong. Sự thánh thiện giản dị của tâm hồn cô khiến tôi say mê ngay từ giây phút đầu tiên, và dường như Duy cũng vậy. Giữa chúng tôi xảy ra một cuộc chiến âm thầm nhưng khốc liệt. Cùng thương yêu một cô gái, tình bạn thân thiết gắn bó tôi và Duy từ hồi còn bé xíu bị thứ tình cảm mới mẻ này xen vào giữa. Duy mạnh mẽ và không ngần ngại thể hiện tình cảm của mình dành cho Hiên, còn tôi chỉ lặng lẽ ở bên cô. Nhưng thật không ngờ, khi tôi là người có được tình yêu.

Hạnh phúc! Nhưng khi chạm mặt Duy với nụ cười gượng gạo, tôi chợt nhận ra cái giá mình phải trả. Tôi nguyện làm thảm cỏ xanh bình lặng, nhưng liệu Hiên có là đám mây trắng lang thang, chỉ một chiều dạo chơi ghé chân ở đó.


* Hiên

Đêm qua nhanh như một giấc mơ. Hiên giật mình bật dậy khi tia nắng đầu tiên rọi qua khe cửa. Con mèo nhỏ đang cuộn tròn bên cạnh Hiên bị đánh thức, kêu meo meo giận dỗi. Chợt nhớ hôm nay là ngày nghỉ, cô buông mình xuống nệm, rúc sâu vào tấm chăn ấm áp. Cả tuần mới có một ngày, cho phép mình lười biếng một chút chứ. Có lẽ sáng nay Minh không đến. Anh biết tối qua Hiên thức khuya nên muốn để cô được nghỉ ngơi. Minh là thế, chu đáo và sâu sắc. Nhưng sao đôi khi Hiên thấy tình yêu như đang chơi vơi giữa hai bờ thực ảo. Tình yêu có lẽ như tách cà phê, người ta chỉ muốn nếm khi nó đang còn nóng. Nhưng giữ cho nó không nguội đi thì thật không phải dễ dàng.

Khép chặt hàng mi, sự đụng chạm với Duy tối qua vẫn làm Hiên run rẩy. Những tiếc nuối vu vơ như cơn gió lạnh dội về. Cô không giấu được mình Duy từng khiến trái tim cô lỗi nhịp. Nhưng Hiên sợ cuồng nhiệt nhưng cũng chông chênh ấy, sợ tất cả chỉ là ảo giác mong manh sương khói, cuối cùng cô chọn cho mình một bến đỗ bình yên hơn. Duy là con sóng biển chẳng bao giờ biết được nông sâu, còn Minh là thảm cỏ xanh bình an phẳng lặng. Thảm cỏ xanh dịu dàng luôn lặng lẽ chờ đợi từng bước chân cô. Hiên đã từng bằng lòng với điều đó. Nhưng qua đi rồi những say mê thuở ban đầu, cô hoang mang nhận ra trái tim mình chẳng hề rung lên mỗi khi ở bên Minh. Sự yên ổn dường như chẳng thể đồng nghĩa với tình yêu.

Cứ ngỡ lòng đã quên, nhưng chỉ tối qua thôi, khi Duy đột ngột xuất hiện trước mặt cô như một vì sao lạc, Hiên bàng hoàng nhận ra trái tim mình vẫn không thôi buốt nhói.

Trời sang chiều. Minh đến cùng một bó violet tím sẫm còn đọng những giọt nước li ti. Hiên cắm bó hoa vào chiếc bình thuỷ tinh trong suốt. Một ngày chủ nhật lại sắp qua. Không biết tự bao giờ, cô đón Minh không còn bởi sự ngóng trông, khao khát, như một thói quen sẵn có. Tình yêu như một tách cà phê đã nguội. Minh không có lỗi. Anh bao dung, ấm áp, và chân thành đến thế…

Minh dặt tờ báo xuống bàn, lặng lẽ ngắm Hiên đang chăm chú cắt tỉa mấy nhánh hoa, câu nói ngập ngừng, khó nhọc trượt qua môi:

- Hôm qua anh gặp Duy!

“ Duy”. Tim Hiên khẽ nhói lên một cái, bàn tay cầm kéo ngừng lại. Cô ngước mắt lên nhìn Minh, nói máy móc, nghe như không phải giọng nói của mình:

- Em hơi bất ngờ, lâu lắm rồi hai người không gặp nhau?

- Ừ! Anh biết. Hôm qua gặp nhau cũng chỉ nói được vài câu. Cậu ấy dạo này bận quá.

* Minh

Hiên im lặng, tôi giấu ánh mắt mình vào trang báo trước mặt. Những dòng chữ rối loạn trước mắt tôi. Hiên không biết tôi vừa nói dối. Không, tôi và Duy chưa hề gặp nhau. Tôi chỉ vô tình trông thấy Duy tối qua, đứng trước cửa nhà Hiên trong đêm lạnh. Tôi vội vã quay lưng đi. Để giờ đây tôi thấy mình như một kẻ tồi tệ, khi giả bộ vô tình nói ra điều đó để thử lòng Hiên. Tận trong sâu thẳm tôi biết Duy còn yêu Hiên tha thiết. Hiên đang ở bên tôi, nhưng sự hiện hữu của cô mong manh như giọt sương sẵn sàng tan biến khi mặt trời lên. Hiên đến bên tôi liệu có phải là vì tình yêu, hay là vì tôi đã cho cô một bến đỗ khi cô đang cần một bờ vai để dựa?


* Hiên

Ngày đã tàn. Hiên ngồi lặng bên cửa sổ, chiếc áo khoác hờ hững tụt xuống quá nửa bờ vai. Ngoài trời, mưa rơi khe khẽ và rả rích mãi không thôi. Đất trời hùa vào với nhau chơi một bản đàn cũ kĩ và buồn thảm. Hiên nhìn đăm đăm vào khoảng trống tối đen trước mặt, như chờ đợi một cánh cửa thần kì mở ra. Cô không ngốc, để không nhận ra sự dò hỏi trong ánh mắt Minh nhìn cô. Nhưng chính cái nhìn đó khiến Hiên nhận ra rằng, bấy lâu nay cô để mình bị ràng buộc bởi hai sợi dây vô hình nhưng dai dẳng. Với Minh, là trách nhiệm, với Duy, là cảm giác tiếc nuối thứ mà mình không có được, cô loay hoay giữa những thứ đó, bắt trái tim mình thoả hiệp để rồi càng lúc càng không hiểu nổi mình. Thoát ra đi thôi, cả ba mệt mỏi quá rồi. Cầm chiếc di động trên tay, Hiên lưõng lự vài giây rồi quả quyết bấm số - giám đốc công ty - người từng đề nghị cô nhận công tác tại một văn phòng đại diện phía nam.

Máy bay cất cánh. Nhìn qua ô cửa kính dày, Hà Nội của tôi nhỏ xíu và mờ ảo như một cái chấm. Minh và Duy đang ở đâu giữa lòng chấm này, không biết tôi đang lặng lẽ nhìn họ, từ trên những đám mây bồng bềnh trắng xốp và những cơn gió lạnh. Nước mắt rơi xuống trên tay lúc nào không biết, tôi để lại nơi đây một nửa những ước mơ lãng du và ngốc nghếch của mình.

Mùa hoa sữa sắp tàn, những sợi hương mỏng manh còn sót lại thả mình theo gió như đi tìm một chốn dừng chân.

Tôi thì thầm: Chờ nhé, một ngày hoa sữa lại thơm hương…

My photos












(các bạn đang nghe bài hát Forever)


I stand alone in the darkness
the winter of my life came so fast
memories go back to childhood
to days I still recall

Oh how happy I was then
there was no sorrow there was no pain
walking through the green fields
sunshine in my eyes

Chorus:

I'm still there everywhere
I'm the dust in the wind
I'm the star in the northern sky
I never stayed anywhere
I'm the wind in the trees
would you wait for me forever ?

Hòn sỏi và lời nói !



Thả một hòn sỏi vào trong nước: một tiếng bắn toé lên, rồi chìm nghỉm.
Nhưng để lại vô số gợn sóng lăn tăn xoay tròn.
Lan toả từ trọng tâm, tràn ra biển cả.

Thả một hòn sỏi vào trong nước: trong phút chốc bạn lãng quên.
Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn, hoà vào con sóng lớn.
Bạn đã xáo động một đại dương hùng vĩ chỉ bằng một hòn sỏi mà thôi
***


Thả một lời nói không tốt, không cẩn trọng: trong phút chốc bay đi.

Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn xoay tròn, lan toả…

Và không có cách nào lấy lại một khi bạn đã nói ra.

***

Thả một lời nói không tốt: trong phút chốc bạn lãng quên.

Nhưng có những gợn sóng nhỏ xoay tròn mãi...

Có thể bạn đã làm ứa một dòng nước mắt trên con tim buồn.

Bạn đã xáo động một cuộc đời hạnh phúc chỉ vì những lời nói kia.

***

Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: chỉ trong giây lát chúng bay đi.

Nhưng để lại vô vàn gợn sóng lăn tăn, xoay tròn mãi.

Mang hy vọng, niềm vui, an ủi trong mỗi con sóng xô bờ.

Bạn sẽ không ngờ được sức mạnh của một lời nói tốt bạn cho đi.

***

Thả một lời nói vui vẻ và tốt bụng: trong giây lát bạn lãng quên;

Nhưng niềm vui dâng tràn, và những gợn sóng reo vui xoay tròn mãi

Bạn đã làm cho con sóng được vỗ về trong điệu nhạc êm ái

Có thể nghe thấy trên hàng hải lý từ việc thả một lời nói tốt mà thôi.

[ Music ] - Lá thư cuối - Phúc Bồ



http://img.yobanbe.zing.vn/file_uploads/blog/bigs/2008/06/10/blog_yobanbe12131082981402.gif

LÁ THƯ CUỐI
SINGER:PHÚC BỒ
PIANO:PHÚC BỒ
MIXER:PHÚC BỒ

trong màn đêm hắt hiu
tiếng gió xe lạnh quạn đau trái tim
môt mình anh ngồi đây viết lên lời cuối cho em
mơ tình yêu sẽ như mùa xuân
được bay như cánh chim trời
vì sao em lại quên bỏ đi xóa tan ân tình
ngày nào bên nhau anh nói
rằng em giống như 1 vì sao
sẽ luôn bên canh và anh
sẽ yêu
ví sao đó ngày qua vẫn luôn chiếu sáng tim anh


xa thật rồi tình đã chết thật rồi
vì sao lòng tôi giờ đây vẫn mong chiều mưa sẽ có em
người con gái bạc tình
thì níu kéo làm j`
vì sao của tôi ngày xưa đã tắt
trong một trái tim..............

[ Music ] - Câu chuyện của tôi - Phúc Bồ (cực vui )



Chiều nay tôi lang thang cô đơn nơi xa xôi ố ô
Chiều nay tôi thẫn thơ lơ ngơ lượn phố vui ồ ô
Ngoài đường đông vui quá vài em đẹp thướt tha gió bay
Cùng hòa theo mây nắng chứa chan nhẹ nhàng
ố ô
Thật thoải mái chỉ có tôi
Thật sướng vui chỉ có tôi
Thật hồn nhiên là cô tiên
Hòa ca muôn nơi cùng lẩm bẩm vài câu ca vui
Thật vui á
Nào cùng lượn ra phố đông vui ô ô a à!!
Tay trong tay ga cùng phóng ra à a
Thoáng thấp thoáng trong nắng
Hai cô em quần ngắn đến mông à
Chắc là mát lắm
Quây tấm thân bằng áo hai dây à
Đi con LX à
Thật là quá thơm, a thích thú
Em là ma hay là hoa hay là thiên nga
Nhìn em từ xa lòng anh tư nhiên
Muốn kêu tên em một câu mà thôi một câu mà thôi là Hằng Nga, Hằng Nga
Ước gì mình có đủ nghị lực để mà phóng lên máu lên sướng lên
.... để mà làm quen với em ố ô quá xinh nhất nhà
Laị còn di xe ga à
Có khi nhà lại có cả núi đô la
Đô la đô la đô la đồ la đố la đô la đô la đồ la đồ la
Chậm lại thôi anh thích được muốn ngắm xem em thế nào
Xem có xinh không để còn tính sao
Thích muốn đươc nhìn
Để còn có hướng chuẩn bị
Vì giờ lại phải biết xem em có xinh nữa không
Xem xinh thế nào
Hay là như hay là như con cào cào
Mắt môi không liên quan tẹo nào
Yêu rồi lại đành ngồi ước ao
Ao ao ao ao ao ao oao ao ao oao

Đèn đỏ rồi phanh thắng anh đã vượt lên
Nhìn sang nhìn sang...nhìn sang.. HỎNG !!!

Bao nhiêu ước mơ đã tan thành mây khói

Ồ ồ Vậy từ nay anh sẽ sống một mình thôi
Không thèm yêu ai nữa rồi
Và bao nhiêu ước mơ đã tan thành khói mây
Ngậm ngùi trong mây gió vì chẳng có ai bên đời
Vẫn một mình
Vẫn luôn cô đơn cô đơn và cô đơn

Vẫn như thế
Và cứ mãi cô đơn như thế
Sống thật lạc quan hân hoan
Trong cuộc sống luôn luôn cảm thấy
Những điều
Thật là ngu ngốc
Trong những phút chốc
Thật là miên man
Rồi lại bon chen nhau

Ðêm dần trôi
Tôi lặng câm đối mặt với màn dêm
Nhìn lại tháng ngày nông nổi
Dòng ký ức thời gian cứ trôi rất vội

Tháng năm rong chơi
Cười vui thật ngạo nghễ
Những lời trót luỡi đầu môi
Tôi đã nếm nhiều vô số kể
Còn lại gì sau những cuộc vui

Chỉ là nỗi đơn côi
Tôi ôm chặt vào lòng những điều không có ai có thể hiểu nổi
Có nàng tiên nào vào sâu thăm thẳm tâm tôi
Chỉ cho tôi ánh sáng cuối đường hầm

Chiều nay tôi lang thang cô đơn nơi xa xôi ố ồ
Chiều nay tôi thẫn thơ lơ ngơ lượn phố vui ồ ô
Ngoài đường đông vui quá vài em thật thướt tha gió bay
Cùng hòa theo mây nắng chứa chan nhẹ nhàng
ố ô
Thật thoải mái chỉ có tôi
Thật sướng vui chỉ có tôi
Thật hồn nhiên là cô tiên
Hòa ca muôn nơi cùng lẩm bẩm vài câu ca vui
Thật vui á
Nào cùng lượn ra phố đông vui ô ô a à!!
Tay trong tay ga cùng phóng ra à a

Ô long viện 1.1 [ Tranh truyện hài đặc sắc ]

Tên tiếng Trung: 乌龙院
Tên tiếng Anh: Wuloom Family
Tên tiếng Việt: Ô Long Viện
Tác giả: Au Yao Hsing
Thể loại: Hài
Phát hành tại Việt Nam: NXB Kim Đồng , Còn Tại Đài Loan đây là bộ Comic bán chạy nhất !!
 
TRANG CHỦ -- -- BLOG RADIO -- -- ALBUM ẢNH -- -- NGHE NHẠC -- -- VUI CƯỜI