Labels

Bí Ẩn Sự Nói Dối


Chỉ với ba tấc lưỡi, con người đã bóp méo mọi sự vật, hiện tượng. Chúng ta cũng thỏa hiệp với các dạng giả dối không lời như sử dụng mỹ phẩm, tóc giả, phẫu thuật thẩm mỹ, quần áo và những dạng trang trí khác để cải trang bề ngoài thực của mình.

Hơn một thế kỷ trước, nhà văn Mỹ Mark Twain đã viết: "Người ta giả dối bất cứ khi nào, cả trong lúc ngủ và lúc thức, trong lúc buồn và vui. Nếu bạn giữ được cái lưỡi, thái độ anh ta cũng sẽ chuyển tải những sự giả dối khác". Sự giả dối giống như một thứ kỹ năng, tồn tại trong mọi cá nhân và được chúng ta sử dụng hết sức thoải mái. Không chỉ có trên phim ảnh hay các ấn phẩm văn hóa, sự dối trá hiện diện xung quanh chúng ta theo cách này hay cách khác, và chúng ta tìm thấy ở đó những câu chuyện thú vị.

Đã có một số nghiên cứu ủng hộ quan điểm của Mark Twain, đó là những công trình khoa học vào năm 2004 do nhà tâm lý học Robert S.Feldman ở ĐH Massachusetts thực hiện. Ông đã ghi âm lén các sinh viên khi nói chuyện với người lạ, sau đó phân tích băng và tính toán số lần họ nói dối: Hơn 60% đối tượng có biểu hiện nói dối trong khoảng thời gian mỗi 10 phút. Mức độ dối trá được sắp xếp từ thổi phồng cho đến bịa đặt. Và thật thú vị: Nam giới và nữ giới có tần suất nói dối như nhau, nhưng trong khi phụ nữ có khuynh hướng giả dối để đối tượng yên tâm thì sự giả dối của phái mạnh cốt để tự an ủi mình.

Trong một nghiên cứu khác do chuyên gia David Knox và Caroline Schacht ở Đại học Đông Carolina tiến hành, có đến 92% sinh viên thú nhận đã nói dối với người tình hiện tại hoặc trước đây. Trong khi từ lâu người ta đã biết rằng nam giới thường có xu hướng nói dối về số lượng các cuộc "chinh phạt tình ái" trong quá khứ, thì một nghiên cứu mới đây cho thấy phụ nữ lại thường không trung thực về mức độ trải nghiệm tình dục. Khi được yêu cầu hoàn thành bản tham vấn hành vi và thái độ tình dục bản thân, các đối tượng nghiên cứu là nữ cho biết chỉ có hai "cuộc tình" đi qua trong đời, trong khi kết quả từ máy phát hiện nói dối cho thấy kết quả thực nhiều hơn.

Những đơn cử trên đây chỉ là vài điển hình về sự giả dối mà khoa học ghi nhận. Và ngay cả các nghiên cứu về sự giả dối cũng có kết quả... không thật. Chúng ta cũng thỏa hiệp với các dạng giả dối không lời như sử dụng mỹ phẩm, tóc giả, phẫu thuật thẩm mỹ, quần áo và những dạng trang trí khác để cải trang bề ngoài thực của mình. Chúng ta lợi dụng các hương thơm nhân tạo để đánh lạc hướng dấu vết bản chất mùi thật của cơ thể. Chúng ta khóc với những giọt nước mắt cá sấu, làm giả một số cơ quan và phơi bày đồ dỏm trước bàn dân thiên hạ. Nhưng tất cả điều đó chỉ là một phần nhỏ của tấm thảm giả dối khổng lồ nhằm che đậy, bài trí cho bản chất không trung thực của chúng ta.

Nếu sự thật trần trụi làm cho mọi người cảm thấy khó chịu, chúng ta có thể lấy sự an ủi (con người không phải là loài duy nhất biết khai thác điều này!) để phục vụ hành vi giả dối của mình. Cây cối và nhiều loài động vật có thể liên lạc với nhau bằng thứ âm thanh "ảo", phô bày các nghi thức tiếp cận, màu sắc, hóa chất lan truyền trong không khí và cả những phương thức chưa được biết khác, mà theo các nhà sinh vật học thì mục đích vẫn là chuyển tải thông tin và lừa phỉnh nhau. Một số loài hoa tỏa hương quyến rũ ong bướm, côn trùng để ăn thịt. Rắn đuôi chuông ngoe nguẩy chiếc đuôi như con giun để đánh lừa con mồi. Loài nhện nước tạo sóng để thu hút đàn cá đến và tóm lấy nạn nhân bằng ngón nghề điêu luyện... Khi biết càng nhiều, chúng ta càng ngờ vực nhau, và một số loài động vật có khả năng gửi đi những thông điệp không chính xác để đánh lừa đối tượng.

Vì sao con người dễ dàng lừa dối đến vậy? Một phần vì điều đó là chiếc vé cho sự thành công trong quá trình sinh tồn của chúng ta. Giống người cổ Homo sapiens đã từng giả dối để có thể tồn tại và phát triển trong những cuộc chiến dai dẳng vì sự trường tồn - động lực thúc đẩy tiến hóa. Dối trá để giúp nhau và dối trá ngay cả với chính bản thân mình - một sản phẩm tài năng được gây dựng từ não bộ - giúp chúng ta chấp nhận hành vi gian lận của chính bản thân và khách thể.

<>

[ Clip ] - nhạc film Hàn chọn lọc

Ngôi nhà hạnh phúc ( Full house).


















Giày thủy tinh















Sory I love You
















Bản tình ca mùa đông















Hoa bất tử












Lục trà chanh


Part 1

Tôi bưng ly trà đến chỗ bàn sát cạnh cửa kiếng, nơi con người ta có thể vừa uống trà, vừa nhìn ra ngoài ngắm mọi vật.

- Lục Trà Chanh của em đây!
Tôi dặt ly trà xuống trước mặt một cô bé chừng 17 hay 18 tuổi gì đó. Cô bé mỉm cười :

- Cám ơn chị!

Tôi quay về quầy tiếp tân, từ chỗ ấy, tôi có thể quan sát cô bé rõ nhất. Một cô bé khá xinh nhưng sao tôi có cảm giác đôi mắt xoe tròn kia có vẻ buồn quá. Thật không hợp với khuôn mặt trài xoan ngây thơ kia tí nào. Cô bé cứ ngồi im và lặng lẽ nhìn ra ngoài, như thể là đang chờ đọi ai vậy, Có lẽ cô bé có hẹn trước.

Nhưng rồi hình như người mà cô bé chờ đã không tới, vì đã tới lúc quán đóng cửa, cô bé ra về với một nỗi buồn câm lặng.

Không, đó không đơn thuần là một cái hẹn tầm thường, tôi biết như thế vì suốt tuần lễ đó, cô bè cừ đến, cứ chờ, cứ buồn bã ra về và đặc biệt là vẫn cứ uồng mãi món Lục Trà Chanh, thứ trà mang vị đắng, chát, chua và có cả ngọt nữa. Cô bé luôn luôn ngồi ở góc bàn đó, khiến cho tôi có cảm giác hình như chỗ đó thiết kế là để dành riêng cho cô bé....

Một ngày như mọi ngày, cô bé lại ghé quán khi đồng hồ vừa diểm 2h trưa. Như thường lệ, tôi mang trà ra cô bé, và khà quen với món trà mà khách hay uống nên tôi không cần hỏi, cứ bưng trà ra cho cô bé.

- Lục Trà Chanh đây! Chà...sao em cứ uống mãi món này mà không đỏi món khác? Còn nhiều thứ mà. Hay em bị nghiện Lục Trà Chanh rồi?

Câu hỏi vô tình của tôi dường như đã tác động mạnh đến tâm trạng hiện thòi của cô bé. Cô bé cười nhạt :

- Ừa, có lẽ chị nói đúng! Em đã bị nghiện Lục Trà Chanh thật rồi. Nghiện cái cái vị chua của Chanh, vị đắng và chát của Lục Trà. Chua-Chát-Đắng, giống như hương vị của tíng yêu vậy.

Cô bé làm tôi tò mò quá. Tôi thật muốn biết việc gì đã xãy ra mà cô bé lại trở nên như thế. Đáng lí cái lứa tuổi của cô bé phải hồn nhiên, ngây thơ lắm chứ, tại sao...

- Chị tên gì?

Câu hỏi của cô bé đã đưa tôi khỏi một chuỗi những câu hỏi không lời đáp ấy. Tôi trà lời :

- Chị tên Nguyệt Thiên!

Cô bé cười :

- Tên em là Trúc Tiên. Hình như chị đến làm ở đây chưa lâu nhỉ?!

- Ừa, chị mới nhận việc được một tuần nay. Nhưng câu chuyện của em...à, chị xin lỗi, chị hơi vô duyên nhỉ!

- Không sao. Nếu như chị muốnn biết như thế thì cứ ngồi xuóng đây. Dù sao thì em cũng cầnn có người tâm sự

Tôi ngồi xuống chỗ đối diện cô bé, cô bé phóng tầm mắt vế một nơi xa xôi qua lớp kính rồi bắt đầu kể :

- Câu chuyện xãy ra cách đây 1 năm, tại quán trà này, em đã......

Câu chuyện bắt đầu lúc mà Trúc Tiên còn là một cô nữ sinh hồn nhiên, chưa biết nghĩ hay mong nhớ bất cứ một ai cả. Vào một ngày nọ, tại quán trà này, cô bé đã gặp được người đó...

Nó đặt mạnh ly trà lên bàn để cố ý gây sự chú ý của một anh chàng khá bảnh bao đang ngồi ấy, nhìn ra ngoài đường. Anh chàng đã quay lại nhìn nó như nó mong đợi. Anh ta hỏi :

- Gì đó cô phục vụ?

Anh làm nó bối rối quá trời. Gì chứ ? Nó dâu phải phục vụ. Nhưng đám bạn nó từ bàn bên kia đang ôm bụng cười, nó không muốn mất mặt như thế, nó cố tình nói to lên để át khí thế của anh :

- Ai...Ai bảo anh tôi là phục vụ?

- Cô không là phục vụ cứ là gì?

- Là khách!

- Khách?

- Ừa, bộ hông được sao?

Anh chớp mắt nhìn nó :

- Được...nhưng sao cô không về chỗ mấy cô bạn của cô nhỉ? - vừa nói, anh vừa liếc mắt sang bàn bên kia.Nó trả lời tỉnh bơ :

- Tại tui thích ngồi đây.

- Nhưng đây có người ngồi rồi.

- Tui biết chứ, nhưng mình anh ngồi thì hơi rộng, tui ngồi nữa được không?

Anh mỉm cười :

- Được! Nhưng cô cứ ngồi một mình nhé! Chào cô!

Nói rồi, anh đứng lên đi một mạch ra cửa làm nó ngẩn ngơ. Mấy đứa bạn của nó bắt đầu cười nhạo, nhưng với nó thì chuyện đó giờ đã không nghĩa lí gì nữa, nó chỉ cảm thấy có lỗi vì đã vô cớ chọc giận anh. Nó bắt đầu nghĩ phải gặp lại và xin lỗi anh mói được...

- Ôi, tới giờ em phải đi rồi, hôm khác em sẽ ghé kể chị nghe tiếp. Chào chị!

Cô bé hối hả ra về. Tôi nhìn theo sau, cứ luôn xao xuyến mãi. Tôi thật sự muốn biết chuyện gì đã cướp đi vẻ vui tươi của cô bé, nhưng phải chờ tới ngày mai, khi cô bé quay lại quán trà......

Part 2

Ngày hôm sau, như thường lệ, khi đồng hồ vừa điểm 2h trưa là cô bé xuất hiện. Tôi nhanh nhảu bưng trà ra và ngồi xuống chỗ ghế đối diện cô bé. Sau khi hớp ngụm trà đầu tiên, cô bé hỏi :

- Hôm qua em kể tới đâu rồi chị?

- Tới đoạn anh chàng ấy đứng lên bỏ ra về.

Cô bé lại phóng tầm mắt ra xa và bắt đầu hồi tưởng lại :

- À phải, lúc đó thì em.....

Lúc đó thì nó đã nhận ra lỗi lầm của chính bản thân nó. Đúng là nó hơi bị vô duyên thật. Tại nó mà anh giận dỗi bỏ về. Mà xưa nay, tính của nó rất sòng phẳng, nghĩa là đã vay ai cái gì thì phải trả cái đó, đã làm sai cái gì thì phải xin lỗi và khi nào được sự tha thứ của người khác, nó mới thôi. Cho nên nó đã chủ động chờ anh suốt ngày hôm sau. Lạ thật! 3h rồi mà sao anh chưa tới nhỉ?! Nó nghe ông chủ quán Trà bảo anh là khách quen ở đây, thường ghé dộ khoảng 3h trưa, nó đã đề phòng trường hợp anh tới sớm hơn nên đã đóng đô ở đây từ lúc 12h trưa. Thế mà giờ này anh còn chưa tới. Hay là anh đến muộn? Nhưng rồi nó biết anh không phải đến muộn mà là thật sự không đến. Vì đã 8h tối rồi. Nhưng nó vẫn kiên trì ngồi đợi. 9h, quán đóng cửa, nó đành ra về với một ngày chờ vô vọng. Nó không bỏ cuộc! Nhiều khi suy nghĩ, nó cảm thấy nó ngốc. Sao lại có thể bỏ thời gian ra chờ một kẻ không quen biết để nói một lời xin lỗi mà có lẽ cũng chả cần thiết đối với người ấy. Nhưng nó không muốn phá vỡ quy tắc của bản thân. Nó sẽ chờ anh dù rằng có lẽ anh sẽ không quay lại đây nữa. Nhưng nếu thật anh không quay lai nữa thì sao? Chả lẽ nó phải ngồi đây đợi tới hết đời sao? Nó bắt đầu cảm thấy lo lắng. Và nó bắt đầu cầu nguyện cho anh quay lại thật nhanh.

Tính đến hôm nay thì đã là ngày thứ tư nó chờ anh kiều đó rồi. Anh vẫn chưa quay lại. Thế là từ một người mong muốn nói lời xin lỗi, nó biến thành một kẻ xấu xa, lúc nào cũng lầm bầm nguyền rủa anh. Sao anh lai có thể đi luôn như thế chứ? Nó ghét anh. Nhưng hông biết ghét như thế nào nữa. Nó cúi mặt xuống bàn, chán nản và tiếp tục suy nghĩ về cái sự ngốc nghếch của mình. Hay là nó thôi không chờ nữa? Ừa, nó có thành ý rồi, cái này là tại anh không quay lại chứ khônt phải tại nó. Thế là nó đứng dậy và định ra về nhưng.....

- Cho cháu như cũ nhé!

Ơ...giọng ai nghe bức rức quen tai thế nhỉ?! Hình như là......

Nó vội vàng quay lại chỗ ngồi, cái chỗ mà ông chủ quán bảo anh hay ngồi, cũng là cái nơi mà nó trêu anh để rồi anh bỏ đi. Vậy ra cái sự chờ đợi của nó hông hẳn là vô ích, anh đã quay lai.

Anh vừa váo đến chỗ ngồi cũ là đã trông thấy nó. Anh ngạc nhiên, tròn mắt nhìn nó như thế nhìn một sinh vật lạ :

- Cô...ơ....sao lại là cô?

- Chào anh! Rất vui được gặp lại anh!

Nó làm ra vẻ như hông có gì, nồng nhiệt đón tiếp anh như đón một vị khách quý. Anh đáp lại sự hồ hởi của nó bằng một cái chau mày, rồi anh quay mặt định bỏ đi. Tuy nhiên, nó không muốn phải tiếp tục chờ đợi anh kiểu này nữa. Nó nắm lấy vạt áo anh, kéo lại :

- Anh khoan đi đã. Tôi có chuyện muốn nói mà....

- Nè, cô làm gì thế? Buông áo tôi ra, rách bây giờ.

- Anh phải nghe tôi đã chứ!

Chẳng biết lúc đó là sợ rách áo hay tại tội nghiệp nó mà anh thay đổi ý định. Anh nói :

- Thôi được, cô buông áo tôi ra đã. Tôi sẽ nghe cô nói. Thế cô muốn nói gì nào?

- Ơ...tôi....tôi......- Kì lạ! Rõ ràng nó đã chuẩn bị kĩ càng trong mấy ngày qua những câu nào phải nói với anh. Thế mà giờ đứng trước anh, nó tự nhiên quên mất tiêu những gì nên nói.

Ông chủ quán xuất hiện. Anh hỏi nó :

- Cô uống gì thì kêu luôn đi.

Nó nhìn anh, rồi mỉm cười hỏi :

- Thế anh uống gì?

- Lục Trà Chanh!

Nó quay sang ông chủ :

- Cho cháu Lục Trà Chanh.

Anh ngây ngô nhìn nó :

- Cô bắt đầu đi ngược sở thích của mình từ khi nào vậy? Mà sao bắt chước tôi?

Nó đời nào chịu thua. Cho nên nó tấn công lại liền :

- Gì gọi là đi ngược sở thích? Tôi có bảo là không thích Lục Trà Chanh đâu. Nói cho anh biết nhé, tui uống thứ đó hơi bị thường xuyên đấy! Còn nữa, hông phải Lục Trà chỉ mình anh được uống đâu. Tui có quyền tự do mà....

Anh nhìn nó thao thao bất tuyệt nãy giờ mà không lên tiếng. Ông chủ quán mang trà ra. Anh cầm ly trà lên uống trước, vẻ mặt hết sức bình thường. Thế là nó nối gót theo sau. Nhưng......

Thấy nó ho sặc sụa, lại nhổ hết trà vừa uống ra và mặt thì nhăn nhó :

- Trà gì mà vừa đắng, vừa chát, vừa chua

- Lục Trà mà. Nhưng cô bảo cô uống nó hơi bị thường xuyên mà không biết sao? Kể ra thì lúc nãy những gì cô nói hình như hông đáng tin.

- Anh....tại tôi...ờ...lâu quá hông uống nên....

Anh bật cười. Đây là lần đầu tiên nó thấy anh cười. Kể ra thì anh cũng đẹp trai lắm chứ, với điều kiện là anh đừng quá nghiêm nhị như lúc đầu. Anh nói :

- Cô này bướng thật. Ông chủ ơi....cho cháu Trà Sữa Mật Ong!

Nó nhìn anh :

- Anh kêu thứ đó chi vậy?

- Thì cho cô uống.

- Ai bảo với anh là tôi sẽ uống thứ đó?

- Thì tôi đoán!

- Xạo! Anh không đoán.

- À ....thì tôi hay nghe cô gọi lúc vào đây. Phải rồi, cô chờ tôi chi vậy?

- Ai nói với anh là tôi chớ anh?

- Ông chủ!

Nó lúng túng :

- Vì...tôi muốn xin lỗi anh vì vụ hôm bữa. Tôi....

- Tôi quên vụ đó rồi, cô cũng không cần nhớ đâu.

Thì ra anh là một con người khá rộng lượng, không quá hẹp hói như nó tưởng tượng. Nó hỏi :

- Ngày nào anh cũng ra ngồi đây chi vậy? Chờ người yêu à?

- Tôi đâu có người yêu nào đâu mà chờ. Chỉ có chờ nghe thôi.

- Chờ nghe? Nghe cái gì vậy? Tin tức Khủng Bố hở?

Anh lại cười :

- Cô đùa vui ghê! Tui chờ nghe giọng một cô bé, cứ mỗi lần ghé quán trà, cô ấy luôn cười đùa, nụ cười y như thiên thần.

Nó sững sờ :

- Wa.....anh cũng si tình ghê ta! Nói tôi nghe xem cô ấy tên gì?

- Tên cô ấy, cô cũng biết đó.

- Thế sao? Nhưng tên gì cơ? - Vừa nói, nó vừa bưng ly trà mới kêu lên. Anh nhìn nó

- Cô ấy tên...Trúc Tiên!

Lập tức, ly trà trên tay nó rơi xuống liền. Nó hoảng hồn :

- Sao?! Tên nghe giống tôi nhỉ?!

- Chẳng những tên mà người cũng thế, tôi đang nói cô đó.

Tim nó đập mạnh. Cái gì? Anh nói vậy có nghĩa là.....Nó vụt chạy khỏi quán trà trong lúc đầu óc còn rối ren......

Tôi nhòm đồng hồ :

- Tới giờ em phải đi rồi đúng không?

- Ừa. Thôi em phải đi đây, chào chị.

Thế là cô bé ra vè. Tôi bồi hồi nhìn theo, mong ngày mai tới thật nhanh để tôi còn được nghe cô bé kể tiếp câu chuyện....


Part 3

Ngày hôm sau, cũng giờ đó, tôi và cô bé lại ngồi với nhau trong quán trà. Sau khi hớp ngụm trà đầu tiên và đặt ly xuống, cô bé bắt đầu kể tiếp :

- Đó là lần đầu tiên.......

Đó là lần đầu tiên có người nói thế với nó. Sao chứ? Một con nhỏ tinh nghịch, ngổ ngáo như nó mà có người thích sao? Nhưng anh làm nó bất ngờ quá sức! Ví trông anh trầm tĩnh, lạnh lùng thế mà lại bạo gan tỏ tình với nó. Nhưng anh co bạo gan hay không, với nó giờ không quan trọng nữa, mà cái chính là nó phải giải quyết việc này như thế nào. Ừm, nghĩ kĩ thì nó với anh đấu có gì là quá thân mật hay quen biết. Nó gặp anh mới 2 lần, nói chuyện với anh mới 1 lần, không kể lần đầu nó trêu anh. Thế mà tại sao anh lại nói thích nó chứ. Nó không tài nào hiều được anh đang nghĩ gì. Nhưng giờ thì nó phải đối phó với lời tỏ tình này như thế nào đây? Nhận lời hả? Đâu có được. Nó với anh....nhưng phải làm sao đây? Nó thấy bối rối quá. Cho nên suốt tuần lễ ấy, nó không đến quán trà nữa....

Sau mấy ngày nằm nhà suy nghĩ và tham khảo ý kiến của mấy nhỏ bạn mà nó cho là chuyên gia trong lĩnh vực này, nó đã quyết định sẽ nói rõ với anh. Nó không thể nào để cái chuyện này làm rối trí nó mãi. Cho nên hôm nay, nó lại ghé quán trà....

Hôm nay anh không ghé quán. Lạ thật, hình như anh chỉ ghé đây khi nào nó đã chờ mòn mắt hay sao ấy. Hay tại số nó là số leo cây? Chuyên gia bị cho leo. A, nhưng mà nói anh cho nó leo cây cũng không đúng, vì anh có hẹn nó đâu. Này là tại nó chủ động chờ anh chớ bộ. Mà phải công nhận, nó là một con người có lòng kiên nhẫn rất tốt. Bằng chứng là suốt 3 hôm nay, nó vẫn lần mò ra quán ngồi chờ anh. Nó cũng lầy làm thắc mắc là sao nó lại rãnh rỗi để làm việc đó.

Hôm nay, nó chờ anh từ lúc 1h trưa, đến 3h, anh mới xuất hiện và cũng như lần trước, anh ngạc nhiên khi trong thấy nó :

- Sao lại là cô?

- Anh tới hơi muộn đó.- Thay vì trả lời anh, nó nhìn đồng hồ đeo tay và nói như thế. Anh chớp mắt nhìn nó :

- Thế ai bảo cô chờ tôi mà cô lại hạch sách tôi về giờ giấc.

- Ai bảo tôi chờ anh? Tôi mà chờ anh á? Anh đang mơ giữa ban ngày à?

Khác với lần trước, anh không bỏ vế mà ngồi xuống ghế đối diện nó. Anh bảo :

- Thôi được, cô không chờ tôi. Thua cô luôn! Ông chủ quán xuất hiện. Anh nói :

- Cho cháu như cũ!

- Cháu cũng thế.

Đợi ông chủ đi rồi, nó mới bắt đầu vô vấn đề chính :

- Ơ....hôm bữa...tôi....chuyện ấy....

Vấn đề bây giờ là nó không biết phải nó từ đâu và nói ra sao. Anh xen ngang lời nó :

- À, cô nhắc chuyện hôm bữa tôi mới nhớ. Hôm đó ý tôi là tôi rất thích vẻ hồn nhiên của cô cũng như mấy cô hơc trò khác, vì nó làm tôi nhớ lại thời còn đi học. Lúc ấy, tôi cũng tinh nghịch như thế. Nhưng hôm đó sao cô bỏ chạy vậy? Nè, đừng nói với tôi là cô nghĩ tôi.....

- Đương nhiên không rồi. Tôi dư sức hiểu ý anh nói gì chứ. Chẳng qua là tại hôm đó tôi chợt nhớ ra mình có việc bận đột xuất nên mới bỏ về. Chứ anh tưởng.....làm gì có chuyện đó chứ!

- Thế à? Vậy mà tôi cứ ngỡ cô hiểu lầm chứ.

Cả hai im lặng. Nó nghe tim mình đập mạnh. Trời ạ, làm sao nó có thể nói cho anh biết là nó thật sự đã hiểu lầm ý anh chứ. Ôi, thế là...mọi chuyện đều là do nó tự suy diễn ra ư? Trời ơi....nó cảm thấy xấu hổ quá đi. Giá như lúc này trong quán mà xuất hiện cái lỗ, nó sẽ chẳng ngại ngần gì mà chui xuống ngay.

- Nhưng tôi không tin là cô lại bận ngay lúc đó. Tôi nghĩ cô ỏ về là vì lí do khác.

Anh đột ngột quay lại đề tài ấy làm nó đâm ra lúng túng :

- Ơ...thì tôi....

Thật may là ông chủ xuất hiện kịp lúc và giải thoát cho nó bằng cách mang đến hai ly trà :

- Lục Trà Chanh của cô cậu đây!

Anh ngạc nhiên nhìn nó :

- Ủa?! Chú có lầm không ạ? Cô này đâu có uống Lục Trà.

- Không đâu. Ông chủ mang đúng rồi đó, tôi uống Lục Trà.

Anh sửng sốt :

- Cô bắt đầu uống Lục Trà trong lúc chờ tôi à?

- Ai....ai bảo tôi chờ anh chứ?

- Ông chủ.

Nó đỏ mặt :

- Ừa thì chờ anh, nhưng sao mấy hôm nay, anh không tới?

- Tôi bận. À mà mấy hôm nay cô rãnh lắm sao mà chờ tôi?

- Thì rãnh nên tôi mới chờ.

- Không bận học à?

- Xong rồi....

Anh gật đầu :

- Thế thì tốt!

Đoạn đứng lên và bảo nó :

- Vậy thì tui sẽ đưa cô đi chơi, coi như bù lại mấy bữa cô chờ tôi.

- Ơ...hôm nay tôi....

- Nè, đừng nói với tôi là cô bận nhé. Vì rõ ràng cô vừa bảo không bận mà.

Nó nhìn đi chỗ khác :

- Thì không bận là lúc nói thôi, còn bi giờ thì...tui bận rồi.

Anh há hốc mồm sửng sốt :

- Cô....có ai nói cô ngang như cua chưa vậy?

- Phải đó! Tui thuộc họ cua mà. Bây giờ anh mới biết à?

Nhận ra chất giọng ngang phè pha chút dỗi của nó, anh chớp mắt :

- A, thì ra cô còn giận. Thôi được, tôi xin lỗi đó.

- Anh xin lỗi con gái như thế sao?

- Chậc! Cô khó khăn ghê...nói xem tôi phải làm sao nào?

Nó thấy anh cũng tội nên cho qua. Nó đứng lên :

- Thôi được, ta đi đâu đây?

Tới phiên anh ngồi xuống :

- Đi đâu?

Lần này, đến phiên mồm nó ngoác ra :

- Anh vừa bảo là đưa tui đi chơi mà.

- À, tui chợt nhớ ra là mình bận. - Anh tỉnh bơ như không.

Nó tức tối :

- Anh......

Anh bật cười :

- Tôi đùa thôi mà. Được rồi, mình tới khu vui chơi.

- Không! Tui lớn rồi, đâu còn bé.

- Thế cô bao nhiêu tuổi rồi?

- 16!

- 16? Còn bé chán. Đi thôi!

Tôi nhìn đồng hồ :

- Đã tới giờ rồi. Ôi...tiếc thật.

Cô bé cười :

- Không sao, mai em lại ghé mà.

Thế là cô bé ra về, Tôi nhìn theo bằng đôi mắt luyến tiếc. Ừm...mai cô bé lại sẽ đến và kể cho tôi nghe tiếp câu chuyện về Lục Trà Chanh..........


Part 4

Trúc Tiên ngồi vào ghế và bắt đầu kể tiếp câu chuyện :

- Hôm đó, em và anh ấy........

Đã lâu lắm rồi, phải nói là từ khi Trúc Tiên được 10 tuổi, mẹ đã không còn đưa đến đây nữa. Vui thật! Thì ra mặc dù lớn rồi, con người ta vẫn cảm thấy rất vui khi chơi ở đây. Sau một hồi rong ruổi với mớ trò chơi, nó và anh dừng chân trong một quán kem trong khu vui chơi.

- Nè, anh không ăn sao? Kem ngon lắm mà.

Anh vừa quay mặt lại đã phải đối diện với muỗng kem to tướng nó chìa ra trước mũi anh. Anh trả lời :

- Thôi, cô ăn đi. Tôi không đói.

Nó nguýt một hơi dài :

- Xạo! Anh chơi nãy giờ mà không đói à?

- Chơi nãy giờ là cô chứ có phải tôi đâu. Với lại, tôi ăn lúc nãy rồi.

- Nhưng bây giờ phải đói chứ. Tôi thấy đói mà.

- À, cái đó là do......bao tử cô thuộc dạng không đáy mà.

Nó nổi giận cấu vào người anh bằng cả hai tay :

- A, anh dám nói tôi như thế hả????

Anh phản ứng lại với trò đùa của nó bằng cách nắm tay nó lại. Anh bật cười :

- Thôi.....tôi chịu thua rồi.......

Nó mỉm cười :

- Tốt lắm! Cuối cùng rồi anh cũng chịu cười. Từ nãy tới giờ, mặt anh đơ như đá vậy.

Anh nhìn nó bằng ánh mắt trìu mến :

- Thì ra cô làm mọi cái chỉ để cho tôi cười thôi à?

Nó quay mặt đi chỗ khác để khỏi ngượng vì cái nhìn đó :

- Ờ.....thì tui ghét đi chung với mấy người mặt hình sự lắm. Mà anh đang nghĩ gì vậy? Trông có vẻ nghiêm trọng à nghen.

Anh không trả lời. Nó cũng không muốn hỏi gì thêm nữa.

- Vì sao vậy? Vì sao lại lo lắng cho tôi?

Nó bị anh bất ngờ lôi về chủ đề cũ :

- Ah.....cái này......

Trời ơi! Sao anh lại nhìn nó như thế? Ánh mắt mang ý nghĩa "Tôi chờ nghe cô nói đây" của anh làm nó trở nên lúng túng. Bất chợt, nó nhớ ra cái câu tiếng anh của ông nào đó mà nó quên mất tiêu cái tên, nó đọc bừa :

- I want to make you happy because seeing you smilling make me happy!

Anh cúi mặt :

- Cám ơn nhiều lắm, Trúc Tiên......

Đây là lần thứ hai anh gọi tên nó trong một cuộc nói chuyện. Nó với anh đi chung với nhau, nó từng chờ anh, anh từng chờ nó . Nhưng chưa ai trong hai người gọi thẳng tên đối phương, chỉ trừ cái lần........

Nó nhìn lên, anh lại như lúc đầu. Anh đang nghĩ gì nhỉ? Nó khao khát muốn đột nhập vào suy nghĩ của anh ghê. Nó được ông chủ quán trà cho biết là anh vẫn thường như thế khi ngồi ở quán trà

Part 5

Tôi chống tay lên bàn :

- Vậy là em quyết định đào bới suy nghĩ của anh ta?

- Vâng! - Trúc Tiên gật đầu - Theo thời gian, quan hệ của em và anh ta.....

Anh hối hả chạy vào quán :

- Xin lỗi! Tôi hơi muộn một chút.

Nó nguýt anh :

- "Một chút" á? "Một chút" của anh là hơn nửa tiếng đó. Hông biết quá muộn là bao lâu ta?

Anh xịu mặt :

- Thì tôi xin lỗi rồi mà. Cô thích làm khó tôi thế?

Nó đứng lên :

- Lần này tôi bỏ qua. Nhưng sau này anh không được tới muộn nữa nhé!

Nó bỗng giật mình về câu nói vừa rồi. "Sau này" à? Liệu giữa anh và nó có "sau này" không? Ôi, sao hai chữ ấy lại mang nhiều nghĩa thế nhỉ? Cứ như cả hai có quan hệ bồ bịch. Hình như nó đang nghĩ sai rồi thì phải. Ừa, nó với anh đâu có thân với nhau, mà thật ra nó cũng không có quyền gì trách anh đến muộn, cũng như anh không cần phải xuống nước năn nỉ nó. Hẹn hò à? Không phải. Anh chưa bao giờ nói với nó là "Trưa mai 2h chờ tôi ở đây" cả. Thế thì sao anh và nó gặp nhau? Cũng chẳng hiểu nữa. Tự nhiên nó có cảm giác là phải có mặt ở đây vào giờ đó một cách thường xuyên; và có lẽ anh cũng thế. Anh và nó đang đến gần nhau, một cách lặng lẽ mà không một ai nhận ra.

- Hôm nay cô muốn đi đâu?

- Siêu thị mới mở. - Thật may là anh không để vào tai câu vừa rồi của nó. Hoặc giả anh có nghe nhưng cố ý làm như không. Chắc anh không muốn làm nó ngượng.

Khi cả hai đang dạo trong siêu thị

- Anh An!

Anh quay lưng lại, nó cũng thế. Thì ra đó là một cô gái khá xinh xắn, và còn trông rất người lớn nữa chứ. Cô ta chạy lại gần :

- Anh đi đâu vậy?

- Không liên quan tới cô.

Giọng điệu của anh, ngay đến nó còn cảm thấy khó chịu. Sao anh lại có thể ăn nói như thế với một cô gái nhỉ? Mà cũng lạ thật. Anh từng tỏ ra lạnh lùng với nó, nhưng cũng không đến nỗi như thế. Anh ghét cô ta à? Nhưng cô ta là ai?

Cô gái vôi lảng sang chủ đề khác :

- Anh đưa em gái đi mua sắm hở? Dễ thương quá! Bé ơi, bé tên gì vậy? Chị mua áo mới cho bé nha!

Nó phát bực :

- Tôi hông phải con nít! Cũng không phải em của anh ta.

Anh mím môi cố gắng đừng bật cười :

- Tôi là con một.

- Thế cô ta là ai?

Phải rồi, nó là ai trong mắt anh chứ? Một con nhóc lăn xăn để anh trêu đùa à? Nó với anh đã khá thân thiết với nhau so với trước kia, nhưng mà.....nó phải trả lời làm sao đây? Nó là em của anh? Là bạn, hay là......

- Đây là bạn gái tôi!

Anh đưa tay khoát vai nó. Cô gái sững sờ nhìn cả hai, mà chắc cô ta không ngờ rằng nó, người trong cuộc còn sững sờ hơn cả cô ta.

- Anh bắt đầu thích chơi với con nít từ khi nào vậy?

"Con nít"?!? Hơi bị sỉ nhục rồi đó. Nó 16 tuổi rồi, đâu phải con nít. Nhìn kĩ thì cô ta cũng đâu lớn hơn nó bao nhiêu.

- Anh cứ từ từ mà chơi trò chơi ấy đi. Sớm muộn gì thì anh cũng phải trở về bên tôi thôi.

- Tôi sẽ không bao giờ làm như thế đâu. Tôi chưa bao giờ và cũng không khi nào công nhận hôn ước giữa chúng ta cả.

- Anh.....hừ, cứ chờ xem.....

Cô gái bỏ đi khá xa rồi, nó mới lên tiếng :

- Anh buông tay ra được rồi đó. Và thôi mang tôi ra làm bia đỡ đạn đi.

Anh cười gượng gạo :

- Ồ, thật xin lỗi.

Nó quay mặt đi :

- Anh bảo với tôi là chưa có bạn gái, xạo thật!

Anh tỉnh bơ :

- Thì cô gái ấy có phải bạn gái tôi đâu. Cô cũng nghe cả rồi đấy. Ah, cô mua xong rồi à? Đưa đây tôi tính tiền cho.

Nó đưa cái giỏ đựng các thứ ra xa tầm tay anh :

- Tôi tự thanh toán!

Rồi vượt lện trước. Anh đủ thông minh để hiểu raq nó đang nghĩ gì. Anh chạy lên và giật lại cái giỏ từ tay nó :

- Cô giận à? Nếu muốn, cô có thể làm bạn gái tôi mà. Tôi đâu có hẹp hòi, sẵn sàng thu nhận cô ngay.

Nó tức đến nghẹn họng. Gì chứ? "Sẵn sàng thu nhận ngay"? Anh xem nó là gì?

10 phút trôi qua ở quầy thu ngân. Anh chau mày :

- Lạ thiệt! Tôi nhớ cô ta mua ít lắm mà, sao tính mãi mà không hết vậy ta?

Cô nhân viên của quầy che miệng cười :

- Anh làm cô bé nổi giận à?

- Cũng gần như thế. Nhưng sao nào?

- Tôi nghĩ.....anh nên nhìn ra sau đi.

Anh làm theo và suýt té xỉu. Gì thế này? Nó đang hùng hồ huơ hết tất cả các thứ mà nó thấy và cho vào giỏ. Anh vội vàng kéo tay nó lại :

- Cô làm ơn thôi đi mà. Nếu cứ như thế này thì tôi trở thành kẻ mắc nợ mất. Ôi trời ơi......hai tháng lương của tôi......

Thấy anh than dữ quá, nó mới bỏ lại hết những thứ vừa lấy.......

Tôi không sao ngăn được tiếng cười khi nghe qua chuyện. Nó nhìn đồng hồ :

- Tới giờ em phải đi rồi.

Tôi nhìn lên :

- Thế à? Ừa, tạm biệt em. Hy vọng mai em lại ghé.

- Chắc chắn rồi, em không thể nào không tới quán trà được. Chị cứ yên tâm....



Part 6

Cũng vào đêm hôm đó, ang đã gọi nó ra.......

Nó có vẻ bực bội :

- Có chuyện gì mà anh gọi tôi ra giờ này? 10h tối rồi.

Anh không trả lời nó mà chỉ cúi mặt nhìn xuống đất. Anh chưa bao giờ có thái độ đó cả. Anh làm sao thế nhỉ? Mặt đất có gì đó cuốn hút anh đến độ anh mãi ngắm nhìn, không còn để ý tới sự có mặt của nó?

Nó cũng không rõ nữa. Nó tiến tới sát cạnh anh :

- Gì vậy?

Thay vì trả lời nó, anh đã làm một chuyện mà nó hoàn toàn bị bất ngờ. Anh ôm nó. Thật chặt. Nó hoảng hồn định gỡ tay anh ra thì anh đã lên tiếng :

- Làm ơn......cứ như thế này đi. 3 phút thôi cũng được.

Lời lẽ của anh chẳng có sức thuyết phục chút nào. Nhưng không hiểu sao chúng lại có thể làm cho nó buông tay xuống nhỉ? Ấm thật! Nó cảm nhận được hơi ấm từ người anh dây sang nó. Nó chợt nhận ra rằng, thì ra đã từ rất lâu, nó luôn mong mỏi điều đó, mong được ngã vào vòng tay của anh. Tại sao? Để làm gì? Nó hoàn toàn không biết. Và tự dưng lúc này, nó mong anh đừng bảo là 3 phút, mà cứ bảo là cả buổi tối, nó cũng không từ chối.

Anh đã buông nó ra. Quả thật là nó có hơi thất vọng một chút. Nhưng cái đó không làm nó cảm thấy băn khoăn bằng hành động không bình thường này của anh. Nó hỏi :

- Có......có chuyện gì vậy?

Anh chưa vội trả lời nó ngay :

- Xin lỗi......

Cả hai tự dưng im lặng. Phải một lúc sau, nó mới hỏi tiếp một câu nữa :

- Tôi.....bộ tôi dùng đúng nhãn hiệu sữa dưỡng da mà anh thích hả? Hay dầu gội? Ah, tôi xài Clear đó nha!

Anh cũng phải bật cười, mặc dù tình hình này không nên cười :

- Cô thật là......sao lại như thế chứ. tôi có chuyện quan trọng muốn nói nên mới gọi cô ra đây.

- Quan trọng? Anh nói đi. - Nó cố ý hạ thấp giọng, như thể không muốn ai nghe thấy cả hai đang nói về cái gì

Anh nhìn nó, cái nhìn khiến nó phải đảo mắt đi chỗ khác để khỏi đụng phải mắt anh. Anh nói :

- Mai tôi sang Mỹ rồi.

Nó giật mình :

- Sao cơ? Mia à? Nhanh vậy? Anh....ơ.....không báo trước cho tôi?

Nó nghe tim mình thắt lại, giọng nói pha chút đắng cay. Nó phát hiện mình hoang mang một cách bất thường. Nhưng mà....thật sự nó không kìm được cảm xúc của mình. Anh nhìn đi chỗ khác.

- Tôi cũng vừa hay tin này. Ngay khi chấm dứt cuộc nói chuyện qua điện thoại với giám đốc, tôi đã gọi cho cô. Cô không cần ra tiễn đâu, vì cô còn phải đi học mà.

Lại im lặng. Nó không biết phải nói gì với anh lúc này nữa. Vui vẻ chào tạm biệt anh? Tỏ ra lưu luyến để anh đừng đi?

- Tôi....thật ra tôi muốn nói điều này với cô từ lâu lắm rồi. Cô biết không? Ngày đầu tiên tới quán trà, trong tâm trạng buồn chán truyệt vọng, tôi đã bị tiếng cười của cô thức tỉnh. Từ đó trở đi, tôi thường xuyên ghé quán để mong gặp cô, nghe được giọng nói của cô. Lúc cô làm quen tôi, tôi rất vui. Nhưng mà.....lòng tự trọng của một người con trai, không cho phép một cô nhóc trêu mình đã đẩy tôi tới hành động đó. Rời khỏi quán trà, tôi cứ lo từ nay cô sẽ không xuất hiện trước mặt tôi nữa. Tôi định sẽ thôi khônh nghĩ tới. Và....thượng đế thật độc ác. Sao cô lại đến quán trà? Lại chờ tôi, lại cho tôi có cơ hội được nghe thấy tiếng cười đó chứ?

Nó nghe tim mình đập mạnh trong lồng ngực. thì ra anh không hề vô tình như nó nghĩ. Anh cũng nghĩ rất nhiều về chuyện của hai người y như nó.

- Trúc Tiên....tôi cứ luôn tự hỏi, em là thiên thần hay ác quỷ, cứ ám ảnh mãi cuộc đời tôi. Tâm hồn em trong sáng quá. Tôi không muốn em vì tôi mà phải bận lòng. Với tôi, em....là một người mà tôi thương yêu. À, em vẫn chưa đủ tuổi để nói tới chuyện ấy nhỉ. Tôi không hy vọng gì cả, cũng không mong em chấp nhận tình cảm của tôi. Tôi nói ra chỉ vì mong em hiểu cho tôi. Tôi sẽ rời khỏi đây. Khi quay lại thì chắc mọi chuyện đã thay đổi, có thể lúc đó, em không còn là em nữa. Mong hãy cho phép tôi mang theo bên mình một kỉ niệm về em. Đó là câu nói "I want to make you happy because seeing you smilling make me happy!". Cho phép tôi nhé! Tôi sẽ nhớ mãi câu nói ấy.....

Nó mím môi thật chặt :

- Sao anh không nói sớm chứ?

- Nói ra sớm hay muộn cũng đâu có gì khác nhau.

Nó ngước mặt lên nhìn anh, qua làn nước mắt đã trào ra không biết lúc nào :

- Nếu anh nói ra sớm thì......em đã không ngang bướng như thế. Em.....vì hình như tâm hồn em lỡ nghĩ tới anh rồi.

Một lần nữa, anh choàng tay ôm nó vào lòng. Giọng anh nghe thật lạ, cứ như đó là giọng của một ái khác :

- Hãy chờ anh! Anh hứa, sau một năm sẽ quay về tìm em.

Người nó nóng lên vì nước mắt. Nó gật đầu :

- Vâng! Em sẽ chờ anh. Ở.....quán trà!

Tôi khẽ nhích người lên ghế :

- Vậy là suốt một năm nay, em đã chờ anh ấy? Em tính cứ như thế mãi sao?

Cô bé nhìn ra ngoài cửa :

- Không. Một tuần lễ nữa, em phải theo gia đình sang Canada. Nếu trong một tuần này mà anh ấy không về thì....chị nhắn với anh ấy là :"Hãy chờ em"

Suốt một tuần lễ đó, cô bé vẫn ghé quán. Nhưng quá một ngày sau một tuần, tôi không còn thấy cô bé nữa.

Hai ngày sau, một vị khách lạ đến quán. Anh ta ngồi ngay chỗ mà cô bé thường ngời, uốnd đúng thứ trà mà cô bé hay uống - Lục trà chanh. Trùng hợp à? Có lẽ thế. Ch nên, tôi cũng không để mắt tới anh ta.

Mấy ngày liên tiếp như thế rồi. Anh ta đang đợi ai? Có phải là.....

- Xin lỗi. Tôi hỏi anh đôi câu được chứ?

- Ồ, cô cứ ngồi.

Tôi ngồi đối diện với anh ta :

- Anh có quen cô bé nào tên Trúc Tiên không?

Anh có vẻ khẩn trương :

- Vâng. Cô ấy thế nào rồi?

Vậy anh đúng là người trong câu chuyện mà cô bé kể. Tôi nói :

- Trúc Tiên đã sang Canada, nhờ tôi nhắn lại với anh là...hãy chờ cô ấy. Cô ấy đã đợi anh trong một năm qua. Tôi có vinh dự được nghe chuyện của hai người. Anh....anh có cần thêm gì không?

Anh ta cúi mặt buồn bã. Tôi biết là lúc này nên để cho anh ta một mình nên rời đó.

- Xin lỗi anh! Quán chúng tôi sắp đóng cửa rồi.

Anh nhìn lên :

- À.....bao nhiêu tiền vậy cô?

Thanh toán xong, anh ta rảo bước ra khỏi quán. anh cho hai tay vào túi quần, mơ màng ngắm bóng mình in trên đường. Gì thế này? Đó không phải là nó. người mà anh mong nhớ bao lâu nay sao? Nó chạy đến, sà vào lòng anh. Anh rút cả hai tay ra để chào đón nó. Nó đang khóc. Anh biết như thế :

- Anh về rồi. Cuối cùng thì anh cũng đã trở về.

Anh vùi mặt vào mái tóc dài thơm lừng của nó :

- Phải. Anh đã về. Nhưng không phải em sang Canada rồi à?

- Em có sang đó. Tuy nhiên, em đã trở lại. Vì em đã hứa sẽ chờ anh.

Anh phì cười :

- Em ngốc quá! Thế em không nghĩ tới là....anh sẽ chờ em sao?!?


Tôi nhìn cả hai qua lớp cửa kính, trong lòng chợt rộn lên một niềm vui. Tôi tin là cả hai, không ai con phải ra đây ngồi chờ nữa. Tự nhiên tôi nhớ tới múi vị của Lục Trà Chanh : Đắng như nỗi đau khổ của hai kẻ yêu nhau, chát như chông gai trong cuộc sống, chua như sự thổn thúc của con tim, và bên cạnh đó còn có vị ngọt sau bao giông bão. Có thể coi đó là hương vị của tình yêu không nhỉ? Nhưng có lẽ phải công nhận một điều rằng "Quán trà là nơi bắt đầu và kết thúc mọi chuyện"


THE END

Blog Radio 82: Số phận nghiệt ngã

Blog Radio 82: Số phận nghiệt ngã










Số phận nghiệt ngã

Cô – một nhà báo trẻ - là người con gái đẹp, đẹp trong mắt của nhiều, nhiều chàng trai. Vẻ đẹp của cô là vẻ đẹp lạnh lùng kiêu sa. Người ta luôn nhìn thấy một ánh mắt sắc sảo đượm buồn trên khuôn mặt trầm tư. Và chính ánh mắt, ấy khuôn mặt ấy đã hút hồn biết bao chàng trai nhưng những ai đem lòng yêu mến cô đều chỉ nhận được sự thờ ơ hờ hững. Bởi vì trong tim cô đã có hình bóng một người khác, một người con trai mà cô cho là hoàn hảo, người con trai tốt nhất, giỏi nhất, đẹp nhất thế gian…

Thuở học cấp hai, một lần trên đường về nhà cô bị chặn đánh bởi một đám học sinh khác, lý do chúng đánh cô là bởi vì cô là Bí thư đoàn của trường luôn cản trở chúng mắc lỗi. Đầu lĩnh đám học sinh này là một thằng con trai loắt chắt ngang tuổi cô nhưng đã nhiều lần trốn học, bỏ học, bỏ nhà đi bụi thậm chí chơi với đám anh chị ngoài gầm cầu. Từng đứa, từng đứa một, thi nhau đạp, thụi vào người cô, xé rách quần áo trên người cô, riêng thằng con trai đó đã cầm một viên gạch và đáp thẳng về phía cô. Từ trán mình cô thấy chảy xuống một cái gì đó ấm ấm, mắt cô mờ đi vì màu đỏ… Lúc ấy tình cờ có một người con trai khác đi ngang qua, thấy đám đông hỗn loạn đã chạy lại và hô hào mọi người cứu. Khi đó máu đã chảy xuống trải đều đôi mắt của cô, cô gắng đứng dậy nhưng rồi từ từ cô ngã xuống. Cậu con trai sau khi đuổi được đám học sinh kia đi chạy lại chỗ cô gái thấy vậy liền cõng cô đến bệnh viện, trên đường đi cô nghe thoảng bên tai mình: “cố lên, sắp tới bệnh viện rồi”! Gắng mở mắt ra cô kịp nhìn thấy trên cổ người đang cõng mình một vết bớt kỳ lạ, màu của nó đỏ chói mà sần sùi như một vết sẹo… Ngay sau đó người nhà cô đã đưa cô lên bệnh viện tỉnh vì cô mất quá nhiều máu. Ra viện thì cô chuyển trường vì không chịu nổi lời ra tiếng vào từ những người khác.

***


Sau này trong đám con trai theo đuổi cô có một người là cảnh sát, anh có mái tóc dài lãng tử đặc biệt trái với những cảnh sát khác. Sự quan tâm, ân cần chăm sóc làm anh nổi bật trong đám con trai theo đuổi cô. Cô có một cảm giác rất quen với anh nhưng đáp lại sự nồng nhiệt của anh là sự thờ ơ của cô, cô chưa từng để ý tới một hành động nào của anh vì trong tim cô chỉ có người con trai đã cõng cô hôm nào.

Vào một ngày, anh nhận một chuyên án mới, tên tội phạm chính là hắn, người gây thương tích cho cô gái năm nào. Còn cô, khi tình cờ biết hắn qua xem mẩu tin thời sự, cô thấy nơi cổ hắn có một vết bớt đỏ. Dáng người đó, vết bớt đó làm cô nhớ lại. Cô nhớ rõ cảm giác của vết thương mà cô chịu đựng, nhớ cảm giác nằm trên lưng người ấy, nhớ tới vết bớt đó…Bản năng của cô đã thúc đẩy cô làm điều gì đó để tìm tình yêu cho mình và cô đã tin bằng tình yêu của mình cô sẽ thay đổi được hắn. Cô đã bí mật tìm đến nơi hắn trú ẩn.

- Cô là ai? Đứa nào đã để nó vào đây ? Hắn la lên..

- Tôi đến để giúp một người, để tìm người tôi thầm yêu trong nhiều năm qua…

Hắn cười phá lên…

- Người cô yêu? Tôi tự hỏi thằng chết dẫm nào yêu cô mà phải đến khu khỉ ho cò gáy này nhỉ ? Cô định giúp tôi sao…Được thôi, nào anh em tối nay chúng ta có cái giải khuây rồi..

Những tiếng cười man rợ khác phụ hoạ theo…Cô rùng mình, không tinh vào chính những gì mình nhìn thấy và tự hỏi anh ấy thay đổi, thay đổi tới mức này sao ? Anh ấy là kẻ đốn mạt này sao? Người đã từng cứu cô nay là một tên cướp chuyên làm những việc đồi bại? Thế thì ngày xưa vì cái gì mà phải cứu mình kia chứ? Không thể nào lại có thể thể được, đó là người hoàn hảo nhất, người tốt nhất thế gian này, là người mình yêu kia mà… Không thể như thế được…

Khuôn mặt cô lộ rõ sự thất vọng, ánh mắt sợ hãi, hoảng loạn, người cô đờ ra, cô muốn bỏ chạy mà ko được, y hệt ngày trước, hình ảnh hắn, người đã để lại cho cô một vết sẹo dưới mái tóc dài, người đã khiến cô không dám ngẩng mặt lên nhìn mọi người suốt một thời gian dài cô phải đội mũ để giấu đi vết sẹo giấu đi sự sợ hãi. Nay nó đã quay trở lại, nó hiện ra trước mắt cô rõ hơn lúc nào hết. Hung thần cướp đi thời thơ ấu của cô…

***


- Tất cả anh em cẩn thận, địch có vũ khí và lúc này chúng dám làm bất cứ điều gì để trốn chạy. Đội 1 sang trái, đội 2 sang phải, đội 3 vòng ra chặn phía sau…đội 4 theo tôi.

Cô nghe rõ tiếng người chạy dồn dập, tiếng hơi thở gấp gáp, tiếng súng nổ đanh thép đan vào nhau… Cô hé mắt ra thấy hắn, hắn đang bị bao vây giữa vô số cảnh sát, đám bạn của hắn bị khống chế hết. Chỉ còn lại mình hắn và một người đang chĩa súng vào hắn chính là người cảnh sát tóc dài đang chỉ huy trận chuyên án này.

Không hiểu chính mình đang làm gì, cô lao ra hét lên: “Đừng”… Tiếng hét lớn đã làm vòng vây lơi lỏng, 1 phút lơ là của người chỉ huy đã tạo cơ hội cho tên cướp chĩa súng vào người chỉ huy…

“Pằng! …Pằng!”

2 bóng người đổ xuống, viên chỉ huy và hắn. Hai tay cô ôm lấy xác hắn, máu thấm đẫm đôi bàn tay của cô và bên cạnh là viên chỉ huy yêu cô. Cô không tin được là cô lại để cho hắn chêt trước mặt cô. Cô không tin được người ngày nào cũng ân cần chăm sóc cô lại đi giết người trong mộng của cô. Cô mặc kệ tất cả lý trí, tất cả luân thường đạo lý mà cô được dạy, cô trút sự căm giận cực độ lên người chỉ huy…

- Anh là đồ tồi, cảnh sát mà đi giết người sao ? Tại sao, tại sao cơ chứ, tại sao anh kéo theo cả người tôi yêu, anh ko xứng làm cảnh sát, anh ko xứng đáng với vị trí mà anh đang giữ, với cái quân hàm mà anh đeo…

Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, anh nắm chặt tay cô gái, cố gượng dậy và nói :

- Anh xin lỗi…


vCô nhìn thẳng vào anh và bàng hoàng khi anh cũng có 1 vết bớt nơi cổ, nhưng không chính xác hơn nó là một vết sẹo bị che bởi máu… Ký ức ngày xưa của cô, nó đã đánh lừa cô nay lại cho cô biết được sự thật, một sự thật phũ phàng…Nét mặt giận dữ dần chuyển sang hối tiếc. Tự trách mình sao cô quên được điều quan trọng như thế. Cô khóc, kể từ ngày đó chưa bao giờ cô phải khóc vì một ai, nước mắt như được tích trữ bao nhiêu năm nay nó tuôn ra để đưa tiễn người yêu cô, người cứu cô 2 lần, người cô đã lạnh nhạt thờ ơ…người mà mới đây thôi cô còn căm hận đến tận xương tuỷ… Giọng cô nghẹn ngào trong nước mắt:

- Anh… Anh là người biết tất cả…Tại sao anh không nói với em…?

- Rất nhiều lần…anh định nói nhưng anh không biết nói thế nào… khi gặp ánh mắt của em. Và anh không dám phá vỡ hình tượng đó trong em. Anh thấy mình không đủ dũng cảm làm điều đó… Vì yêu em đâu nhất thiết phải nói tất cả? Thứ lỗi cho anh em nhé!

Mắt của anh dần nhắm lại…

- Không! Anh không được ngủ lúc này, em còn phải yêu thương, chăm sóc anh, phải nấu cơm cho anh ăn, phải gọi anh dậy mỗi sáng và chúc anh ngủ ngon mỗi tỗi như anh đã từng làm,anh đừng bỏ em như thế. Mình sắp tới nơi rồi mà!

Người anh từ từ thả lỏng… bàn tay nắm cô gái buông dần và trên mặt anh nở một nụ cười mãn nguyện.

Tiếng còi xe cứu thương, tiếng khóc, tiếng thở dài…Tại số phận nghiệt ngã hay tại cô chưa chịu mở rộng lòng mình để đón nhận yêu thương?

(Blog Radio được chuyển thể từ truyện ngắn Số phận nghiệt ngã của bạn đọc Trần Công Thạnh - K43b2 - Đại Học Thương Mại)

Blog Radio 80: Thiên sứ sẽ đến trong mưa












Bạn đang theo dõi Blog Radio số 80!

Trong cuộc sống có thể ta đã từng trải qua hay chưa từng trải qua cảm giác mọi cánh cửa đều đóng sầm trước mắt, nhưng rồi vào lúc cùng cực nhất lại có những đôi cánh thiên thần ấm áp bao bọc và sưởi ấm trái tim bạn! Mời các bạn cùng trải lòng với câu chuyện của Blog Radio 80: Thiên sứ sẽ đến trong mưa được chuyển thể từ truyện ngắn Đi trong mưa của Nguyễn Bích Thảo



Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 80: Thiên sứ sẽ đến trong mưa

1. Thất bại



Cuối cùng thì điều gì phải đến đã đến. cùng một lúc công việc, bạn bè, tình yêu, đi đôi với thất bại, phản bội và đổ vỡ. Dưới chân tôi, trái đất như ngừng chuyển động, bầu trời thì như biến thành một màu mông lung xa lạ. Tôi bước đi giữa phố xá đông người nhẹ bỗng như không. Đầu tôi là một đống hỗn độn. Lúc đó thời gian như ngưng đọng và khoảnh khắc tôi không kiểm soát được bản thân cứ chầm chậm, nhấn nhá trong đầu mỗi khi tôi nhớ về cái ngày này.


Tôi buông xuôi.

Tôi muốn huỷ hoại nốt đời mình.

Vì tôi đã mất tất cả.

Tôi tỉnh dậy khi ánh nắng mặt trời chiếu thẳng vào giữa mặt. Xung quanh tôi là một đầy rượu và thuốc lá. Căn phòng bốc lên một mùi ghê rợn. Chợt có tiếng chân người dừng lại ngoài cửa rồi vụt bước đi nhanh.người ta để lại trên nhà một lá thư. Không đó là một tấm thiệp mời. Hắn - tên bạn thân của tôi đã tranh thủ lúc tôi mải mê cứu vãn thất bại trong công việc, “cuỗm đi” cô bạn gái của tôi. Tấm thiệp mời đỏ chói trên tay như một vết dao cắt sâu vào tim.

Tôi tìm đến rượu để quên đi tất cả.

Nhưng rượu hết và tiền cạn sạch.

Đau đớn.

Chua chát.

Và tôi vùng dậy.



2. Ranh giới mỏng manh



Tôi đi qua cây cầu này bao nhiêu lần không biết nữa, nhưng lần này tôi đứng lại rất lâu trên thành cầu. Đi hết chiều dọc, tính hết chiều ngang của cây cầu rồi đứng lặng ngắm dòng nước trôi. Cơn mưa hè choàng đến từ khi nào, lúc hạt mưa rát buốt vào mặt tôi mới nhận ra chẳng còn ai qua lại. Tôi cô độc! Tất cả quay lưng lại với tôi. Dòng sông cuộn xiết, dòng nước này là nơi thường diễn ra những cái chết tuyệt vọng bi đát nhất. Tôi từng chế giễu những người chỉ biết tìm đến cái chết để trốn tránh sự thất bại của bản thân. Tôi không ngờ có ngày tôi cũng đứng trước cây cầu trong trạng thái cùng cực nhất.



Cơn mưa trĩu nặng hai vai, tôi chẳng biết gì ngoài việc nghĩ tới sự sống và cái chết. Nhưng đột nhiên có một cái gì đó níu chân tôi và tôi quay đầu lại. Đối diện với tôi, phía thành cầu bên kia là một cô gái. Có vẻ như cô ấy cũng muốn trốn tránh sự thất bại của bản thân như tôi. Cô gái nhón chân, vươn qua lan can cao ngang ngực mấy lần nhưng lại lưỡng lự suy tính, chọn lựa . Đột ngột cô gái trèo qua lan can, đứng chênh vênh nơi mép cầu. Sự sống và cái chết cách nhau chỉ một bước chân. Tôi lao lại:



Cô gái nhắm chặt mắt lại, miệng thét lên, hai tay níu cứng lấy tay tôi. Chật vật mãi tôi mới kéo cô ấy qua thành cầu. Cô gái hoàn hồn và oà khóc nức nở. Những hạt mưa rơi xuống mái đầu cô rồi qua sợi tóc nhỏ long tong.



- Anh là ai? - Cô gái thì thào như sắp đứt hơi



-Tôi á? Ừ! Tôi là ai nhỉ? À tôi là mưa - thiên sứ mưa!



Chẳng hiểu vì sao lúc đó tôi lại nghĩ ra cái tên chuyên đi dùng để đánh lừa con nít ngay lúc đó nữa. Có thể hành động dang tay cứu sống một con người gần giống với công việc của một thiên sứ.



- Anh là tiên á ? Lạ nhỉ?



Tôi chua chát:



- Ừ! Lạ thế đấy. Nếu là tiên chắc không khổ như con người đâu nhỉ?



Cô gái gật gù:



-Tất nhiên! Tiên còn được ăn mặc, chải chuốt gọn gàng chứ không như anh đâu.



Tôi tự nhìn lại mình. Một bộ quần áo lếch thếch, tóc tai bẩn thỉu, râu ria lởm chởm. Cô gái nói không quan tâm đến bản mặt tôi đang chín mọng vì xấu hổ.



- Mà anh để đôi cánh đâu mất rồi? Hay anh bắt xe bus đến đây?



Tôi phá lên cười:



- Không, tại tôi cần tiền nên bán rẻ cho lão sa tăng rồi!



Cô gái chớp mắt ra chiều thông cảm



- Ờ, tiên thì cũng phải ăn mà. Không biết tiên có chịu đau khổ vì tình như con người như tôi không nhỉ?



Chợt cô gái im bặt, khoé mắt rưng rưng. Bỗng cô vùng dậy, vịn tay vào thành cầu dõi mắt xuống dòng sông cuộn xiết. Tôi hoảng hốt ôm chặt lấy hai chân cô. Cô tròn mắt nhìn xuống:



- Này anh làm sao thế? Tưởng tôi lại nhảy à? Tôi đã thử, anh thấy đấy, nhưng cuộc sống dẫu còn những đau khổ này vẫn còn sức hấp dẫn với tôi...



Chúng tôi lặng lẽ đứng dậy. Cơn mưa trĩu nặng hai vai còn chúng tôi hò hét như hai kẻ điên trên thành cầu. Tiếng cô gái lạc hẳn trong mưa:

- Đối diện với cái chết tôi lại muốn sống. Tôi thật hèn nhát

Tôi cũng hét đáp trả:

- Đó không phải là hèn, mà tìm đến cái chết để trốn chạy cuộc sống mới là hèn. Sống mới thật là khó.

Cô gái cau mày.

- Anh nói hay nhỉ? Chẳng phải anh cũng như tôi sao?

- Giống như thế nào?

- Thì cũng muốn nhảy xuống chứ sao nữa.

- Ừ. Tôi đang định làm kẻ hèn nhát thì gặp cô. Nhưng giờ thì hết rồi.

Cô gái tò mò:

- Sao thay đổi nhanh thể?

Tôi thú nhận:

- Khi cứu cô tôi đã nhận ra điều tôi vừa nói lúc nãy. Với lại tôi cần làm một số việc trước khi chết. Mà những việc đó chắc mất tầm vài chục năm. Khi đó tôi đã già rồi.

Cô gái vẫn không buông tha.

- Anh có thể nói một vài dự định dài hạn kia được không?

Tôi bẽn lẽn.


- Tỉ dụ như: Tìm công việc mới, thực hiện một dự án khả thi hơn, và...tìm một cô gái tốt làm vợ rồi đào tạo ra một đội bóng thiếu lâm.

Cô gái phá lên cười:

- Anh được lắm! Thôi, tốt rồi, giờ anh đi với tôi.

- Đi đâu?

Cô gái thì thào bí hiểm:

- Đi trong mưa!

Cô gái kéo tay tôi chạy, những hạt mưa cứ quất vun vút vào mặt nhưng hai chúng tôi vẫn băng qua làn mưa ấy. Đi trong mưa, nói như cô gái là để trút hết buồn phiền và để đẩy lùi vùng mắt bão thẳm sâu trong tâm hồn mình...



3. Đó là bí mật...



Đi trong mưa - đơn giản chỉ là khi bất chợt mình đang đi trên đường và cơn mưa ập đến, mình không muốn trú lại một mái hiên chật chội nào đó thì băng qua mưa để về nhà. Nhưng thật không đơn giản với những ai có sở thích đi trong mưa. Chắc chắn sẽ có người cho sở thích này thật điên rồ. Bố mẹ và chị tôi cũng cho là thế. Còn tôi thỉnh thoảng cũng tự cười mình vì sở thích làm khổ bản thân này. Nhưng đi trong mưa có cái thú vị của nó. Tôi sẽ tha hồ đoán được tâm trạng của ông trời.



Này nhé! Khi mưa phùn nhè nhẹ của mùa xuân là lúc ông ta đang hoan hỉ trước niềm vui đón năm mới của con người nên ban phát đôi giọt mưa đủ để làm long lanh mấy búp non trên cành. Còn cơn mưa mùa đông là lúc ông ta cô đơn nhất, nên những giọt mưa cóng buốt như băng như đá. Mưa mùa thu hiền lành, mưa mùa hạ bất chợt, có khi muốn xả cơn giận nhưng cũng có lúc mưa là để cứu đất đai, mùa màng. Tôi thích mưa và đi trong mưa, chỉ cần giơ hai tay hứng lấy những giọt mưa ấy là tôi hiểu được cảm xúc của vũ trụ. Tôi thấy mình trở nên thật vĩ đại…


Hôm đó, đi qua cây cầu dẫn về nhà, tôi nhìn thấy một người thanh niên trẻ đang đứng lặng lẽ bên thành cầu. Có vẻ anh ấy gặp rất nhiều thương tích trong lòng. Trời sắp mưa, gió cuốn bụi mù mịt. Trước khi chiếc xe vụt qua, tôi kịp nhìn thấy những hạt nước mắt lăn nhanh trên gò má người thanh niên đó. Tôi cảm thấy lòng mình run lên những rung động sâu xa. Người đàn ông chỉ khóc khi họ thất bại và tuyệt vọng. Có lẽ người thanh niên đó vừa trải qua một cú vấp ngã quá đau khiến anh chưa thể gượng dậy được. Xe vượt qua cầu, nhưng nhìn qua gương chiếu hậu, tôi vẫn thấy anh ấy đứng đó, cô độc và nặng trĩu.





Nhưng cơn mưa ập đến thật nhanh, sở thích trỗi dậy, tôi ào đi trong mưa. Cây cầu vắng hoe người nhưng anh thanh niên vẫn đứng đó. Tự lòng mình tôi muốn làm một điều gì đó cho người lạ, một điều gì đó để vá một phần những vết thương trong lòng.



Tôi không phải là một diễn viên nhưng cũng coi như mình hoàn thành tốt vở kịch tôi tự biên tự diễn. Bây giờ, mỗi khi mưa rơi tôi lại nhớ về ngày tôi gặp anh. Thỉnh thoảng, tôi có kéo anh đi trong mưa, tôi muốn cho anh những cảm xúc tinh khôi, vẹn nguyên từ những hạt mưa long lanh ấy.

Và cuộc gặp gỡ - với anh là một sự vô tình, nhưng với tôi đó là một sự sắp đặt khéo léo, một bí mật ngọt ngào luôn trỗi dậy khi chúng tôi: Đi trong mưa.

11 giờ 58, Hương Khê, 02/05/2009.

*
Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Nguyễn Bích Thảo – Gửi từ email thuyenvabien83
 
TRANG CHỦ -- -- BLOG RADIO -- -- ALBUM ẢNH -- -- NGHE NHẠC -- -- VUI CƯỜI