Labels

Trò đùa…

Trò đùa đến từ cái tin nhắn: “Cuối tuần này lớp họp tại Starbus, yêu cầu mang theo người yêu, nếu ai không có phải dẫn thêm bạn đi cùng (khác giới), không có lý do vắng mặt nào được chấp nhận. Nguyên lớp trưởng”



  • Oh M-y G-o-d
  • Choáng không
  • Toàn tập luôn, ôi quen biết bấy lâu giờ muội mới biết sư huynh biết đàn Cello tưởng chỉ biết bật bông ghitar và piano ai dè! Nhưng em nghi ngờ là chỉ show hàng thôi nhé, làm gì có chuyện ông anh nhiều tài lẻ thế này mà vẫn alone.
  • Tùy cô nghĩ, hai chuyện ấy không hề liên quan đến nhau tí nào.

Căn phòng khá rộng, nhiều ánh sáng, một cây Cello cũ kỹ màu nâu nằm góc phòng nhưng có vẻ được chủ nhân tút tát khá kỹ.

  • Đàn em nghe một bài đi.
  • Cảm hứng âm nhạc tùy lúc, nhưng nể tình cô ghé thăm tệ xá, thích nghe bài gì ?
  • Em chưa nghe ai đàn Cello bao giờ, nên không biết, bài gì hay thì đàn.
  • Dỏng tai lên nè. Xin trân trọng dưới thiệu với em gái xinh đẹp, bản Andante cantabile của Tchaikovsky.

Nắng chiếu vàng nhạt, in bóng hắt lên bức tường sơn trắng, mái tóc loăn xoăn thành từng lọn rủ xõa trước trán, bàn tay mảnh dẻ của một nghệ sỹ bẩm sinh. Nếu nó bảo rằng mình không hề xao động thì chắc chắn nó đang nói dối.

  • Hay không?
  • Hay, rất hay, cảnh nghệ sỹ kéo đàn cũng hay không kém. Thế mà sao anh không dùng chiêu này đi lòe một bà chị xấu số nào đó mà phải chịu cảnh “độc thân vui vẻ”này.
  • Lừa đảo không tốt. Cái gì đến rồi sẽ đến, nhanh làm gì.
  • Bức tranh này của ai đấy, đừng nói anh vẽ nhá, em tủi thân em về đấy

Nó chăm chú ngước mắt lên bức tranh có màu nâu đỏ rất ấn tượng, không hẳn là đẹp nhưng rất đặc biệt, chỉ là hình ảnh một chiếc bình gốm màu nâu đỏ, có ánh sáng mờ ảo chiếu lên thân. Đơn giản nhưng phảng phất sự rực rỡ nào đó rất khó diễn tả.

  • Cái đấy thì đúng là không phải anh vẽ, một ông họa sỹ ngày trước quen ông anh đã tặng hôm sinh nhật. Treo mãi ở đấy, càng để lâu trông lại càng giống đồ cổ. Mà thôi đến giờ rồi, cô bảo chiều nay cần nhờ gì mà.

Đưa tay liếc nhìn chiếc đồng hồ đỏ rực, 5h30. Một buổi tối thực sự có nhiều điều đang chờ đón.

  • Đúng thế, có việc em mới nhờ, không thì em lặn lội đến tận nhà anh làm gì cho mệt. Tối nay anh đưa em đi họp lớp cũ được không. Và tế nhị hơn nữa, cái này quan trọng lắm, anh nghe kỹ nhá. Em chọn mãi mới có người chưa có người yêu để nhờ.- Nháy mắt tinh nghịch, nó cố lấy cái giọng nghiêm túc nhất có thể. - Nhờ anh nhận làm bạn trai của em tối nay được không.
  • Cô ẩm à, lớp cô chứ lớp tôi đâu mà đi theo. Không đi đâu, tôi nhớ ra tối nay tôi bận.- Và anh nở một tràng cười đáng ghét nhất nó từng biết.
  • Không được, tối nay bọn nó tổ chức ra mắt người yêu nữa.Nếu chưa có cũng chẳng sao, nhưng em có một vụ phét lác nho nhỏ rồi, không dẫn anh đi xấu hổ lắm.
  • Chuyện cô gây ra cô tự mà giải quyết, toàn bọn trẻ con không xứng tầm cho tôi nói chuyện cùng.
  • Anh trai tốt bụng mà thế à, mãi em mới nhờ anh một việc, ki bo thế.
  • Về sớm đấy.
  • Okkkkkkkkkkkkkkkk ! À anh ăn mặc tươm tất vào nhá.
  • Nói nữa tôi đổi ý bây giờ.

(hai ngày trước)

Một tin nhắn offline đập vào mắt nó khi vừa đăng nhập Yahoo!

“Cuối tuần này lớp họp tại Starbus, yêu cầu mang theo người yêu, nếu ai không có yêu cầu dẫn thêm bạn đi cùng (khác giới), không có lý do nào được chấp nhận nếu vắng mặt. Nguyên lớp trưởng”

Ôi một tin khá hay ho, chí ít là vào trong những ngày nhạt nhẽo như thế này. Nhưng cái mở ngoặc ấy lại chẳng hay ho tí nào. Bạn trai thì chẳng thiếu, nhưng dẫn một thằng lù lù đi cùng, nó lại nghĩ ra đủ thứ “đen tối” về tình cảm hết sức “trong sáng” dưới cả bạn bè của mình dành cho nó, danh sách của nó cũng chẳng ai đủ tốt để nhận làm bạn trai của nó dù chỉ một tối. Nhưng cái gì đến rồi sẽ đến, thỉnh thoảng tự thưởng cho mình chút AQ cũng chẳng sao. Và nó quên mất câu chuyện đó cho đến khi đồng hồ máy tính hiện 2:34AM. Rê chuột định tắt máy đi ngủ.

BUZZ!!!

julesverne IAMSAM: OMG anh làm em giật cả mình, đau cả tim

minh Le: :)), ol muộn thế sư muội

julesverne IAMSAM: anh cũng thế hỏi ai

julesverne IAMSAM: đag định đi ngủ

julesverne IAMSAM: thì nhờ phúc ai đó

julesverne IAMSAM: tỉnh cả ngủ

minh Le: :D cho huynh SR

julesverne IAMSAM: haizzzzzzzzz

julesverne IAMSAM: anh vẫn vô duyên như ngày nào

minh Le: giang sơn dễ đổi bản tính khó dời mà

julesverne IAMSAM: thế anh đang làm gì giờ này

minh Le: đang lang thang nghe nhạc chuẩn bị bài tập

julesverne IAMSAM: có gì hay send em nghe thử

minh Le: nhạc bác học cô nghe không tiêu đâu

minh Le: ngủ gặp ác mộng đấy =))

julesverne IAMSAM: :(( khinh nhau thế

minh Le: chẳng lớn thêm tí nào

minh Le: ah ông anh cô dạo này có cua thêm bà chị xấu số nào ko

julesverne IAMSAM: chẳng biết con số đang là bao nhiêu

julesverne IAMSAM: có vẻ vẫn trong hệ đếm cơ số 10

minh Le: chắc định tu tỉnh

julesverne IAMSAM: còn anh thì đã qua zero chưa

minh Le: vẫn "tôi hát một mình"

julesverne IAMSAM: biết mà

Chợt một tia sáng, phải gọi là một tia sáng lóe lên trong đầu nó.

julesverne IAMSAM: ah mà nếu thế,em nhờ tí việc nhá

julesverne IAMSAM: cuối tuần anh có rỗi không

minh Le: có

minh Le: việc gì

julesverne IAMSAM: mai khắc biết

julesverne IAMSAM: chuyện này đảm bảo có thù lao chứ không nhờ suông

minh Le: thù lao là cái gì

julesverne IAMSAM: một đĩa Secret Garden bản xịn, ok

minh Le: nghe có vẻ việc khó đấy nhỉ

minh Le: nhưng anh vốn tốt tính

minh Le: không muốn để một đĩa nhạc xịn như thế rơi vào tay người không biết thưởng thức

minh Le: ok

julesverne IAMSAM: chiều CN 4h45

Nó đã biết chuyện gì sẽ đến rồi mà, quan trọng là biết chờ đợi. Gặp lại người yêu cũ trong cảnh tay trong tay với một em xinh tươi nào đó quả không hề dễ chịu, và càng không dễ chịu hơn khi mình chỉ đi có một mình. Tính nó vốn hiếu thắng và cay cú, nó không dễ bỏ qua chuyện này.


  • Ôi ông anh có con mắt thẩm mỹ nhỉ, ai lại ăn mặc như đi phỏng vấn thế bao giờ. Anh thay ngay cái bộ đóng hộp đấy đi, trông già chết. Áo phông ấy, mà em nhắc nhở thêm đừng có mặc mấy cái áo màu cà rốt kinh dị như hồi nọ nữa nhá.

Tóc rối lòa xòa, nhưng nó tự nhủ, xoăn có cái đẹp của xoăn, như tóc sunbae Goo Jun Pyo cũng đủ khiến ối anh chàng đi đưa đầu vào tiệm làm tóc. Áo phông xanh dương kẻ sọc đen, quần bò, giầy thể thao. Cũng tạm ổn, mà nếu không ổn nó cũng chẳng biết làm sao với một ông anh có óc thẩm mỹ ở dưới mức trung bình theo nó từng biết.

  • Trông thế mà anh cũng đẹp trai ra phết, hôm nay anh làm em choáng hết đợt này đến đợt khác.
  • Hô, tài năng tiềm ẩn đâu cần cô biết.

  • Đó đó cái quán đó.

Bãi để xe khá đông, nó khẽ liếc mắt và nhìn thấy chiếc xe màu xanh đậm với biển số quen thuộc, nén tiếng thở dài, nó không thể phủ nhận việc mình chưa quên mối tình đầu đầy chất đơn phương này. Nó đã đọc được một câu ở đâu nhỉ đại loại là “ tình đầu khó quên”, và một con người bằng xương bằng thịt như nó không thể tránh khỏi cái triết lý mà cả nhân loại công nhận.

  • Hey chào, Baby hy, hôm nay mặc gì mà đen toàn tập thế, bạn đâu?
  • Kia - Đứa bạn thân chỉ tay về phía một thằng con trai đang lúi húi dắt xe vào khu nhà gửi. Nhưng là bạn đi cùng thôi nhá, cấm hiểu lầm. Còn ...
  • Ah giới thiệu mày luôn, bạn trai tao, học năm cuối nhạc viện khoa Piano, tên là Lê Minh. Còn đây là Phượng, bạn thân em hay còn gọi là Baby Hy theo tên một nhân vật trong truyện.

Cố ra vẻ toe toét nhất, nó khoác tay ông bạn trai hờ vào phòng một cách hùng dũng nhất và đầy tự hào. Một phần vì hôm nay nó mặc một bộ khá tươm, một phần vì hôm nay ông anh trai mà nó quen biết từ hồi bé tí lại đẹp trai đột xuất.

  • Đến muộn thế, tí phạt lên hát tặng một bài. Mà giới thiệu đi.

Thằng lớp trưởng to mồm sau hai năm không gặp vẫn thế, vẫn vô duyên và chập chập như một thằng con trai mới lớn.Vậy mà cô bạn gái đi cùng nó lại khá xinh tươi và có nụ cười duyên chết người.

  • Lẽ dĩ nhiên là bạn trai rồi …

Ánh mắt nó chợt dừng lại ở một góc phòng, mái tóc ấy không thay đổi, mái tóc mà hồi học sinh nó ngồi ngắm trong lớp không biết bao nhiêu giờ học, và hình như nó cảm thấy mình còn nghe được tiếng nói từ chủ nhân mái tóc ấy phát ra, nó không nghĩ mình nhạy cảm đến vậy, nó nghe thấy tiếng tim mình rung lên trong lồng ngực.

  • Em đi vào đi, có mấy đứa con gái nó gọi vào kìa.

Bừng tỉnh, giọng nói ấm áp đưa nó trở về thực tại.

  • Vào đi, à tí anh lên hát tặng em hay đàn tặng em thì càng tốt, một bài nhé.
  • Nghe như phim Hàn ấy nhỉ, xem nhiều nhiễm mất rồi, sến quá, ôi tôi chết mất với mấy cái trò trẻ con này của cô.
  • Hứ, nhớ đấy, cái đĩa đang ở nhà em đó nhá.

Chọn một chỗ ngồi không quá nổi bật. Lũ bạn cũ có lẽ đã thay đổi rất nhiều, nó chẳng còn nhận ra những thằng con trai tính cố chấp với con gái kinh dị như hồi nào, hay trước mặt bạn gái chúng cố tỏ ra galant hết mức có thể. Hết đôi này lên hát đôi khác lại tiếp nối. Sao nó bỗng thấy mình lạc lõng, hay vì hình ảnh gần cuối phòng mà nó cứ hướng mắt về đó mãi không thôi. Tuấn cười rất tươi bên cạnh một cô bé trông nhỏ nhắn với mái tóc dài, một cô bé mong manh khiến người khác có cảm giác muốn che chở. Thầm dấu sự ghen tức vô cớ nổi lên trong lòng.

  • Ê, em uống gì không, mà ngồi làm gì như phỗng thế. Ê…
  • Anh lại làm em giật cả mình, đau cả tim.
  • Ai bắt ngồi im thế, tưởng chết rồi, uống gì không?
  • Anh trù ẻo em hả, có, Coca ấy nhé, lạnh vào.
  • Ê mày lên hát đi, mỗi đôi phải lên hát một bài đấy.
  • Điên à, khoản hát hò mày thấy tao hát bao giờ chưa, đợi tí khắc có người lên hát hộ. Mà mày biết cái đứa đi cùng Tuấn không.

Nó khẽ đưa mắt ra hiệu cho con bạn ngồi gần.

  • À, đó hả, tao không biết chắc lắm, nghe loáng thoáng bọn nó bảo tên là Nhi, học năm thứ nhất trường gì tao cũng quên rồi. Sao ? Vẫn ôm mộng tương tư hay sao mà hỏi.
  • Tò mò thì hỏi chứ sao, không biết hôm nay tao đi cùng ai mà tương mới chả tư.

Đúng lúc ấy, cứu hộ của nó đã đến.

  • Coca này em.
  • Anh lên hát tặng em một bài đi. Có piano kìa !
  • Thật hả, ngại lắm.
  • Lên đi, em lên giới thiệu đây này.

Nó đứng dậy kéo tay Minh bước lên khu trung tâm đang im ắng sau màn tưng bừng chào hỏi ban đầu.

  • Hey chú ý nhá, giới thiệu này. Uh! Hôm nay đi cùng tao có một người khá đặc biệt, anh ấy định sẽ đệm đàn và hát một bài. Vỗ tay.
  • “Đặc biệt ” trong ngoặc kép hả?
  • Tự hiểu nhá.

Anh khẽ nâng tấm gỗ che bàn phím lên, lướt nhẹ một cách đầy nghệ sĩ, tính trẻ con trong nó trỗi dậy, thấy hai má nóng bừng, một cảm giác tự hào xen lẫn sự chiến thắng lan tỏa.

  • Uh, xin chào các bạn, hôm nay tôi mới gặp các bạn lần đầu…Uh tôi sẽ đàn bài “Em ơi Hà Nội phố”, nếu không hay các bạn thông cảm. Và bài hát này tôi tặng cho người đi cùng tôi ngày hôm nay.
  • Uầy Dương ơi tự hào nhá. Hát song ca đi

Nó lừ mắt về đứa vừa phát biểu, và mỉm cười sung sướng về câu nói mà anh vừa phát biểu. Anh làm ối đứa phải ghen tị với nó.

“…Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm…”

Nốt nhạc cuối cùng ngân lên, tiếng vỗ tay rào rào của lũ bạn nó và những người có mặt trong quán. Anh bước tới, cầm tay nó đang đứng dựa vào đàn bước xuống chỗ ngồi. Hôm nay nó cảm thấy thực sự hạnh phúc và kiêu hãnh, dù là lòng kiêu hãnh trẻ con. Có lẽ nó đã vượt qua được cái bóng lớn trước mặt, gạt bỏ đi một niềm ký ức nào đó mãi vẫn ám ảnh bấy lâu, dù là quá trình loại bỏ đó không hoàn toàn. Cái ký ức khiến nó mỗi lần nghĩ lại, lại thấy chán nản xen lẫn những cảm xúc nhẹ nhàng nhưng cũng đủ đau lòng.

- Mình thích Tuấn, có lẽ nhiều hơn những gì Tuấn biết. Uh mình muốn hỏi, chúng ta có thể là một couple không

- Có lẽ mình làm bạn tốt hơn Dương à, mình biết cậu không muốn nghe câu này nhưng mình không muốn yêu bất cứ ai vào thời điểm này.

- Vậy là sau này thì có phải không.

- Mình không biết, nhưng mình và Dương có lẽ mãi là bạn thì tốt hơn.

- Có lẽ vậy.

Và nó nhớ, hôm đó, một con bé lấy hết dũng cảm nói với người lần đầu tiên nó cảm thấy đặc biệt trong đời đã buồn đến mức nào, buổi chiều cuối cùng của năm học. Thất vọng, có rất nhiều; nhẹ nhõm, có một chút; nó biết rồi chuyện gì đến rồi sẽ đến nhưng liệu nó có đủ dũng cảm đợi chuyện đó đến hay không, hay nó vẫn chỉ ám ảnh mãi bóng hình đó mà thôi. Có những lúc nó cũng chẳng biết tình cảm của nó là tình yêu hay chỉ là chút bồng bột thời học sinh, rồi sẽ tan nhanh như bọt bong bóng xà phòng, nhiều màu sắc nhưng chóng vỡ. Nhưng nó biết nó sẻ chẳng thể xóa nhòa những rung động đầu tiên đó.

  • Hôm nay anh làm em tự hào kinh lên được. Cám ơn ông anh nhiều lắm nhá. Nếu cứ tiếp diễn tình trạng này không khéo em đổ anh lúc nào không biết mất. Haha
  • Tôi bảo là cô vẫn còn trẻ con lắm mà, có sai đâu.
  • Cứ coi như là thế đi, ai chả muốn trẻ, ai mong già đâu.
  • Mà cái thằng cô muốn trả thù ấy có cô bạn gái xinh nhỉ.
  • Ai bảo anh thế, em gái anh xinh hơn chứ.
  • Haha, lại ghen tức trẻ con rồi.
  • Còn sớm, em mời anh ăn kem nhá. Đây là phần thưởng cho diễn viên đóng đạt chứ em vẫn giữ cái đĩa ở nhà không sợ em nuốt lời đâu mà lo.
  • Ôi cô mời dĩ nhiên là anh phải ăn rồi.

  • Cốc thứ 3 rồi đấy, vẫn ăn tiếp à.
  • Ăn tiếp. coi như xóa sổ tình yêu đầu, anh cứ ăn đi, em đủ tiền trả mà. Nâng cốc nào.
  • Cô định ăn kem đến say à, không say được đâu chỉ viêm họng thôi.
  • Kệ- Vừa nói nó vừa thanh toán nốt cốc kem thứ 3 và định gọi tiếp cốc thứ 4.
  • Anh cho một cốc cacao nóng nhé.
  • Haha con trai uống cacao nóng em gặp lần đầu đấy.
  • Gọi cho cô đấy, cô sưng phổi ra đấy anh trai cô dám giết tôi lắm.
  • Thật hả.
  • Cô ngốc lắm. Anh khẽ đưa tay đẩy cốc cacao nóng bỏng về phía nó. Nó chẳng hiểu tại sao anh gọi nó là ngốc nhưng trái tim nó thật ấm lạ lùng. Mùi cacao lan dần trong cổ họng nó. Cất tiếng hỏi một câu chẳng ăn nhập gì.
  • Anh Minh em hỏi anh một câu thật nhá, nghiêm túc đấy. Anh chưa yêu ai thật à, mọi người bảo anh bị Gay đấy
  • Cô thấy tôi bị gay à.
  • Không hề, em thề có bóng đèn là không thấy có dấu hiệu nào khả nghi. Thế sao anh chưa yêu ai à?
  • Có, nhưng chưa đến lúc để thổ lộ, vì người ấy có một vết thương lòng khá đau mà mãi không quên, anh phải đợi người ấy rũ bỏ hoàn toàn quá khứ anh mới thổ lộ.

Tôi mở to mắt…

  • Thế phải đợi đến bao giờ.
  • Có vẻ như là đã đến lúc rồi. Ánh mắt anh nhìn xoáy sâu vào nó, trái tim nó lại rung lên lần thứ hai trong ngày, má nó nóng rực, cốc cacao còn không nóng bằng tay nó lúc này, vì có một bàn tay khác đã đặt phủ lên bàn tay nó.

(Dương Dương)

Mario giải cứu công chúa (Nấm Lùn)


Bạn dùng các phím di chuyển lên, xuống, trái, phải để điều khiển anh chàng thợ sửa ống nước Mario tiêu diệt quái vật... và hãy nhớ ăn nấm, và ăn hoa để "nạp đạn" nhá!
Bạn cần tắt chương trình chặn pop-up và cài đặt Macromedia Flash Player để chơi được game này



[ Music ] - Nghe Mr. Đàm hát 'Giã từ'

Hiếm có ca sĩ nào có khả năng lưu lại dấu ấn của mình trong từng bài hát như Đàm Vĩnh Hưng.

Nghe Mr. Đàm hát `Giã từ`
Đàm Vĩnh Hưng

Mr. Đàm có khả năng biến hóa đến bất ngờ. Nghe anh hát hay xem anh trình diễn là niềm vui bất tận của rất nhiều người. Dù mỗi khi anh cất giọng "Tuổi đời chân đơn côi, gót mòn đại lộ buồn" thì 70% là anh muốn tạm biệt vì thời gian cho khán giả đã hết. Thế nhưng, từ lúc Giã từ bằng bài hát đến khi giã từ thật thì anh phải cống hiến thêm không dưới 10 bài nữa cho người hâm mộ. Sau này, khi trình diễn, anh bảo, Hưng sẽ hát bài Giã từ cho quý vị nghe...

Hưng cover lại nhiều bài, nhưng bài nào Hưng đã hát thì người nghe sẽ chỉ nhớ đến anh. Anh biết cách khiến cho bài hát thành một thực thể sống động, lung linh, huyền ảo. Nghe anh hát bài buồn, thấy buồn tê tái, nghe anh hát bài vui, thế thế gian rạng rỡ như ánh mặt trời. Anh có khả năng thiên phú, người trong nghề gọi là 'tổ đãi', nhưng có chứng kiến sự lao động của anh mới thấy là thành quả anh có không phải tự nhiên mà đến.

Quay lại Giã từ, mỗi khi Hưng lên giọng "Thương yêu không trọn thôi giã từ đi em ơi" thì cô gái nào cũng chới với, chơi vơi muốn 'quay đầu' ngay tắp lự, nếu tận mắt xem Hưng hát bài này thì bạn càng 'mê man' hơn nữa. Mặt Hưng buồn, những đoạn cao trào được anh nhấn nhá xử lý bằng cách nhăn mặt và thả hồn thật sự vào đó, cộng hưởng thêm giọng hát có một không hai, Giã từ vì thế luôn là bài hit được yêu cầu mỗi khi Hưng xuất hiện.

[ Music ] - Boulevard - Dan Byrd

Boulevard
Dan Byrd
I Don't know why you said goodbye

Just let me know you didn't go forever my love
Please tell me why you made me cry
I beg you please I'm on my knees
If that's what you want me to

*Never knew that it would go so far
Well you left me on that boulervard
Come again you would replease my pain
Ang we could be lovers again
Just once more chance, another dance
And let me feel it isn't real
That I've been losing you
The sun will rise within your eyes
Come back to me then we will be happy together

Maybe today I'll make to stay
A little while just for a smile in love together
For I will show a place I know in Tokyo
Where we could be happy together .

Blog Radio 74: Nắm chặt tay anh để mình không lạc mất nhau




Blog Radio - Hạnh phúc đơn giản chỉ là sự tồn tại của mình được ai đó nhận ra, tình cờ bắt gặp và ... Giữ lấy!

Nếu mình...thích nhau?

- Nếu mình thích nhau, đơn giản em sẽ thích tất cả những gì thuộc về anh, thích những lần ta vô tình gặp nhau trên phố, thích cách ta im lặng bước đi bên nhau, thích anh quay sang nói với em “mưa rồi!” như ngày đầu tiên em gặp anh. Đơn giản vậy thôi, nếu mình thích nhau… Tôi trả lời anh nụ cười khẽ nở trên môi.

Mùa Đông năm 22 tuổi,

Tôi đến thành phố của những cây cầu đi bộ có dây leo đỏ rực vào một ngày mưa lạnh, bầu trời chỉ toàn một màu xám ngắt, gió thỉnh thoảng ào đến, dù không đủ mạnh nhưng cũng khiến cho mưa mùa đông thêm nặng hạt.Người hướng dẫn giúp tôi mang bớt hành lý lên phòng, ký túc xá của lưu học sinh nằm bên cạnh một sân bóng đá khá rộng, có một cái ban công nhỏ ở phía sau nhìn thẳng ra sân bóng.Tôi đứng trên ban công hít thật sâu thứ không khí mát lạnh, một cuộc sống hoàn toàn mới bắt đầu.

Trời đã ngừng mưa nhưng bên ngoài vẫn xám xịt ảm đạm, tôi tranh thủ xách cặp lên phòng quản lý lưu học sinh để hoàn tất thủ tục nhập học và nhận sách vở. Ôm đống sách vở đồ sộ vừa được phát đi xuống dưới lầu để về kí túc xá, cảnh này nếu ở Việt Nam khối người tưởng mình đang đi buôn lậu sách, tôi cười cười nghĩ.


- “Mưa rồi!” - Chàng thanh niên có khuôn mặt thanh tú đứng trước hiên quay sang nhoẻn miệng cười.

Tôi nhìn anh ta, hơi e ngại trước khi mở miệng đáp lại… “Vâng!”


Đó là lần đầu tiên tôi gặp anh, ở nơi cách Việt Nam mấy nghìn Km, nơi mùa đông có mưa rơi thật lạnh, một người xa lạ đã gửi đến tôi một nụ cười, đẹp như mùa thu toả nắng.

Chiều đã buông xuống thành phố nhộn nhịp này, cuộc sống như thêm một lần trở dậy, dòng người đi bộ tràn trên phố, các toà cao ốc sáng trưng với những sắc màu riêng biệt như khẳng định thêm sự phồn hoa của thành phố. Tôi hoà mình vào dòng người hối hả, rẽ trái, rồi lại rẽ phải… trong lòng đã bắt đầu cảm nhận được nỗi buồn vô hình mang tên đơn độc

“Lâm Vi!” có tiếng ai đó khẽ gọi tên tôi. Không, có lẽ là ai đó đang gọi một người giống tên tôi. Nực cười làm sao khi lại có người gọi tên tôi trong thành phố xa lạ này chứ.

Vũ Lâm Vi!

Có tiếng bước chân vọng lại từ phía sau… tôi giật mình quay lại. Tên tôi đúng là Vũ Lâm Vi, chàng trai tôi vô tình gặp ở trước hiên sáng nay bước tới nhoẻn miệng cười. Tôi nhận ra anh ta, bởi đơn giản anh ta có một nụ cười đẹp. Nghiêng đầu nhìn anh ta khó hiểu, một loạt câu hỏi lướt qua trong đầu tôi. Tại sao anh ta biết tên tôi là Vũ Lâm Vi, trong khi rõ ràng hôm nay là ngày đầu tiên tôi đặt chân đến thành phố này, và tôi còn đang sẵn sàng đặt tên cho nó - Thành phố này là “thành phố đơn độc”.

- Mọi việc ổn cả rồi chứ?

- Ý anh là sao? Sao anh lại biết tên tôi? Tôi bất ngờ quay sang anh ta như chất vấn.

- Có gì không đúng nếu tôi nhớ tên học sinh của tôi?

- Ý anh là sao? Tôi ngạc nhiên nhắc lại câu hỏi.

- Tên em là Vũ Lâm Vi, quốc tịch Việt Nam. Đơn giản tôi là người đã trực tiếp xử lí hồ sơ của em gửi sang bên này và cũng sẽ là thầy giáo dạy tiếng Hán của em. Sáng nay tôi đã nhận ra em ở dưới lầu của phòng lưu học sinh. Anh ta nhìn tôi như sẵn sàng chờ đợi câu hỏi tiếp theo.

- Thầy …Tôi ngập ngừng nói

- Cứ gọi tôi là Khánh Dương. Anh ta nhét cái ô vào tay tôi rồi vội vàng bước lên chiếc bus vừa mới đi tới. “Em về đi!trời mưa rồi đấy !”

Tôi lúng túng không biết phải nói gì, có những hạt nước mong manh rơi xuống mỗi lúc một mau, tôi mở chiếc ô đang cầm trong tay và bước về nhà.

Tôi và anh đã quen nhau như thế

Anh trẻ, thẳng thắn và chu đáo. Anh thích gọi tôi là “cô bạn nhỏ”. Anh nghiêm khắc và tận tâm, anh nhăn mặt khi tôi thỉnh thoảng thấy cuộc sống này cứ chông chênh.

Anh dịu dàng, anh hay nhoẻn miệng cười, anh luôn nắm lấy tay tôi mỗi lần chúng tôi cùng nhau chen chân trên bus.

Anh hay im lặng mỗi lần chúng tôi bước đi bên nhau, anh im lặng, tôi im lặng, cả hai chúng tôi đều im lặng. Đó phải chăng là những khoảng im lặng yên bình…

2 năm…Tôi đã quen với việc mỗi chiều đứng trên ban công kí túc xá nhìn anh chơi bóng, quen ánh mắt anh lo lắng kiếm tìm, quen cả nụ cười mà tôi nói rằng như mùa thu toả nắng. Quen người khác cứ nghĩ rằng chúng tôi là một đôi, quen tin nhắn cuối cùng trong ngày anh gửi cho tôi “Cô bạn nhỏ hãy ngủ ngoan! ” và quen có anh.

Mùa hè năm tôi 24 tuổi, bình minh đã lên mang sức sống cho một ngày sôi động, những cây cầu đi bộ vẫn ngập tràn dây leo màu đỏ du miên. Anh tiễn tôi ra sân bay, đôi mắt thoáng u buồn, anh im lặng.

- Em phải đi rồi! Tôi nhìn anh

- Chúc em may mắn! Anh không nhìn vào mắt tôi nói.

Tôi bước đi, bỏ lại thành phố náo nhiệt phồn hoa, nơi những ngày mưa sẽ là kỉ niệm, có một giọt nước mắt nhẹ lăn dài trên má… làm nhoè đi kí ức về những cây cầu đỏ du miên.

- Lâm Vi ! Nếu…mình thích nhau? - Anh đứng đó nhìn tôi.

- Nếu mình thích nhau, đơn giản em sẽ thích tất cả những gì thuộc về anh, thích những lần ta vô tình gặp nhau trên phố, thích cách ta im lặng bước đi bên nhau, thích anh quay sang nói với em “mưa rồi !” như ngày đầu tiên em gặp anh. Đơn giản vậy thôi, nếu mình thích nhau... Tôi trả lời anh nụ cười khẽ nở trên môi.

Tôi quay lưng bước đi, nói với anh lời tạm biệt.

Tiếng chuông điện thoại vang lên trong phòng chờ máy bay cất cánh.

- Em đây!

- Nếu ta thích nhau , đơn giản anh thích em đứng nhìn anh mỗi chiều anh chơi bóng, thích sự ngốc nghếch vụng về của em, thích được im lặng đi bên em, thích nắm tay em mỗi lần ta lên bus vì anh không muốn lạc mất em.… Anh xin lỗi vì bây giờ mới nói rằng : “ Anh Yêu Em ...”

Tháng 2 mưa xuân, vừa trở về công ty sau chuyến đi công tác dài một tuần, trông tôi cứ bơ phờ như quân thất trận vậy.Một núi công việc đang chờ tôi xử lý, thật là ngao ngán!

Mở cái hòm thư đã 1 tuần không check, tim tôi bỗng loạn nhịp trước lá thư được gửi tới từ hòm thư điện tử của Khánh Dương. Đã hơn nửa năm trôi qua, tôi sống trong những hoài niệm về anh, tôi nhớ anh. Nhưng tôi không đủ dũng cảm để giữ liên lạc với anh , không đủ dũng cảm để bước qua cái rào cản mà người ta gọi là tình yêu không biên giới.

Tôi vội vàng gấp máy tính sau khi đọc xong mail của anh, chạy nhanh xuống cổng công ty bắt taxi đến trường ĐH X. Khánh Dương nói rằng anh đã đến Việt Nam làm thầy giáo dạy Tiếng Hán theo một chương trình hợp tác giáo dục giữa trường anh và ĐH X. Anh nói đó là vì tôi.

Những kí ức mà tôi nghĩ rằng mình sẽ quên đi bỗng chốc lại ùa về, tôi đi dọc hành lang giảng đường của khoa Quốc tế trường ĐH X ,chân tôi dừng lại bên căn phòng phía cuối hành lang , anh đứng đó, say sưa với bài giảng của mình , nụ cười vẫn nở trên môi.

Tiếng chuông báo hết giờ vang lên chói tai , xé toang sự tĩnh lặng khi tôi đứng nhìn anh , mọi người ùa ra khỏi lớp , tôi bối rối quay lưng bước đi.

- Lâm Vi! Giọng nói quen thuộc đang gọi tên tôi

Tôi ngập ngừng quay người lại, Khánh Dương đứng đó nhìn tôi nhoẻn miệng cười.

- Anh khoẻ chứ?

- Em thế nào?

Cả tôi và anh đều buột miệng hỏi… Chúng tôi im lặng nhìn nhau. Nơi hành lang vắng lặng, tôi im lặng, anh cũng im lặng…

Khánh Dương bước đến, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi

- “Cô bạn nhỏ !” - Anh sẽ nắm tay em để em không một lần nào nữa lạc mất khỏi anh.

Tôi oà khóc như một đứa trẻ, quàng tay ôm lấy anh. Đó là lần đầu tiên tôi ôm anh, và cũng là lần đầu tiên tôi biết mình sẽ không bao giờ rời xa anh.

Mùa xuân năm đó, Khánh Dương đứng trước mặt bố mẹ tôi, lễ phép bằng thứ tiếng Việt còn lơ lớ:

“Xin hai bác cho phép cháu được cưới Lâm Vi làm vợ!”

- Nếu mình thích nhau, đơn giản em sẽ thích tất cả những gì thuộc về anh, thích những lần ta vô tình gặp nhau trên phố, thích cách ta im lặng bước đi bên nhau, thích anh quay sang nói với em “mưa rồi!” như ngày đầu tiên em gặp anh. Đơn giản vậy thôi, nếu mình thích nhau… Tôi trả lời anh nụ cười khẽ nở trên môi.

Nếu ta thích nhau , đơn giản anh thích em đứng nhìn anh mỗi chiều anh chơi bóng, thích sự ngốc nghếch vụng về của em, thích được im lặng đi bên em,thích nắm tay em mỗi lần ta lên bus vì anh không muốn lạc mất em.…

Blog Radio chuyển thể từ truyện gắn của Blog Cá Rô - catlee: Cung Song Ngư ...Đơn Giản nhưng Không Đơn Điệu

  • Nhacvietplus & Blog Việt
 
TRANG CHỦ -- -- BLOG RADIO -- -- ALBUM ẢNH -- -- NGHE NHẠC -- -- VUI CƯỜI