Labels

Blog Radio 73: Bảy ngày ở Barcelona



(Blog Radio) "...Rượu vang và ánh nến, réo rắt tiếng đàn. Em không thể quên được giây phút ấy, giây phút em biết còn được bên anh. Và biết rằng ngày mai, khi mặt trời bị đẩy lên khỏi mặt biển, em sẽ mất anh…"


Ngày 7

Tôi khoác vội chiếc áo lông ngả màu kem, thả xuống đường hòa vào dòng người thưa thớt. Từ chỗ tôi có thể đi tàu điện ngầm đến Sagrada Familia, kiến trúc bằng đá kiểu Gothic ngay ở trung tâm thành phố. Chỗ nhà trọ tồi tàn trong một xóm dân nhập cư tạm làm tôi thấy thỏa mãn khi vừa đặt chân đến đây sáng nay. Một anh bạn người bản địa dẫn tôi đến chỗ trọ này khi tôi đặt vấn đề về một khách sạn mini nhỏ, có hướng nhìn ra biển hoặc trung tâm thành phố. Anh ta cười hếch môi, nói với tôi rằng chẳng có cái khách sạn mini nào đủ điều kiện rẻ, đẹp, tiện nghi và gần trung tâm như tôi yêu cầu cả. Đó là lí do tôi đang ở căn phòng trọ ẩm mốc này. Du lịch ba lô, một mình, tôi muốn vậy.


Một mình, tôi len lỏi vào các khu chợ đêm đầy màu sắc và âm vị của Barc. Tiếng người xí xô. Nói thật là tôi không biết nhiều tiếng Tây Ban Nha ngoài mấy từ Muchas Gracias vớ vẩn. Tôi tự tin với vốn tiếng Anh của mình, và cũng tin rằng ở đây mọi người có thể nói tiếng Anh. Nhưng tôi đã lầm, trong cái khu chợ đêm nhỏ xíu này, mọi người chỉ dùng tiếng bản địa là nhiều.

Khi thấy nhiều người ngồi chờ khắc chân dung của mình lên vỏ sò nhiều màu, tôi cũng muốn mua một thứ đồ lưu niệm như vậy. Người nghệ nhân có bộ râu che hết miệng, ánh mắt chăm chú nhưng dáng vẻ khoan thai, tự mãn. Giữa những cái vỏ sò nhiều màu, tôi thích cái vỏ sò màu xanh ngọc, hơi lấp lánh, to hơn bàn tay ông ta. Mon men đến gần, tôi muốn ông ta khắc cho mình một bức chân dung gồm 2 người, một người con trai sẽ do tôi miêu tả, hai là một người con gái mà tôi miêu tả… Hai người ngồi chụm đầu vào nhau, không quên một chấm nhỏ ở phía núi đá xa.

Tệ thay, người nghệ nhân không biết tiếng Anh, ông ta tỏ ra luống cuống, tôi cũng thấy lúng túng không kém. Lúc ấy, may sao có một người thanh niên tóc đen tiến đến phiên dịch giùm tôi. Tôi nói với anh ta bằng tiếng Anh, anh ta diễn tả lại với người nghệ nhân già bằng tiếng bản địa. Cuối cùng, bức tranh trên vỏ sò cũng hoàn thành. Giống đến đáng kinh ngạc…

Tôi cảm thấy người thanh niên này có một cảm giác gần gũi lạ lùng. Để tỏ lòng cảm ơn, tôi mời anh ta đến một quán rượu hay hay. Tất nhiên là anh ta dẫn đường.

Quán rượu mà Lance, tên người thanh niên ấy, dẫn tôi tới bề ngoài nhìn trông hơi chán, nhưng bên trong quả như một thiên đường. Quán nằm sâu dưới tầng hầm, đặc chất flamenco với những chàng trai ôm đàn gảy dọc lối vào. Đi ngang đường vào, chất bụi được thể hiện rõ trong cách bài trí. Vũ điệu flamenco dập dìu, sôi động với các cô gái Bôhêmiêng. Chúng tôi gọi 2 cốc sangria, nhâm nhi và trò chuyện. Cảm giác như gặp được người thân quen…

Tôi nhìn rõ mặt của Lance, rõ là có chất Châu Á, mắt xanh, nhưng tóc đen và cả cái mũi không cao như tây. Quả thật Lance có mẹ là người Việt. Kể cũng lạ, Lance kể về chuyện gia đình không mấy lý tưởng cho tôi – kẻ xa lạ nghe. Rồi anh kể về cuộc sống nay đây mai đó trên những chuyến tàu. Lance là một thủy thủ viễn dương đối mặt với đời sóng và những cơn gió biển. Tôi kể Lance nghe về chuyện tình của mình. Lý do khiến tôi đi ba lô…

Mắc kẹt giữa một mối tình tay ba căng nghẹt thở giữa bộ ba được coi là thân nhất xứ. 2 đứa con gái đứa nào cũng có thể khai hết mọi chuyện, trừ chuyện mình thích gã trai chung nhóm. Hùng đối với ai cũng nhiệt tình thế, lãng du thế. Vô tư đến đau hết cả lòng…

Ngày Hùng đến phòng trọ của tôi, vắt chiếc áo khoác jeans lên vai, ngoảnh mặt : “Chỉ cần Hùng tuyên bố chọn ai là chúng ta lại chơi như xưa chứ? Quyên biết câu trả lời mà!” Chưa bao giờ tôi ghét Hùng đến vậy. Ghét đến trào nước mắt…

Ngày tôi tuyên bố đi du lịch xa, Diệp đòi đi theo. “Tao đi với mày, con gái con đứa có một mình…” Tôi gạt tay Diệp “Ở nhà chờ tao, sẽ khác…”

Tôi kể cho Lance nghe thật tự nhiên, như không phải là xa lạ. Bằng thứ ngôn ngữ thứ 2 nên không thể nào diễn tả lại được hết cảm xúc. Nhưng có vẻ Lance rất hiểu. Hiểu hết. Đôi mắt xanh kia nhìn thấu từng nhịp tim đã luống cuống say…

Điệu flamenco quen thuộc vang lên. Thường khi xem tivi, tôi thường thấy người ta nhảy điệu này, cũng đôi lần bắt chước. Men rượu trong người hòa cùng không khí cuồng nhiệt, bản nhạc quyến rũ và niềm vui người bạn mới khiến tôi như được tiêm thêm chất hăng say. Tôi kéo tay Lance ra khỏi ghế, hòa vào điệu nhạc chung với mọi người. Say rượu… Say Flamenco… Nỗi niềm tan bay như những cánh bồ công anh.


...

Ngày 6

Tỉnh dậy ngắc ngư trên chiếc giường hôi mùi xì gà. Tôi bật dậy, nheo mắt nhìn quanh quất. Đây là “khách sạn mini” của mình, cửa sổ nhìn ra cây sồi già. Một tờ giấy để bên cạnh chỗ tôi nằm. “ U’re drunk, but I stil know how 2 bring you home. Nice dream. Call me when wakin up…” Bên cạnh là dãy số điện thoại dài ngoằng…

Cả ngày hôm đó, và những ngày sau đó, ngày 5, ngày 4, 3, 2, tôi và Lance như hình với bong san sát bên nhau cả ngày, cả (một nửa) đêm. Ngày chúng tôi đi xe điện ngầm tới những nơi nổi tiếng, phố đi bộ mua sắm xanh rì La Rambla, Barri Gotic, những bãi biển rực nắng… Là một thủy thủ có khác, Lance nói cho tôi nhiều điều về biển, đại dương, cảng, và hải sản. Những khi mệt rã rời, chúng tôi ghé những quán ăn hải sản nhỏ ven biển, những tôm, những mực, được chế biến theo nhiều cách đặc biệt của người Tây Ban Nha.

Tối đến, chúng tôi lại cùng flamenco, đôi khi hòa cùng dòng người dưới đường. Hay lại lang thang ra biển, ngắm những cánh chim về tổ muộn, ngắm những vì sao mọc lên. Những vì sao ở Tây Ban Nha. Tôi kể anh nghe về sự tích hoa bồ công anh, về gia đình và cuộc đời, về mối tình đầu chẳng buồn chẳng vui… Có lẽ khi gặp một người không quen biết, người ta dễ dàng hơn với chính nội tâm của mình. Tôi ngênh mặt hát bài “Đếm lá ngoài sân” cho anh nghe: Từ ngày quen em, tôi thật là vui, tôi vui như thể tôi chẳng là tôi/ Từ ngày xa em, tôi thật là buồn, tôi buồn như thể tôi chính là tôi… rồi cười nắc nẻ... Chàng cứ gật gù chừng như tâm đắc lắm.

Your smile knows how to shine...



Lance quan tâm đến tôi hơn, gần tôi hơn, tôi thì ngày càng trải rộng lòng mình. Mắt anh nhìn tôi ngày một khác, càng ngày càng ấm nóng, tựa hồ như vũ điệu nồng say… Anh nói tôi đặc biệt, nhưng không theo cách mà mọi người thường nghĩ, đặc biệt riêng lắm, theo cách của anh cơ. Trong lòng tôi không thể tránh khỏi dâng lên một cảm giác lạ kỳ, say say, mê mê. Trước một Reino de España đẹp cổ kính diệu kỳ, trước một “Spanish man” đẹp, ấm áp và kiêu hãnh.

....

Ngày 1,

Tôi lục lại tấm vé máy bay khứ hồi giá rẻ. Moi những đồng còn lại trong ba lô, xếp quần áo trong bần thần. Mùi của những bộ quần áo cả tuần chưa được giặt ủi dường như không làm tôi thu xếp nhanh hơn. Tâm trí tôi xa đẩu đâu ấy, ngao du ở đâu ấy, như là ở nơi những con song biển cũng nên. Cây sồi già bắt đầu rụng vài chiếc lá…

Cả ngày hôm đó, Lance không đến dẫn tôi đi thăm thú nữa. Tôi ngồi ở nhà trọ và bắt đầu những suy nghĩ. Lance bảo, có hôm tôi say, lại nhắc đến Hùng, anh bảo anh không nghe được nhiều, chỉ nghe chữ Hung Hung mà đoán. Tôi cười.Tôi vẫn chưa thể quên. Chưa thể quyết định.

6h chiều, đột nhiên Lance bước vào phòng, kéo tay tôi ra khỏi khu phố ẩm thấp ấy, lên tàu điện, đến một nhà hàng. Lần đầu tiên Lance dẫn tôi đến một nhà hàng sang trọng chứ không phải quán ăn bình dân như mọi hôm. Kéo ghế cho tôi như hành vi của một quý ông thực sự, anh buồn một cách kì lạ, đôi mắt sâu xanh thăm thẳm cứ như chực khóc. Nụ cười vẫn rười rượi. Chúng tôi gọi một vài món nhẹ và rượu vang. Nhà hàng bắt đầu chơi nhạc, đêm nay là đêm nhạc nhẹ trữ tình. Nếu chúng tôi đến đây vào ngày khác, có lẽ lại là những đêm với flamenco thì sao. Hẳn là Lance đã cố ý chọn một khung cảnh lãng mạn như thế này.

.....

Ban nhạc bắt đầu chơi đến Just one last dance . Giai điệu làm tôi thẫn thờ. Anh mời tôi nhảy, tôi lúng túng:

- I don’t know how to dance

- I’m here!

Dập dìu trong nỗi tha thiết của bài hát, trái tim tôi như bị bóp nghẹt.

Cảm xúc gì đây?

Hoang mang,

sợ hãi,

mê đắm,

yêu…?

We meet in the night in the Spanish cafe
I look in your eyes just don't know what to say
It feels like I'm drowning in salty water
A few hours left 'til the sun's gonna rise
tomorrow will come an it's time to realize
our love has finished forever

Nhìn vào mắt anh em lặng câm, em đã rơi tõm vào biển xanh rồi đấy. Vài giờ nữa thôi, mặt trời sẽ mọc, em sẽ phải ra đi, đi về phía một mặt trời rạng ngời khác. Ngày mai sẽ đến phải không anh, và những cảm xúc này cũng sẽ tan biến như hoa bồ công anh phải không anh, mãi mãi phải không anh…


....



The wine and the lights and the Spanish guitar
I'll never forget how romantic they are
but I know, tomorrow I'll lose the one I love

...

Rượu vang và ánh nến, réo rắt tiếng đàn. Em không thể quên được giây phút ấy, giây phút em biết còn được bên anh. Và biết rằng ngày mai, khi mặt trời bị đẩy lên khỏi mặt biển, em sẽ mất anh…

how I wish to come with you
how I wish we make it through

Ước gì được bên anh, ước gì có thể rũ bỏ tất cả, rũ bỏ những điều vô thực, chỉ mang theo dại khờ và chạy đến bên anh. Danh vọng kéo em ra xa khỏi anh, khỏi những điều ấm áp nhất trong đôi mắt ấy… Em phải làm sao đây? Em còn làm gì được đây?

...

Just one last dance
before we say goodbye
when we sway and turn round and round and round
it's like the first time
Just one more chance
hold me tight and keep me warm
cause the night is getting cold
and I don't know where I belong
Just one last dance

...

Chỉ còn một điệu nhảy cuối cùng… Khi em dựa đầu vào ngực anh, trái tim ấm nóng đập thổn thức. Cảm giác như lân đầu tiên flamenco cùng nhau. Em không say, chưa say, nhưng vẫn thấy chuếch choáng. Hãy ôm em thật chặt, hãy truyền hơi ấm cho em. Đêm lạnh lắm. Mai xa rồi, gần thêm một người, xa hơn một người. Đã đến lúc em cần quyết định con đường sắp đi cho bản thân. Nhưng giờ cô đơn lắm, em bơ vơ lắm, em không biết dựa vào đâu. Chỉ còn đêm cuối, chỉ còn điệu nhảy cuối cùng này mà thôi.

There's no way to come with you
it's the only thing to do

Khoảng cách quá xa, không gian giữa chúng ta quá rộng.

No way to go… no way back… Just one last dance…


Ngày 0
...

Buổi sáng, Barc mưa nhẹ. Khoác balô. Tôi lần theo những thanh vịn ở sân bay, đầu trống rỗng. Tiếng Lance gọi nhẹ kéo tôi ra khỏi mớ bông gòn bùi nhùi trong trí óc, dúi vào tay tôi một phong thư, bảo cất đi, về Việt Nam hãy đọc. Đoạn, hai chúng tôi cùng ngồi ăn chung một túi bánh ngô Lance vừa mua. Giờ tôi không còn nhớ vị giác của mình đã cảm nhận được gì khi ăn chúng. Chỉ nhớ Lance có nói rằng: Don’t try to be brave on your way, sometimes, unmanliness is better. Tôi đã khóc. Anh ôm nhẹ tôi vào lòng, vòng tay rắn chắc chẳng muốn rời buông.

7 ngày ở Barcelona, 7 ngày tôi chìm trong đại dương kia sâu xanh thăm thẳm.

....

Khi về tới Sài Gòn, nghe Diệp nói Hùng hẹn gặp mặt để nói rõ mọi chuyện. Hôm ấy, ở quán café Salsa, tôi đã được gặp bạn gái Hùng. Diệp buồn, tôi thì không rõ…

....

Quyên,

Thật đường đột khi nói những điều này, nhưng anh không thể giấu em thêm nữa. Anh biết tiếng Việt, lúc nhỏ anh sống với mẹ, mẹ đã dạy cho anh trước khi đi xa. Anh ở đây, Barcelona của anh và em, tự lập với cuộc sống sinh viên ngành Marine. Tình cờ anh gặp em, nhìn em anh biết ngay là con gái Việt. Có vẻ gì ngô ngố, mà cũng nghênh nghênh. Anh thấy là thủy thủ cũng không khác sinh viên Marine mấy, nên tự tạo cho mình một cái mác phong trần và sương gió như vậy. Chỉ mong có thể từ những câu chuyện về biển, có thể tâm sự và trút bỏ hết nỗi niềm. Xin lỗi vì đã không nói tiếng Việt với em, vì anh nghĩ nói bằng tiếng mẹ đẻ chắc em sẽ khóc nhiều. Mà anh không muốn em khóc, muốn thấy em cười như những đêm say flamenco.

Hãy can đảm lên em, hãy yếu đuối khi cần thiết. Có thể anh chỉ bên cạnh em được 7 ngày, nhưng những gì chúng ta đã trải qua, cảm giác đó, ánh nhìn đó, là thật, chứ không như hoa bồ công anh đâu…

Mong được gặp lại em, có thể ở Sài Gòn, cũng có thể ở Barc,..

Just one more chance, and I wont release it…

Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn 7 ngày ở Barcelona của Đào Nguyễn Tố Quyên – Q Gò Vấp, TP Hồ Chí Minh – girl_catinh_khongyeu

Tranh vui

Chùm Ảnh 1.


.Mật mã như này mới gọi là mật mã.

Trên xe bus.

Điện thoại công nghệ siêu mới.

Tù nhân nổi loạn.

Ôi giấc mơ.

Cha và con gái.


-Vận động viên chuyên nghiệp

[Music]-Ngàn điều ước cho em- Chế Đình Cường


Sau khi đoạt giải cao nhất tại cuộc thi “Video clip của bạn 2008”, anh chàng MC “xinh” trai “quen mặt” với teens Sài thành – Chế Đình Cường đã có những bước chuẩn bị thật chu đáo cho kế hoạch “tổng tấn công” Vpop trong năm nay.

Và sau bao nhiêu ngày “phong tỏa” mọi dự án, hôm nay đã đến lúc Chế Đình Cường giới thiệu đến dân tình “sản phẩm” được “ém” kĩ. Đó chính là ca khúc mới coóng “Ngàn điều ước cho em” cùng chùm ảnh hơi bị “long lanh” được anh Cường và ê-kíp thực hiện khá là công phu theo đúng nội dung một câu chuyện tình từ lúc yêu nhau, hạnh phúc đến chia ly như đúng nội dung bài hát. Đặc biệt, cùng diễn xuất với Đình Cường trong những bức ảnh này là một cô nàng khá là xinh xắn đấy nhé!







Làm quen


Hạnh phúc
Và giờ là chia tay
(theo kenh14)

Ai muốn có tờ 20$ này


Một diễn giả nổi tiếng bắt đầu buổi nói chuyện bằng cách đưa ra một tờ 20 đô-la. Trước khán phòng gần 200 người, ông ta hỏi: "Ai muốn lấy tờ 20 đô-la này?". Rất nhiều cánh tay đưa lên. Ông ta lại nói: "Tôi sẽ cho một người trong số các bạn tờ 20 đô-la này - nhưng trước tiên để tôi làm điều này đã." Ông ta vò nhàu nát tờ 20 đô-la lại và hỏi: "Các bạn còn muốn nó chứ?". Vẫn còn rất nhiều cánh tay đưa lên. "Nếu tôi làm điều này thì sao?". Ông ta lại nói trong khi thả tờ giấy bạc xuống sàn nhà và dùng gót giày chà lên nó. Đoạn ông ta nhặt nó lên, bây giờ thì nó đã nhàu nát và bẩn thỉu. "Các bạn vẫn còn muốn nó chứ?". Vẫn còn một vài cánh tay đưa lên.



"Các bạn thân mến, các bạn đã học được một bài học rất giá trị. Bất kể tôi đã làm gì với tờ giấy bạc này, các bạn cũng vẫn muốn có nó bởi vì nó không hề giảm đi giá trị. Nó vẫn là 20 đô-la. Nhiều lần trong cuộc sống, chúng ta bị bỏ rơi, bị thất bại, bị áp bức bởi những quyết định của chúng ta làm chúng ta rơi vào hoàn cảnh khó khăn. Chúng ta cảm thấy dường như mình vô dụng; nhưng dù cho có bất cứ điều gì xảy đến, bạn vẫn không bao giờ mất đi giá trị của mình. Dơ bẩn hay sạch sẽ, nhàu nát hay thẳng thớm, bạn vẫn vô giá đối với những người thương yêu bạn. Giá trị của cuộc sống chúng ta không phải ở những gì chúng ta làm, những gì chúng ta biết mà ở chỗ chúng ta là ai. Bạn đừng bao giờ quên điều đó."


WHO WOULD LIKE THIS $20 BILL?

A well-known speaker started off his seminar by holding up a $20 bill. In the room of 200, he asked. "Who would like this $20 bill? "Hands started going up. He said, "I am going to give this $20 to one of you - but first, let me do this." He proceeded to crumple the 20-dollar note up. He then asked. "Who still wants it?" Still the hands were up in the air.
"Well," he replied, "what if I do this?" He dropped it on the ground and started to grind it into the floor with his shoe. He picked it up, now crumpled and dirty. "Now, who still wants it?" Still the hands went into the air. "My friends, you have all learned a very valuable lesson. No matter what I did to the money, you still wanted it because it did not decrease in value. It was still worth $20. Many times in our lives, we are dropped, crumpled, and ground into the dirt by the decisions we make and the circumstances that come our way. We feel as though we are worthless; but no matter what happened or what will happen, you will never lose your value. Dirty or clean, crumpled or finely creased, you are still priceless to those who love you. The worth of our lives comes, not in what we do or who we know, but by ...WHO WE ARE. You are special - don't ever forget it."
<>

In the end - Linkin Park


Cát và đá

Có hai người bạn đang dạo bước trên sa mạc. Trong chuyến đi dài, hai người nói chuyện với nhau và đã có một cuộc tranh cãi gay gắt.

Không giữ được bình tĩnh, một người đã tát người bạn của mình. Người kia rất đau nhưng không nói gì. Anh chỉ lặng lẽ viết lên cát rằng: "Hôm nay, bạn tốt nhất của tôi đã tát vào mặt tôi."


Họ tiếp tục bước đi cho tới khi nhìn thấy một ốc đảo, nơi họ quyết định sẽ dừng chân và tắm mát.

Người bạn vừa bị tát do sơ ý bị trượt chân xuống một bãi lầy và ngày càng lún sâu xuống. Nhưng người bạn kia đã kịp thời cứu anh.

Ngay sau khi hồi phục, người bạn suýt chết đuối khắc lên tảng đá dòng chữ: "Hôm nay, bạn tốt nhất của tôi đã cứu sống tôi."

Người bạn kia hết sức ngạc nhiên bèn hỏi: "Tại sao khi tớ làm cậu đau, cậu lại viết lên cát còn bây giờ lại là một tảng đá?"

Và câu trả lời anh nhận được là: "Khi ai đó làm chúng ta đau đớn, chúng ta nên viết điều đó lên cát nơi những cơn gió của sự thứ tha sẽ xóa tan những nỗi trách hờn.

Nhưng "Khi chúng ta nhận được điều tốt đẹp từ người khác, chúng ta phải ghi khắc chuyện ấy lên đá nơi không cơn gió nào có thể cuốn bay đi."

Hãy học cách viết những nỗi đau lên cát và khắc tạc những niềm vui và hạnh phúc bạn tận hưởng trong cuộc đời lên tảng đá để mãi không phai.




 
TRANG CHỦ -- -- BLOG RADIO -- -- ALBUM ẢNH -- -- NGHE NHẠC -- -- VUI CƯỜI