Labels

Những câu chuyện bên lề Việt Nam vô địch thủ

Một quan chức bóng đá giấu tên quá vui mừng đã phát biểu hơi “nổ” rằng: “Thực ra các cầu thủ chúng ta có thể ghi bàn gỡ hòa bất cứ lúc nào. Tuy nhiên họ chọn phút cuối cùng mới chịu dập tắt ước mơ của người Thái. Các cầu thủ tuyệt vời của chúng ta có lẽ muốn đem đến cho khán giả sự hồi hộp suốt 90 phút. Nếu chúng ta cố tình gỡ hòa hoặc ghi bàn trước thì có lẽ không nhiều cảm xúc đến thế. Mà cũng tại Công Vinh, có lẽ anh không đang tâm để đồng đội của mình tốn thêm sức lực trong 2 hiệp phụ. Đúng là cái anh chàng hay sốt ruột”.
Hiệp hội những người hay tin vào những điều kỳ diệu đã lý giải: “Đội tuyển của chúng ta sở dĩ đã chiến thắng Thái Lan bởi chúng ta có thầy phù thủy (HLV Calisto), bên cạnh đó lại có một thần tài to khỏe khéo léo mang tên Việt Thắng, riêng cái tên này đã là viết tắt của dòng chữ Việt Nam Chiến Thắng. Thêm nữa lại có thần mưa (Vũ), thần gió (Phong) chuyên “làm mưa làm gió” trước khung thành thủ môn Kosin đội bạn. Còn thủ môn của đội bạn - Kosin thực chất là viết cách điệu của chữ… “Không xịn”!!! ai yêu VN thì send cái ni cho tất cả những người trong list nha ^-^ (Chưa có bao giờ đẹp như hôm nay …. 49 năm chỉ có 1 ngày ..)
Sau khi trọng tài thổi còi kết thúc trận VN-TL, Ông CT VFF chạy đến ôm lấy Lê Tấn Tài, cầu thủ đã khóc nức nở từ trước đó. Vừa khóc, Tấn Tài vừa thều thào gì mấy từ vô nghĩa gì đó. Cố gắng lắm, ông CT mới ngay thấy mấy tiếng “Bố mẹ ơi! Giàu rồi, giàu rồi…”
Lời kêu gọi Toàn quốc đua xe….. nguyên văn bức thư ngày 28-12-2008 có câu …..Hôm nay Vn chiến thắng …bất kể đàn ông đàn bà , người già người trẻ, thằng điếc hay con mù ,ai có xe máy dùng xe máy ai hok có xe máy thì dùng xe đạp, xích lô, ôtô, xe ba bánh, máy cày, máy kéo, xe ủi, xe lu , xe tăng, máy bay………… tất cả hãy cùng đứng lên đổ xăng đi vòng vòng tận hưởng niềm vui chiến thắng của đội nhà…đồng chí nào ở nhà thì fải đi ngủ ngay…
Đề thi Sử năm 2009 đã bị lộ: Câu 1: Nêu vắn tắt tiểu sử Calisto (2d) Câu 2: Nêu những nét diễn biến chính của trận đấu, chú ý việc so sánh cảm xúc của em cuối hiệp 1 và hiệp 2 (7d) Câu 3: 1d Hãy nêu tên toàn bộ các cầu thủ có mặt trong đội tuyển Việt Nam thi đấu và ít nhất 5 cầu thủ của Thái . đề Văn: phân tích bài thơ được BLV VTV trích đọc vào cuối trận chung kết lượt về trận VN-TL ngày 28/12 Đề Địa; Hãy cho biết toạ độ địa lý vị trí mà tiền đạo Lê Công VInh nhảy lên đánh đầu ngày 28/12
Rooney hỏi chúa “Khi nào tuyển Anh vô địch WC?” Chúa nói: “20 năm nữa” “trời lúc đó con về hưu rồi”. Thonglao hỏi: “Khi nào Thái Lan vô địch ASIAN Cup?” Chúa nói “50 năm nữa” “Trời lúc đó thì con chết rồi”. Ông Calisto hỏi chúa “Khi nào Việt Nam vô địch AFF Cup?” Chúa cười: “Tối nay các con nhé. Các con cũng chờ 50 năm rồi còn giề” …yeah

Cỏ bốn lá ( four-leaf clover )

Câu chuyện kể rằng đứa bé trên thế gian cam đảm bước vào rừng sâu, đi mãi đi mãi qua bao thác ghềnh với một trái tim dũng cảm sẽ tìm được loại cỏ bốn lá (four-leaf clover) - loại cỏ sẽ mang lại nụ cười hạnh phúc mãi mãi - nụ cười hạnh phúc của trẻ thơ. Khi tìm được ngọn cỏ bốn lá, đứa trẻ sẽ đứng trong gió, đặt ngọn cỏ vào trái tim nồng ấm và hát khúc ca đồng dao. Mỗi lá trên ngọn cỏ tượng trưng cho một thứ quý giá nhất của cuộc sống.

Lá thứ nhất đứa bé thì thầm: đó là niềm hi vọng

Lá thứ hai đứa bé mỉm cười: là niềm tin

Lá thứ ba : là tình yêu

Và lá cuối cùng: là sự may mắn.

Bốn món quà thượng đế ban tặng cho mỗi đứa trẻ khi chúng mới ra đời nhưng để tìm được chúng đứa trẻ ấy phải mãi đi tìm, tìm trong rừng sâu của cuộc đời với trái tim dũng cảm… Truyền thuyết vẫn tiếp tục đến ngày hôm nay, và truyền thuyết mãi là truyền thuyết vì mỗi đứa trẻ sinh ra lớn lên mãi đi tìm công danh và sự nghiệp nên chúng lãng quên con đường tìm đến với ngọn cỏ bốn lá mà thượng đế trao cho. Đến khi chúng vấp ngã, chúng mới nhớ đến khúc đồng dao của ngày xưa.

Chúng thẫn thờ và than thở:

“Where is my the four-leaf clover?”
Nhưng đứa trẻ đâu biết thượng đế trên cao đang mỉm cười:
Khi đứa trẻ đau vì vấp ngã, đó là tình yêu
Khi đứa trẻ tin rằng mình không cô độc khi vấp ngã, đó là niềm tin
Khi đứa trẻ nhìn thấy những đứa trẻ khác còn đau khổ hơn mình, đó là sự may mắn
Và khi đứa trẻ nghĩ rằng mình phải đứng dậy là đi tiếp, đó là niềm hi vọng…

Truyện ngắn

- Trời hôm nay có sương đó mày!
Con nhỏ nói, buâng quơ vuốt mái tóc và ngước lên, vừa nhìn những cành phượng cuối đông khẳng khiu trơ trọi, vừa tận hưởng cái không khí lành lạnh phả vào mặt.
- Ừ…Nó trả lời, chẳng mấy quan tâm tới câu hỏi.
Nếu là bình thường, hẳn nó sẽ trả lời “Làm như mình mày biết không bằng.” Để rồi từ đó hai đứa bắt đầu cãi nhau mãi cho đến trường.Nó và nhỏ là thế, chỉ mở miệng ra được vài câu là bắt đầu đấu khẩu, ấy thế mà lại là bạn thân.

Nhà hai đứa ở gần nhau, chơi thân từ hồi “tắm mưa chung”. Tuy nhỏ là con gái nhưng chơi cái gì cũng giỏi. Từ may vá, nấu ăn, đến đá banh , đá cầu và thậm chí là đánh nhau nó cũng phải thua nhỏ. Có lần, hai đứa đánh nhau đến chảy máu mũi, vè nhà lại còn bị một trận nên thân. Ấy vậy mà ngày hôm sau tụi nó vẫn đánh nhau tiếp. Đôi khi, máy người lớn trong xóm cứ chọc “Tụi mày lớn lên thành vợ chồng xứng lắm đó!” Thế là nhỏ vênh mặt lên, nói: “Chứ sao”. Tụi nó là thế, lại còn hứa với nhau sau này sẽ đặt tên con là Kim Anh- ghép từ tên hai đứa. Cái tên chẳng hiểu nghĩa là gì, nhưng nghe hay hay, nhỏ vẫn hay nói vậy.

Thế rồi khi lớn lên, chẳng đứa nào nhắc lại chuyện cũ nữa. Rồi khi mấy người lớn lại chọc, thì mặt đứa nào cũng đỏ như gấc chín.

Vậy rồi tụi nó vẫn thân nhau, cứ như anh em ruột. Sáng nào, hai đúa cũng thay phiên chở nhau đi học. Ấy là nhỏ muốn vậy, chứ thật tình thì nó vẫn muốn là người chở.

Hôm nay thì đến lượt nó làm tài xế. Lướt nhanh trên con đường mới trãi nhựa, đầu óc nó cứ suy nghĩ lung tung, đến nỗi hai đứa an toàn vượt qua được một nửa chặng đường,thì cũng đáng gọi là may mắn.
- Bữa nay mày sao vậy? Có bệnh thì đưa đây tao chở!_ Nhỏ la lên, sau lần thứ ba bò từ đường mương lên.
- May là bữa nay tụi mình mặc đồ thể dục, thiệt tình…
Nhỏ lại nói, rồi tiếp tục ca cẩm mãi suốt quãng đường còn lại. Nhưng nó thì chẳng để ý gì mấy. Bởi hiện giờ, ben dưới mái tóc bù xù kia là hai ý nghĩa đang tranh đấu quyết liệt với nhau. Và trận đấu này, đã nổ ra vào tối hôm qua, khi nó nghe lóm ba mẹ nói chuyện. Từng lời nói, hình ảnh cừ như được ghi lại một cách rõ ràng, và giờ đây đang từ từ hiện ra.

- Tháng này lại hụt tiền nữa đó ông!
- Ừ, tui biết. Mà còn tiền học phí của thằng Anh, sao hổng nghe nó nói gì hết?
- Hổng chừng nó cũng biết tiền tháng này bị hụt nênchưa dám xin, tội nghiệp thằng nhỏ!
Ừ, đứng là nó biết. Biết qua cái bữa cơm nghèo chỉ có rau muống và cà nướng mỗi tối. Biết qua ánh mắt lo âu của ba mẹ khi nhà hết gạo, và qua cả những vết nhăn trên trán mẹ, những vết chay sần trên tay ba đã ngày càng nhiều hơn. Nhưng nó không nói ra, vì sợ ba mẹ buồn.
Rồi nó cũng giấu đi luôn ý định của mình, cái ý định có vẻ như đã giành được phần thắng từ cuộc chiến sinh tử. Đây có thể là quyết định làm thay đổi cả cuộc đời của thằng nhỏ mười sáu tuổi này, nhưng biết là sao hơn được. Vậy là tự mỉm cười một cái, nó đạp thật nhanh, bỏ ngoài tai những tiếng la chí chóe của nhỏ Kim, tiếp tục phóng thẳng đến trường.
* *
Hôm nay, mới sáng sớm, con nhỏ đã qua rũ đi học.
- Lẹ lên đồ rùa!_ Nhỏ hét lên.
- Mày đi trước đi, tao còn công chuyện, lát nữa đi với thằng khắc cũng được
- Ừ, vậy tao đi trước à! Nhỏ nói, leo lên xe phóng đi mất.
Chờ cho cái bóng áo dài ấy khuất sau mấy bụi tre chỗ ngỏ quẹo, nó liền chạy vào nhà, thay bộ đồ thể dục cũ rách te tua, rồi bắt đầu chạy thật nhanh. Nhưng không phải chạy theo nhỏ Kim, mà là theo một hướng ngược lại.

- Hồi sáng sao mày nghỉ học?_ nhỏ hét toáng lên, quẳng cho nó một cái nhìn đầy ngờ vực.
- Ờ, tao bận việc đột xuất, mà thằng Khắc có nói gì không?
- Không nói gì hết rao! Mà sao mày hỏi vậy?_ Sự nghờ vực trong mắt nhỏ tăng lên một cách nguy hiểm.
Biết đã đến lác nói thí lô mà không nói thì không yên thân, nó liền quay đầu bỏ chạy mất, chỉ để lại cho con nhỏ đang trừng mắt chống hông mấy tiếng:
- Thôi tao đi à, mai gặp!

Rồi máy ngày tiếp theo, vẫn không thấy bóng dáng của thằng con trai gầy nhom, tóc cháy nắng đó đến lớp.
- Ê Kim!” Chồng mày đâu, sao hổng thấy đi học?_ thằng Thanh hỏi, vừa thắc mắc vừa trêu chọc.
Thế là cả đám mấy đứa: thằng Khắc, thằng Quốc, nhỏ Ngọc, nhỏ Thi và cả nhỏ Bích cũng chạy lại, chụm đầu “tra vấn”.
- Sao mày giấu nó ở nhà, hổng cho đi học?_ thằng Hải lên tiếng.
- Vô duyên! Nó hổng đi học thì làm sao tao biết được chứ!_ nhỏ vừa đỏ mặt vừa gận cổ cãi lại.
- Nhưng mày là lớp trưởng kim vợ nó, hiểu chưa?_ thằng Khắc lên tiếng và ngay lập tức nhận được sự ủng hộ của cả đám. Thế là suốt giờ ra chơi, khu vực xung quanh bàn “Kim- Anh” cứ chộn rộn, và cuối cùng, một quyết định được đưa ra:
- Chiều nay cả nhóm mình sẽ tiến thẳng đến nhà thằng Thiện Anh, để coi nhỏ Kim đã làm gì nó!_ nhỏ Bích dõng dạc tuyên bố và ngay lập tức nhận được một tràng vỗ tay ủng hộ.

Thế là chiều hôm đó, cả đám đã tề tựu đông đủ tại nhà nó – thằng Thiện Anh.

Vừa đẩy chiếc cổng bằng tầm vông mục nát bước vào sân, nó đã há hốc mồm khi thấy cả đám bạn đang đứng trước hiên, nhìn nó với bộ đồ thể dục dính đầy vôi và xi măng mà nó đang mặc bằng những con mắt ngạc nhiên và kèm theo đó là cả đôi mắt giận dữ của nhỏ Kim.
Đang đứng như trời trồng, chưa biết làm gì thì bất giác nhỏ Kim bước tới, tát vào mặt nó một cái rồi bỏ chạy mất. Và hình như trên mặt của nhỏ có cái gì đó rơi xuống. Còn nó, đứng chôn chân một chỗ, hết nhìn lũ bạn rồi nhìn xuống đất với vẻ mặt thật tội nghiệp.
Rồi rốt cục, câu chuyện vè mấy ngày nghỉ học của nó cũng được kể hết cho lũ bạn nghe. Số là từ cái hôm nghe lén được bố mẹ nói chuyện, lòng nó cứ ray rứt mãi. Vậy là ngày hôm sau, nó đã quyết định không đi học nữa, mà sẽ phụ hồ để đỡ đần cho ba mẹ. Mấy hôm nghỉ học, lòng nó cứ chộn rộn, nhớ trường, nhớ bạn lắm, nhưng vì hoàn cảnh không thể làm khác được.

30 giây đủ để làm gì

Đủ để nói một câu chào và một cái bắt tay.
Đủ để gởi vài dòng offline cho ba mẹ.
Đủ cho cả chục cái nhíu mày thoáng qua...








Đủ để bỡ ngỡ nhận ra người bạn cũ.
Đủ để hét lên sợ hãi vì một chuyện ma.
Đủ để ướt một bờ vai lúc chia xa
Đủ để hí hoáy viết lời xin lỗi...

Đủ để plasmid chui vào tế bào khả nạp
Đủ để cười sặc sụa vì một câu chuyện hóm
Đủ để dúi một viên kẹo dỗ dành
Đủ để nghéo tay làm một lời hứa


Đủ để thực hiện phi vụ nắm tay bất ngờ có báo trước!
Đủ để nhìn và đoán
Đủ để ôm thật chặt
Đủ để hôn thật sâu
Đủ để đấm vỡ mặt nhau


Đủ để vỗ vai, động viên chân thành
Đủ để phớt lờ một người không muốn quen
Đủ để nói một lời từ chối


Đủ để nhìn thấy một cái vẫy tay của người sắp đi xa
Đủ để làm tổn thương nhau mãi mãi...


Đủ để sign out không thèm nghe một lời giải thích...
30 giây, không ít tí nào, đủ làm một đống thứ.


Nếu có bạn trong 30 giây, tôi cũng chưa biết sẽ làm gì. Chắc sẽ... đấm một phát thay cho lời chào thân thiện.
Còn bạn, nếu có tôi trong 30 giây, 30 ngày bạn sẽ làm gì?

(st)

Tâm sự của người Việt trẻ


Rừng vàng, biển bạc sao ta vẫn nghèo? Mặc dù cũng có nhiều trăn trở, nhưng quả thật khi đọc xong bài phỏng vấn TS Vũ Minh Khương , tôi như được khai sáng. Những suy nghĩ của tiến sĩ như một lời hiệu triệu gửi đến giới trẻ VN trước vận mệnh của đất nước.
Vận nước đến, liệu rồi chúng ta có trở thành một nước lớn hay không? Câu trả lời là “có thể”. Bởi vì các điều kiện cần thì đã có, con người, tài nguyên, thời thế... Vấn đề là chúng ta có “nối vòng tay lớn” cả dân tộc hay không? Đọc những dòng nhật ký tuổi 20 của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm, tôi hiểu thêm rằng khát khao được cống hiến cho Tổ quốc của người trẻ Việt chúng ta luôn là một sự thật, chỉ chờ bùng lên bất cứ lúc nào. Con người VN thông minh, đất nước VN rừng vàng, biển bạc… nhưng vì sao ta vẫn nghèo? Đây có lẽ là nghịch lý lớn nhất mà chúng ta phải đối diện và vượt qua.
Một trong những lý do thường được đưa ra là do những tài năng, ngọn lửa chưa có môi trường, điều kiện thể hiện. Trong khi đó, thông tin từ các báo đài cho thấy nhiều người trẻ Việt đã và đang gặt hái những thành công rất lớn khi ở xứ người; may mắn thì ở các tập đoàn nước ngoài hoạt động tại VN! Một người bạn ở Mỹ lâu ngày về nước có nhận xét với tôi rằng đi một chuyến xuyên Việt mới thấy hết những tiềm lực về mọi mặt của đất nước mình, nhưng qua các thành phố lớn, người bạn này chợt có cảm giác đau xót khi thấy hầu hết những nơi đẹp nhất, sầm uất nhất đều được treo các bảng quảng cáo cho thương hiệu nước ngoài. Người bạn ấy đau xót hỏi tôi: bao giờ những thương hiệu Việt được treo trang trọng ở nước người?…
Câu hỏi như một thúc bách, như một đòi hỏi - tôi nghĩ không chỉ dành cho tôi, cho người bạn ấy mà còn cho cả thế hệ trẻ chúng ta hôm nay. TRẦN PHÚC HÀO (Q.3, TP.HCM) 24 giờ của tuổi 20 hôm nay… Nhiều bạn của tôi kêu ca một ngày 24 giờ không đủ để xoay xở hết công việc: học chính, học thêm, làm thêm... Thế nhưng không hẳn tất cả đều bận rộn tích cực như vậy. Nhiều bạn trẻ, đa số lại là SV mới thật đáng buồn, hằng ngày vẫn vùi đầu vào chat, game và ngủ. Sau giờ học, thư viện vắng hoe. Lúc ấy trong ký túc xá la liệt những “thần ngủ”. Đến cuối kỳ học, họ kêu ca kết quả thi cử kém cỏi... Thế là “bi kịch ký” bắt đầu: chán chường hoặc vùi đầu vào chơi... Đời sau cái tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu, tuổi 20 thường là thời kỳ bước ngoặt: học thì phải học thế nào để không thất thời, làm thì phải làm gì để không lỡ vận... Thời buổi hôm nay tôi thấy quá nhiều việc cần làm, nhiều cơ hội mở toang vậy mà rất nhiều SV - thành phần “Tổ quốc mong cho mai sau” - lại chỉ biết kêu “chẳng biết làm gì sau giờ học”; rồi khi ra trường lại bị chê là “không có va chạm thực tế...”. Kết quả: mất bao nhiêu thời gian phải đào tạo lại. Tôi cũng chỉ là một SV tuổi 20, không thật sự nổi trội và chưa làm được gì nhiều. Nhưng tôi cũng sốt ruột lắm rồi...
( Theo bài viết của Dương Loan - Khoa Báo, Pv Báo chí và tuyên truyền )
 
TRANG CHỦ -- -- BLOG RADIO -- -- ALBUM ẢNH -- -- NGHE NHẠC -- -- VUI CƯỜI