Rừng vàng, biển bạc sao ta vẫn nghèo? Mặc dù cũng có nhiều trăn trở, nhưng quả thật khi đọc xong bài phỏng vấn TS Vũ Minh Khương , tôi như được khai sáng. Những suy nghĩ của tiến sĩ như một lời hiệu triệu gửi đến giới trẻ VN trước vận mệnh của đất nước.
Vận nước đến, liệu rồi chúng ta có trở thành một nước lớn hay không? Câu trả lời là “có thể”. Bởi vì các điều kiện cần thì đã có, con người, tài nguyên, thời thế... Vấn đề là chúng ta có “nối vòng tay lớn” cả dân tộc hay không? Đọc những dòng nhật ký tuổi 20 của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm, tôi hiểu thêm rằng khát khao được cống hiến cho Tổ quốc của người trẻ Việt chúng ta luôn là một sự thật, chỉ chờ bùng lên bất cứ lúc nào. Con người VN thông minh, đất nước VN rừng vàng, biển bạc… nhưng vì sao ta vẫn nghèo? Đây có lẽ là nghịch lý lớn nhất mà chúng ta phải đối diện và vượt qua.
Một trong những lý do thường được đưa ra là do những tài năng, ngọn lửa chưa có môi trường, điều kiện thể hiện. Trong khi đó, thông tin từ các báo đài cho thấy nhiều người trẻ Việt đã và đang gặt hái những thành công rất lớn khi ở xứ người; may mắn thì ở các tập đoàn nước ngoài hoạt động tại VN! Một người bạn ở Mỹ lâu ngày về nước có nhận xét với tôi rằng đi một chuyến xuyên Việt mới thấy hết những tiềm lực về mọi mặt của đất nước mình, nhưng qua các thành phố lớn, người bạn này chợt có cảm giác đau xót khi thấy hầu hết những nơi đẹp nhất, sầm uất nhất đều được treo các bảng quảng cáo cho thương hiệu nước ngoài. Người bạn ấy đau xót hỏi tôi: bao giờ những thương hiệu Việt được treo trang trọng ở nước người?…
Câu hỏi như một thúc bách, như một đòi hỏi - tôi nghĩ không chỉ dành cho tôi, cho người bạn ấy mà còn cho cả thế hệ trẻ chúng ta hôm nay. TRẦN PHÚC HÀO (Q.3, TP.HCM) 24 giờ của tuổi 20 hôm nay… Nhiều bạn của tôi kêu ca một ngày 24 giờ không đủ để xoay xở hết công việc: học chính, học thêm, làm thêm... Thế nhưng không hẳn tất cả đều bận rộn tích cực như vậy. Nhiều bạn trẻ, đa số lại là SV mới thật đáng buồn, hằng ngày vẫn vùi đầu vào chat, game và ngủ. Sau giờ học, thư viện vắng hoe. Lúc ấy trong ký túc xá la liệt những “thần ngủ”. Đến cuối kỳ học, họ kêu ca kết quả thi cử kém cỏi... Thế là “bi kịch ký” bắt đầu: chán chường hoặc vùi đầu vào chơi... Đời sau cái tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu, tuổi 20 thường là thời kỳ bước ngoặt: học thì phải học thế nào để không thất thời, làm thì phải làm gì để không lỡ vận... Thời buổi hôm nay tôi thấy quá nhiều việc cần làm, nhiều cơ hội mở toang vậy mà rất nhiều SV - thành phần “Tổ quốc mong cho mai sau” - lại chỉ biết kêu “chẳng biết làm gì sau giờ học”; rồi khi ra trường lại bị chê là “không có va chạm thực tế...”. Kết quả: mất bao nhiêu thời gian phải đào tạo lại. Tôi cũng chỉ là một SV tuổi 20, không thật sự nổi trội và chưa làm được gì nhiều. Nhưng tôi cũng sốt ruột lắm rồi...
Vận nước đến, liệu rồi chúng ta có trở thành một nước lớn hay không? Câu trả lời là “có thể”. Bởi vì các điều kiện cần thì đã có, con người, tài nguyên, thời thế... Vấn đề là chúng ta có “nối vòng tay lớn” cả dân tộc hay không? Đọc những dòng nhật ký tuổi 20 của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, liệt sĩ Đặng Thùy Trâm, tôi hiểu thêm rằng khát khao được cống hiến cho Tổ quốc của người trẻ Việt chúng ta luôn là một sự thật, chỉ chờ bùng lên bất cứ lúc nào. Con người VN thông minh, đất nước VN rừng vàng, biển bạc… nhưng vì sao ta vẫn nghèo? Đây có lẽ là nghịch lý lớn nhất mà chúng ta phải đối diện và vượt qua.
Một trong những lý do thường được đưa ra là do những tài năng, ngọn lửa chưa có môi trường, điều kiện thể hiện. Trong khi đó, thông tin từ các báo đài cho thấy nhiều người trẻ Việt đã và đang gặt hái những thành công rất lớn khi ở xứ người; may mắn thì ở các tập đoàn nước ngoài hoạt động tại VN! Một người bạn ở Mỹ lâu ngày về nước có nhận xét với tôi rằng đi một chuyến xuyên Việt mới thấy hết những tiềm lực về mọi mặt của đất nước mình, nhưng qua các thành phố lớn, người bạn này chợt có cảm giác đau xót khi thấy hầu hết những nơi đẹp nhất, sầm uất nhất đều được treo các bảng quảng cáo cho thương hiệu nước ngoài. Người bạn ấy đau xót hỏi tôi: bao giờ những thương hiệu Việt được treo trang trọng ở nước người?…
Câu hỏi như một thúc bách, như một đòi hỏi - tôi nghĩ không chỉ dành cho tôi, cho người bạn ấy mà còn cho cả thế hệ trẻ chúng ta hôm nay. TRẦN PHÚC HÀO (Q.3, TP.HCM) 24 giờ của tuổi 20 hôm nay… Nhiều bạn của tôi kêu ca một ngày 24 giờ không đủ để xoay xở hết công việc: học chính, học thêm, làm thêm... Thế nhưng không hẳn tất cả đều bận rộn tích cực như vậy. Nhiều bạn trẻ, đa số lại là SV mới thật đáng buồn, hằng ngày vẫn vùi đầu vào chat, game và ngủ. Sau giờ học, thư viện vắng hoe. Lúc ấy trong ký túc xá la liệt những “thần ngủ”. Đến cuối kỳ học, họ kêu ca kết quả thi cử kém cỏi... Thế là “bi kịch ký” bắt đầu: chán chường hoặc vùi đầu vào chơi... Đời sau cái tuổi 17 bẻ gãy sừng trâu, tuổi 20 thường là thời kỳ bước ngoặt: học thì phải học thế nào để không thất thời, làm thì phải làm gì để không lỡ vận... Thời buổi hôm nay tôi thấy quá nhiều việc cần làm, nhiều cơ hội mở toang vậy mà rất nhiều SV - thành phần “Tổ quốc mong cho mai sau” - lại chỉ biết kêu “chẳng biết làm gì sau giờ học”; rồi khi ra trường lại bị chê là “không có va chạm thực tế...”. Kết quả: mất bao nhiêu thời gian phải đào tạo lại. Tôi cũng chỉ là một SV tuổi 20, không thật sự nổi trội và chưa làm được gì nhiều. Nhưng tôi cũng sốt ruột lắm rồi...
( Theo bài viết của Dương Loan - Khoa Báo, Pv Báo chí và tuyên truyền )
0 nhận xét:
Post a Comment