Lại một đêm không ngủ, thấy lòng mình trống trải đến tận cùng, anh nằm nghe một vài bản nhạc mong mình có thể chìm vào giấc ngủ và giai điệu quen thuộc của Right Here Waiting vang lên nhẹ nhàng và chua xót...
" Oceans apart day after day And I slowly go insane I hear your voice on the line But it doesn't stop the pain "
Lời bài hát như bóp nát trái tim anh. anh chỉ là một chiếc bóng mờ nhạt bên lề cuộc sống của em, anh thấy em, nhưng không thể đến gần em, không thể nói với em dù chỉ một lời, anh chỉ có thể đứng nhìn em dần dần biến mất trong tầm mắt và anh biết anh sẽ mất em mãi mãi. Ngày qua ngày, anh như gần như trở nên mất trí trong sự chề đợi mời mòn, vô vọng. Trong đêm thanh vắng, anh nghe như nghe đó vọng lại tiếng nói của em, giọng nói ấm áp, nhẹ nhàng quen thuộc nhưng tất cả cũng chỉ là ảo ảnh và điều đó càng khiến anh thêm đau đớn, khắc khoải.
"If I see you next to never How can we say forever "
Định mệnh đã cho em và anh gặp nhau nhưng anh không thể bên em mãi mãi, trách cứ định mệnh hay tình yêu anh dành cho em không đủ lớn, không đủ mạnh để giữ em ở lại bên anh.
"Wherever you go Whatever you do I will be right here waiting for you Whatever it takes Or how my heart breaks I will be right here waiting for you "
Dù em có làm gì, dù em có đi tới đâu chăng nữa, thì anh vẫn nơi đây đợi em, anh không ngại bất cứ khoảng cách nào, dù thời gian mong đợi có dài đằng đẵng tới đâu, dù bao khó khăn, trở ngại anh cũng không thay lòng, anh đều có thể vuợt qua chỉ cần em ở bên anh, chỉ cần em đừng lạnh lùng với anh nhưng dưọng như em đang muốn đẩy anh ra khời cuộc đời em, một mình anh chèo chống, một mình anh mạnh mẽ thì liệu có ý nghĩa gì hả em Em ơi, dù trái tim anh có tan nát đến mấy thì anh vẫn nơi đây mong đợi em.
"I took for granted, all the times That I though would last somehow I hear the laughter, I taste the tears But I can't get near you now "
Anh luôn cám ơn cuộc sống đã mang em đến cho anh, dù trái tim anh gần như vỡ vụn nhưng anh chưa một lần hối hận vì đã quen biết em, không hiểu anh có dại khờ không khi tin rằng rồi em sẽ ở bên anh mãi mãi, anh không cần biết niềm tin đó là vô vọng hay mù quáng, điều đó có ý nghĩa gì đâu so với tình cảm anh dành cho em. Anh nghe thấy tiếng em cười, anh đã nếm những gio.t nước mắt mặn đắng trên môi nhưng anh vẫn không thể bên em, dù anh có vẫy vùng hay cố gắng thật nhiều. Anh biết giờ đây em không còn quan tâm tới anh nữa, em cũng không thể biết rằng chính vì em mà anh trở nên dại khề như thế này, nhưng anh không trách em đâu, bởi vì anh đã yêu em thật nhiều.
"I wonder how we can survive This romance But in the end if I'm with you I'll take the chance
Oh, can't you see it baby You've got me goin' cRaZy
Wherever you go Whatever you do I will be right here waiting for you Whatever it takes Or how my heart breaks I will be right here waiting for you "
Giờ đây, anh tự hỏi mình làm sao có thể níu kéo em được ,anh không biết mình còn có thể chịu đựng được cho đến bao giờ, có những lúc anh mệt mỏi, có những lúc anh hoang mang, có những lúc anh không biết rồi đây anh có thể đợi chề em hay anh cũng sẽ gục ngã và bề cuộc nữa chừng. Nhưng anh vẫn mong muốn có thể cùng em đi hết một con đường, anh muốn mỗi sáng khi thức dậy, anh sẽ nhìn thấy khuôn mặt em, mỗi khi mệt mỏi, có em bên anh. Anh có thể mất tất cả nhưng anh không thể mất em, em có biết điều đó không
Mỗi khi nghe bản nhạc này, em nhớ anh nhiều lắm! Nhớ ngay cả khi chúng mình đang ở bên nhau, hạnh phúc vô bờ. Giai điệu da diết như đánh thức tất cả trong em, đánh thức nỗi nhớ nhung, đánh thức cả những rung động nhỏ nhoi đầu tiên ấy.
Chúng mình đã có nhau thật đẹp. Ngày đó có nói gì với nhau đâu chứ, chỉ yêu nhau bằng sự đồng cảm, bằng ánh mắt và bàn tay siết chặt. Em sẽ nhớ mãi giây phút hai chúng mình ngồi lặng lẽ bên nhau ngắm hoàng hôn xuống. Con sông chiều và anh là hình ảnh đẹp nhất trong kí ức của em. Khoảng khắc đó với em là bất tận. Không lời yêu được thốt ra, chỉ có những giai điệu ngọt ngào của bài hát “You are my everything” là “cứu cánh”…
Bàn tay anh ấm nóng, mạnh mẽ siết chặt tay em. Và em hiểu, mình đã yêu nhau mất rồi. Hôm đó đường về thật lạnh, nhưng hai con tim nóng rực niềm vui có để ý gì đâu khi còn quá ngỡ ngàng vì tình yêu đã thật sự đến. Và biết rằng chúng mình không còn “đơn phương” nữa …
Lá thư anh viết cho em ngày hôm sau là câu chuyện yêu đẹp nhất em từng được nghe kể, câu chuyện về tình yêu anh ấp ủ từ cái ngày đem lòng yêu cô bạn cùng lớp. Rằng anh đã thật sự hiểu con tim mình thuộc về đâu khi cô ấy cho anh nghe bài hát “You are my everything” để anh quên đi cơn sốt hầm hập đang hành hạ. Anh - bài hát - cô bạn là một câu chuyện cổ tích diệu kỳ.
Đã 10 năm trôi qua, em vẫn được tắm trong tình yêu nồng cháy của anh. Vẫn biết sẽ nhận được những bông hồng hàng tháng, vào cái ngày em có người yêu dấu, nhưng không khi nào sự hồi hộp và niềm vui lạ lẫm lại thiếu vắng trong em. Mỗi bông hồng luôn có hình ảnh anh và ánh hoàng hôn, khiến trong em như có rung động buổi yêu đầu.
Anh thường bảo em rằng: “Tồ ơi, em là điều quí giá nhất của anh đấy!”. Nhưng dấu yêu ơi, đó cũng là điều mà em muốn nói với anh nhất.Anh đã đến bên em với tất cả tình yêu chân thật, cho em biết ý nghĩa tròn trịa của hai từ hạnh phúc. Em hiểu lắm có những tình yêu luôn mệt nhoài đi tìm hạnh phúc và em là người phụ nữ may mắn đã cập được bến bờ đó. Em sẽ mãi rung động khi nghe bài hát này vì nó thay cho mọi lời tỏ tình, mọi lời yêu thương mà chúng mình muốn nói cùng nhau cho đến mãi mãi sau này. Dấu yêu,
Ba từ đơn giản mà thiêng liêng em muốn thủ thỉ cùng anh khi chúng mình đang nghe bài hát này - Em yêu Anh
You're my everything The sun that shines above you makes the blue bird sing The stars that twinkle way up in the sky, tell me I'm in love.
When I kiss your lips I feel the rolling thunder to my fingertips And all the while my head is in a spin Deep within I'm in love.
You're my everything And nothing really matters but the love you bring You're my everything To see you in the morning with those big brown eyes.
You're my everything Forever everyday I need you close to me You're my everything you'll never have to worry Never fear for I am near.
Oh, my everything I live upon the land and see the sky above I swim within her oceans sweet and warm There's no storm, my love.
Chorus When I hold you tight there's nothing That can harm you In the lonely night I'll come to you And keep you safe and warm It's so strong, my love. ------------------------------------------ Lời dịch:
Em là lẽ sống của đời anh Khi bình minh chiếu sáng Khiến những chú chim hót ca Những vì sao lấp lánh trên bầu trời nói với anh rằng Anh đang yêu
Lúc anh hôn bờ mối ấy Anh thấy những ngón tay mình như tê dại
Anh như ngây dại,chìm đắm vào tình yêu với em
Em là lẽ sống của đời anh Dù thế nào đi chăng nữa Tình yêu em trao Em là lẽ sống của đời anh Mơ mỗi sáng thức giấc được thấy đôi mắt nâu đó
Em là lẽ sống của đời anh trọn kiêp này anh cần có em cạnh bên Em sẽ ko còn phải lo, sợ vì có anh kề bên tất cả của đời anh
Anh nằm dài trên cát để ngắm bâu trời Đắm mình trong những đai dương Ngọt ngào và êm ái, sẽ ko có bảo tố, tình yêu của anh Lúc anh ôm em thật chăt sẽ chẳng có gì có thể làm tổn thương em
Trong những đêm dài cô đơn Anh sẽ đến bên em bảo vệ và chở che cho em mạnh mẽ
Xem video clip của She will be loved rất hay, như xem một cuốn phim vậy, kể về một tình yêu mãnh liệt nhưng cũng rất khó xử. Khi vui buồn, đau khổ, hạnh phúc hay những lúc cô đơn... trong đầu ta bao giờ cũng vang lên một bài hát nói lên đúng tâm trạng khi đó, đúng không?
She will be Loved là một bài hát như thế, hợp với nhiều tâm trạng và quả thực đó là một bài hát đẹp.
Xem video clip của She will be loved rất hay, như xem một cuốn phim vậy, kể về một tình yêu mãnh liệt nhưng cũng rất khó xử khi anh này là bạn trai của cô con gái trẻ xinh đẹp nhưng anh lại phải lòng bà mẹ. Người mẹ cũng rất đẹp nhưng cô đơn bên một ông chồng giàu có nhưng lạnh lùng. Nói chung 2 người (người mẹ và người con trai) yêu nhau nhưng không thể bộc lộ tình yêu trước mặt mọi người...
Tình yêu muôn đời nay vẫn thế, là đề tài mà chúng ta có thể nói mãi không bao giờ thôi. Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ. Vì người mình yêu người ta có thể hy sinh mọi điều.
Anh không ngại phải dành ra từng ngày Đứng bên ngoài 1 góc phố nhỏ gần nhà em dưới trời mưa như trút nước Để ngắm nhìn người con gái với nụ cười buồn bã Hỏi cô ấy nếu cô ấy muốn anh ở lại .
Và cô ấy sẽ có được tình yêu Và cô ấy sẽ yêu
Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ. Hạnh phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những ai đã tìm kiếm và đã thử. Nhưng nhờ vậy, họ mới biết được giá trị của những người chung quanh họ.
Anh biết nơi em lẩn trốn (anh) (Đó là) Ngồi 1 mình trong chiếc xe của em . Biết tất cả những điều nói lên ai là người em quan tâm Anh biết lời chia tay chẳng có ý nghĩa gì Hãy quay trở lại và anh sẽ đỡ lấy em khi em vấp ngã.
Gõ nhẹ lên cửa sổ , rồi lại gõ cửa Anh muốn làm em cảm thấy mình tuyệt vời nhất
Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết bạn đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó. Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.
Yêu và được yêu chỉ đơn giản là sống hết mình! Điều quan trọng là hãy để tình yêu lớn dần trong tim người bạn yêu thương, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn.
Đừng cố gắng nói lời chia tay trong đau khổ Đừng cố gắng nói lời chia tay khi bạn không muốn
Vì tình yêu có muôn vàn điều kỳ diệu và trong muôn vàn điều kỳ diệu có tình yêu. (theo nhacvietplus)
Ai trong chúng ta đã chẳng một lần hát lên khúc nhạc “Happy birthday to you...“ trong những buổi tiệc sinh nhật của bạn bè cũng như của chính bản thân mình. Tuy nhiên không ít người đã nhiều lần hát bài hát này mà không hề biết rằng những giai điệu của bài hát lại được viết ra không phải với mục đích để chúc mừng sinh nhật.
Vào một ngày cách đây hơn 100 năm, năm 1893, cô giáo ở trường Mẫu Giáo Thực Nghiêm Louisville (Mỹ) Mildred Hill đã sáng tác một khúc nhạc mà ngay nay chúng ta thường nghe trong các buổi tiệc sinh nhật. Cô em gái của cô, Patty Hill (là hiệu trưởng của trường mẫu giáo trên), đã viết lời cho khúc nhạc ấy và một bài hát được ra đời: “Good morning to all“, bài hát ban đầu được các giáo viên dùng để chào các cô cậu học trò của mình :
Good morning to you, Good morning to you, Good morning, dear children, Good morning to all.
Bài hát sau đó xuất hiện trong ấn phẩm “Bài hát cho mẫu giáo” (1893) và nhanh chóng trở nên nổi tiếng. Nhưng điều thú vị là sau đó dường như bài hát lại không còn là lời chào của giáo viên với học sinh mà lại thành lời chào của những đứa trẻ với giáo viên mỗi buổi sáng, dĩ nhiên lời có được thay đổi một chút: “children” được đổi thành “teacher”, chữ “all” cuối cùng đổi thành “you” và bài hát cũng được biết đến dưới cái tên mới: “Good morning to you”.
Sau đó không rõ ai đã viết lời “Happy birthday to you” trên nền nhạc của bài “Good morning to all” của chị em nhà Hill. Lời của bài hát “Happy birthday to you” lần đầu tiên xuất hiện trong một quyển sách của Robert H. Coleman vào tháng 3 năm 1924 và bài hát từ đó đã dần dần trở nên nổi tiếng khắp thế giới. Người ta chỉ biết đến một “Happy birthday to you” mà quên bẵng đi “Good morning to all”. Sau đó bài hát “đạo nhạc” “Happy birthday to you” đã được sử dụng nhiều trong các chương trình ca nhạc ở Mỹ, cho đến năm 1934, khi Jessica Hill, cô em gái của Mildred (đã chết năm 1916) và Patty … không chịu nổi và bắt đầu khởi kiện bản quyền bài hát và bà đã thắng kiện. Một nhà xuất bản ở Chicago với sự cho phép của Jessica Hill đã xuất bản bài hát “Happy birthday” với bản quyền đầy đủ một năm sau đó (1935).
Theo luật vào thời điểm đó bản quyền sẽ hết hạn sau 56 năm, tuy nhiên luật bản quyền năm 1976 đã tăng thời hạn bảo vệ bản quyền lên 75 năm tính từ ngày xuất bản, đến năm 1998, luật bản quyền mở rộng lạI gia tăng khoảng thời gian kia thêm 20 năm nữa. Nghĩa là đến năm 2030 bài hát “Happy Birthday” mới được “giải phóng” khỏi luật bản quyền. Dĩ nhiên những ai hát bài hát này cho người thân, cho bạn bè sẽ không phải trả tiền bản quyền cho nhà xuất bản ở Chicago kia, nhưng những băng, đĩa được sản xuất với mục đích thương mại có bài “Happy birthday” thì … hãy cảnh giác.
Bạn thân mến! Mỗi năm có một ngày đặc biệt với mỗi người chúng ta, đó là ngày sinh nhật. Dù mỗi người có một xúc cảm khác nhau dành cho ngày này nhưng đó vẫn là một ngày đặc biệt bởi đã ghi dấu thời khắc mỗi người chúng ta được may mắn sinh ra trong cuộc đời này. Blog Radio tuần này dành tặng bạn những cung bậc cảm xúc dành cho ngày ta thêm một tuổi, để ta biết rằng vẫn còn thật nhiều sự yêu thương, quan tâm dành cho mình!
Viết tặng bạn. Tặng ai đó. Tặng cho chính tôi.
Sinh nhật!
Khi bạn già đi, những người xung quanh bắt đầu bỏ qua ngày đặc biệt này. Chắc có lẽ họ cho rằng bạn cũng không muốn nhớ đến nó. Có thể cha mẹ bạn vẫn nhớ, nhưng anh chị em thì chưa chắc. Còn bạn bè của bạn thì tự nhủ: “Ai lại nhắc nhở anh chàng tội nghiệp đó là hắn già đi?’ Chẳng bao lâu, sự thất vọng chồng chất sẽ biến thành phản kháng, và sau đó là căm ghét. Hoặc ít nhất cũng thể hiện sự căm ghét.
“Nhưng mà ngày sinh nhật không quan trọng đối với tôi”, tôi nghe người ta nói với nhau thường xuyên như vậy. Bạn thuyết phục gia đình bạn “Đừng tổ chức gì hết, mà nếu có, làm gọn nhẹ thôi.”
Tôi thì tôi không tin đâu. Tôi biết rất rõ là bạn muốn gì. Bạn quan tâm đến nó lắm, cũng như rất nhiều người khác.
Chúng ta đã được huấn luyện từ thời còn bé, cho dù sau này khi lớn lên chúng ta căm ghét sinh nhật đến thế nào, rằng đây là ngày của ta. Ngày của riêng ta, đã như thế từ lúc ta còn là một đứa trẻ con. Và khi bạn đã 70 tuổi, tận sâu thẳm trong lòng, cho dù bạn phản đối như thế nào, bạn vẫn cảm thấy thích thú được nhớ đến vào ngày sinh nhật của bạn ngay cả khi bạn không còn nhận được những món quà to kềnh rực rỡ…
“ĐỪNG TỰ DỐI LÒNG MÌNH!”
Keith Ferrazzi – Never eat Alone – Pinging
Đã bao lâu tôi không còn săm soi các quầy hàng lưu niệm, không còn bất chợt mua vài tấm thiệp xinh dự trữ cho ngày của ai đó. Bỏ quên những vần thơ ngớ ngẩn viết trước – để dành dễ chừng cả năm, quên luôn vẻ mặt tỉnh rụi “Tớ quên ngày của ấy” để rồi âm thầm nhắn tin cho người ngồi đối diện nơi món quà đang được cất giấu. Cái lối dự tiệc sinh nhật của tôi lúc này thật đơn giản “Một thùng bia, thế là xong.” Thậm chí tôi chẳng buồn coi lịch đó là ngày nào. Cái cảm xúc lo lắng, hồi hộp tìm cách gây bất ngờ khi cầm bó hoa đến nhà ai đó thật khó để tìm lại… Những xúc cảm ấy đã bị đánh mất tự khi nào? Bao lâu? Bao lâu tôi cũng không còn nhớ rõ…
Hẳn là trong số các bạn, ai cũng từng có lần chối từ sinh nhật.
- Hôm ấy tổ chức gì không?
- Uhmm….Tớ bận học anh văn. Có gì quan trọng đâu!
Nhiều lý do khiến bạn lờ nó đi. Đôi khi chỉ đơn giản là “Xem có ai nhớ ngày của mình không?” Để cuối ngày lại mong mỏi điều gì đó – một ai đó. Và thật hạnh phúc khi nhận được tin nhắn của người mà mình trông chờ. Bạn cũng từng nhận vài tin nhắn cuối ngày. Và đột nhiên cảm thấy trân quý người vừa gửi tin nhắn. Mặc dù trong cuộc sống bộn bề, với trí nhớ tệ hại về số học và bản tính cố chấp không thích câu nệ bạn lại quên đi, hoặc cố tình quên đi ngày sinh của người ấy “ Để năm sau người ta không phải nhớ đến sinh nhật mình nữa.”
Tôi vẫn luôn quý bạn, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại không nhớ đến ngày của bất kỳ ai. Đôi khi nhận được tin nhắn trong ngày của mình, tin nhắn trả lời của tôi khá lạ “Cám ơn nhiều. Chúc mừng sinh nhật mày luôn nhé… Tao chẳng nhớ đó là ngày nào cả”. Nếu một ngày bất chợt nhận được tin nhắn của tôi “Hình như ngày của ấy sắp tới hay vừa qua thì phải, tớ mừng sinh nhật ấy” Đừng ngạc nhiên! Mặc dù cái ngày “sắp tới hay vừa qua” đó có thể cách thời điểm hiện tại đến nửa năm.
Thú thực với bạn, tôi chẳng có kỷ niệm nào với ngày sinh nhật của mình. Có chăng là vài kỷ niệm buồn. Và tôi cũng chưa từng tổ chức sinh nhật đúng nghĩa. Sinh nhật tôi thường rơi vào dịp Tết, mẹ vẫn hay nhớ sinh nhật tôi theo ngày Âm – lối nhớ thật lạ của người quê tôi. Khi ấy nếu tổ chức tôi cũng cố gom vào một buổi tiệc đầu năm. Và thậm chí có lần tôi thực sự quên đi, đến lúc có ai đó nhắc “ Nè, sắp đến sinh nhật anh rồi đấy!”… Sau nhiều biến cố đã xảy ra, tôi hiểu rằng gia đình là nơi duy nhất để mình quay về và thực sự cảm nhận được an nhiên, hạnh phúc. Nếu có một ước muốn nho nhỏ, tôi mong có một buổi tiệc sinh nhật đúng nghĩa ấm cúng bên gia đình, đầy đủ mọi thành viên. Mặc dầu tôi biết rằng ước muốn ấy không bao giờ thực hiện được nữa…
Thật ngớ ngẩn nếu ai đó cố tự làm đau mình. Chẳng khác nào uống thuốc độc, trốn vào xó xỉnh nào đó rồi trông chờ ai đi ngang cứu giúp… Đừng chối từ nó. Rồi nó sẽ sẽ đem lại niềm vui cho bạn. Uhm… Có thể năm sau tôi sẽ tổ chức sinh nhật… Và khi tôi nói với bạn rằng tôi quên rồi. Có lẽ, tôi đã quá già và trở nên cố chấp. Thì bạn ơi, nếu trong ngày của bạn không có tôi, hãy về bên gia đình, về bên những người mình thực sự yêu thương. “Để chờ thời khắc 0h, cùng ai đó nhẹ xé tờ lịch cũ, mỉm cười hạnh phúc với những gì mình đã làm được trong năm qua.”
Chào tuổi mới!
Chào thành công!
... Bạn nhé?...
27/09/2010.
P/s: Nếu comment, hãy để lại thông tin. H sẽ hát tặng trong ngày của bạn. H hứa!
Một ngày sắp trôi qua, anh ngồi trong quán vắng đếm từng giọt café, cảm giác nửa trống vắng nửa cồn cào, mấy lần cầm chiếc điện thoại lên định nhắn tin nhưng lại thôi. Anh biết người ấy chờ đợi tin nhắn của anh, anh biết người ấy đang mong nhớ anh…nhưng biết phải làm gì nếu họ chọn cách lặng lẽ chia tay không một lời từ biệt như thế. Chỉ cần nhắm mắt vào anh lại thấy gương mặt và ánh mắt của cô vào ngày cô từ chối gặp mặt lần cuối trước khi anh đi xa - ánh mắt chờ đợi, vừa như tuyệt vọng, vừa yêu thương, vừa hờn giận, vừa như có điều gì vỡ vụn. Chỉ trong giây lát thôi tất cả những cảm xúc đó lướt qua ánh mắt, gương mặt đằm thắm, dịu dàng của cô. Cô chờ đợi ngày gặp lại anh để nhận được lời từ chối.
- Anh yên tâm, không sao đâu, em sẽ ổn thôi mà.
Lời nói thoảng nhẹ qua làn môi, gương mặt bỗng trở nên bướng bỉnh, cô quay gót lao thẳng đi trước mắt anh. Dù không thể nhìn thấy những giọt nước mắt lặng lẽ rơi nhưng anh biết một lần nữa mình làm tổn thương cô, một lần nữa anh khiến cô đau nhưng anh không thể làm khác được. Anh sợ cảm giác sau mỗi lần ở gần bên cô, anh sẽ phải đấu tranh với nỗi nhớ và sự nuối tiếc bởi anh không thể từ bỏ tất cả để trở về với cô nhưng anh cũng không muốn mất cô. Sự tham lam và ích kỷ của người đàn ông luôn ngự trị trong anh khi có được một người yêu thương mình thật lòng. Anh quen với ý nghĩ luôn có người quan tâm, mong chờ anh, luôn có người khao khát được bên anh và chỉ cần anh nói ra một ý muốn nào đó cô sẵn lòng thực hiện vì anh. Anh quen với việc dù anh có làm tổn thương cô đến bao nhiêu, dù anh có quay lưng lại với cô thì bao giờ cô cũng tha thứ và làm lành trước với anh. Cứ như vậy, cô như một phần trong cuộc đời anh, một điều bất biến…
Hôm đó, lần đầu tiên anh thấy cô cầm chai bia uống cạn, lần đầu tiên anh thấy ánh mắt trống rỗng lạ lùng cô dành cho anh, lần đầu tiên anh thấy sự thân mật đặc biệt của cô dành cho người bạn thân trong nhóm, lần đầu tiên anh thấy nỗi đau đến tận cùng trên gương mặt cô, lần đầu tiên cô không tìm ánh mắt anh trước khi từ biệt. Cô rời xa anh kể từ ngày hôm ấy…
Hôm nay, anh không thể tập trung làm việc gì, anh bồn chồn nhớ nhung, cáu kỉnh và bực bội. Có phải khi mất đi rồi người ta mới cảm nhận được sự quý giá của tình cảm chân thành? Anh không hiểu chính mình, anh quay lưng trước mong muốn cháy bỏng của cô, anh bỏ mặc cô vào những lúc cô cần anh nhất… nhưng sâu thẳm trong trái tim anh vẫn dành nỗi nhớ nồng nàn cho cô. Anh ước gì mình không ở xa cô như thế, anh ước gì giờ đây anh có thể ở bên cô, lau khô những giọt nước mắt nhẹ lăn trên má cô, để nói với cô lời chúc mừng đặc biệt nhất. Hôm nay, sinh nhật cô…
Dòng tin nhắn từ số điện thoại quen thuộc hiện ra. Cô không biết mình vui hay buồn khi đọc dòng tin nhắn ấy. Ngắn gọn và vừa đủ để cô hiểu rằng cô chưa bị lãng quên vào ngày đặc biệt này nhưng cũng không thân thiết hơn một người bạn.
“Cám ơn anh. Em đang đi café với Duy”
Chỉ vậy thôi, giống như một lời thông báo rồi im lặng. Cô lơ đãng nhìn rặng liễu ven hồ, nơi đây có rất nhiều kỷ niệm giữa anh và cô, nhưng tất cả đã qua, cô không thể cứ mãi sống vì một tình yêu vô vọng. Cô không thể chỉ là một bến đỗ để khi nào anh quá mệt mỏi hoặc buồn bã lại tìm đến rồi lại vội vã ra đi. Khi nỗi đau lên đến tận cùng tất cả trở thành trống rỗng. Đã bao lần cô tự hỏi mình và cả chất vấn anh: “Cô ở vị trí nào trong thế giới của anh?”, có lúc anh thật gần gũi và thân thiết, anh khiến cô cảm thấy hạnh phúc khi có được những lời yêu thương cháy bỏng, niềm khát khao được ở bên cô nhưng có lúc anh lại lạnh lùng xa cách với cô, anh sẵn lòng huỷ bỏ cuộc hẹn với cô vì những lý do bình thường nhất. Cô không thể hiểu được anh nghĩ gì, chỉ luôn có cảm giác anh đem tình cảm của mình ra làm trò chơi. Cô thấy mình giống một quả bóng bay gắn kết với anh bằng một sợi dây mỏng manh. Anh hờ hững cầm sợi dây ấy, lúc nào đó chợt nhớ đến, anh lại khẽ giật giật làm quả bóng chao đảo, cuống quýt để quả bóng nghĩ rằng mình được nhớ đến nhưng sau đó anh lại để mặc quả bóng chống chọi với nắng, mưa và gió ở trên cao. Sợi dây ấy dù thật mảnh nhưng quả bóng vẫn không dám tự dứt bỏ để theo gió bay đi, còn anh, dù không quan tâm nhiều lắm vẫn không để tuột khỏi tay mình, cứ như vậy trong biết bao năm. Sao cô vẫn yêu anh nhiều đến thế?
Hôm nay sinh nhật cô, một sinh nhật buồn khi không thể có anh bên cạnh nhưng bao năm qua cô không còn cảm giác chờ đợi những niềm vui bất ngờ đến trong ngày này, cô luôn tự tạo cho mình những món quà. Đó là những giây phút thư giãn bên người bạn thân, nhâm nhi những món ăn ưa thích, ngắm mặt hồ êm ả và không - nhắc - đến - anh.
“Hãy trở về với thế giới của anh, nơi không còn bóng dáng em, không còn tình yêu em dành cho anh. Hãy sống thật hạnh phúc để em không bao giờ phải nuối tiếc vì quyết định rời xa anh…Không phải vì em không còn yêu anh nữa đơn giản chỉ vì em không thể níu giữ những gì không thuộc về mình. Bởi dù cố gắng biết bao nhiêu thì cũng có ngày chính anh buông sợi dây ấy em sẽ đau hơn nếu không tự mình dứt bỏ để theo gió bay đi…”. Những suy nghĩ ấy cứ miên man trong tâm trí cô, cô phải quên dù khó khăn.
“Sinh nhật vui vẻ, Mi nhé” – Cô tự nhủ với chính mình.
Một ngày mới bắt đầu. Hôm nay là ngày đặc biệt, không phải với tôi mà với một người khác…
- Happy Birthday to you!
- Cám ơn lời chúc mừng đầu tiên trong ngày, cảm động quá. Nhưng…có quà không?
Với tôi, em vẫn vậy, vừa gần gũi như một đứa em gái nhõng nhẽo, vừa xa cách. Em cười, đôi mắt buồn mênh mang, nhìn lướt qua tôi rồi dõi theo rặng liễu ven hồ. Có phải em đang nhớ về người em yêu thương, về những kỷ niệm xưa cũ. Tôi và em quá thân nhau để hiểu những gì em đang nghĩ. Bao năm qua, tôi lặng lẽ đi bên em chứng kiến cuộc tình của em. Tôi hiểu em cô đơn, cô đơn ngay cả khi ở bên người mình yêu bởi em chưa bao giờ có được điều mình khao khát.
Tôi nhớ lắm những phút giây em say sưa kể về cậu ấy, đôi mắt em lấp lánh, gương mặt sáng bừng. Tôi nhớ những lần em ngồi lặng bên khung cửa sổ, đôi môi mím chặt cố ngăn dòng nước mắt chực lăn xuống từ đôi mắt tròn tuyệt đẹp khi nhớ về sự thờ ơ, lạnh lùng người ấy dành cho em. Đã có lúc tôi cao giọng mắng sự khờ dại, ngốc nghếch của em khi tự đánh mất mình trước người con trai ấy. Thậm chí, tôi nổi giận và chán ghét sự yếu đuối, mê muội của em nhưng nhìn thấy đôi mắt buồn lóng lánh nước của em, mọi điều dường như tan biến. Tôi không thể bỏ mặc em đau khổ và buồn bã. Tôi trở nên ngốc nghếch khi luôn ở bên em những lúc em cần, đôi khi ngồi lặng hàng giờ bên em trong quán café vắng, những lời trò chuyện bâng quơ mỗi lúc em online, những lời hỏi thăm hay an ủi lúc em ốm…
Chưa bao giờ tôi và em định nghĩa về mối quan hệ này, tôi biết trong lòng em chỉ có duy nhất một người và từ khi biết được điều đó tôi không còn nuôi hy vọng chinh phục trái tim em. Em nói rằng em sẽ không đánh đổi bất kỳ điều gì vì mối quan hệ với tôi, với em đó là tình cảm quý giá hơn cả tình yêu, hơn cả tình bạn bè nhưng em có biết để giữ được điều đó khó khăn biết bao?
Tôi ở cả ngày bên em, nhâm nhi những món ăn em yêu thích, ngắm mặt hồ yên ả cùng em và không nhắc đến cậu ấy nhưng mỗi lần điện thoại của em rung lên tôi lại thấy nhói lòng.
Tôi vừa mong em nhận được những điều đặc biệt từ người em yêu, những lời yêu thương, những món quà ý nghĩa lại vừa mong ngày hôm nay chỉ có mình tôi ở bên em. Thật lạ, khi tôi có cuộc sống riêng của mình, những mối quan tâm riêng nhưng vẫn muốn có những giây phút riêng tư với em. Tôi không muốn sự xuất hiện của cậu ấy dưới bất kỳ hình thức nào dù tôi biết trong trái tim em chỉ có cậu ấy. Ngày họ lặng lẽ chia tay, tôi nhìn thấy nỗi đau đớn trong đôi mắt em. Bao lần tôi hàn gắn giùm em, bao lần tôi tìm kiếm lý do biện hộ cho cậu ấy với em, đã bao lần tôi kết nối họ với nhau, đã bao lần tôi quên đi tình cảm của chính mình vì em. Nhưng xin lỗi em, tôi không thể giúp em một lần nữa, mong em hãy can đảm rời xa tình yêu ấy, nỗi đau sẽ qua, em sẽ tìm thấy hạnh phúc thật sự của chính mình…
Điện thoại của em rung lên, em lướt nhìn qua và đưa cho tôi đọc, một lời chúc mừng từ cậu ấy.
- Mi nhắn tin cám ơn và nói đang đi với Duy. - Em giải thích ngắn gọn, vứt máy lên bàn, đôi mắt em trống rỗng, có phải em thật sự muốn kết thúc…
- Có những thứ nếu không phải của mình, không thuộc về mình thì dù cố gắng đến mức nào cũng không thể có được, mà nếu có được cũng không thể níu giữ được, Mi ạ.
- Mi hiểu, có phải vì thế không bao giờ Duy nói với Mi về tình yêu, có phải vì thế ngày đó Duy dễ dàng vượt qua khi nhận được lời từ chối của Mi?
- Ừ, đơn giản vì khi đó Duy nghĩ trước mắt Duy còn nhiều cơ hội khác và Duy luôn có tình bạn thân thiết với Mi.
- Cám ơn Duy thật nhiều, cám ơn vì ngày sinh nhật đặc biệt này để Mi hiểu: Hãy biết ơn những gì mình đang có và rời xa người mình yêu cũng là đem lại cơ hội hạnh phúc mới cho họ.