Hôm nay Blog Radio kể cho các bạn nghe một câu chuyện đặc biệt mang tên "Anh! Em đã về đây !"của tác giả blogger Lâm Hồng. Hy vọng câu chuyện sẽ mang lại cho các bạn thật nhiều cảm hứng cho một năm mới, và chúng ta cùng tin rằng trong tình yêu luôn có những điều thật kỳ diệu!
"Anh! Em đã về đây!" là một trong những truyện ngắn nằm trong tuyển tập những truyện ngắn được yêu thích nhất trên Blog Việt 2008 - 2009 - tuyển tập mang tên "Anh sẽ lại cưa em nhé!" được phát hành vào dịp lễ Tình Yêu 14/02 vừa qua. Các bạn đã có cuốn sách này trong tay chưa? Cuốn sách là món quà ý nghĩa dành tặng người bạn yêu thương.
Bây giờ mời các bạn cùng thưởng thức "Anh! Em đã về đây!" - Phiên bản phát thanh với Blog Radio!
Blog Radio - Một câu chuyện giản dị: Ở nước Mĩ năm 1972, một đôi trai gái yêu nhau. Chàng trai phạm tội, vào tù với lời nhắn “ngày anh về, nếu em tha thứ cho anh thì hãy buộc lên cây Sồi già duy nhất ở quàng trường một dải ruy băng vàng’’. Cô gái ở lại và bặt vô âm tín. Ba năm sau, ngày ra tù, chàng trai dường như đã quên mất lời hẹn ước năm nao và nhớ về người con gái anh yêu lại càng không - vì chàng nghĩ, cô gái ấy đã quên anh rồi… Nhưng, cuối cùng người ta đã thấy một chàng trai khóc nức nở dưới một gốc cây Sồi vàng rực bởi bạt ngàn những dải ruy băng…
Đấy, chỉ có thế thôi! Giản dị như trăm nghìn các câu chuyện tình yêu khác mà chúng ta vẫn thường bắt gặp ở đâu đấy nhưng không hiểu sao, câu chuyện này lại có sức ám ảnh với chị đến vậy, một sức ám ảnh huyền bí, huyền bí đến nỗi chị tưởng như mình đã từng sống trong vương quốc của câu chuyện ấy… Nhớ ngày nào xem bộ phin Hàn Quốc - bộ phim ấy mang tên gì thì chị không nhớ, nhưng có một điều chị nhớ rất rõ… Khi kết thúc phim, cả màn hình bỗng vàng rực bởi những dải ruy băng bạt ngàn bay trong gió - một cô gái mang “ trái tim của mùa thu’’ đứng giữa những dải ruy băng ấy đợi một chàng trai… Người xem chỉ ồ lên vì vẻ đẹp lãng mạn của nó; riêng chị, chị biết rằng, đằng sau mỗi dải ruy băng còn là cả một tình yêu…
Buổi sáng nơi vùng cao thật đẹp, sương bảng lảng một mầu trăng trắng, phía bên kia, tiếng sáo của ai đó ngân vi vu…Bên chiếc bàn nhỏ, li café hoà tan tỏa hương thơm quyến rủ, chị ngồi đó thả hồn theo tiếng sáo. Chị lên đây theo dự án cấp phát điện vùng cao của công ty. Lẽ ra, xong dự án là chị đã về, nhưng chị lại xin ở lại. Nhiều người thường nửa đùa, nửa thật :
- “ Hải Âu ở đây, cái chức giám đốc kinh doanh gửi lại cho chồng tương lai à ?!’’. Những lúc như thế, chị chỉ cười rồi lảng sang chuyện khác.
Thế là đã ba năm rồi, nhanh thật. Ba năm qua, chị chưa một lần về lại thủ đô. Nhớ Hà Nội thế! Ba năm qua, chị cũng không nhắn một dòng tin nào, không nhận một cuộc điện nào của anh, mặc anh ba năm chờ đợi, ba năm gửi tin đi trong vô vọng… Chị chưa bao giờ nghĩ sẽ tha thứ cho anh.
Cô bạn thân thường thủ thỉ : “Còn giận là con yêu”. Ừ, thì chị có chối đâu, chị vẫn yêu anh đấy. Yêu đấy nhưng sẽ không tha thứ, mà cũng chính vì yêu nên chị không thể tha thứ. Cứ mỗi lần nhớ tới, vết thương lòng chưa một lần lành miệng lại ứa máu, nhói đau. Mặc ba năm qua anh bao lời giải thích, mặc ba năm qua bao lời anh xin lỗi… Chị vẫn không trở về, không tha thứ…
Kể từ “một đêm đau” trong mùa hè năm ấy, chị cảm thấy vô cùng hoang mang, chán nản, mất niềm tin… Chị trốn khỏi công ty một tháng, nhiều đêm lang thang vô định trên đường, rồi về nơi ẩn náu an toàn của chị trong căn hộ giữa lòng Hà Nội.
Không một sự giúp đỡ. Không một lời khuyên bảo. Không cả sự ủng hộ nhiệt tình của con bạn thân. Thậm chí, chị cũng không còn muốn quay lại với công việc. Chị đã phải chứng kiến tận mắt cảnh phản bội của Thắng, người mà chị nghĩ, mình sẽ tôn thờ cho đến tận cuối đời. Vì thế, chị ra đi và ở lại đây - trên vùng núi cao này. Và thật may, điều đó cũng có tác dụng phần nào.
Chị rời mắt khỏi khoảng không, nhìn về phía chiếc điện thoại đang reo inh ong - có tin nhắn mới.
‘’ Anh biết rằng em đang uống café nhé. Trời lạnh, em nhớ mặc đủ ấm nha. Yêu và nhớ’’.
Chị mỉm cười. Đã thật lâu rồi, anh không còn nhắn những dòng tin như xin lỗi, như mong chị trở về. Chỉ là những lời động viên, an ủi, chỉ là những dòng tin dặn chị thế này, thế kia… Vẫn in như những chuyến công tác xa ngày xưa của chị, như chưa từng có chuyện hai người giận nhau, chưa từng có chuyện chị ra đi, mặc anh ba năm qua ra sao, thế nào, chị không cần quan tâm, không cần biết. Đã bao lần chị muốn gửi một dòng tin gì đó lại cho anh, muốn nhắn cho anh biết chị nhớ anh đến nhường nào và nhớ đến ra sao… Nhưng, lòng tự cao không cho phép chị làm thế.
Anh đã phản bội chị - dù đó là lí do gì như bao lần anh giải thích đi nữa - thì anh cũng không đáng được tha thứ, không đáng được nhận một dòng tin nào từ chị. Cúp điện thoại, chị lật bâng quơ mấy trang dự án.
Cánh của phòng bật mở và Vũ Hùng, một trong những người điều hàng đầu của dự án bước vào. Theo sau anh là một phụ nữ, dáng vẻ cứng nhắc trong bộ quần áo nâu đen sang trọng. Có chuyện gì nhỉ?
Chị đứng dậy, cúi đầu chào. Hùng khẽ cười, nhìn về phía người phụ nữ nọ.
- Sanatha, đấy là bà Kininawa - Phó chủ tịch tập đoàn. Bà Kininawa muốn bàn cụ thể hơn với cô về phương án cấp phát điện và kế hoạch cho dự án đầu năm 2009. - Tất nhiên anh ta nói bằng tiếng Anh.
Hơi bất ngờ, nhưng chị vẫn giữ được thái độ bình tĩnh. Tự tin bắt tay và chào bằng bằng mấy câu tiếng Nhật - thứ ngôn ngữ mà dù cần cù luyện tập trong suốt mấy năm qua chị vẫn không sao nói cho lưu loát. Và, chỉ có mấy câu chào thế thôi, chị vẫn quay về với thứ tiếng trung thành của mình - English.
Cả buổi ngày hôm ấy, chị không rời văn phòng một phút. Cuộc “bàn cụ thể hơn” ấy kéo dài từ sáng cho đến tận chiều tối. Xong, cũng là lúc chị và Vũ Hùng lên ô tô đưa bà ấy về lại Sài Gòn để 9h tối bà bay về Nhật.
Quay về, hai người ngồi lại một quán café ven hồ. Ánh đèn sáng lấp lánh bên những chùm nho giả cùng khúc nhạc My love khiến chị cảm thấy vô cùng thoải mái. Chiếc ghế đá bên hồ, một cô gái đang ngồi đan khăn. Giữa cái thành phố không có mùa đông này mà lại có cô gái ngồi đan khăn. Kỳ lạ chưa? Chắc cô này là người xứ Bắc, hay có người yêu xứ Bắc nên đan khăn gửi tặng. Và chị nhớ, nhớ mùa đông năm nào… chị cũng vẫn thường đan tặng khăn cho anh. Người ta nói, yêu nhau là không được tặng khăn, nhưng chị cho rằng đan khăn cho người mình yêu là mang lại hơi ấm cho người ấy. Còn anh thì thường trêu, cười : “Anh quàng chiếc khăn này là cả đời anh bị em thâu tóm”. Ôi, chị nhớ Hà Nội, thèm biết bào chút mùa đông Hà Nội, thèm biết bao ánh mắt âu yếm, và nụ cười tinh nghịch của anh… Biết rằng, anh cò còn quàng chiếc khăn chị tặng.
- Hải Âu này, em đã suy nghĩ về lời anh đề nghị chưa?!
Chị giật mình thoát ra khỏi ý nghĩ, ngơ ngác.
- Gì ạ, anh?!
- Anh nói rằng, em đã suy nghĩ gì về chuyện anh nói với em chưa?!
Ba năm qua, Vũ Hùng luôn luôn đi bên cạnh chị, song hành cùng bao niềm vui, nỗi buồn, thành công, thất bại với chị. Những lúc chị cảm thấy mình gần như thất bại trong bất cứ việc gì thì anh ấy ở bên, động viên, an ủi, tế nhị giúp đỡ mà vẫn không làm tổn thương đến cái lòng tự cao thái quá của chị. Chị sẽ không thể nào yêu được nơi này, nếu như nơi này không có anh.
Nhớ ngày đầu tiên triển khai dự án, dự án của chị đưa ra không chính xác, con số không chuẩn và không khớp. Chị bị cấp trên mắng, cấp dưới hậm hực. Vì chị mà cả phòng phải họp lên họp xuống hết ngày không xong. Bước ra khỏi văn phòng là chị oà khóc, chị khóc nức nở như một đứa trẻ.
Tủi thân, buồn chán, không một lời động viên, không một lời an ủi… Chị thấy mình thật là cô độc. Đúng lúc đó, anh bước tới, ngượng ngịu và bối rối đưa tay áo đồng phục trắng muốt của công ty về phía chị: “Tôi không tìm được khăn giấy, thì thôi, cho mượn tạm áo đồng phục vậy’’.
Và thế là hai người trở thành bạn. Đi đâu anh cũng có chị, và hễ có chuyện gì chị cũng gọi anh. Chỉ có điều, trong trái tim chị, anh mãi chỉ như một người bạn, một người anh. Chỉ vậy thôi, vì trái tim đâu thể chứa hai người. Huống hồ, trái tim chị đâu còn thuộc quyền sở hữu của chị nữa.
Ngày liên hoan chia tay những đồng nghiệp, mọi người về lại công ty, chị ở lại. Anh về Hà Nội, chị không về. Chuyện của chị, anh hiểu. Vì thế, anh chẳng khuyên chị lời nào, chỉ hứa sẽ thường xuyên lên thăm.
Những ngày đầu ở lại nơi đây, những cuộc điện thoại và những dòng tin nhắn của anh là thứ chi mong chờ nhất. Nó làm người con gái mềm yếu nhưng lúc nào cũng tỏ ra mạnh mẽ như chị ấm lòng giữa chốn rừng núi xa xăm này. Ấy vậy mà, ba năm qua, anh vẫn chờ ở chị một câu trả lời…
Xoay tròn li café trong tay, chị không dám nhìn vào mắt anh - đôi mắt vẫn thường nhìn chị với tất cả sự yêu thương, trăn trở, vỗ về.. Đôi mắt làm ấm tim chị trong bao mùa đông lạnh giá.
- Hải Âu, hay cho anh và cũng là cho em cơ hội. Ba năm qua, chưa đủ dài để em quên một chuyện tình, nhưng cũng đâu qua ngắn để em hiểu anh yêu em đến nhường nào. Hải Âu…
Anh nắm lấy bàn tay chị siết chặt, chị để nguyên tay mình trong tay anh.
Chị nhận lời là bạn gái của anh, nhưng chị muốn anh đừng vội công bố. Hãy cho chị thời gian, chị muốn gói gém những kỷ niệm cũ thật chặt. Anh nghiêm mặt.
- Anh không thể chịu đựng thêm em nữa !
Chị ngơ ngác…
- Sao em cứ bắt anh càng ngày càng yêu em hơn vậy nhỉ ?! - Và anh phì cười, ôm lấy chị, thủ thỉ - Hãy gói ghém những kỳ niệm ấy thật chặt, em nhé. Trái tim em đã chứa 2/3 dung lượng về chuyện đó rồi, nếu vẫn có những thứ em không muốn quên thì chỉ nên chứa thêm 1/6 nữa thôi, 1/6 còn lại để dành cho anh.
Chị khóc, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn tròn trên má. Anh cuống quýt tìm khăn giấy. Không có. Anh nhăn nhở: “Cho mượn tay áo này !”. Chị đợi chị ngẩng lên, anh liền đặt vào môi chị nụ hôn, dịu ngọt.
Anh muốn chị trở lại thành phố làm việc. Chị ngỡ ngàng như vừa nghe một tin thật kinh khủng. Anh nhìn chị, ánh mắt chợt buồn.
Chị chưa có ý định sẽ quay lại thành phố dù nhớ Hà Nội lắm, nhớ góc nhỏ liêu xiêu những quán cóc ven hồ lắm, nhớ con phố Nguyễn Du nồng nàn hoa sữa lắm…. và nhớ anh lắm, Thắng ạ… Nhưng, chị không muốn về, chị sợ những ký ức ngủ vùi sống dậy. Sợ tình yêu chị dành cho Thắng bao ngày qua nén chặt lại vùng lên…
Chị nhìn Vũ Hùng, và chỉ thế thôi, nước mắt chị lại rơi rồi. Anh không nói, kéo chị vào lòng ôm thật chặt. Anh hiểu chị, hiểu chị chưa thực sự có thể cùng anh xây dựng một tổ ấm. Anh hiểu đôi mắt kia vẫn dõi theo nơi nào, cánh chim Hải Âu kia vẫn hướng về một phía. Nhưng anh đang cố gắng vun đắp, cố gắng giữ gìn, anh hi vọng hạt tình trong lòng chị sẽ nảy mầm, và hạt tình ấy sẽ là của anh...
Vài nét về tác giả Lâm Hồng: “Tôi muốn làm một cây thông trên núi, không muốn làm cây liễu rủ ven sông; muốn luyện đời mình trong bão táp, không muốn nó trôi qua những ngày bình dị”
Artist.......: Westlife Title........: Where We Are Label........: Syco Music/Sony Music Release.Type.: Album Genre........: Pop Quality......: 256Kbps / iTunes Street.Date..: 2009-11-27 Year.........: 2009 Tracks.......: 13 Playtime.....: 0h 52min Total Size.........: 95.44MB Ripped by Group FANA
Tracklist
01. What About Now 02. How To Break A Heart 03. Leaving 04. Shadows 05. Talk Me Down 06. Where We Are 07. The Difference 08. As Love Is My Witness 09. Another World 10. No More Heroes 11. Sound Of A Broken Heart 12. Reach Out 13. I'll See You Again
Bài hát này mình gửi tặng cho những người có tâm trạng cũng giống như mình, hãy nghe và cảm nhận nhé và trân trọng những tình cảm của mình bây giờ nhé, để '' em của ngày xưa'' mãi là một kỷ niệm đẹp khi ta yêu ngây thơ và trong sáng nhất.
Mưa vẫn rơi trên đường khuya rơi mãi từng cành lá xanh thắm ướt đôi bờ mi ... Từng cơn gió đến nhanh, giá buốt phố xa thêm buồn, tìm trong đôi mắt ai ánh bình minh ...
Cứ mỗi đêm tìm về tôi lại nhớ đến em, nghe những bài hát như làm cho nỗi nhớ đóng băng lại và rồi những kỷ niệm đẹp đẽ của ngày xưa lại dịu dàng vuốt ve trái tim tôi, tâm hồn tôi làm cho tôi thấy một chút hy vọng, mơ mộng, ảo tưởng hoang đường.
Còn nhớ không em những ngày mưa, còn nhớ không em khi 2 chúng mình se lạnh ôm lấy nhau chỉ vì muốn người kia thấy mình thật đẹp và đáng yêu biết bao. Nhớ không em khi anh thấy mình gần như lặng người đi vì hạnh phúc khi em đồng ý lời cầu hôn của anh ngày ấy. Nhớ không em người con trai mà em nói rằng đã mang đến cho em sự gần gũi, lãng mạn và ý nghĩa trong cuộc đời.
Người về đấy có thấy gió bay trên môi không? Người về đấy chắc có nắng hong mi em khô? (Ảnh: Deviantart)
Khi lìa xa, tôi và em vẫn còn nhiều điều chưa kịp nói hết với nhau, một chút bồng bột đã mang em ra đi và để lại tôi ngồi đây mong ước đánh đổi sự cô đơn của cả cuộc đời mình chỉ lấy một ngày được gặp lại em... em của ngày xưa... một lần trong cuộc đời.
Nếu được một lần trở về ngày xưa ấy, tôi sẽ ôm em chặt hơn, hôn em nồng nàn hơn, sẽ dành cả ngày ấy che những cơn gió lạnh để những cái run của em chỉ vì hạnh phúc chỉ vì tôi ở bên em. Tôi sẽ tặng hoa cho em, những bông hồng ghép lại thành hình trái tim lấp lánh và lãng mạn như ngày cuối cùng tôi gặp em trong cuộc đời.
Tôi nghĩ đến ngày cuối cùng ấy, em vẫn dịu dàng với mái tóc dài thướt tha cùng với đôi môi xinh và ánh mắt ngây thơ trong sáng. Nhưng chỉ khác một điều em nhìn tôi xa lạ, gượng ép và hững hờ. Và tất nhiên điều đó làm tan nát trái tim tôi, khi tôi hiểu rằng em đã không còn là ''em của ngày xưa ''
Thật ra em vẫn luôn như vậy, vẫn là một cô gái được nhiều người ngưỡng mộ và trong đấy có tôi, chỉ khác một điều em bây giờ đã không còn yêu tôi và cũng không biết được một điều là tôi vẫn còn yêu em ''như ngày xưa ''
Ta thay đổi hay lòng người thay đổi, trách lỗi do người hay bởi tại do ta? Thời gian trôi khoảng cách càng xa. Tôi mong một ngày đẹp trời, có một bàn tay đến ôm chặt tôi xua tan đi cái giá lạnh bao năm tháng qua trong tâm hồn , đôi bàn tay của người tôi yêu ấm áp và dịu dàng , ôm chặt trong yêu thương ''như ngày xưa em đến ''
Anh không muốn một mình bên gối chăn giá lạnh, hãy ở lại với anh, đừng bỏ anh ra đi. Hãy nói với anh dù chỉ trong phút chốc, anh muốn đi sâu vào tâm hồn em, chạm vào con tim em và bỏ mặc mọi sự âu lo.
I don't like to sleep alone Stay with me Don't go Talk with me for just a while So much of you to get to know Reaching out touching you Leaving all the worries behind Loving you
Ôi tình yêu, môi kề môi nồng cháy, hãy để anh bên em và đừng âu lo có điều gì trở ngại vì tình yêu luôn là chân lý. Như một chàng trai đã từng hát, hãy giúp anh vượt qua đêm đen giá lạnh, nỗi cô đơn có thể làm anh gục ngã. Khi em không có ai để nghĩ đến hãy dựa vào thân anh và anh sẽ kề cận em, mọi chuyện sẽ trở nên êm đềm, tuyệt diệu.
Anh không muốn ôm gối chăn đơn lẻ Không có ai bên cạnh, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.. Sao em không đến bên anh ?
Bước vào căn phòng lạnh lẽo. Nguyệt nặng nề lê chân vào căn phòng mình. Lại một ngày làm việc mệt mỏi, lại một ngày nữa trôi qua trong sự chán nản.
Cô mở đĩa nhạc mà cô hằng ngày nghe và ngồi trên chiếc giường lạnh. Giai điệu quen thuộc lại vang lên:
Now what if I never kiss your lips again Or feel the touch of your sweet embrace. How would I ever go on?, Without you there’s no place to belong
Và trái tim Nguyệt lại quặn đau từng hồi. Anh ấy đã ra đi rồi, sẽ không còn quay lại. Cô nhớ lắm vòng tay anh ôm cô ngày nào. Và những lời anh nói ngày xưa rằng anh sẽ như ngôi sao kia luôn bên cạnh ánh trăng mờ ảo. Vậy mà giờ đây cô lại ôm chính bản thân mình để bớt đi cảm giác cô đơn. Đã một năm từ ngày anh ra đi để lại trong lòng cô vết thương không thể lành.
I'll be right here remembering when. And if time is on our side there will be no tears to cry on down the road And I can't deny it's, not goodbye
Cô mãi đâm đầu vào công việc, để quên đi anh, để không phải khóc. Vậy mà đêm nào cô cũng đau khổ cho sự mất mát của mình.
Nguyệt dần chìm vào giấc ngủ, nước mắt cô vẫn rơi có lẽ cô đang mơ được gặp anh....
Ánh nắng buồn bã chiếu qua song cửa sổ, lại một ngày nữa lại đến. Hôm nay Chủ nhật, thường thì ngày này Nguyệt chỉ ở nhà và nghe nhạc, nhưng hôm nay cô không muốn chôn chân trong nhà. Cô muốn dạo quanh thành phố bằng taxi. Và như một thói quen, cô lại đến nơi đó, cái nhà ga xe lửa cũ kỹ nhưng lại có một không gian thật rộng. Ngày xưa, anh vẫn thường dẫn cô đến đây, không giống như những người đàn ông khác luôn dẫn bạn gái đến những nơi lãng mạn hay sang trọng, anh luôn tạo ra những kỉ niệm đẹp từ những nơi đơn giản thế này. Cô nhớ khi cô bước trên đường ray xe lửa, mỗi lần cô ngã, vòng tay anh luôn sẵn sàng đỡ cô.
Nguyệt bước lên đường ray xe lửa, cảm giác ngày xưa lại trở về trong trái tim cô, nhưng cô biết sẽ không có anh đỡ cô như ngày xưa. Cô bỗng khụy xuống trong đau đớn. Tại sao cô lại đến nơi này để rồi lại đau khổ, để rồi lại nhớ? Chợt một bàn tay mạnh mẽ chìa ra rồi một giọng trầm vang lên:
- Cô không sao chứ? Cô bị ngã à, để tôi giúp cô!
Nguyệt ngước lên. Trời đất như quay cuồng, người đàn ông đó giống anh kinh khủng, cũng mặc áo trắng, cũng đôi mắt dịu dàng đó. Trong khoảng khắc Nguyệt nghĩ rằng đó là anh, nhưng cô biết điều đó là không thể.
Cô tự đứng dậy mà không cần sự giúp đỡ của người đàn ông xa lạ ấy:
-Cảm ơn anh!
Rồi cô bước nhanh về phía trước, để lại người đàn ông với sự ngạc nhiên về thái độ kì lạ của cô.
Nguyệt về nhà, tâm trạng vừa ngạc nhiên vừa buồn bã. Cô không nghĩ trên đời có thể có người giống anh đến thế. Cô cố quên đi:
Well someday love is going to lead you back to me, But till it does I'll have an empty heart. So I'll just have to believe some where out there you're thinking of me
Chợt trong đầu cô hiện lên hình ảnh đau đớn của anh khi anh nằm viện. Anh bị bệnh nan y, mỗi ngày cô luôn nhìn thấy anh đau đớn vật vã với căn bệnh quái ác. Lòng cô thắt lại và những giọt nước mắt lại rơi, nhưng cô không thể làm gì được. Anh không muốn cô chăm sóc cho anh, không muốn là gánh nặng cho cô. Rồi một thời gian sau, anh mất. Nguyệt tưởng chừng như cuộc đời không còn gì nữa. Nhưng cô vẫn sống từng ngày, từng ngày trong nỗi đau mất anh, một nỗi đau quá lớn lao.
Ngày hôm sau, sau giờ làm, Nguyệt lại đến nơi ấy. Và cô bắt gặp người đàn ông xa lạ kia, chợt trái tim cô quặn thắt. Cô lại nhớ anh. Chợt người đàn ông bước đến:
- Cô là cô gái hôm qua? Dường như cô thích đến đây!
Nhờ giọng nói truyền cảm và thân thiện người đàn ông xa lạ ấy lại trở nên gần gũi hơn khiến cô có cảm thấy an toàn:
- Vâng! Vì ở đây tôi có rất nhiều kỉ niệm. Xin lỗi anh vì thái độ kì lạ của tôi hôm qua
- Không sao! Người đàn ông cười.
Nguyệt cũng cười, nụ cười đầu tiên mà cô dành cô một người đàn ông sau khi anh mất. Nguyệt cũng không ngờ mình còn có thể cười.
- Tôi có thể đưa cô về nhà được không?
- Tại sao anh ta lại tốt với một cô gái xa lạ như tôi? Nguyệt nghi ngờ hỏi
- Tôi có lí do của riêng mình. Rồi tôi sẽ nói với cô. Tôi hứa đấy.
Không hiểu sao Nguyệt lại đồng ý cho anh ta đưa về nhà. Người đàn ông xa lạ đó hỏi địa chỉ email của cô.
Hai ngày sau, Nguyệt nhận được một bức thư gửi qua email:
" Tôi đã hứa rằng sẽ nói lí do tại sao tôi lại quan tâm đến một cô gái xa lạ như cô. Tôi sẽ kể cho cô nghe một câu chuyện: Trước đây cũng ở nơi đó cách đây hơn một năm, tôi đã gặp một người đàn ông, thật kì lạ là anh ta và tôi trông khá giống nhau. Anh ta cũng bị ngã khuỵ trên đường ray xe lửa giống như cô, trông anh ta có vẻ có rất nhiều tâm sự muốn nói. Và anh ta nói tất cả với tôi, một người xa lạ. Anh ta nói anh ta sắp chết và anh ta có người yêu. Anh ta rất sợ phải từ bỏ cuộc sống này, từ bỏ cô gái đó, nhưng điều anh ta mong muốn nhất là muốn cô ấy vui vẻ và hạnh phúc sau khi anh ta ra đi, mong muốn cô ấy tìm thấy một tình yêu mới. Tôi thấy anh ta thật đáng thương, nhưng tôi đâu thể giúp được gì. Anh ta còn nói nếu cô gái đó gặp được tôi thì tốt biết mấy. Nhưng nếu tôi và cô gái đó gặp nhau, có lẽ cũng...
Xin lỗi đã làm cô mất thời giờ với câu chuyện này. Nhưng vì tôi đã hứa sẽ nói với cô. Trông cô giống như anh ta, đầy tâm sự và nỗi buồn, chính vì vậy mà tôi quan tâm đến cô.
Tạm biệt cô! Nhưng biết đâu, đó chưa hẳn là lời tam biệt"