Labels

Blog Radio 82: Số phận nghiệt ngã

Blog Radio 82: Số phận nghiệt ngã










Số phận nghiệt ngã

Cô – một nhà báo trẻ - là người con gái đẹp, đẹp trong mắt của nhiều, nhiều chàng trai. Vẻ đẹp của cô là vẻ đẹp lạnh lùng kiêu sa. Người ta luôn nhìn thấy một ánh mắt sắc sảo đượm buồn trên khuôn mặt trầm tư. Và chính ánh mắt, ấy khuôn mặt ấy đã hút hồn biết bao chàng trai nhưng những ai đem lòng yêu mến cô đều chỉ nhận được sự thờ ơ hờ hững. Bởi vì trong tim cô đã có hình bóng một người khác, một người con trai mà cô cho là hoàn hảo, người con trai tốt nhất, giỏi nhất, đẹp nhất thế gian…

Thuở học cấp hai, một lần trên đường về nhà cô bị chặn đánh bởi một đám học sinh khác, lý do chúng đánh cô là bởi vì cô là Bí thư đoàn của trường luôn cản trở chúng mắc lỗi. Đầu lĩnh đám học sinh này là một thằng con trai loắt chắt ngang tuổi cô nhưng đã nhiều lần trốn học, bỏ học, bỏ nhà đi bụi thậm chí chơi với đám anh chị ngoài gầm cầu. Từng đứa, từng đứa một, thi nhau đạp, thụi vào người cô, xé rách quần áo trên người cô, riêng thằng con trai đó đã cầm một viên gạch và đáp thẳng về phía cô. Từ trán mình cô thấy chảy xuống một cái gì đó ấm ấm, mắt cô mờ đi vì màu đỏ… Lúc ấy tình cờ có một người con trai khác đi ngang qua, thấy đám đông hỗn loạn đã chạy lại và hô hào mọi người cứu. Khi đó máu đã chảy xuống trải đều đôi mắt của cô, cô gắng đứng dậy nhưng rồi từ từ cô ngã xuống. Cậu con trai sau khi đuổi được đám học sinh kia đi chạy lại chỗ cô gái thấy vậy liền cõng cô đến bệnh viện, trên đường đi cô nghe thoảng bên tai mình: “cố lên, sắp tới bệnh viện rồi”! Gắng mở mắt ra cô kịp nhìn thấy trên cổ người đang cõng mình một vết bớt kỳ lạ, màu của nó đỏ chói mà sần sùi như một vết sẹo… Ngay sau đó người nhà cô đã đưa cô lên bệnh viện tỉnh vì cô mất quá nhiều máu. Ra viện thì cô chuyển trường vì không chịu nổi lời ra tiếng vào từ những người khác.

***


Sau này trong đám con trai theo đuổi cô có một người là cảnh sát, anh có mái tóc dài lãng tử đặc biệt trái với những cảnh sát khác. Sự quan tâm, ân cần chăm sóc làm anh nổi bật trong đám con trai theo đuổi cô. Cô có một cảm giác rất quen với anh nhưng đáp lại sự nồng nhiệt của anh là sự thờ ơ của cô, cô chưa từng để ý tới một hành động nào của anh vì trong tim cô chỉ có người con trai đã cõng cô hôm nào.

Vào một ngày, anh nhận một chuyên án mới, tên tội phạm chính là hắn, người gây thương tích cho cô gái năm nào. Còn cô, khi tình cờ biết hắn qua xem mẩu tin thời sự, cô thấy nơi cổ hắn có một vết bớt đỏ. Dáng người đó, vết bớt đó làm cô nhớ lại. Cô nhớ rõ cảm giác của vết thương mà cô chịu đựng, nhớ cảm giác nằm trên lưng người ấy, nhớ tới vết bớt đó…Bản năng của cô đã thúc đẩy cô làm điều gì đó để tìm tình yêu cho mình và cô đã tin bằng tình yêu của mình cô sẽ thay đổi được hắn. Cô đã bí mật tìm đến nơi hắn trú ẩn.

- Cô là ai? Đứa nào đã để nó vào đây ? Hắn la lên..

- Tôi đến để giúp một người, để tìm người tôi thầm yêu trong nhiều năm qua…

Hắn cười phá lên…

- Người cô yêu? Tôi tự hỏi thằng chết dẫm nào yêu cô mà phải đến khu khỉ ho cò gáy này nhỉ ? Cô định giúp tôi sao…Được thôi, nào anh em tối nay chúng ta có cái giải khuây rồi..

Những tiếng cười man rợ khác phụ hoạ theo…Cô rùng mình, không tinh vào chính những gì mình nhìn thấy và tự hỏi anh ấy thay đổi, thay đổi tới mức này sao ? Anh ấy là kẻ đốn mạt này sao? Người đã từng cứu cô nay là một tên cướp chuyên làm những việc đồi bại? Thế thì ngày xưa vì cái gì mà phải cứu mình kia chứ? Không thể nào lại có thể thể được, đó là người hoàn hảo nhất, người tốt nhất thế gian này, là người mình yêu kia mà… Không thể như thế được…

Khuôn mặt cô lộ rõ sự thất vọng, ánh mắt sợ hãi, hoảng loạn, người cô đờ ra, cô muốn bỏ chạy mà ko được, y hệt ngày trước, hình ảnh hắn, người đã để lại cho cô một vết sẹo dưới mái tóc dài, người đã khiến cô không dám ngẩng mặt lên nhìn mọi người suốt một thời gian dài cô phải đội mũ để giấu đi vết sẹo giấu đi sự sợ hãi. Nay nó đã quay trở lại, nó hiện ra trước mắt cô rõ hơn lúc nào hết. Hung thần cướp đi thời thơ ấu của cô…

***


- Tất cả anh em cẩn thận, địch có vũ khí và lúc này chúng dám làm bất cứ điều gì để trốn chạy. Đội 1 sang trái, đội 2 sang phải, đội 3 vòng ra chặn phía sau…đội 4 theo tôi.

Cô nghe rõ tiếng người chạy dồn dập, tiếng hơi thở gấp gáp, tiếng súng nổ đanh thép đan vào nhau… Cô hé mắt ra thấy hắn, hắn đang bị bao vây giữa vô số cảnh sát, đám bạn của hắn bị khống chế hết. Chỉ còn lại mình hắn và một người đang chĩa súng vào hắn chính là người cảnh sát tóc dài đang chỉ huy trận chuyên án này.

Không hiểu chính mình đang làm gì, cô lao ra hét lên: “Đừng”… Tiếng hét lớn đã làm vòng vây lơi lỏng, 1 phút lơ là của người chỉ huy đã tạo cơ hội cho tên cướp chĩa súng vào người chỉ huy…

“Pằng! …Pằng!”

2 bóng người đổ xuống, viên chỉ huy và hắn. Hai tay cô ôm lấy xác hắn, máu thấm đẫm đôi bàn tay của cô và bên cạnh là viên chỉ huy yêu cô. Cô không tin được là cô lại để cho hắn chêt trước mặt cô. Cô không tin được người ngày nào cũng ân cần chăm sóc cô lại đi giết người trong mộng của cô. Cô mặc kệ tất cả lý trí, tất cả luân thường đạo lý mà cô được dạy, cô trút sự căm giận cực độ lên người chỉ huy…

- Anh là đồ tồi, cảnh sát mà đi giết người sao ? Tại sao, tại sao cơ chứ, tại sao anh kéo theo cả người tôi yêu, anh ko xứng làm cảnh sát, anh ko xứng đáng với vị trí mà anh đang giữ, với cái quân hàm mà anh đeo…

Nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, anh nắm chặt tay cô gái, cố gượng dậy và nói :

- Anh xin lỗi…


vCô nhìn thẳng vào anh và bàng hoàng khi anh cũng có 1 vết bớt nơi cổ, nhưng không chính xác hơn nó là một vết sẹo bị che bởi máu… Ký ức ngày xưa của cô, nó đã đánh lừa cô nay lại cho cô biết được sự thật, một sự thật phũ phàng…Nét mặt giận dữ dần chuyển sang hối tiếc. Tự trách mình sao cô quên được điều quan trọng như thế. Cô khóc, kể từ ngày đó chưa bao giờ cô phải khóc vì một ai, nước mắt như được tích trữ bao nhiêu năm nay nó tuôn ra để đưa tiễn người yêu cô, người cứu cô 2 lần, người cô đã lạnh nhạt thờ ơ…người mà mới đây thôi cô còn căm hận đến tận xương tuỷ… Giọng cô nghẹn ngào trong nước mắt:

- Anh… Anh là người biết tất cả…Tại sao anh không nói với em…?

- Rất nhiều lần…anh định nói nhưng anh không biết nói thế nào… khi gặp ánh mắt của em. Và anh không dám phá vỡ hình tượng đó trong em. Anh thấy mình không đủ dũng cảm làm điều đó… Vì yêu em đâu nhất thiết phải nói tất cả? Thứ lỗi cho anh em nhé!

Mắt của anh dần nhắm lại…

- Không! Anh không được ngủ lúc này, em còn phải yêu thương, chăm sóc anh, phải nấu cơm cho anh ăn, phải gọi anh dậy mỗi sáng và chúc anh ngủ ngon mỗi tỗi như anh đã từng làm,anh đừng bỏ em như thế. Mình sắp tới nơi rồi mà!

Người anh từ từ thả lỏng… bàn tay nắm cô gái buông dần và trên mặt anh nở một nụ cười mãn nguyện.

Tiếng còi xe cứu thương, tiếng khóc, tiếng thở dài…Tại số phận nghiệt ngã hay tại cô chưa chịu mở rộng lòng mình để đón nhận yêu thương?

(Blog Radio được chuyển thể từ truyện ngắn Số phận nghiệt ngã của bạn đọc Trần Công Thạnh - K43b2 - Đại Học Thương Mại)

Blog Radio 80: Thiên sứ sẽ đến trong mưa












Bạn đang theo dõi Blog Radio số 80!

Trong cuộc sống có thể ta đã từng trải qua hay chưa từng trải qua cảm giác mọi cánh cửa đều đóng sầm trước mắt, nhưng rồi vào lúc cùng cực nhất lại có những đôi cánh thiên thần ấm áp bao bọc và sưởi ấm trái tim bạn! Mời các bạn cùng trải lòng với câu chuyện của Blog Radio 80: Thiên sứ sẽ đến trong mưa được chuyển thể từ truyện ngắn Đi trong mưa của Nguyễn Bích Thảo



Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 80: Thiên sứ sẽ đến trong mưa

1. Thất bại



Cuối cùng thì điều gì phải đến đã đến. cùng một lúc công việc, bạn bè, tình yêu, đi đôi với thất bại, phản bội và đổ vỡ. Dưới chân tôi, trái đất như ngừng chuyển động, bầu trời thì như biến thành một màu mông lung xa lạ. Tôi bước đi giữa phố xá đông người nhẹ bỗng như không. Đầu tôi là một đống hỗn độn. Lúc đó thời gian như ngưng đọng và khoảnh khắc tôi không kiểm soát được bản thân cứ chầm chậm, nhấn nhá trong đầu mỗi khi tôi nhớ về cái ngày này.


Tôi buông xuôi.

Tôi muốn huỷ hoại nốt đời mình.

Vì tôi đã mất tất cả.

Tôi tỉnh dậy khi ánh nắng mặt trời chiếu thẳng vào giữa mặt. Xung quanh tôi là một đầy rượu và thuốc lá. Căn phòng bốc lên một mùi ghê rợn. Chợt có tiếng chân người dừng lại ngoài cửa rồi vụt bước đi nhanh.người ta để lại trên nhà một lá thư. Không đó là một tấm thiệp mời. Hắn - tên bạn thân của tôi đã tranh thủ lúc tôi mải mê cứu vãn thất bại trong công việc, “cuỗm đi” cô bạn gái của tôi. Tấm thiệp mời đỏ chói trên tay như một vết dao cắt sâu vào tim.

Tôi tìm đến rượu để quên đi tất cả.

Nhưng rượu hết và tiền cạn sạch.

Đau đớn.

Chua chát.

Và tôi vùng dậy.



2. Ranh giới mỏng manh



Tôi đi qua cây cầu này bao nhiêu lần không biết nữa, nhưng lần này tôi đứng lại rất lâu trên thành cầu. Đi hết chiều dọc, tính hết chiều ngang của cây cầu rồi đứng lặng ngắm dòng nước trôi. Cơn mưa hè choàng đến từ khi nào, lúc hạt mưa rát buốt vào mặt tôi mới nhận ra chẳng còn ai qua lại. Tôi cô độc! Tất cả quay lưng lại với tôi. Dòng sông cuộn xiết, dòng nước này là nơi thường diễn ra những cái chết tuyệt vọng bi đát nhất. Tôi từng chế giễu những người chỉ biết tìm đến cái chết để trốn tránh sự thất bại của bản thân. Tôi không ngờ có ngày tôi cũng đứng trước cây cầu trong trạng thái cùng cực nhất.



Cơn mưa trĩu nặng hai vai, tôi chẳng biết gì ngoài việc nghĩ tới sự sống và cái chết. Nhưng đột nhiên có một cái gì đó níu chân tôi và tôi quay đầu lại. Đối diện với tôi, phía thành cầu bên kia là một cô gái. Có vẻ như cô ấy cũng muốn trốn tránh sự thất bại của bản thân như tôi. Cô gái nhón chân, vươn qua lan can cao ngang ngực mấy lần nhưng lại lưỡng lự suy tính, chọn lựa . Đột ngột cô gái trèo qua lan can, đứng chênh vênh nơi mép cầu. Sự sống và cái chết cách nhau chỉ một bước chân. Tôi lao lại:



Cô gái nhắm chặt mắt lại, miệng thét lên, hai tay níu cứng lấy tay tôi. Chật vật mãi tôi mới kéo cô ấy qua thành cầu. Cô gái hoàn hồn và oà khóc nức nở. Những hạt mưa rơi xuống mái đầu cô rồi qua sợi tóc nhỏ long tong.



- Anh là ai? - Cô gái thì thào như sắp đứt hơi



-Tôi á? Ừ! Tôi là ai nhỉ? À tôi là mưa - thiên sứ mưa!



Chẳng hiểu vì sao lúc đó tôi lại nghĩ ra cái tên chuyên đi dùng để đánh lừa con nít ngay lúc đó nữa. Có thể hành động dang tay cứu sống một con người gần giống với công việc của một thiên sứ.



- Anh là tiên á ? Lạ nhỉ?



Tôi chua chát:



- Ừ! Lạ thế đấy. Nếu là tiên chắc không khổ như con người đâu nhỉ?



Cô gái gật gù:



-Tất nhiên! Tiên còn được ăn mặc, chải chuốt gọn gàng chứ không như anh đâu.



Tôi tự nhìn lại mình. Một bộ quần áo lếch thếch, tóc tai bẩn thỉu, râu ria lởm chởm. Cô gái nói không quan tâm đến bản mặt tôi đang chín mọng vì xấu hổ.



- Mà anh để đôi cánh đâu mất rồi? Hay anh bắt xe bus đến đây?



Tôi phá lên cười:



- Không, tại tôi cần tiền nên bán rẻ cho lão sa tăng rồi!



Cô gái chớp mắt ra chiều thông cảm



- Ờ, tiên thì cũng phải ăn mà. Không biết tiên có chịu đau khổ vì tình như con người như tôi không nhỉ?



Chợt cô gái im bặt, khoé mắt rưng rưng. Bỗng cô vùng dậy, vịn tay vào thành cầu dõi mắt xuống dòng sông cuộn xiết. Tôi hoảng hốt ôm chặt lấy hai chân cô. Cô tròn mắt nhìn xuống:



- Này anh làm sao thế? Tưởng tôi lại nhảy à? Tôi đã thử, anh thấy đấy, nhưng cuộc sống dẫu còn những đau khổ này vẫn còn sức hấp dẫn với tôi...



Chúng tôi lặng lẽ đứng dậy. Cơn mưa trĩu nặng hai vai còn chúng tôi hò hét như hai kẻ điên trên thành cầu. Tiếng cô gái lạc hẳn trong mưa:

- Đối diện với cái chết tôi lại muốn sống. Tôi thật hèn nhát

Tôi cũng hét đáp trả:

- Đó không phải là hèn, mà tìm đến cái chết để trốn chạy cuộc sống mới là hèn. Sống mới thật là khó.

Cô gái cau mày.

- Anh nói hay nhỉ? Chẳng phải anh cũng như tôi sao?

- Giống như thế nào?

- Thì cũng muốn nhảy xuống chứ sao nữa.

- Ừ. Tôi đang định làm kẻ hèn nhát thì gặp cô. Nhưng giờ thì hết rồi.

Cô gái tò mò:

- Sao thay đổi nhanh thể?

Tôi thú nhận:

- Khi cứu cô tôi đã nhận ra điều tôi vừa nói lúc nãy. Với lại tôi cần làm một số việc trước khi chết. Mà những việc đó chắc mất tầm vài chục năm. Khi đó tôi đã già rồi.

Cô gái vẫn không buông tha.

- Anh có thể nói một vài dự định dài hạn kia được không?

Tôi bẽn lẽn.


- Tỉ dụ như: Tìm công việc mới, thực hiện một dự án khả thi hơn, và...tìm một cô gái tốt làm vợ rồi đào tạo ra một đội bóng thiếu lâm.

Cô gái phá lên cười:

- Anh được lắm! Thôi, tốt rồi, giờ anh đi với tôi.

- Đi đâu?

Cô gái thì thào bí hiểm:

- Đi trong mưa!

Cô gái kéo tay tôi chạy, những hạt mưa cứ quất vun vút vào mặt nhưng hai chúng tôi vẫn băng qua làn mưa ấy. Đi trong mưa, nói như cô gái là để trút hết buồn phiền và để đẩy lùi vùng mắt bão thẳm sâu trong tâm hồn mình...



3. Đó là bí mật...



Đi trong mưa - đơn giản chỉ là khi bất chợt mình đang đi trên đường và cơn mưa ập đến, mình không muốn trú lại một mái hiên chật chội nào đó thì băng qua mưa để về nhà. Nhưng thật không đơn giản với những ai có sở thích đi trong mưa. Chắc chắn sẽ có người cho sở thích này thật điên rồ. Bố mẹ và chị tôi cũng cho là thế. Còn tôi thỉnh thoảng cũng tự cười mình vì sở thích làm khổ bản thân này. Nhưng đi trong mưa có cái thú vị của nó. Tôi sẽ tha hồ đoán được tâm trạng của ông trời.



Này nhé! Khi mưa phùn nhè nhẹ của mùa xuân là lúc ông ta đang hoan hỉ trước niềm vui đón năm mới của con người nên ban phát đôi giọt mưa đủ để làm long lanh mấy búp non trên cành. Còn cơn mưa mùa đông là lúc ông ta cô đơn nhất, nên những giọt mưa cóng buốt như băng như đá. Mưa mùa thu hiền lành, mưa mùa hạ bất chợt, có khi muốn xả cơn giận nhưng cũng có lúc mưa là để cứu đất đai, mùa màng. Tôi thích mưa và đi trong mưa, chỉ cần giơ hai tay hứng lấy những giọt mưa ấy là tôi hiểu được cảm xúc của vũ trụ. Tôi thấy mình trở nên thật vĩ đại…


Hôm đó, đi qua cây cầu dẫn về nhà, tôi nhìn thấy một người thanh niên trẻ đang đứng lặng lẽ bên thành cầu. Có vẻ anh ấy gặp rất nhiều thương tích trong lòng. Trời sắp mưa, gió cuốn bụi mù mịt. Trước khi chiếc xe vụt qua, tôi kịp nhìn thấy những hạt nước mắt lăn nhanh trên gò má người thanh niên đó. Tôi cảm thấy lòng mình run lên những rung động sâu xa. Người đàn ông chỉ khóc khi họ thất bại và tuyệt vọng. Có lẽ người thanh niên đó vừa trải qua một cú vấp ngã quá đau khiến anh chưa thể gượng dậy được. Xe vượt qua cầu, nhưng nhìn qua gương chiếu hậu, tôi vẫn thấy anh ấy đứng đó, cô độc và nặng trĩu.





Nhưng cơn mưa ập đến thật nhanh, sở thích trỗi dậy, tôi ào đi trong mưa. Cây cầu vắng hoe người nhưng anh thanh niên vẫn đứng đó. Tự lòng mình tôi muốn làm một điều gì đó cho người lạ, một điều gì đó để vá một phần những vết thương trong lòng.



Tôi không phải là một diễn viên nhưng cũng coi như mình hoàn thành tốt vở kịch tôi tự biên tự diễn. Bây giờ, mỗi khi mưa rơi tôi lại nhớ về ngày tôi gặp anh. Thỉnh thoảng, tôi có kéo anh đi trong mưa, tôi muốn cho anh những cảm xúc tinh khôi, vẹn nguyên từ những hạt mưa long lanh ấy.

Và cuộc gặp gỡ - với anh là một sự vô tình, nhưng với tôi đó là một sự sắp đặt khéo léo, một bí mật ngọt ngào luôn trỗi dậy khi chúng tôi: Đi trong mưa.

11 giờ 58, Hương Khê, 02/05/2009.

*
Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Nguyễn Bích Thảo – Gửi từ email thuyenvabien83

[ Music ] - Bao giờ em biết








Có thể bản nhạc có giai điệu không hay, ca sĩ có giọng hát chưa xuất sắc nhưng khi nghe thì bạn đâu chỉ nghe bằng tai? Còn có cả mắt, còn có cả sự cảm nhận của trái tim và của âm hồn bạn nữa mà phải không. Và vì vậy những bài hát ta yêu thích còn em lại không, những bài mà em yêu thích còn ta lại thấy, ừ... cũng hay.

http://www.ngoisaoblog.com/data/photo/n3/vidume11_687.jpg

Là một bản nhạc Việt với những gì có thể diễn đạt là rất rõ ràng. Bài hát chỉ đôi lần nhắc đến từ "yêu", sao ta vẫn thấy nồng nàn và say đắm?

Em có bao giờ biết đến trời đầy sao
Em có bao giờ hát bên dòng sông
Bao la cuộc đời có thấy màu tình yêu
Cho em niềm vui vây kín.

Một bầu trời đầy sao, cái khung cảnh bầu trời xanh mênh manh và tự do nếu ngồi một mình hát ca bềnh bồng như một bản nhạc có tên như vậy thì thật tuyệt. Khung cảnh có sức ảnh hưởng đến tình cảm của con người ta nhiều lắm, còn tình yêu có thể mang đến niềm vui khi con người ta đang thấy thất vọng hay cả tuyệt vọng trong muôn ngàn khó khăn của cuộc sống.


Em biết trong đời có tôi thầm yêu em
Luôn mang hy vọng với bao điều muốn nói
Nhưng không bao giờ em biết đến tôi
Nếu như em được nhìn thấy mặt trời.
Tình yêu thầm lặng. Tình câm như một góc lặng câm con phố, thầm yêu chỉ là yêu trong im lặng không dám nói. Chỉ mong mỏi và kìm nén...

Và người ta thường hay mơ ước. Mơ ước mình được làm mặt trời, sẽ dịu mát hơn, sẽ cố gắng soi sáng cho ngày dài hơn và đêm ngắn hay ngược lại nếu em muốn như vậy. Mọi vật sẽ lại có nhiều thời gian hơn cho mọi việc trở nên chủ động và lòng người sẽ luôn luôn ấm áp.

Mình cũng đã mơ ước thật nhiều. Lúc là một con chim hải âu, khi thì là một cánh đại bàng mãnh liệt cái khao khát tự do và sống thật nhiều hơn, hay là một cánh nhạn biển có thể bay đi thật xa tìm về biển, tìm về bầu trời xanh.

Muốn gần lại mỗi khi em cười
Muốn được mình là gió bay trên tóc
Những lời ca viết riêng tặng người
Mong ngày sau em sẽ hát.

Biết tình yêu vẫn mong manh xa vời
Những đêm dài tiếng mưa buồn rơi hiu hắt
Ước trời cao giúp tôi một lần
Cho em được biết tình tôi

Tình yêu dù thầm lặng vẫn thấy thật đẹp, nước mắt dù buồn vẫn thấy cái hạnh phúc sau khi ngừng khóc và lại mỉm cười.

Cơn mưa qua đi thì mọi vật vẫn vậy, có chăng tươi mới hơn mà thôi. Trời trong xanh, cảm giác cao hơn trong lành hơn... Tình người cũng thế, không ai bỏ đi khi em đang bước lại thật gần. Hãy cứ chủ động yêu thương và đừng ngại ngùng vì điều đó. Tình yêu chẳng bao giờ là điều tình cờ và dễ kiếm đâu. Hãy cứ yêu thương khi lòng em đã luôn thôi thúc, hãy cứ yêu thương dù em biết là chẳng bao giờ được đáp lại.

[ Music ] - Mưa Bất Tận


Mưa Bất Tận

Artist: Reno Bình
Composer: unknown





http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2008/08/03/206b698853441107bbcebcf07ed927f2.gif



Xưa khi ta bên nhau anh nguyện cầu mong cho tương lai của đôi ta sẽ mãi mãi ko xa rời
Có lúc em nhìn mưa rơi và khẽ nói với anh có trái tim mưa tình ta sẽ ko tan
Đến khi em ra đi một mình anh cô đơn chốn đây
Và cơn mưa rơi rơi cho lòng anh nát tan
Lạnh lùng mưa lại rơi cho lòng nhói đau
Hay vì nước mắt ấy ướt đẫm trong lòng anh

Và từng hạt mưa rơi mãi cho lòng buốt giá tim đau
Những ngày đôi ta bên nhau nay đã như giọt nước tan
Hình bóng em hòa vào trong mưa gợi những kỉ niệm
Mưa chợt thấy bỗng thấy nổi nhớ thương về em

Mặc dù em nơi phương nào và lòng đã hứa trao về ai
Nhưng tình yêu anh hôm nay sẽ mãi như cơn mưa bất tận
Chỉ có em một mình em thôi và những kỉ niệm
Cho dù thế giới bao thay đổi nhưng lòng anh, anh vẫn yêu em

[ Music ] - Miss You When I'm Dreaming

Ban ngày mọi thứ đều ổn cả... ^_^




Anh phải làm nhiều việc lắm em à, cả những chuyện to tát lẫn những chuyện lặt vặt . Anh phải gặp nhiều người lắm em à, cả vì công việc lẫn vì những thứ quan hệ xã giao rối rắc . Cả người con gái mà má anh vẫn thích gọi trêu là con dâu lẫn nhỏ khờ chưa gặp mặt anh bao giờ mà cứ một mực đòi làm vợ anh. Cả những ông cấp trên khó tính lẫn những đứa trẻ mất dạy dù có điều kiện sống đầy đủ gấp trăm ngàn lần thế hệ bọn anh khi trước. Anh bận suốt ngày...

Today I didn’t think of you
Today was alright
I had a lot of things to do
I was moving on with my life


I only,miss you when I'm dreaming
That's why I don't wanna close my eyes

Anh có cuộc sống của anh, em à. Cuộc sống của anh. Nó có gì khác so với cuộc sống khi trước? Có đấy. Rất nhiều là đằng khác. Nhưng điểm khác biệt lớn nhất và là cội nguồn của những khác biệt kia, đó là một sự thật tàn nhẫn: Cuộc sống không có em. Chính xác hơn, cuộc sống không còn em.

http://fc01.deviantart.com/fs31/f/2008/222/e/2/Before_you_go_by_Dream_traveler.jpg

Ngày hôm qua vĩnh viễn không trở lại .
Người đã xa vĩnh viễn chẳng quay về .
Chỉ còn lại anh .Đơn độc .
Yêu em.
Anh đã từng rất yêu em.
Yêu anh .
Em đã từng rất yêu anh .
Nhưng cũng chỉ là đã từng .
Giờ nơi xa đó em còn yêu anh không ?
Cô đơn nơi này anh còn yêu em không ?

Còn thì sao mà không thì sao ?
Anh không thể mang em trở lại bên anh .
Góc phố xưa... giờ đã mãi mãi vắng bóng cô bé hôm nào .

Mọi thứ quanh anh nhắc nhở em về việc em đã từng hiện hữu, đã từng bên anh, đã từng ngước mắt nhìn anh, đã từng cười với anh, đã từng khóc vì anh, rồi rời bỏ anh...

Nhớ em.
Anh đã từng rất nhớ em ...

http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/234787/____Miss_You_Love_____by_angel5ive83.jpg

Today I didn't think of you
Today was alright
I had a lot of things to do
I was moving on with my life

Đã từng muốn ngủ vì chỉ trong giấc ngủ, trong những cơn mơ hoang đường anh mới có thể lại gặp em. Nhìn thấy em, chạm vào em. Một ảo ảnh mơ hồ, anh chỉ muốn nhắm mắt lại mãi mãi để giấc ngủ đưa anh đến bên em... Em không thể trở lại bên anh nhưng bóng em vẫn chập chờn trong những cơn mơ...

I only miss you when I’m dreaming
That’s why I don’t wanna close my eyes
Tell me why you only hurt me when I’m sleeping
The only time I can’t put up a fight
Is when I’m dreaming

Thời điểm duy nhất anh không thể bắt lý trí của mình làm việc không thể tranh đấu là khi anh mơ. Cách duy nhất để anh không mơ là không ngủ. Anh sợ nhắm mắt, sợ nhìn thấy hình ảnh em trong cơn mơ anh sao cứ nhạt nhoà dần... Sợ chạm tay vào em lại vụt tan tiến, sợ một lúc nào đó đến gương mặt em , nụ cười em giọng nói em anh cũng không thể nhớ như thế nào ...

Anh đã thôi viết nhật ký về em...

Thế mà có người con gái bảo anh rằng nhận ra hình ảnh của em trong những câu văn anh viết cho người khác... Dẫu anh trả lời rằng đã từ lâu anh chẳng còn mơ về em...

Còn gì để mà mơ hả em ? Bỗng nhớ một câu trong truyện "Xin một ngày yêu em anh nhé". Tất cả như một định mệnh, một cơn gió vô tình tung tro tàn quá khứ lên mù mịt trái tim anh.


Miss You When I'm Dreaming
- West Life -

Today I didn't think of you
Today was alright
I had a lot of things to do
I was moving on with my life

But now I need
Some answers,some answers
I'm tired and I'm getting weak
Some answers, some answers

I only, miss you when I'm dreaming
That's why I don't wanna close my eyes
Tell me why you only hurt me when I'm sleeping
The only time I can't put up a fight
It's when I'm dreaming

Another hour passes by
It's gonna be a long night ahead
Cuz I feel you creepin up inside my mind
Everytime I look at my bed

But now I need
Some answers some answers
I'm tired and I'm weak
Some answers, some answers

I only, miss you when I'm dreaming
That's why I don't wanna close my eyes
Tell me why you only hurt me when I'm sleeping
The only time I can't put up a fight

Dreaming
The only time I can't live without you
Dreaming
I can't let you go , oh no

I only,miss you when I'm dreaming
That's why I don't wanna close my eyes
Tell me why you only hurt me when I'm sleeping
The only time I can't control my mind
And the only time I can't put up a fight
I miss you when I'm dreaming
 
TRANG CHỦ -- -- BLOG RADIO -- -- ALBUM ẢNH -- -- NGHE NHẠC -- -- VUI CƯỜI