Labels

“Em chán anh rồi” – Kì 2: Hình như em nhầm ở đâu đó

Mặc kệ Hà giục từ sáng đến tận gần 10h tối nhưng nó nhất quyết không ra khỏi nhà, nằm trùm chăn nghe Linkin Park cả tối. Anh đi kệ anh, còn nó yêu anh thì khi nào đó thích hợp nó sẽ nói, bây giờ thì không…

Biến mất như một cơn gió…

Sáng Chủ Nhật, dắt xe ra cổng, chạy thong dong trên con đường vắng vẻ, hưởng chút bầu không khí thơm mát phả vào mặt, thấy tự do, thấy hạnh phúc. Rẽ vào đâu đó, làm bát bún bò sì sụp như một người bận rộn thực sự, ăn xong để rồi lại chạy long dong trên một con phố chẳng kịp nhìn tên, tự thưởng cho mình ngày nghỉ lãng mạn giống như trong Roman Holiday, dù không Vespa và cũng không có anh chàng nhà báo dễ thương nào chở đi lòng vòng khắp phố phường.

Tạt vào đâu đó ngắm nghía nhưng thứ long lanh bắt mắt, kiếm vài quyển truyện giải trí đơn thuần, nghiên cứu hay chỉ mang về làm đẹp cho giá sách, ghé vào gallery của một họa sỹ tên tuổi nào đó bổ sung cho vốn nghệ thuật vốn đã nghèo nàn lại càng ngày bị mai một. Đứng chống xe bên vỉa hè, một con mắt thực tế nhìn anh bảo vệ đẹp trai đằng xa, một con mắt nghệ thuật nhìn Hoàn Kiếm đầy mộng mơ. Phì cười thích thú ngắm những người ngồi đọc báo trên ghế đá, một ai đó lơ đãng nhìn lá rơi xoáy xuống mặt nước xanh thẳm, những tay thợ ảnh mời chào đon đả cặp du khách tóc vàng ruộm ăn mặc theo kiểu hippy. Nó thấy đời trôi thật chậm, phải chi lúc nào cũng bình lặng như thế có phải vui không.

“…Light up, light up
As if you have a choice
Even if you cannot hear my voice
I'll be right beside you dear

Louder louder
And we'll run for our lives
I can hardly speak I understand
Why you can't raise your voice to say…”

Bản Run quen thuộc của Leona Lewis phát ra đâu đó, nó lờ mờ thấy quen thuộc trong tiềm thức và giật mình nhớ là tiếng chuông điện thoại của mình.

  • Hà à, gì thế mày ?
  • Duy Anh chiều thứ 3 tuần tới tổ chức chia tay, mày có đi không?
  • Sao mày lại hỏi thế, anh ấy có mời tao đâu, khi nào mời hẵng hay
  • Mày còn đợi Duy Anh mời mày mới đến à?
  • Thế mày bảo tao phải làm sao, có phải tao nói lời chia tay đâu mà từ hôm qua đến giờ mày cứ reo giắc cái ý nghĩ tội lỗi tất cả do tao thế. Mệt người.
  • Kệ mày đấy, đừng bảo tao không nói là thứ 3, tại nhà Duy Anh đấy nhé. Con hâm.
  • Mày …- Đầu dây bên kia đã cúp máy. Bực mình, cú điện thoại phá vỡ một ngày nắng đẹp.

Gió lùa thổi tung chiếc váy trắng của một em bé vừa bước qua, giá như có máy ảnh ở đây nó sẽ không để mất pha ngộ nghĩnh này. Anh của nó (nó vẫn hay gọi vậy) - tức Duy Anh cũng chụp ảnh cực đẹp. Đây là lần thứ sáu trong một buổi sáng nó nhớ đến anh, anh cũng thích ăn bún bò, thích xem tranh, thích mua sách, thích đứng nhìn trái tim Hà Nội trong một buổi sáng đầy nắng, nó nhớ cả những cuộc gọi không đầu không cuối tự dưng đến khi nó đang vui hay cả lúc nó buồn của anh mỗi sáng trưa chiều tối, đều đặn còn hơn cơm bữa. Nó cũng nhớ hình như nó thích đi chơi cùng với một ai đó như vậy.

Hình như em đã nhầm ở đâu đó …

Cái HaNoi Holiday kết thúc vào lúc 3h chiều, con ngựa sắt của nó giở chứng, mỗi lần dính mưa nó lại ốm dặt dẹo như thế, ho lụ khụ, khật khừ lên xuống giữa đường, được cái để mấy ngày sau bệnh tự khỏi. Đối phó với mùa mưa ở Hà Nội mà nó trụ được dai như vậy kể cũng thuộc bậc cao nhân. Nhưng “cao nhân” hôm nay bệnh không nhỏ thì phải ?

  • Chú xem cho cháu cái xe, đang đi chết máy, bình thường để một lúc nó lại chạy ok mà lần này làm sao ấy?
  • Cô cứ ngồi kia chờ tôi kiểm tra, từ sáng đến giờ mấy vụ kiểu này rồi, mà cái xe của cô cũng đã tã đâu mà lại thế.
  • Cháu không biết, chú xem cẩn thận giúp cháu.

Nó bó gối ngồi nhìn vào công việc lạ hoắc đang diễn ra trước mắt, cố mãi mà chẳng hiểu gì, chắc cái này thuộc về năng khiếu, lĩnh vực mà nó không sẵn có. Thoáng thấy anh vừa đi qua thì phải, ở đây gần nhà anh. Nó chạy ào ra cửa nhìn theo, định gọi “anh zai” như nó vẫn thường thế, nhưng âm thanh nằm lại trong cuống họng phát ra một thứ tiếng giống như tiếng thở dài, rất dài. Cánh cổng xanh quen thuộc mở ra và khép vào vội vã, dấu đi bóng người vừa lọt qua sau đám dây leo xanh rì lốm đốm hoa vàng.

Trời sắp mưa, gió thổi tung tấm rèm trắng, suýt kéo đổ chậu cây trên bậu cửa sổ xuống đất may mà chỉ nằm lăn lóc tung tóe sỏi trên bàn học. Nó thấy nhớ anh, nhiều hơn những gì nó nghĩ. Cố xua đuổi cảm giác lạ lùng cứ dai dẳng bám theo bằng một giấc ngủ đầy mộng mị, nó đọc ở đâu đó câu nói rằng: Nhớ là một trong những cảm giác của Yêu…

Lại một tối nữa con bé không mỉm cười vì không có anh chúc nó ngủ ngon…

Phân vân và quyết định …

  • Tự dưng sao lại mắt mũi nhòe nhoẹt thế, đúng là đồ lớn đùng còn hay khóc nhè.
  • Buồn ngủ, ngáp nhiều, nước mắt chảy, nhòe nhoẹt, thế thôi, khóc gì đâu – Nó cố lấy tay lau hết nước mắt còn sót lại trên má, con bé hay khóc nhè nhưng chẳng bao giờ có nổi một chiếc khăn tay trong người.
  • Tao biết phân biệt giữa ngáp và khóc mà !- Hà ngồi phịch xuống bên cạnh nó.- Thế mày yêu Duy Anh rồi à?
  • Chắc là không? Nhưng anh ấy nói chia tay rồi!
  • Tức là nếu Duy Anh không nói chia tay thì mày có nhận ra mày yêu Duy Anh không?

Nó chẳng biết định nghĩa về tình yêu, trong khi cả nhân loại còn đang đi tìm một chân lý đúng đắn thì nó không có ý định tự sáng tác ra cái gì đại loại giống thế.

  • Không biết? Nhưng tao thấy nhớ nhớ!

Con bé ngồi quay lại, đối diện trực tiếp nó

  • Mai mày có đi chia tay Duy Anh không? (Hà không bao giờ gọi Duy Anh là anh mà luôn xưng hô bằng tên, dù nó đã cố sửa)
  • Để nói gì? Nói rằng tự dưng em thấy sau khi chúng ta chia tay thì em nhận ra em yêu anh à, ngớ ngẩn chết.
  • Mày ngớ thì có, còn hơn cứ ngồi ủ rũ như con gà nhúng nước sôi thế này, hối hận cũng không kịp.

Tối thứ ba…

Hết dắt xe ra lại dắt xe vào, hết nhìn trời lại ngắm đất, hết đi lên rồi lại đi xuống.

Mặc kệ Hà giục từ sáng đến tận gần 10h tối nhưng nó nhất quyết không ra khỏi nhà, nằm trùm chăn nghe In the end của Linkin cả tối. Anh đi kệ anh đi, còn nó yêu anh thì khi nào đó thích hợp nó sẽ nói, bây giờ thì không…

Giàn Logitech V20 sáng nhấp nháy trong căn phòng của một kẻ mất ngủ đã 3 đêm.

Dưới ánh đèn vàng, Sometimes của Brit…

9.30 PM - Trước nhà có giàn hoa vàng lốm đốm.

Hết xoay đi xoay lại chiếc đồng hồ mấy hôm nay lỏng dây bất thường, lại ngồi dựa lưng vào yên xe gõ nhịp trên nền đường nhựa. Cách đây 2 tiếng trước nó cũng lặp lại y nguyên những động tác ấy chỉ để đợi anh có ra ngoài hay không. Tối nay, à không cả tối hôm qua, hôm kia, hôm kìa, tối nào nó cũng thấy nhớ anh kinh khủng, mỗi ngày, mỗi sáng, mỗi trưa, mỗi chiều, mỗi tối, mỗi đêm, mỗi lần một chút, đều đặn hơn cơm bữa. Rút chiếc mobile đồ cổ nhưng luôn đầy ắp pin đủ có thể để nó buôn với anh cả tối, ấn lỳ phím 1, Calling Anh Zai, nụ cười ánh lên khuất sau gương mặt đang cúi xuống chăm chú, nó tự nhủ từ mai phải đổi 1 thành Yêu.

  • Alo, em à?
  • Em cứ nghĩ anh xóa cả tên em trong list rồi chứ - Nó ngước nhìn lên ban công sáng đèn tầng 2 – Anh đang làm gì đấy ?
  • Uhm, đang sắp xếp đồ thôi, có chuyện gì à em?
  • Xuống dưới nhà một chút được không? Tự dưng em nhớ ra là em chưa nói với anh điều này- Nó thấy cánh cửa ban công tầng hai bật mở, anh nhìn xuống chỗ nó đang đứng, giơ điện thoại lên và nở một nụ cười toe toét đầy hồn nhiên, nó giả vờ giống như mình vừa tới.



Ngắm nhìn ánh đèn đường tỏa ánh sáng vàng nóng như caramen rưới lên những tán cây, đám lá, những bông hoa vàng, phủ tràn xuống cả mặt đường thẫm đen. Vô vàn con thiêu thân lao chíu chít tới vùng ánh sáng giả tạo mà chúng ngỡ là mặt trời. Có lẽ thiêu thân là đột biến hoặc có họ hàng dây rơ rễ má gì đó với lòai hướng dương, luôn hướng về mặt trời. Cả người nó cũng phủ đầy một màu vàng mật ong nóng bỏng đó.

Anh tiến tới, đứng ngược vùng ánh sáng mà nó đang trầm trồ khen ngợi, cả khuôn mặt khuất sau bóng tối, dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng. Nhưng nó đến không phải là để ngắm anh…

  • Hôm thứ ba em bận không đến được, hôm nay em đến chúc anh mai đi may mắn, sang đó giữ sức khỏe, chóng về - Nó cố nói thật nhanh, sợ như mình quên mất điều gì đó, hoặc nếu không nói nhanh thì chỉ lát nữa là nó không thể thốt lên lời.
  • Chỉ thế thôi sao? Ừ anh cảm ơn.- Giọng anh vẫn đều đều xa lạ, cả người anh sáng lên màu mật ong.
  • Em… muốn nói … Nếu anh đi, em sẽ nhớ anh lắm, và… rằng … thì … là … mà… Và em cho rằng em … Em Yêu Anh - Rồi chẳng như bao dự tính, nó sẽ lên xe phóng thẳng về nhà và không ngoái đầu lại nghe anh nói gì hay làm gì, nhưng nó bỗng bật khóc, tiếng khóc giống như lần đầu anh gặp nó, chiếc kẹo cuối cùng để dành bị cướp đi.
  • Anh biết rồi, anh biết cả việc chủ nhật tuần trước em đi chơi mà không rủ anh đi cùng, anh biết cả việc em đứng đây từ tối đến giờ, nín đi. Lần này anh không có khăn tay để lau cho em đâu - Vừa nói anh vừa đưa tay lên vuốt má nó, có lau đi những giọt nước mắt nóng hổi của một con bé hay khóc nhè.
  • Thế sao anh không xuống luôn làm em đợi muỗi đốt xưng cả tay.
  • Vì cũng phải có lần em chạy theo anh chứ, và nếu anh không chia tay em thì em sẽ còn nói Em chán anh lắm bao nhiều lần nữa - Một cánh tay vững chãi vòng qua ôm lấy vai nó, áp đầu vào mái tóc luôn không mùi để rồi lần nào cũng khen tóc em thơm lắm- À anh còn biết từ giờ anh sẽ luôn gọi em là Yêu.
  • Thế anh có còn đi Nhật nữa không?
  • Cái ấy không thể thay đổi được, nhưng có sao đâu, không có anh em vẫn sống tốt mà, chỉ hơi nhớ tí mà thôi – Anh cười ranh mãnh.
  • Không phải một tí mà là rất nhiều, và em lại lấy tay lau mắt lau mũi rồi chùi vào quần mỗi lần khóc nhè đấy.
  • Vậy thì đây sẽ là lần khóc cuối cùng của Yêu.

Nó cảm thấy vị ấm ấm trên đôi mắt đỏ mọng sưng húp, một cảm giác khiến nó bay lên giống bông bồ công anh đang tan ra trong gió. Có lẽ đó là khoảnh khắc đẹp nhất trong đời một loài hoa hiền lành như vậy.

Ngõ vắng… Màn đêm đen thâm lấm tấm sao, mai trời sẽ nắng rực rỡ…

…sometimes I run
sometimes I hide
sometimes I'm scared of you
but all I really want is to hold you tight
treat you right, be with you day and night
baby all I need is time…


Các bạn đang nghe ca khúc Run do Leona Lewis trình bày









“Em chán anh rồi” - Kỳ 1: Sao nước mắt cứ chảy

Như mọi lần, khi thốt ra câu "Em chán anh rồi", nó nghĩ anh sẽ lại cười và bảo nó cứ từ từ mà nghĩ, đừng bỏ vội. Nhưng lần này thì không... Anh đứng dậy ra về, để lại nó, ngỡ ngàng...


Café nhạt và một chiều mưa…

Trời đang nắng rực rỡ, một cơn mưa bất chợt ào tới khiến người ta ngỡ ngàng như gặp lại một người bạn cũ, cảm giác vừa không ngờ tới lại dịu mát dễ chịu thấm dần qua da. Những cơn mưa rào mùa hạ không rả rích và dai dẳng từ ngày này qua ngày khác, nó ào tới vội vã rồi cũng nhanh chóng biến mất, cỏ cây sũng nước, một cơn gió lùa qua làm cả tán cây như rùng mình trút nốt những gì còn sót lại, những hạt nước nhẹ lất phất rơi xuống khiến người đi qua giật mình thích thú. Vỉa hè lại nhạt nắng, xà cừ lá rụng lả tả trên những con đường, nằm sấp mình dưới những dấu chân vội vã như mưa. Nó ngồi đây đã gần hai tiếng, cốc café đá tan chảy thành một lớp trong suốt trên bề mặt, ngắm nhìn dòng nước chảy tí tách từ mái hiên xuống đường thành muôn dòng nhỏ li ti, thấy lòng bỗng nhẹ bẫng, cuộc đời sao lại cứ phải phức tạp quá làm gì, mọi chuyện đều có chỗ của nó, quan trọng là biết chấp nhận và có thể là một chút chờ đợi.

Hay là chúng ta chia tay …
- Em chán anh rồi!
- Thế thì chúng ta chia tay nhau đi, anh cũng mệt mỏi khi mỗi ngày lại phải chạy theo em.
Hơi ngỡ ngàng, nó nhấp một ngụm café thật to như đang uống nước lọc, mỗi lần nó nói câu “Em chán anh rồi”, Duy Anh đều chỉ cười và bảo nó cứ từ từ mà suy nghĩ, vì nếu bỏ mất thì sau này chỉ biết tiếc và ngồi khóc tu tu, nếu nó bỏ anh thì không có ai đến lau nước mắt (và cả nước mũi) mỗi lần nó dở chứng thích khóc nhè nữa…Anh luôn chạy theo mọi điều nó muốn, dù nó bảo nó không yêu anh nhưng anh bảo “Anh sẽ chờ em hết trẻ con, chờ đến ngày em yêu anh”. Nhưng có vẻ như nó đã nhầm, anh không còn chờ nó nữa…
- Anh nghĩ thế à ? Đừng hối hận nhá, ừ chúng ta chia tay.
- Anh có việc về trước đây, tí em về sau nhé – Câu nói thốt lên một cách thờ ơ và anh đứng lên, bước đi vội vã, biến mất trong dòng người lao xao trên phố lúc nào không hay.

Nó duỗi dài chân lơ đãng nhìn đôi giầy vải màu nâu nhạt lấm tấm bụi, gõ gõ một điệu nhạc quen thuộc, khẽ hát một bài hát vu vơ, lấy tay vạch những chữ cái vô định bằng nước từ cốc café đang tan chảy. Nó chẳng hiểu mình đang ở cung bậc nào của tình cảm, buồn-có lẽ, trống trải-một chút, lộn xộn, đó có lẽ là từ đúng nhất nói về tình cảm của nó lúc này. Anh ào đến để nó chưa kịp nhận ra thì đã vội vã rút lui khỏi cuộc đời con bé bướng bỉnh là nó, giống như một cơn mưa chợt đến đầu hè …

Nó xòe tay ra trước mái hiên, hứng những giọt nước mát lạnh chảy len lỏi qua các kẽ ngón tay bợt màu vì lạnh.

Tại sao anh lại yêu em nhỉ ? …
- Chào anh zai!
- Chào em gái!
- Haha, anh không gọi em là “Yêu” nữa à, tự dưng em thấy nhớ ghê, nhưng thôi em đùa đấy, gọi là anh trai và em gái giống như Tào Đình có khi lại hay hơn, khi nào em nhận lời yêu anh thì anh hãy gọi em là Yêu nhé.
- Uh anh cũng chờ cái ngày ấy lắm em gái ạ.
- Thì em cũng đang cố gắng mà, anh không thấy em đã tiến bộ là hôm nay chủ động rủ anh đi ăn à ?

Vừa cầm cái dĩa đưa nốt miếng pizza ngập phô mai lên miệng, nó là một đứa luôn để dành miếng ngon nhất vào phút cuối cùng, vừa cầm cốc coke mút say sưa. Anh ngồi đối diện chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, với những chậu hoa tím đong đưa trong gió nhẹ.
- Sao anh lại yêu em?
- Vì chỉ có em luôn miệng nói chán anh - Mắt anh vẫn chăm chú nhìn ra ngoài mà không hề quay mặt vào trong.
- Em không tin!
- Thế em muốn nghe câu trả lời thế nào, rằng em xinh đẹp nhất trong những người con gái anh đã gặp hay thông minh nhất trong số những cô gái anh đã quen, em biết là không phải vậy mà. Thế nên chỉ đơn giản là anh yêu em, vậy thôi.
- Dù em không thích anh?- Nó nhìn anh tò mò.
- Uh dù em không thích anh, anh vẫn sẽ chờ có ngày anh nghe em nói “Em yêu anh” hoặc “Em ghét anh”.
- Anh biết là em không ghét anh được mà, nhưng yêu anh thì khó lắm, thế nên kệ anh chờ, miễn là thỉnh thoảng anh đi chơi cùng em là được, như thế có phải vui hơn không.
Anh đã rời mắt khỏi chậu hoa vẫn đang đong đưa, hướng mắt nhìn về phía nó, không nói.
- Đi chơi và giúp em trong những lúc thế này – Anh rút chiếc khăn màu nâu sậm trong túi quần rướn người lau sạch vết tương ớt vô tình nó quệt trên má, nơi đang chuyển dần từ hồng nhạt sang hồng đỏ lúc nào không biết.

Phì cười.

- Tự dưng anh làm em nghĩ đến Fernando trong Oxford thương yêu, lúc anh ấy lau vết tương cà cho Kim trong lần đầu tiên đến khu ký túc xá của cô ấy.


Lần đầu em gặp anh, Lọ Lem đánh rơi chiếc giày

nhưng hoàng tử không nhặt được…

Dắt chiếc xe máy với bộ dạng te tua đi giữa hàng cây trong khuôn viên đẹp thơ mộng của trường với rất nhiều lá vàng bay, phủ đầy yên xe những lá xà cừ hơi ướt nước sau cơn mưa, vừa đi vừa cố lau nước mắt nhưng nó vẫn chảy vẫn với tốc độ đều đều như café fin. Nấc lên từng tiếng giật cục, nó muốn khóc thật to.
- Sao lại có người khóc vô tư thế nhỉ ? – Nó chẳng ngước mắt nhìn lên, vẫn ngồi bệt trên bãi cỏ khóc như một đứa trẻ bị lấy mất chiếc kẹo cuối cùng cố để dành.
- Ê, tay cô muỗi đốt sưng vù lên rồi kìa, có muốn khóc thì tìm chỗ sáng sủa mà ngồi và tìm một chỗ gửi xe cho tử tế nếu không tí nữa cô chẳng còn gì mà về đâu.

Quả là bây giờ nó mới để ý, những vết phồng đỏ chi chít trên cánh tay không lấy gì làm đẹp đẽ. Ngẩng mặt lên nhìn người chứng kiến nó khóc từ nãy đến giờ, vẫn vô tư nấc liên tục, mắt đỏ hoe.

- Tôi đã cố chọn chỗ tối để không ai nhìn thấy, nhưng tôi vẫn nhầm vậy nên chắc tôi sẽ tìm một chỗ sáng sủa hơn để khóc.

Người lạ mặt dướn mày ngạc nhiên.
- Tôi đang rảnh, cô có cần ai đó ngồi đuổi muỗi và trông xe hộ không ?
Đưa tay lau dòng nước nhòe nhoẹt và đôi mắt đỏ mọng, có lẽ nó cũng cần ai đó để chia sẻ, dù người ấy có muốn lắng nghe nó nói hay không.
- A…an…anh có thể ngồi cùng tôi một lúc … nữa được không ? Tôi… tôi… muốn có ai đó bên cạnh, … dù chỉ là để nghe tôi kể lể những việc không liên quan gì đến họ.
- Tôi không học tâm lý để có thể an ủi ai đó vừa nói vừa khóc nấc lên thế kia nhưng chắc làm người… ừ… trông xe bất đắc dĩ cũng được.
- Lần ấy em buồn kinh khủng, lại tiếc nữa, đã thế còn chẳng biết làm thế nào, nếu lần ấy mà mất xe luôn thì chắc em về nhà đập đầu vào gối chết mất. – Nó vừa nói vừa cười, vuốt tay gạt những sợi tóc bay lòa trước mặt.
- Đó cũng là lần đầu tiên anh thấy một cô gái lớn tướng như em ngồi khóc rõ to ở nơi công cộng. Lúc đầu anh nghĩ cứ đi qua để kệ cô gái đó khóc vì những người đang buồn thường không muốn ai động đến mình, nhưng anh đi được một đoạn vẫn nghe thấy em khóc càng to hơn nên anh quyết định quay lại – Anh nheo mắt mỉm cười và tránh ánh nắng từ cửa sổ hắt vào.
- Cái bản thiết kế lần ấy rõ rằng em đã chăm chút bao nhiêu công lao mong đạt giải vậy mà chẳng hiểu em để đâu mất hút hoặc có thể … - Nói đến đây nó dừng lại cười rất lưu manh - Một đứa nào đó đã ghen ăn tức ở với tài năng của em mà chôm mất để hại em, nhưng tóm lại bao nhiêu thành quả xuống sông xuống bể hết. Làm cả tối hôm đó em đã phải thức đêm mới tạm xong. Nghĩ đến đó em lại muốn khóc to hơn. Nước mắt cứ chảy ra mà chẳng biết làm thế nào, thế là em ngồi xuống khóc ngon lành.
- Thế thì mới là em, đó chính là lý do mà em cần có anh bên cạnh để trông xe, lắng nghe em kể linh tinh và đưa cho em cái khăn mùi soa thay vì nhìn em lấy tay hết chùi vào mắt, vào mũi rồi lại… bôi lên … quần.
- Hứ, chỉ có trước mặt anh em mới vậy thôi chứ bình thường em cũng “ngon lành” lắm đấy.

Những chậu hoa tím vẫn đung đưa trong gió, những chiếc lá xà cừ vẫn rụng đầy yên mỗi mùa mưa tới, con bé vẫn hay khóc nhè vì những chuyện hết sức lãng xẹt và tưng tửng như một đứa con gái mới lớn. Chỉ có anh là luôn chạy theo nó muốn hụt hơi.

Em chán anh…

Thứ nhất: Bạn sẽ chẳng quản lý nổi anh ấy 24/24( nếu bạn là người hay ghen và luôn muốn anh ta trong vòng kiểm soát của mình)

Thứ hai: Yêu vào, nếu bạn là người theo chủ nghĩa "sến"thì hãy lưu ý, con trai bây giờ trình độ cưa thì cao chứ trình độ sến thì hiếm ai lên được con số 5( Theo chủ quan của nó) .

Thứ ba: Nếu bạn có trí nhớ tồi, mà bạn lại phải nhớ đủ thứ liên quan đến người yêu ( Sinh nhật người yêu, em trai hoặc anh trai, em gái hoặc chị gái, bố mẹ, bạn bè... rồi đủ thứ ngày kỷ niệm...), đấy rất nhiều, rất tốn bộ nhớ, rất mau già, mà chắc chẳng ai muốn mau già.

Thứ tư: Ôi cái này thì mệt kinh khủng, cả về sức khỏe lẫn tâm trí, mỗi lần đi chơi bạn lại để ra cả ngày hôm trước, hoặc ít nhất là một buổi tối để chọn bộ nào đẹp nhất mai mặc, nếu không có gì đẹp để mặc bạn lại hì hục đi mua như một tín đồ nghiện thời trang thứ thiệt.

Thứ năm: Không những thế, yêu nhau chẳng lẽ lại không mess hay call ít nhất 1lần/ngày. cái này cũng mệt với những đứa thậm chí còn lười cả việc gọi điện về nhà báo con không ăn cơm.

Thứ sáu: tự dưng ngày đứng trước gương soi đến mấy lần xem mình có xinh không, có cái gì mới mọc ra trên mặt không, để rồi lại phải đối diện là mỗi ngày mình lại xấu đi và già đi một tẹo, cái này phũ phàng lắm.

Thứ bảy: Luôn phải định nghĩa việc mình đang làm có tên gọi là gì để trả lời cho những câu hỏi ẩm ương như, Em đang làm gì thế ? Có trời mới biết việc mình đang ngồi cùng anh WC định nghĩa chính xác là gì nếu ai đó có nhỡ đang gọi đúng lúc mình mùi mẫn nhất.

Thứ bảy: đau tim cho những phen anh đến mà không báo trước ( vì thỉnh thoẳng anh nhớ ra bạn gái mình thích lãng mạn mà con trai lại đồng nghĩa giữa lãng mạn và bất ngờ), trong khi mình đang ngủ và bề ngoài chưa chỉn chu, mất hết cả hình tượng đã sụp đổ gần một nửa. Dù bạn có không quan tâm hay là có cố gắng gây dựng lại nó.

Thứ tám, chín, mười,…

Nó ngồi liệt kê ra giấy đến gần 2 tờ A4 để kết luận một câu.

- Em thấy yêu anh mệt lắm, em chán anh rồi, thỉnh thỏang anh đưa em đi chơi là okey rồi, đừng quan tâm đến em quá thế - Nó cáu nhặng lên trong phone, đã rất lâu rồi nó mới cáu với ai như thế.

Bên kia đầu dây im lặng, một giọng nói ngập ngừng.

  • Nếu vậy em cứ tiếp tục cuộc sống của em sao cho thoải mái nhất là được, chỉ cần những lúc muốn chia sẻ em hãy gọi cho anh - Một khoảng lặng nữa giữa cuộc nói chuyện, nó muốn anh là người cúp máy trước – Và chỉ cần em biết anh rất yêu em, thế là đủ. Khuya rồi, em ngủ đi.

Nó chẳng muốn làm tổn thương ai và cũng chẳng muốn làm ai buồn, nhưng nếu yêu một người lại cần quá nhiều thứ để quan tâm như vậy thì thật là mệt. Có lẽ nó sẽ để anh đợi vậy thôi, nó không thể giả tạo cảm xúc của mình được.

Trời mưa mặc kệ trời mưa…

Mưa đã ngớt, nó đứng dậy rất nhanh, nhanh như việc thích thú với cuộc sống độc thân đang trở lại như ngày nào. Mở miệng toét một nụ cười rất tươi, vung vẩy chùm chìa khóa trong tay, có lẽ một lúc nào đó nó sẽ nghĩ lại xem mình có quyết định sai không, còn bây giờ thì không phải lúc. Trời dịu mát và nắng nhảy múa trên cánh tay không một lớp chống nắng nào bảo vệ, từ giờ sẽ chẳng ai cau mặt và nhắc nhở mỗi khi nó ra đường mà không khoác áo hay bôi kem, cánh tay lại đen thui trong khi luôn mồm kêu em muốn trắng như trứng gà bóc.
- Ê, Hà à, đi bù khú tí không, lên Hàng Bông nem chua rán nhá, mừng ngày tao trở về cuộc sống vui tươi trước kia.
- Hôm nay mày bị hâm à, Duy Anh sắp đi Nhật rồi mà mày vui tươi hớn hở thế à, tao thấy buồn thay cho anh ấy. Chậc chậc …
- Há – Nó hét lên trong điện thoại – Đi đâu, sao lại thế, tao nghe thông tin này lần đầu, chiều nay tao vừa gặp Duy Anh mà có thấy anh ấy bảo gì đâu.
- Tao mới biết, vì anh tao học cùng lớp anh ấy nói thế, học bổng gì đấy, mày đi check lại thông tin đi, à mà tao bận rồi, không đi ăn với mày đâu.

Nó cúp máy, tiếng tút tút khô khốc vang lên. Lùa tay vào mớ tóc mới gội ướt rượt vò tung, tưởng như máu lên não trong cái đầu không phải nhỏ của nó với tốc độ đếm bằng phút. Cố tự nhủ, đó là việc của một người mà nó từng quen, đã từng, và trách nhiệm của nó chỉ là chúc anh đi may mắn, thế thôi.

“I'm tired of being what you want me to be
Feeling so faithless lost under the surface
Don't know what you're expecting of me
Put under the pressure of walking in your shoes
(Caught in the undertow just caught in the undertow)
Every step that I take is another mistake to you
(Caught in the undertow just caught in the undertow)”

… (Numb – Linkin Park )

Tối nay không có ai hỏi nó đã ăn gì chưa và đến một giờ nhất định lại nhắc nó đi ngủ. Bóng tối chìm xuống đen thẫm…
(Còn tiếp)


Blog Radio 77: Nắm giữ một trái tim

Bạn đang nghe Blog Radio 77, số đầu tiên của tháng 5!











Chúng ta đang có kỳ nghỉ dài trước khi bắt đầu một mùa hè, những ngày nghỉ này bạn đang đi du lịch với người thân hay ở nhà để lắng đọng một chút thời gian cho riêng mình? Nhưng dù các bạn đang ở đâu, chỉ cần các bạn kết nối với Blog Radio, chúng ta lại cùng lắng lại và chia sẻ những câu chuyện trong cuộc sống muôn màu này.

Trong tình yêu của những người đến sau, có nhiều khi người ta tưởng rằng sau những nỗ lực của bản thân, mình đã hiểu và nắm giữ được trái tim người mình yêu. Rồi một ngày họ nhận ra rằng, đó không phải cách nắm giữ trái tim ấy.

Hôm nay Blog Radio mang tới các bạn một câu chuyện được chuyển thể từ truyện ngắn của bạn Đặng Nga ở địa chỉ email dangnga2007@gmail.com , ở đó có ba người ra đi, một cô gái ở lại với những tâm sự chất chứa.

Buổi sáng, trên bậu cửa sổ, ánh sáng chan hòa, thứ ánh sáng dìu dịu, đìu hiu, buồn đến gai người. Cảm giác khi mở mắt ra càng trở nên hoang hoải, chống chếnh.

Có người nói “Con người ta buồn nhất, cô đơn nhất là khi thức dậy”. Linh thấy đúng quá chừng. Trong đầu dâng lên một nỗi lo sợ mơ hồ, tay chân bải hoải, mụ mị cả đi. Muốn bật dậy nhưng đầu nặng trĩu, quay cuồng bởi những suy đoán. Màn máy tính bật sáng, online một cánh vô thức. Đèn báo có thư đến.

“Linh à!

Hải Anh đi rồi, hai ngày trước. Anh phải đi thôi để giải thoát có thế em mới không tiếp tục chịu tổn thương.

Anh yêu em đó là sự thật, nhưng anh không được lựa chọn. Nếu không đi anh sẽ nổ tung mất, vì lo lắng cho anh, cho em và…cho cô ấy.

http://img.photo.zing.vn/file_uploads/gallery/sources/2009/01/07/db5cafced5e915e964e5ceabb9f98aec.jpg

Hải Anh – đó là một dòng chảy khác với những dòng chảy thông thường. Nếu là nước, gặp đá nó sẽ luồn qua khe mà chảy, nhưng một dòng nước trườn qua đá, quăng mình từ trên cao xuống để bọt tung trắng không trung, đó mới là Hải Anh. Cô ấy như một cây mầm lách ra từ khe đá để sống, cô độc và thách thức. Bản thân cô ấy không thể làm khác được. Ai sinh ra cũng có số mệnh. Theo lẽ thường, ai cũng có một bàn tay để nắm lấy khi yếu mềm. Nhưng số mệnh của Hải Anh mãi không thể nắm được bàn tay dành cho mình.

Nếu có thể gần Hải Anh, anh tin em cũng làm như anh bây giờ. Với một cô gái trẻ nếu có một đời sống nội tâm phiêu linh, một tâm hồn tha hương mãi không thể có bến đỗ: Đó là một số phận bất hạnh.

Nếu anh yên tâm về bên em tức là anh độc ác với cả ba chúng ta. Hải Anh cũng giống như em, không yêu cầu ở anh bất cứ điều gì. Nhưng chính vì vậy anh càng cần phải có trách nhiệm với cả hai. Cô ấy chỉ còn hai tháng nữa thôi. Anh muốn hai tháng cuối cùng, cô ấy được sống như lẽ thường một người con gái bình thường được hưởng.

Yêu em!”

http://hovuvovietnam.com/images/product/1236853862_Trai-tim.jpg

Linh thấy hình như mình đang mơ bị rơi từ một tầng cao, rơi mãi, rơi mãi vẫn không chạm được tới đáy. Toàn thân ngập đầy cảm giác chênh vênh như phóng xe từ một con dốc cao với tốc độ lớn.
Căn hộ với giàn hoa tigôn xanh mướt lá ngoài ban công vẫn ấm sực mùi của anh. Tàn thuốc hút dở bị dập vội, túi thức ăn cho cá vẫn mở, đặt ngay cạnh bể. Bản thiết kế anh bảo hai hôm nữa phải giao nộp còn vẽ dở. Chiếc áo sơ mi kẻ Linh nhắc anh thay hôm qua còn treo trên mắc phòng tắm chờ giặt. Tất cả đều im lìm, yên lặng. Mọi dấu hiệu đều cho thấy một cuộc sống bình thường sẽ tiếp diễn vào ngày hôm sau. Nhưng chủ nhân của nó giờ biến mất, như kết quả của sự thôi thúc đột ngột không thể cưỡng lại. Người đi dù chưa biết phải đi đâu nhưng ít ra còn có một mục tiêu cụ thể để kiếm tìm, đeo đuổi. Còn người ở lại, có nơi để đi, có nhà để về nhưng vô định đến đáng thương. Làm sao để tiếp tục, làm cách nào để vượt qua? Linh không hiểu, không làm cách nào để có thể đồng cảm với kiểu yêu của anh với mình, kiểu nhớ thương, hoài vọng với một miền xưa cũ vốn biết chắc sẽ chỉ có khổ đau. Hải Anh là điều gì trong tim anh? Vết thương có thể lành, nhưng còn vết sẹo nó để lại mãi không thể mất đi được sao?

Nhớ lần đầu tiên gặp Hải Anh, cô linh cảm người con gái này sẽ là nỗi ám ảnh suốt cuộc đời mình.

Phòng hát ồn ã tiếng nhạc. Mọi người nói chuyện với nhau bằng tiếng cười, ào ào chào hỏi qua quýt rồi nhanh chóng hòa vào cuộc vui như thể chào hỏi giữa họ là quá khách sáo và xa lạ. Anh sôi nổi, nhiệt thành khiến sự xuất hiện của Linh bớt lạc lõng, thậm chí là gây chú ý. Anh luôn như thế, nhẹ nhàng đủ để Linh thấy được yêu thương, mạnh mẽ đủ để Linh thấy mình nhỏ bé. Một niềm tin chắc chắn rằng anh đến với Linh là kết quả của sự suy nghĩ chín chắn và có trách nhiệm. Cô tự thấy mình xứng đáng nhận được tình yêu đó sau hai năm chờ đợi. Nhiều lúc nghĩ lại, Linh chẳng biết mình dũng cảm hay là ngốc nghếch. Chỉ chờ thôi chứ không hy vọng, như thể không làm khác được, không quên nên phải nhớ. Đơn giản vậy thôi!
Cửa phòng chợt mở, ánh sáng ùa vào ôm gọn một dáng người nhỏ nhắn, theo sau là Nam - bạn thân của anh. Ai cũng ồ lên, tiếng hát im bặt. Mọi người chào đón bằng tất cả sự vồn vã. Anh chàng đang nghêu ngao hát nói luôn vào mic: “Oa, Hải Anh hả, muốn con gái lớp này tức điên lên vì ghen tỵ hay sao. Bạn ngày càng xinh đấy nha.”

Một luồng điện xẹt qua làm đầu Linh đông cứng lại, cánh tay đang ôm trong lòng khẽ giật lên bất ổn. Thì ra đây là Hải Anh, người con gái khiến trái tim anh đóng băng trước tình cảm của Linh suốt hai năm. Bức vách vô hình, Linh luôn mơ hồ nhận thấy giữa mình và anh đang hiện diện rõ ràng trước mắt. Chưa khi nào sự im lặng của anh lại làm Linh nhói buốt đến thế.

http://www.baovietnam.vn/articles-images/giai-tri/26/Cai-lai-trai-tim-147282-1.jpg

Chị ngồi ngay phía đối diện, bàn tay với vết sẹo dài hiện ra trước mặt anh. Trong mắt anh, chẳng thấy gì khác ngoài nỗi nhớ nhung kìm nén. Thoáng thấy ngón tay anh khẽ ẩn sâu như muốn siết chặt thêm nữa. Trong khoảnh khắc, Linh thấy mình không còn tồn tại nữa.

- Lâu rồi mới gặp, Trung khác quá! - Chị khẽ nhoẻn cười. Ánh nhìn kia sao dịu dàng quá đỗi và nụ cười thì…

Ký ức trong Linh ùa về. “Em có biết là lúc cười trông em tuyệt lắm không, thêm chiếc răng khểnh nữa thì hoàn hảo.” Anh nói với vẻ si mê lộ liễu khiến tim Linh như muốn tan chảy. Cô vui đến mấy tuần sau, ngày nào cũng ngồi trước gương và cười một mình, ngắm một mình. Giờ Linh mới hiểu đó không phải là một lời khen, đúng hơn nó là niềm khao khát, nỗi nhớ nhung, mong tìm lại hình dáng cũ của một người chưa bao giờ cũ trong anh - kể cả khi đã yêu Linh. Ngay cả Linh cũng thấy mềm nhũn trước nụ cười ấy, huống chi… Không thể phủ nhận chị sở hữu một nụ cười nhiều người phải mơ ước. Nó bao chứa một nét cuốn hút lạ lùng.

Lòng Linh ngợp lên những cảm xúc xáo trộn, vừa muốn rời khỏi nơi đó, lại vừa muốn ở lại để xác định rõ một điều, một điều kể cả khi ngủ cô vẫn miên man tự hỏi.
Bất thần, bàn tay với vết sẹo dài trên mu bàn tay lướt sang phía Linh, đôi mắt mở to. Linh nhìn thấy trong đó có điều gì rất tối, nhiều u uất được gửi đi trong ánh nhìn. Chị thoáng ngỡ ngàng sau lời giới thiệu của anh về Linh. Nhưng trong tích tắc, miệng chị lại mở rộng:

- Trung à, cuối cùng cũng có người trói được chân rồi.

- Em thật xinh. - Quay sang Linh, chị nói.

Bất giác tay Linh bị siết chặt suýt nữa bật lên thành tiếng. Chị vội thả ra, hơi thảng thốt giống như nhận ra mình vừa làm một việc vô thức.

Nam ghé sát lại và chị bị cuốn đi, hoà vào câu chuyện của mọi người. Nam quan tâm đặc biệt đến chị, Linh nhận rõ điều đó khi anh khẽ gỡ ly rượu trên tay chị xuống, khi anh cúi thật thấp xuống tóc chị, và cánh tay luôn trải rộng trên thành ghế phía sau. Có lúc mái đầu chị ngã ra sau, tóc xõa kín bàn tay anh. Vẻ si mê lộ rõ trên mặt, trong mắt Nam. Còn chị dường như cố tình không bận tâm đến điều đó, buông lơi hành động mà vẫn tạo ra sự lạnh lùng cần thiết, một sự lả lơi thông minh.

Tan tiệc, anh đưa Linh về, tới nhà, anh bị bố Linh giữ lại. Bố quý anh. Nhìn anh cười tiếp chuyện bố, Linh chỉ muốn oà khóc. Vừa phải làm vui lòng Linh, vừa khổ sở đè nén nỗi nhớ đến khắc khoải một người, nghĩ vậy lòng Linh như muốn thắt lại.

Tiễn anh ra ngõ, Linh cố cười:

- Hôm nay em rất vui, bạn anh ai cũng dễ gần, chị Hải Anh…

- Anh xin lỗi. Anh cần một chút thời gian nữa.

- Anh đừng áy náy. Bao lâu nữa em cũng chờ, chỉ cần anh được sống thoải mái.

- Anh cũng không muốn như thế này mãi. Hai năm rồi, giờ mới gặp lại một lần.

- Lúc chờ xe, em tình cờ nghe thấy chị Hải Anh nói chuyện với bạn. Hình như chị ấy vẫn chưa yêu ai. Có phải anh còn…

- Không, ngay từ đầu đó đã là một mối tình bế tắc, không hy vọng rồi. Anh không…

- Em hiểu rồi. Không phải anh hy vọng mà là anh chưa yên tâm? Anh sợ rằng trong khi bên cạnh anh có một người để chia sẻ thì chị ấy vẫn chỉ một mình?

Chưa dứt câu nước từ đâu kéo nhau dâng đầy trong mắt. Anh khóc - không có nước mắt, nhưng Linh biết anh đang khóc và đau hơn Linh nhiều lần.
Đó là lần đầu và có lẽ cũng là lần cuối cùng Linh gặp Hải Anh. Ngắn ngủi nhưng dấu ấn để lại dai dẳng đến mãi sau này. Không đầy một tuần sau, Linh nhận được e - mail của anh. Vào một buổi sáng, khi vừa tỉnh dậy sau một cơn mơ dài thấy mình bị rơi trong không trung vô tận, vô cùng.

Gió đêm lanh lảnh luồn thốc vào mớ tóc dày, những sợi tóc mới cắt quất vào má nghe rát quá chừng. Linh ngồi bó gối trên bậu cửa, khuôn mặt xanh bởi ánh sáng từ màn hình máy tính chiếu vào. Mỗi lần thấy tinh thần bất ổn Linh đều đi cắt tóc, như một cách tự “lên dây cót tinh thần”. Trước đây, phương pháp ấy khá công hiệu. Thế nhưng, mái tóc chấm gấu áo cắt mãi giờ gần sát cổ mà mỗi lần cắt xong, chỉ thấy lòng thêm trống trải, lơ lửng như chiếc thuyền giấy bất định trên dòng nước miên man chảy.

Hai tháng kể từ ngày anh đi…

Hai tháng nhường chỗ cho hạnh phúc của một người được tỏa sáng và không biết bao nhiêu tháng ngày về sau để hàn gắn. Giờ này họ đang ở đâu, linh hồn ấy hòa vào núi rừng bạt ngàn hay chưa?

Hai tháng qua không biết anh có tìm được Hải Anh không, hay giờ này vẫn lang thang đâu đó mòn mỏi tìm. Lần cuối gặp, Linh nhớ anh nói: “Là cô ấy tình nguyện đi tới một nơi chỉ có rừng và núi. Một khi tâm hồn không muốn và không bị trói buộc thì việc ở đâu cũng như nhau thôi”. Như thế làm sao anh gặp được tâm hồn ấy?
Hai tuần trước, gặp Nam, thấy anh buồn. Anh bảo sẽ vào miền Tây, công ty anh có chi nhánh trong đó, đi để mong nén được mối cảm tình đau đáu trong lòng.

Một ngày trước khi biến mất, Hải Anh nói sẽ mở lòng với Nam. Nhưng, cũng như Trung, chị biến mất trong khi mọi dấu hiệu cuộc sống đang diễn ra bình thường. Nam bảo đáng nhẽ người đi tìm Hải Anh phải là anh, nhưng anh biết chỉ có Trung mới có thể kìm giữ và xoa dịu được tâm hồn cô ấy, từ trước đến nay vẫn thế, bao năm vẫn vậy. Căn bệnh Hải Anh mắc liên quan đến tinh thần, một dạng khác của trầm cảm, nhưng nguy hiểm như một loại ung thư.

Lúc chia tay, Nam nắm lấy vai Linh, chao chát nói: “Có những kiểu yêu dẫu biết rằng đau đớn nhưng vẫn không thể khác được. Ngay từ đầu, yêu Hải Anh, anh tự dặn lòng mình như thế, nhưng không sao níu giữ được vào tay mình. Trung là người có trách nhiệm, cậu ấy sẽ quay về, em phải tin như thế. Cố lên em à!”

Chưa bao giờ Linh để mình yếu mềm như vậy, cô khóc nức nở trong lòng Nam. Nam đi là Linh mất đi một điều gì đồng cảm, ít ra anh cũng là người ở lại, giống như Linh, đều là những dải đất hoang vắng ngóng đợi, chờ trông một cái gì không rõ, mơ hồ, nhàn nhạt đến điên người.

Nhiều đêm Linh lặp đi lặp lại một giấc mơ giống nhau. Cô thấy một dòng cát nhỏ từ trên cao, từng hạt từng hạt lóng lánh chảy vào tay mình. Những hạt cát mát mịn cọ sát vào lòng tay. Cát ngày một nhiều lên nhưng khi những ngón tay khẽ khàng khép lại thì chúng lại từ từ chảy tuột vào không trung và Linh giật mình tỉnh giấc thấy mặt giàn giụa nước mắt.

Yêu anh, Linh cảm giác như mình đang nắm cát trong tay, không dám nắm vì sợ nó đau, nhưng cũng không nỡ bỏ bởi sợ mình đau.
Nam đi, Linh phải trông thêm một căn hộ nữa, căn hộ của Hải Anh. Lần đầu tiên bước vào thế giới của chị , Linh thấy thất vọng bởi ham muốn khám phá ngay lập tức tiêu tan. Căn hộ hầu như không có gì đặc biệt, nó đơn giản và lạ với một người con gái. Linh tìm khắp phòng cũng không moi đâu được một mảnh gương nhỏ. Phụ nữ càng đẹp càng thích soi gương, mẹ thường nói với Linh như vậy. Nếu đẹp như chị, Linh sẽ không chỉ gắn trong phòng mình một mà phải hàng chục tấm gương để quay đi hướng nào Linh cũng có thể ngắm được mình.

Chiều nay, chẳng hiểu sao cắt tóc xong Linh chạy một mạch đến căn hộ của Hải Anh. Nhìn những lọn tóc nhỏ từ từ rớt xuống, Linh bỗng thấy hờn giận một cách vô cớ. Tất cả đều từ chị mà ra. Linh muốn đập vỡ cái gì đó, muốn đốt cháy cái gì đó bừng bừng nóng lên trong người.

Trong phòng của chị, Linh thấy ớn lạnh. Dường như cái lạnh lẽo lẩn quất quanh đây từ rất lâu rồi, có thể ngay từ lúc chủ nhân của nó còn đi về nơi đây. Bất giác, Linh nhớ tới khuôn mặt chị vào buổi tối trong lần gặp đầu tiên. Lúc chờ anh lấy xe, nhìn tới nhìn lui, bỗng thấy chị đang im lặng chăm chú vào màn hình điện thoại, khuôn mặt u tịch như một vệt dài xa vắng, buồn xa xăm, cảm tưởng như chỉ cần nhìn lâu một chút nữa thôi Linh khóc theo được.

Bầu trời bên ngoài sáng và rộng. Linh ngồi lặng như thế rất lâu. Chợt cửa sổ mở tung, gió mạnh dạn lùa vào như thể chờ sẵn bên ngoài từ rất lâu rồi. Nghe thoảng tiếng leng keng rất thanh phát ra từ chiếc chuông gió treo trên khuôn cửa sổ. Chiếc chuông bé, chỉ như một ống tre mảnh, bên trong là sợi dây dài mảnh treo quả chuông, phía dưới gắn sợi duy băng đỏ như một tấm bùa cầu may. Tiếng chuông phát ra đều đặn, thanh thoát, từng giọt âm thanh khẽ khàng, mơn man cuốn lấy tâm trí Linh, xoa dịu cơn nóng bốc lên trong lòng
Thời khắc cuối ngày bắt đầu đổ bóng. Không gian trở nên yên bình và thân quen quá đỗi, giống như căn phòng này là của Linh vậy, chẳng phải mỗi ngày Linh đều đến quét dọn, còn đội mưa đến vì chợt nhớ ra tấm ri đô phơi ngoài ban công chưa cất.

Và biết đâu, Hải Anh cũng thường ngồi như thế, tại chính chỗ Linh đang ngồi đây, lưng dựa vào cửa và hướng ra ngoài kia, mọi thứ đều tươi vui. Phải chăng đó là cách để chị vượt qua số phận buồn thảm, cô đơn từ lúc sinh ra, từng ngày từng ngày một, cho tới tận khi giã từ mọi thứ.

Linh ôm mặt nấc khan từng tiếng lớn. Cảm giác mất mát đột ngột trào lên dữ dội. Có khi nào chủ nhân của nơi này giờ đã thuộc về một thế giới khác? Có khi nào anh sẽ không còn quay lại?

Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa, chỉ cần được chờ đợi là cuộc sống có ý nghĩa rồi. Làm chủ một trái tim không có nghĩa phải giữ trái tim ấy bên cạnh mình.

Có phải đó là cách mà Hải Anh nắm giữ trái tim anh suốt bao nhiêu năm qua?

Bạn thân và người quen


Có sự khác nhau giữa việc là người quen và bạn thân. Người quen là người mà bạn biết tên, người mà bạn gặp mỗi lần bây giờ và về sau, người mà bạn hầu như cư xử bình thường và là người mà bạn cảm thấy dễ chịu.

Đó là người mà bạn có thể mời đến nhà và nói về điều gì đó. Nhưng họ không phải là người để bạn chia sẻ cuộc sống của bạn, những hành động của họ thỉnh thoảng bạn không hiểu nổi bởi vì bạn không biết đủ về họ.



Trái lại, bạn thân là người mà bạn yêu mến. Không phải là bạn “đang yêu” họ nhưng bạn quan tâm đến họ và bạn nghĩ về họ khi họ không còn ở đó. Đó là người làm cho bạn nhớ lại khi bạn thấy một cái gì đó mà họ thích và bạn biết điều đó vì bạn rất hiểu họ. Họ là người mà bạn có ảnh và khuông mặt của họ nằm trong trí óc của bạn.

Bạn thân là người mà bạn cảm thấy an toàn khi ở bên cạnh vì bạn biết họ luôn quan tâm đến bạn. Họ gọi đến chỉ để biết bạn có khỏe không mà không cần giải thích vì sao. Họ tâm sự với bạn thật lòng trong lần đầu tiên và bạn cũng thế. Bạn biết khi bạn gặp rắc rối, họ sẽ có mặt để lắng nghe bạn.

Bạn thân là người sẽ không cười nhạo hay làm tổn thương bạn và nếu họ có làm tổn thương bạn thì họ sẽ cố gắng hết sức để an ủi bạn. Họ là người bạn yêu mến.

Bạn thân là người mà bạn đã khóc khi họ bị rớt trong kì thi và trong những bài ca chia tay ở một cuộc đi chơi hay một buổi lễ tốt nghiệp. Họ là người khi bạn ôm chặt, bạn không nghĩ sẽ ôm trong bao lâu và ai sẽ là người đầu tiên buông ra.

Có thể họ sẽ là người giữ nhẫn cho bạn trong ngày cưới hay có thể họ là người chia tay với bạn trong ngày cưới cũng có thể đó là người mà bạn kết hôn. Có thể họ sẽ là người sẽ khóc với bạn trong ngày cưới bởi vì họ hạnh phúc và họ tự hào.

Họ là chỗ dựa cho bạn. Họ dắt bạn đi. Họ theo dõi cuộc sống của bạn và bạn theo dõi cuộc sống của họ và bạn học tập từ họ. Cuộc sống của bạn sẽ không như thế nếu vắng họ.

https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiidTDjBAgf99ACCnS-hyMZ0Hl19G4RXd6DUlX3m6JrDiesxQIddy8ujVTahcQalYlVMO7V8VawfOVi8Z4e5gmH79r-kQmiIcDPAXwtjgh7LTaIlvIoYpxmnDMkS7IiTzYnnbdlZYe52aUV/s700/friendship1py8.jpg

Yêu một người lạ

Thỉnh thoảng, những khi ngồi một mình, tôi hay mường tượng lại hình ảnh của Em, vào lúc ấy. Mái tóc dài màu hạt dẻ buông xõa bay tung lên giữa gió chiều. Vóc dáng mỏng manh trong tà váy vàng nhạt. Những bước chân hấp tấp nhưng lại vừa có một vẻ gì thật nhẹ nhàng. Khi ấy là break-time vào buổi trưa. Tôi tự thưởng cho mình cái cảm giác thư thái với một cốc cappucino ngon tuyệt trên tay và ngắm nhìn khoảnh sân rộng được thiết kế cầu kì từ tầng 3 của tòa cao ốc văn phòng mà công ty tôi vừa chuyển đến tháng trước. Nhìn thấy Em đi qua, tôi bỗng có một cảm giác rất lạ là có thể Em sẽ biến thành một đám mây vàng nhạt và bay tít lên cao trước mắt tôi ngay bây giờ. Bật cười với ý nghĩ điên rồ ấy, tôi vẫn chăm chú dõi theo Em như một kẻ tò mò. Thế rồi, bỗng nhiên, như có linh cảm, Em quay mặt về phía tôi. Đôi mắt tròn xoe mở to ngạc nhiên. Và, Em đứng đó, nhoẻn miệng cười…

Giây phút đó, trái tim tôi như thít lại, và tôi biết chắc rằng mình sẽ mãi mãi không bao giờ có thể quên gương mặt ấy. Gương mặt bé nhỏ trắng muốt hướng về tôi bừng lên một niềm háo hức ngây thơ, như vừa trông thấy một điều gì thú vị. Nụ cười sáng lên trong ánh nắng chiều tỏa ra thứ cảm giác mê hoặc ấm áp. Có thứ gì thật ngọt ngào và êm dịu chợt trôi tuột vào lòng tôi. Tôi như say đi, choáng váng …Và cứ thẫn thờ đứng thế cho đến khi Em đã đi khuất từ lúc nào rồi.

Sau này, tôi đã tự nguyền rủa mình không biết bao lần. Giữa cái biển người mênh mông ồn ào này, việc bắt gặp Em thêm một lần nữa sao thật mơ hồ. Giá như, giá như mày chỉ cần chạy theo hỏi Em một câu gì đó, một câu thôi Nguyên ạ. Chỉ cần một cái tên cũng được, để thấy còn một sợi dây mong manh kết nối. Còn bây giờ, Em thực sự đã hóa thành đám mây kia rồi, đúng như mày tưởng tưởng đấy, thằng ngốc ạ.

Tôi vẫn hay tưởng tưởng, nếu bây giờ Em ở đây Em sẽ nói gì. Nếu người đi bên tôi lúc này là Em, Em có mỉm cười nữa không. Nhìn một chiếc váy xinh xắn, tôi cũng mường tượng ra Em khi mặc nó sẽ xinh đến thế nào. Nhiều khi tôi giật mình hoảng hốt khi thấy mình đã để cho tâm trí lạc qua nhiều trong những suy nghĩ về Em. Em ám ảnh tôi trong cả những giấc mơ chập chờn, nơi Em là cánh bướm nhẹ nhàng bay đến và vẫn nở nụ cười mê hoặc ấy.

Thoạt tiên, những nỗi liên tưởng lạ lẫm ấy còn khiến tôi thấy thú vị, như một nét chấm phá cho cuộc sống vẫn bình lặng trôi. Thế rồi, càng lúc tôi càng thấy mình lún sâu vào. Những ý nghĩ có Em hiện hữu ngày càng bao chặt lấy tôi như một cái bẫy. Nỗi bất an mơ hồ xâm chiếm khiến tôi muốn vùng vẫy để thoát ra. Nhưng mãi cho đến khi ấy, tôi vẫn không nghĩ đến, không tin, hay là không dám tin vào những cảm giác kì lạ dành cho Em. Chỉ khi tôi thảng thốt nhận ra, mình đang nhớ đến nụ cười của Em khi nắm tay Phương. Trong mắt nàng, tôi đọc được nỗi ngạc nhiên khi thấy vẻ mặt thẫn thờ của tôi. Thì tôi đã biết mình không trốn tránh được nữa.

Tôi- thật- sự -đã -yêu-Em-mất-rồi.

***

Tôi 23 tuổi, đang là Creative Director trong một văn phòng thiết kế nước ngoài. Công việc cuối năm tất bật với những hợp đồng thiết kế lớn từ công ty mẹ ở Singapore. Những ô thời gian ngày-tuần-tháng được sắp xếp trật tự gọn ghẽ hầu như không còn khe hở. Mỗi ngày, tôi lao vào mớ công việc bộn bề ở công sở, hòa chung với đám đồng nghiệp trẻ tuổi, tài ba, tham vọng và đôi chút ngạo mạn. Những con người giống hệt tôi. Chúng tôi quay cuồng trong áp lực công việc, thật khủng khiếp nhưng vẫn phấn khích, y như một loại chất gây nghiện nguy hiểm.

Buổi tối, tôi thường đến quán Bar nơi My Phương, bạn gái tôi, chơi Piano. Nàng đang làm trợ lý tổng giám đốc trong một tập đoàn kinh doanh quảng cáo danh tiếng. Việc chơi đàn ở đây là một thói quen từ thời sinh viên mà nàng vẫn không bỏ được. Tôi vẫn rất thích ngồi lặng lẽ trong một góc tối, nhìn Phương say mê lướt trên những phím trắng đen xen kẽ. Đôi tay nàng với những ngón dài thanh mảnh nhảy nhót trên những phím đàn luôn cuốn hút đếnlạ.

Chúng tôi ở bên nhau đã năm năm. Khoảng thời gian đủ dài để cảm thấy gắn bó. Nhưng thực sự, chúng tôi chưa bao giờ nhắc đến từ “yêu”. Việc ở bên nhau từ khi nào đã trở thành một thứ tất yếu, một điều hiển nhiên, hay như một thói quen. Có lẽ, cả nàng và tôi đều muốn tự hiểu. Chúng tôi không muốn, hay đúng hơn là sợ hãi khi nhắc đến một cái gì quá rõ ràng, quá chắc chắn. Chúng tôi muốn yên bình trong cái cảm giác an toàn dễ chịu hiện tại. Thế nhưng, cả hai vẫn luôn hiểu, sự mơ hồ này mới chính là điều làm chúng tôi bất an nhất.


***

Có những lúc đi trên đường, tim tôi bỗng giật thót lên khi thấy một hình bóng hao hao như Em. Đã không ít lần tôi cố gom dũng khí chạy theo, và cũng bấy nhiêu lần tôi thất vọng hụt hẫng. Rồi có những lúc vô thức tôi chợt thấy mình đang hướng về khoảng sân rộng ngập tràn áng nắng mà Em từng bước qua kia. Nhưng tôi hoàn toàn không chắc mình muốn gì. Tìm được em, ừ thì thật vui quá, may mắn quá. Rồi sau đó…? Còn Phương…?

***

“Nguyên, nhìn em này!”

Tôi giật mình. Phương đã đến bên cạnh tôi từ lúc nào. Khuôn mặt nàng trong ánh sáng mờ ảo của quán Bar chợt xa lạ quá. Nàng nhìn tôi chăm chú, đôi mắt cương nghị nghiêm khắc ánh lên chút thảng thốt.

“Nguyên sao thế ? Lúc này Nguyên lạ lắm. Đi với em mà Nguyên như đang ở đâu vậy.”

Tôi gượng cười, chợt thấy cổ họng mình khô khốc. Tôi nhấp vội một ngụm nước. “ Có gì đâu em…chỉ tại em nhạy cảm quá đó thôi. Chắc tại vì công việc ở văn phòng dạo này mệt mỏi quá…”.

Im lặng. Bối rối. Tôi cố gắng phá tan cái ngột ngạt ấy.

“Sao lâu rồi em không chơi những bản nhạc vui nữa. Em thường đánh những bản nhạc buồn thôi.”

“Uhm… Thôi để em chơi tặng Nguyên một bài thật vui nhé.” Nàng lặng lẽ cười buồn.

Phương nhẹ nhàng tiến đến chiếc đàn Piano. Những vị khách trong quán Bar hồ hởi khi những âm điệu tươi vui nhộn nhịp của bản “Mùa xuân” trong tổ khúc “Bốn mùa” của Vivaldi vang lên trong không gian. Chỉ riêng tôi, và có lẽ cả Phương nữa, nghe thấy giữa những nốt nhạc rộn ràng ấy gợn lên một chút gì hoang mang, xáo trộn.

***

Tôi buông người xuống giường, ném chiếc điện thoại sang một bên. Những dòng SMS từ Phương vẫn không ngừng vang lên trong đầu. Anh biết trả lời em như thế nào hả Phương? Rằng anh đã yêu một người con gái khác ư. Một cô gái hoàn toàn xa lạ và thậm chí anh không hề biết cả tên cô ấy nữa. Thật hoang đường ngớ ngẩn phải không em?

Nhưng tôi biết nàng đã nhận ra. Phương của tôi luôn nhạy cảm đến mong manh. Tôi nhắm chặt mắt lại, mường tượng ra hình ảnh nàng. Phương của mấy năm về trước, cô bé dịu dàng thơ ngây và yếu đuối khép nhẹ đôi mi như phiêu đi trên phím đàn khiến gã sinh viên là tôi thẫn thờ. Phương của thời sinh viên hồn nhiên và dạn dĩ hơn, của những lần đi biển –vùng trời yêu thích của cả hai đứa- chân trần nô đùa giữa sóng biển và bầu trời xanh ngắt, đẹp đến nao lòng. Rồi Phương của hôm nay, cô gái bản lĩnh và giỏi giang với một công việc nhiều người mơ ước, nhưng sao bỗng như xa lạ quá. Nàng đã từ lâu không còn dựa vào bờ vai tôi, không còn thổn thức với tôi những nỗi buồn vui nhiều khi rất nhỏ bé. Cả nàng, cả tôi bị cuốn vào những cơn lốc công việc rồi dần dần đã cuốn ra xa nhau từ lúc nào không biết…

***

Mọi chuyện thật sự đã kết thúc rồi sao?

Đã mấy tuần rồi không gặp Phương. Tôi vẫn bình thản đi đi về về, quăng mình vào công việc. Tôi vẫn cười nói với đồng nghiệp, bạn bè.

Nhưng, bên trong tôi, dường như có một khoảng trống mới hình thành. Nó cứ lan rộng ra mãi, thật khó chịu.

Có lẽ đó là sự hụt hẫng, chưa quen với sự thiếu vắng Phương. Tôi tự trấn an mình. Nhưng tôi biết, không hoàn toàn đúng như vậy. Có điều gì vô hình, ngột ngạt nhắc nhở tôi rằng dường như tôi đã quên một thứ gì đó, rất quan trọng.

Không biết Phương dạo này sao rồi nhỉ. Nàng rất cứng cỏi và bản lĩnh, hẳn là nàng cũng giống tôi, vẫn bình thường làm việc dù trong lòng có đôi chút hụt hẫng. Nhưng nàng sẽ ổn, tôi biết. Nàng đã mạnh mẽ hơn nhiều cái buổi đầu hai đứa mới quen nhau.

Thời tiết cuối năm se lạnh, từng đợt gió thốc lên trong không trung. Từ của sổ phòng mình, tôi ngắm nhìn con hẻm bình yên buổi tối. Trên giàn hoa giấy rậm rạp của mấy nhà hàng xóm, từng đợt, từng đợt cánh hoa bay lả tả theo gió như những trận mưa hoa, thật là đẹp. Mỗi năm vào thời gian này, Phương vẫn thích và vẫn đòi tôi cùng đứng trước cổng nhà, cùng nàng lặng yên ngắm những cánh hoa bay. Phương vốn vẫn lãng mạn và mơ mộng như thế. Bất giác, tôi mỉm cười nhớ đến vẻ mặt say mê thích thú của nàng dưới giàn hoa giấy.

Đột nhiên, những giọt mưa nhẹ rớt xuống mặt tôi mát lạnh. Dạo này vẫn hay có những cơn mưa cuối mùa còn sót lại như thế. Mưa có vẻ càng lúc càng nặng hạt. Giờ này là lúc Phương tan sở đang trên đường về nhà. Không biết nàng có nhớ mang theo áo mưa không. Dạo trước tôi luôn phải nhắc nàng, có hôm phải chạy đến tận nơi mang cho nàng nữa. Tôi chợt thấy lo lắng. hay là gọi điện cho nàng xem sao nhỉ? Mà thôi, tốt nhất chạy đến đây xem sao, đem theo áo mưa luôn…

Tôi đứng dậy. Đột nhiên, tôi khựng lại, nghe trái tim mình nhói lên. Mày đang làm gì vậy Nguyên? Chẳng phải mày đã chọn rời xa Phương rồi sao…

Khoan đã, sao mày không nhận ra một điều là mày vẫn nhớ về nàng và quan tâm đến nàng nhiều thế nào hả? Mày không nhận ra rằng đã từ bao lâu, nỗi day dứt và trống rỗng khi quyết định chia tay với Phương đã khiến mày quên hẳn đi chính cái lý do khiến mày xa nàng sao? Mày đã hoàn toàn quên hẳn Em, Người –Lạ của mày ấy, và chỉ sống thẫn thờ trong những ký ức miên man về Phương. Thằng ngu, cực ngu, tôi tự nguyền rủa mình. Sao mãi đến tận bây giờ tôi mới nhận ra điều gì là quan trọng với mình, và trái tim mình thực sự vẫn luôn hướng về Phương. Những cảm xúc với Em chẳng qua chỉ là cơn say nắng nhất thời. Tôi hoảng hốt nhận ra hình ảnh của Em sao mà giống Phương của buổi đầu đến lạ. Vậy là tôi đã lại yêu Phương, lần thứ hai, chứ đâu phải yêu một người lạ nào khác. Trời ạ, sao bây giờ tôi mới nhận ra điều ấy, có phải đã qua muộn rồi không…

Không. Không thể nào, tôi phải tìm lại nàng, dù chỉ còn cơ hội mong manh tôi cũng muốn tìm lại nàng. Ngay bây giờ. Nếu không, tôi biết mình sẽ mãi sống trong nỗi day dứt hối tiếc vô hạn. Tôi lao ra khỏi nhà …

Và, tôi đứng khựng lại. Nơi cánh cổng nhà tôi, là Phương. Nàng run rẩy, ướt nhòa. Thậm chí giữa cơn mưa, tôi vẫn thấy những giọt nước lấp lánh trên đôi mắt cương nghị mà tôi vẫn yêu tha thiết ấy. Trái tim tôi chùng xuống, muốn vỡ tan ra vì yêu nàng. Và giận bản thân mình…

“ Nguyên, em suy nghĩ mãi. Chúng mình thật sự kết thúc rồi à. Em vẫn không tin được, có thể nào…”

Tôi ôm chầm lấy Phương, không để cho nàng nói hết. Tôi vuốt mái tóc ướt sũng của nàng, thì thầm : “ Anh yêu em. Là lỗi của anh. Chúng mình hãy làm lại từ đầu nhé .” Nụ cười hạnh phúc vỡ òa giữa những giọt nước mắt trên vai tôi.

Cảm ơn Em, Người-Lạ. Em đã giúp tôi nắm bắt được điều quý giá nhất trong cuộc đời…

***

Buổi chiều đẹp. Tôi vẫn rất yêu ánh nắng tỏa sáng rực rỡ thế này. Nó khiến cho bao nỗi buồn chán tan chảy hẳn đi. Tôi tìm tay Phương, siết chặt. Bàn tay nhẹ nhàng ấm áp đặt gọn trong bàn tay tôi, tin cậy. Nàng khẽ mỉm cười dịu dàng.

Đột nhiên, tôi khựng lại. Là Em, Người- Lạ. Không thể sai được. Là Em nơi góc đường, trong trạm chờ xe buýt. Vẫn khuôn mặt ngây thơ ấy đang chăm chú nhìn về phía trước. Vẫn mái tóc mềm mại ánh nâu bay tung trong gió.

Giọng Phương khẽ khàng : “Nguyên, chuyện gì vậy?”. Tay nàng lay nhẹ vai tôi lo lắng. Tôi nhìn nàng, cười tươi trấn an : “Không. Đột nhiên muốn đi xem phim quá. Đi nhé!”. Phương gật đầu, mặt rạng ngời hạnh phúc. Và tôi biết, mình sẽ giữ mãi nụ cười này chứ không phải một ảo ảnh nào khác nữa.

Đột nhiên, lại trong một khoảnh khắc kì lạ, Người-Lạ bỗng quay về phía tôi. Đôi mắt tròn xoe lại ngạc nhiên. Rồi như cũng chợt nhận ra điều gì, Em lại mỉm cười với tôi, một lần nữa.

Và lần này, tôi nhìn thẳng vào Em để nở một nụ cười tươi tắn đáp lại.


(nguồn Kênh14)

 
TRANG CHỦ -- -- BLOG RADIO -- -- ALBUM ẢNH -- -- NGHE NHẠC -- -- VUI CƯỜI