Labels

Trailer hoành tráng cho album mới của Thiên Trường

Sau thời gian dài hợp cùng Địa Hải trong nhóm song ca Thiên Trường - Địa Hải, ca sĩ Thiên Trường đã bắt đầu sự nghiệp solo của mình bằng việc phát hành album vol.1 mang tên VÌ SAO LẠI NHƯ THẾ - MƯỜI NĂM ĐỢI CHỜ.

Vẫn trung thành với dòng nhạc thị trường, dễ nghe nhưng lần này có thể nói phần hình ảnh đã được đầu tư với những cảnh quay độc đáo mang nhiều màu sắc từ lãng mạn đến kinh dị

Mời các bạn cùng xem trailer của album
Sau thời gian dài hợp cùng Địa Hải trong nhóm song ca Thiên Trường - Địa Hải, ca sĩ Thiên Trường đã bắt đầu sự nghiệp solo của mình bằng việc phát hành album vol.1 mang tên VÌ SAO LẠI NHƯ THẾ - MƯỜI NĂM ĐỢI CHỜ.

Vẫn trung thành với dòng nhạc thị trường, dễ nghe nhưng lần này có thể nói phần hình ảnh đã được đầu tư với những cảnh quay độc đáo mang nhiều màu sắc từ lãng mạn đến kinh dị

Mời các bạn cùng xem trailer của album






Những cái chết ...kỳ cục

1. Thám tử Pinkerton.
Allan Pinkerton (1819-1884) - người sáng lập văn phòng thám tử Pinkerton lừng lẫy, cha đẻ của các kỹ năng điều tra như giả trang, theo dõi đối tượng tình nghi… đã chết vì bị sưng lưỡi - hậu quả của việc cắn phập vào lưỡi trong 1 lần trượt chân ngã trên vỉa hè.

2. Chết đuối vì… vớt trăng
Ai cũng biết Lý Bạch (701-776) là một trong những nhà thơ vĩ đại nhất của Trung Quốc. Ông cũng nổi tiếng với tài uống rượu như hũ chìm và chỉ trong lúc say mới viết nên những tác phẩm kinh điển nhất.
Một đêm, Lý Bạch xuôi thuyền theo dòng sông Dương Tử, vừa uống rượu vừa thưởng trăng. Trong cơn men, ông đã lao thẳng xuống sông để ôm lấy bóng trăng lững lờ trên mặt nước.

3. Chết vì nhịn “tè”
Nhà quý tộc kiêm nhà thiên văn học nổi tiếng người Đan Mạch Tycho Brahe vốn là người rất khôi hài. Theo những gì kể lại, trong nhà Brahe có một chú hề lùn, chuyên nhiệm vụ hoạt náo không khí bên bàn ăn tối. Ông còn bị hỏng mũi sau một lần thua cược với người bạn, chịu hành phạt đeo mũi giả bằng bạc suốt một thời gian dài.
Nguyên nhân cái chết của Brahe cũng khiến người ta không nhịn được cười. Trong một bữa tiệc năm 1601, ông gắng gượng nhịn “tè” quá lâu (thời đó việc rời bàn tiệc giữa cuộc vui bị coi là hành động thô lỗ hết sức), trong khi sức chịu đựng của chiếc bọng đái chỉ có hạn. Nó vỡ òa. 11 ngày sau, Brahe nhắm mắt.

4. Chết bởi cây gậy chỉ huy dàn nhạc
Năm 1687, nhà soạn nhạc lỗi lạc người Pháp Jean-Baptiste Lully hãnh diện nhận trọng trách: viết một bản thánh ca dành riêng cho vua Louis XIV. Đam mê sáng tác đã khiến Lully không hề hay biết rằng, trong lúc hưng phấn giữ nhịp điệu cho bản nhạc, ông đã lấy cây quyền trượng đập liên hồi vào ngón chân mình mà không có cảm giác đau.
Ngón chân sưng phồng, sau đó chuyển sang giai đoạn hoại tử. Ấy vậy mà Lully vẫn nhất quyết không chịu cho bác sĩ cắt nó đi. Vết thối trở nên nghiêm trọng dần và rốt cuộc “hạ nốc ao” nhà soạn nhạc cứng đầu.
Trớ trêu thay, bản thánh ca Te Deum cướp đi sinh mạng Baptiste Lully sau đó được xướng lên trong lễ ăn mừng Vua Louis XIV khỏi ốm.

5. Chết vì ăn
Cái chết của ông vua Thụy Điển Adolf Frederick vào năm 1771 (thọ 61 tuổi) được coi là bài học giáo dục sâu sắc nhất về thói tham ăn vô độ.
Sau bữa ăn quá đỗi thịnh soạn bao gồm các món tôm hùm, trứng cá hồi, dồi lợn, súp rau cải, cá trích hun khói, rượu sâm banh và 14 loại món tráng miệng ưa thích, ông đã chết vì tắc thở.

6. Chết vì “minh họa” trước tòa
Sau cuộc nội chiến nước Mỹ, chính trị gia Clement Vallandigham đến từ bang Ohio nổi lên như 1 luật sư tài ba “đánh đâu thắng đó”.
Năm 1871, ông thầy cãi nhận biện minh cho thân chủ Thomas McGehan - người bị kết tội bắn chết một ông tên là Tom Myers trong cuộc ẩu đả ở quán rượu. Vallandigham lập luận rằng chính Myers đã vô tình tự tay bóp cò trong lúc rút khẩu súng ra khỏi vị trí bên đầu gối.
Để có sức thuyết phục hơn, Vallandigham đích thân diễn lại cảnh “bắn nhầm”. Không may, lập luận của ông “vận” ngay vào tác giả: ngón tay vô tình chạm cò và viên đạn xuyên thẳng qua tim Vallandigham.
Cả phiên tòa hò reo vì chiến thắng của Vallandigham. Thân chủ McGehan được tuyên trắng án trước lúc ông thầy cãi trút hơi thở cuối cùng.

7. Chết vì râu dài
Ông Hans Steininger người Áo sống ở thế kỷ thứ 16 nổi tiếng khắp thế giới với bộ râu dài kỷ lục (gần 1,4 mét).
Năm 1567, khu phố ông ở bất ngờ thổi bùng lên một trận cháy lớn. Trong cơn vội vã, ông Hans cứ băng băng chạy mà quên không cuộn râu lên; rốt cuộc, ông giẫm lên râu, mất thăng bằng, ngã lộn cổ và chết.

8. Chết vì sưng ngón chân
Một buổi sáng năm 1911, Jack Daniel - nhà chế rượu whiskey nổi tiếng ở bang Tennessee (Mỹ) quyết định đi làm sớm hơn mọi ngày. Ông muốn mở két sắt nhưng không làm sao nhớ ra nổi mật mã riêng. Trong cơn tức giận, Daniel đá túi bụi vào két. Các ngón chân sưng phồng lên, rồi hoại tử, không lâu sau thì ông chết.

9. Chết vì vỏ cam
Trên đời hiếm có ai dũng cảm như Bobby Leach: năm 1911, ông là một trong 2 người duy nhất trên thế giới chinh phục thác nước Niagara trong một… chiếc thùng.Kẻ ngạo nghễ này còn nhiều pha thách thức Thần chết còn kinh điển hơn thế nữa. Nói cách khác, nói chuyện chết chóc trước mặt Leach chẳng khác gì kể chuyện khôi hài.

Một hôm khi đang dạo bước trên đường phố New Zealand, Leach bất ngờ dẫm phải vỏ cam và trượt chân ngã. Chẳng ngờ cú ngã vu vơ làm ông gãy chân, phải phẫu thuật cắt bỏ. Ông chết vì những biến chứng phức tạp liên tục diễn ra sau ca mổ.

10. Chết vì “áo choàng bay”
Năm 1911, một thợ may người Pháp Franz Reichelt đích thân thử nghiệm phát minh trí tuệ của mình - áo khoác kiêm dù - bằng cách nhảy từ Tháp Eiffel xuống dưới đất.
Ban đầu để thuyết phục các nhà chức trách, Reichelt nói dối rằng ông sử dụng người nộm, vào phút chót thì “đánh tráo” chính mình.
Cái chết của ông thợ may gàn dở không làm người dân Paris mấy ngạc nhiên.

11. Rasputin - người chỉ có thể gục ngã trước tuổi già.
Lần đầu tiên bị đầu độc, “người đàn ông bất tử” của nước Nga Grigori Rasputin (1869-1916) đã ngấm một lượng xyanua đủ giết chết 10 nam giới lực lưỡng. Vậy mà Rasputin chẳng mảy may quỵ ngã.
Lần thứ 2 những kẻ ám sát bắn lén sau lưng ông bằng súng lục, nhưng cũng chỉ làm Rasputin trọng thương chứ không chết. Ông tiếp tục bị bắn thêm 3 lần như thế nữa, sau đó bị tra tấn bằng dùi cui, cuối cùng thì bị ném xuống dòng sông Neva băng giá.
Rasputin vẫn tai qua nạn khỏi. Cái chết chỉ đến khi ông đã quá già.

12. Chết vì quả bóng chày
Tính tới thời điểm này, cầu thủ Ray Chapman của đội bóng chày Cleveland Indians là người duy nhất thiệt mạng vì quả bóng chày.
Vào hồi đầu thế kỷ 20, cầu thủ ném bóng thường có thói quen trát đất vào quả bóng để cho đối thủ bắt bóng phía bên kia khó nhìn. Cũng chính vì lẽ đó mà trong trận đấu với đội New York Yankees diễn ra ngày 6/8/1920, Chapman đã để cho quả bóng sắt của Carl Mays lao thẳng vào đầu mình, vỡ sọ chết.

13. Chết vì chiếc khăn quàng
Isadora Duncan - nữ nghệ sĩ sáng tạo ra nghệ thuật khiêu vũ hiện đại đã từ trần vào năm 1927 bởi chiếc khăn quàng yêu thích cô luôn đeo bên mình.
Theo như thời báo New York đưa tin về cái chết của Duncan ngày 15/9/1927, “Chiếc xe đang chạy với tốc độ lớn thì chiếc khăn lụa bất ngờ bị cuốn vào bánh xe, kéo giật cơ thể cô Duncan - khi ấy đang cuộn tròn trong lớp vải - ra bên ngoài.
Toàn thân cô chà sát xuống mặt đường đá sỏi, kéo lê đến vài chục mét trước khi tài xế dừng vì nghe tiếng gào thét. Đội cấp cứu được gọi tới ngay sau đó, nhưng người ta tuyên bố rằng Duncan đã bị siết chặt cổ và chết ngay tức khắc.”

14. Chết vì rác
Hai anh em HomerLangley Collyer bị mắc chứng hoang tưởng: họ hoảng sợ khi phải vất đi bất cứ thứ gì; báo chí, giấy lộn, rác rưởi… đua nhau chồng chéo khắp nhà. Thậm chí họ còn đặt bẫy trên hành lang và bậc cửa để phòng kẻ trộm.
Năm 1947, một người giấu tên gọi điện cho cảnh sát báo rằng có người chết trong căn hộ của Collyer. Khó khăn lắm mới lọt vào trong nhà, người ta tìm thấy xác Homer Collyer còn Langley thì mất tích. Sau 2 tuần xử lý gần 100 tấn rác, công nhân vệ sinh rốt cuộc cũng thấy thi thể Langley Collyer thối rữa, nham nhở bị chuột gặm nằm cách vị trí người anh trai chết độ 3 mét.
Có vẻ như, cậu em Langley đã rơi vào bẫy khi đang bò qua những cột báo ngất nghểu để mang thức ăn đến cho ông anh bại liệt của mình. Homer chết vài ngày sau đó vì đói.

15. Chết trong show truyền hình
Jerome Irving Rodale là người khởi xướng ra phòng trào ăn uống lành mạnh. Ông là một trong những nhân vật đầu tiên ủng hộ hết mình cho nền ngành nuôi trồng sản phẩm hữu cơ.
Trong show truyền hình Dick Cavett năm 1971, Rodale lên cơn nhồi máu cơ tim và chết ngay tắp lự, giữa lúc ông đang cao hứng nói đùa rằng “Tôi sẽ sống đến 100 tuổi, trừ khi bị 1 tay lái xe nghiện đồ ngọt cẩu thả nào đó chạy qua người”. Cái chết bất ngờ của vị khách 72 tuổi đã khiến chương trình này vĩnh viễn không được phát sóng.

16. Tự tử trên bản tin truyền hình trực tiếp
Christine Chubbuck là phát thanh viên đầu tiên và cũng là duy nhất tự tử ngay giữa lúc thực hiện truyền hình trực tiếp.
Ngày 15/6/`974, khi chương trình đã bắt đầu được khoảng 8 phút, phát thanh viên Chubbuck nói trong tâm trạng não nề: “Theo đúng tiêu chí của kênh truyền hình Channel 40 - mang tới cho khán giả những sự kiện giật gân và nóng hổi nhất, tôi sẽ cho các quý vị xem 1 việc chưa từng xảy ra trên truyền hình: tự sát có chủ ý”. Nói đoạn, Chubbuck rút súng ngắn và bắn vào ngay giữa đầu.

17. Chết trong toilet
Không ít người bỏ mạng trong khung cảnh thiếu tế nhị này, tuy nhiên cái chết của Elvis Presley (1935 - 1977) được dư luận thế giới quan tâm hơn cả.
Người ta tìm thấy ông vua nhạc Rock ‘n Roll nằm sõng sượt trên sàn phòng tắm trong biệt thự Graceland, rõ ràng đã ngã bổ nhào từ trên bệ xí xuống dưới đất. Các bác sĩ cho rằng nguyên nhân cái chết là do nhồi máu cơ tim - hậu quả của việc tăng cân và dùng ma túy không ngừng.

18. Bị robot giết chết
Robert Williams là người đầu tiên trong lịch sử nhân loại chết dưới tay robot. Ngày 25/1/1979 tại nhà máy lắp ráp Flat Rock của Ford Motor, Williams đích thân trèo lên giá hàng để lấy phụ tùng bởi khi đó robot lấy hàng bị hỏng. Giữa lúc ấy, robot bất ngờ hoạt động trở lại, phang thẳng cánh tay thép thẳng vào đầu Williams khiến ông này chết ngay lập tức.

Viên đá.....................

Một người đàn ông đang ngồi trong chiếc xe hơi đắt tiền chạy khá nhanh trên đường phố. Từ phía trước, ông nhìn thấy một đứa trẻ chạy ra từ giữa mấy chiếc xe đang đậu bên lề.
http://i378.photobucket.com/albums/oo225/vietsechia/HeartStone.jpg

Ông giảm tốc độ, nhưng khi xe chạy ngang chỗ ông đã nhìn thấy đứa trẻ thì chẳng có ai cả. Đột nhiên, ông nghe có tiếng đá ném vào cửa xe mình. Ông đạp ngay thắng, cho xe vòng trở lại chỗ viên đá được ném ra. Quả là có một đứa trẻ đang đứng giữa những chiếc xe đậu. Nhảy bổ ra khỏi xe, không kịp quan sát xung quanh, ông tóm lấy đứa trẻ, đè gí nó vào một chiếc xe gần đó và hét lên: “Mày làm cái quỉ gì thế hả?”. Cơn nóng giận bốc ngược lên đỉnh đầu, ông tiếp: “Chiếc xe này mới toanh, mày sẽ phải trả cả đống tiền vì viên đá của mày đấy”.

“Làm ơn, thưa ông. Con xin lỗi. Con không biết làm cách gì khác hơn - cậu bé van nài - Con ném viên đá vì con từng vẫy tay ra hiệu nhưng không có người nào dừng xe lại…”. Nước mắt lăn dài trên má cậu bé khi nó chỉ tay về phía vỉa hè. “Nó là em con - cậu bé nói - Chiếc xe lăn từ trên lề đường xuống, nó bị ngã ra khỏi xe lăn nhưng con không thể nâng nó dậy nổi”. Vừa thổn thức, cậu bé vừa năn nỉ: “Ông làm ơn giúp con đặt nó vào xe lăn. Nó đang bị đau và nó quá nặng đối với con”.

Tiến lại chỗ đứa bé bị ngã, người đàn ông cố gắng nuốt trôi cái gì đó đang chẹn ngang cổ họng mình. Ông ta nâng đứa bé lên đặt vào chiếc xe lăn rồi rút khăn ra cố lau sạch các vết bẩn và kiểm tra mọi thứ cẩn thận một cách ngượng nghịu.

“Cảm ơn rất nhiều, ông thật tốt bụng”. Đứa trẻ nói với ông cùng cái nhìn biết ơn rồi đẩy em đi. Người đàn ông đứng nhìn mãi, sau cùng cũng chậm bước đi về phía xe của mình. Đoạn đường dường như quá dài.

Về sau, dù đã nhiều lần đưa xe đi sơn sửa lại, nhưng ông vẫn giữ vết lõm ngày nào như một lời nhắc nhở bản thân suốt cả cuộc đời.

Đôi khi bạn không có thời gian để lắng nghe cho đến khi có một “viên đá” ném vào mình. Bạn sẽ chọn điều gì: lắng nghe hay chờ một viên đá?!

Ca dao vui

Trâu ơi ta bảo trâu này,
Trâu ra ngoài ruộng, trâu cày mình trâu.
Cấy cày bổn phận con trâu,
Ta đang bận nhậu, còn lâu mới cày.


Nhất cóp , nhì quay, tam xoay , tứ giở !

Ra đường thì rất là sang,
Ai nhìn cũng muốn cùng nàng kết thân.
Thân rồi lại những phân vâng,
Quen chi con nhỏ….đứng gần hôi chua.

Đói lòng ăn sạch thịt gà,
Để cơm nuôi mẹ, mẹ già yếu răng.

Uống nước nhớ cái…giếng khoan.

Không răng đố mày nhai được

Thà hy sinh chứ không bao giờ… chịu chết..

Hôm qua uống nước, tâm tình.
Ðể quên điện thoại chụp hình, quay phim
Em cầm mà em lặng im
Ðể anh phải chạy đi tìm bở hơi ….

Khi xưa bé nói yêu anh
Anh chê bé nhỏ bé chẳng biết gì,
Bây giờ bé đã dậy thì
Anh khen bé đẹp bé chê anh già….

Chuồn chuồn bay thấp thì cao
Bay cao thì thấp bay vừa thì…thôi

Trông em có vẻ có duyên
Ra đường ra chợ luyên thuyên suốt ngày

Có chồng mà bỏ theo trai.
Chết xuống âm phủ được hai cây vàng.

Có công mài sắt, có ngày..bong gân

Yêu nhau cởi nhẫn cho nhau
Kim cương em lấy, đồng thau thì xù

Bầu ơi thương lấy bí cùng
Mai sau có lúc nấu chung một nồi

[Music]-Nothing gonna change my love for you

Chuông thánh đường vang lên. Từng đoàn người tiến vào nhà thờ tham dự thánh lễ. Tiếng đàn piano du dương, êm đềm hòa quyện cùng bài thánh ca như đang dẫn đưa các tín đồ vào trạng thái bình yên, thanh thản. Đó cũng chính là những khoảnh khắc mà tôi mong chờ sau mỗi tuần làm việc căng thẳng.



Trong không khí trang nghiêm và ấm cúng, thánh đường chiều nay còn là nơi chứng giám cho lời thề hứa thiêng liêng của một đôi tân hôn: “Anh (em) nguyện yêu thương và giữ lòng chung thủy với em (anh) đến suốt cuộc đời …”. Trông họ thật xứng đôi và hạnh phúc. Thầm mong sao tình yêu ấy luôn trường tồn, vĩnh cửu như lời bài hát “Nothing gonna change my love for you”.



Tôi và anh đã từng có những tháng ngày hạnh phúc bên nhau. Với tôi hạnh phúc không nhất thiết phải bắt nguồn từ tình yêu lứa đôi mà có thể nảy sinh từ vô vàn cảm xúc khác nhau. Vấn đề là chúng ta có biết trân trọng và giữ gìn nó hay không? Xuất phát điểm của chúng tôi chính là tình thầy trò. Khi ấy, anh là sinh viên đại học, còn tôi là cô học trò bé bỏng, ngang ngạnh cuối cấp hai. Trong những buổi rèn luyện anh văn tại nhà, tôi có dịp được nghe một số ca khúc quốc tế nổi tiếng. Và rồi giai điệu nhẹ nhàng, sâu lắng của “Nothing gonna change my love for you” dần dần chiếm lấy trái tim này.



If I had to live my life without you near me
The day would all be empty, the night would seem so long
With you I see forever, oh, so clearly



Không giống như nhân vật trong bài hát yêu “điên cuồng” và nồng say đến thế, nhưng dường như tôi cũng đã quen với cảm giác luôn có anh kề bên. Nhớ làm sao giọng nói trầm ấm trong mỗi lời giảng của anh, cái cảm giác thật sung sướng khi được thưởng một cốc kem sau mỗi điểm mười, … Chúng tôi đã hành trình cùng nhau trong khoảng ba năm học tiếp sau đó. Anh đến không chỉ với tư cách người thầy truyền thụ kiến thức, mà còn là điểm tựa tinh thần nâng đỡ, động viên, khích lệ tôi trong mọi hoàn cảnh. Phải chăng không gian ấy, thời gian ấy đã đẩy hai tâm hồn xích lại gần nhau hơn? Thật sự tôi rất cần sự hiện diện của anh.



Với tâm hồn đa cảm, lãng mạn của cô gái tuổi trăng tròn, tôi cũng đã từng thưởng thức “vị mật ngọt” với những “mối tình” ngây thơ, trong sáng, hồn nhiên. Nhưng từ khi gặp anh, những cảm xúc thật khác lạ đang len lỏi trong tôi mà không sao lý giải hay định nghĩa, gọi tên một cách rõ ràng.



I might have been in love before, but I’ve never felt this strong
Our dreams are young and we both know
They take us where we want to go
Hold me now, touch me now. I don’t want to live without you



Lẽ nào tôi đang yêu? Còn anh thì sao? Phải làm gì để anh hiểu được lòng mình? … Quẩn quanh với hàng loạt câu hỏi không lời đáp, tôi thiếp ngủ trong tâm trạng bâng khuâng, xao xuyến. Ước chi đêm nay chúng tôi có thể mơ về nhau để hai trái tim hòa cùng một nhịp và tay trong tay tiến đến bến bờ hạnh phúc. Giá như tình cảm giữa anh và tôi luôn tươi đẹp như những ngôn từ, cung bậc của bản tình ca đang ngân vang.



Nghĩ về anh, nhớ về anh thật nhiều nhưng cô bé này lại bối rối, lúng túng biết bao khi muốn thể hiện lòng mình mỗi lúc gặp nhau. Những điều muốn nói lại không thể thốt lên lời, cảm xúc vẫn cứ mãi là của riêng tôi. Điều gì sẽ xảy ra nếu anh không chấp nhận tình cảm ấy? Tôi sợ rằng anh sẽ ra đi cùng tình thầy trò thiêng liêng bấy lâu mà chúng tôi đang gìn giữ. Những khi như thế tôi lại tự an ủi mình:



If the road ahead is not so easy
Our love will lead the way for us, like a guiding star
I’ll be there for you if you should need me



“Em sẽ mãi chờ đợi nếu một ngày nào đó anh cần đến em”. Tôi tự nhủ như thế và tiếp tục trong vai trò một học sinh ngoan ngoãn, đáng yêu. Anh không hay biết gì và vẫn ân cần dạy bảo, quan tâm đến tôi như thuở nào. Thời gian này cũng chính là lúc chúng tôi gấp rút chuẩn bị cho những kỳ thi quan trọng. Quá nhiều bài vở ôn thi cuối cấp đang chờ đợi tôi, còn anh thì mãi loay hoay với luận văn ra trường. Thấm thoát đã năm tháng trôi qua, chúng tôi cũng vừa hoàn thành xong công việc của mình với những kết quả tốt đẹp. Trước khi cùng gia đình chuyển vào Sài Gòn, tôi có đến dự lễ tốt nghiệp của anh trong tâm trạng luyến tiếc, vấn vương bởi giờ đây cũng là lúc phải nói lời chia tay. Nhìn người ấy vui vẻ, hạnh phúc trong vòng tay thầy cô bè bạn, tôi cũng muốn chia sẻ bằng những lời chúc mừng tốt đẹp nhất. Nhưng vị mặn đắng, cay cay nơi cổ họng làm tan biến tất cả những gì đã dự định thổ lộ với anh.



Chiều hôm ấy, anh chở tôi đi chơi rất nhiều nơi, tâm sự rất nhiều chuyện, và kết thúc bằng một chầu kem thú vị. Trong không gian ấm cúng thân mật ấy, tôi hát tặng anh:



You don’t have to change a thing
I love you just the way you are
So come with me and share the view
I help you see forever, too
Hold me now, touch me now. I don’t want to live without you



Người ấy vỗ tay tán thưởng và bảo rằng: “Em mãi là người em gái thứ hai đáng yêu của anh”. Đâu ngờ rằng nỗi đau của anh chính là sự cô đơn, tuyệt vọng khi vĩnh viễn mất đi người em gái trong một tai nạn giao thông khủng khiếp. Lòng ngực tôi như nghẹt thở khi nhận ra: với anh, tôi mãi là cô em bé bỏng. Chính lời nói và ánh mắt ấy khiến tôi thức tỉnh, bình tâm trở lại, nhìn nhận tình cảm đích thực của mình.



Chiều nay, trong tâm trạng buồn vu vơ, tôi ngồi nghe “Nothing gonna change my love for you” nhằm ôn lại một thời để nhớ. Có lẽ cuộc đời đã rèn luyện cho tôi sự chính chắn và bản lĩnh, nên cô học trò ngày nào không còn nhớ đến “thầy” với cảm xúc tạm gọi là “yêu đơn phương” mà chỉ là sự xao động thoáng qua kèm theo một điều gì đó nuối tiếc bâng quơ. Tiết tấu nhanh, gấp ở điệp khúc bài hát có lẽ cũng chính là nhịp đập trái tim đang thổn thức trong quá khứ:



Nothing gonna change my love for you
You ought to know by now how much I love you
One thing you can be sure of I never ask for more than your love
Nothing gonna change my love for you
The world might change my whole life though
But nothing gonna change my love for you



Tôi bật cười khi nghĩ về tình cảm trẻ con của mình sao ngu ngơ đến thế. Kỷ niệm này mãi theo tôi đến suốt cuộc đời. Người ta vẫn thường nói: trái đất tròn, những người có nhân duyên với nhau sẽ có ngày hội ngộ. Cô bé tựa bên cửa sổ vẫn hy vọng và tin tưởng sẽ gặp lại “người ấy” trong tương lai không xa.
 
TRANG CHỦ -- -- BLOG RADIO -- -- ALBUM ẢNH -- -- NGHE NHẠC -- -- VUI CƯỜI