Labels

Blog Radio 72: Ngã lòng










Thật sự, Nàng ghét hắn. Nàng ghét cái lối nói chuyện khiêu khích, thách thức nàng của hắn, ghét cái đầu tinh thông mọi thứ của hắn, ghét cái kiểu hắn nắm bắt những suy nghĩ của nàng. Ghét cái lối hắn ngồi quay mặt ra cửa sổ suy nghĩ khi có vấn đề gì cần giải quyết, ghét những bước chân quả quyết, chẳng cần nhìn ai mà cũng chẳng cần biết ai đang nhìn mình. Nói tóm lại, nàng ghét tất cả những gì thuộc về hắn. Nhưng nàng không dám thể hiện. Đơn giản, hắn là sếp của nàng.

Nàng không đẹp, nhưng nàng hấp dẫn. Ở nàng có cái gì đó cuốn hút người đối diện. Nó không phải là bùa ngải nhưng lại như một thứ mật kết dính. Chẳng mấy ai dám nhìn sâu vào mắt nàng trừ Anh – chồng nàng và người thứ 2 là hắn. Hắn nhìn thẳng vào nàng lúc nói chuyện, lúc trao đổi công việc, lúc tranh cãi và ngay cả khi ra lệnh. Và thật kỳ lạ, chưa một lần, nàng đủ can đảm để đối diện với ánh mắt đang chiếu thẳng vào mình.

Nàng ghét hắn. Hay hắn làm nàng phải sợ? Hay nể? Hay tôn trọng?

Nàng! 27 tuổi. Nàng có một cái đầu biết nghĩ, một tâm hồn không quá yếu đuối nhưng đủ để cảm nhận cái đẹp, một lối suy nghĩ và giải quyết công việc một cách năng động. Như thế không có nghĩa là nàng hoàn hảo, nhưng xét về một khía cạnh nào đấy, điều đó là đủ cho một người phụ nữ nói chung và đàn bà nói riêng.

Nàng lấy chồng đã được bốn tháng. Chồng nàng, một người phù hợp với nàng từ tính cách, suy nghĩ, cho đến tâm hồn. Nàng yêu chồng. Nếu sắp xếp hai đấng sinh thành ban sự sống cho nàng là một phần sống trong cơ thể nàng, thì chồng nàng sẽ chiếm phần con lại. Nàng lớn lên trong sự cưng chiều của ba mẹ, và bây giờ là sự cưng chiều của chồng nàng. Nàng hạnh phúc, rất hạnh phúc. Nhưng có bao giờ, hạnh phúc quá nhiều lại là hoang phí?

Nàng và chồng nàng, có một thời gian dài để tìm hiểu, yêu đương và gắn kết. Anh đến với nàng, bằng sự chân thành, độ lượng và từng trải, anh dập tắt ngọn lửa hoang dại trong nàng. Bên anh, nàng bình dị, như một con mèo ngoan tìm được nơi trú ẩn ấm áp, an toàn và viên mãn. Từ khi gặp anh, nàng không còn bị choáng ngợp trước một hình bóng nào khác. Nàng thuộc về anh, nhưng không có nghĩa là hoàn toàn.

Nàng thích mùa đông. Cái lạnh lẽo của mùa làm nàng cảm nhận đủ sự nồng ấm từ những vòng tay ôm của chồng. Hay bằng sự thấu hiểu, anh chẳng bao giờ nới lỏng những cái nắm tay dành cho nàng. Trước khi gặp anh, nàng hay đến quán một mình, ngắm những giọt mưa rơi bám nhòe nhoẹt trên tấm kính, cảm nhận từng làn gió buốt. Nàng gọi đó là ô cửa sổ mùa đông. Ô cửa sổ mùa đông hiểu những bí mật của riêng nàng. Những bí mật chưa một lần, nàng kể với chồng. Từ khi gặp anh, nàng bỏ rơi người bạn bí ẩn. Nàng thích ngồi trong lòng anh, nhấm nháp những ly nước tự chế, nghe những bản nhạc cùng gu của cả hai.

Nàng thích khăn quàng. Và mùa đông là lý do đầy đủ để nàng diện chúng. Những buổi sáng, trước khi rời khỏi nhà, anh sẽ khoác cho nàng chiếc áo khoác, quàng chiếc khăn nàng chọn theo cách của riêng anh. Hành động giản đơn đấy của chồng đủ làm nàng ấm áp, dù rằng, có không ít lần, đồng nghiệp nàng cười hỏi “sao có kiểu quàng khăn độc đáo thể?”

Hắn đến công ty nàng đã hơn một tháng. Hắn đến khi tất cả công ty đang bước những bước đi chệch choạng, không đúng hướng. Hắn đến thay cho vị giám đốc già mẫn cán nhưng hội tụ đầy đủ những suy nghĩ và tư duy kiểu cũ. Cái kiểu làm việc, giải quyết mọi việc một cách đơn giản, rõ ràng và hiệu quả của hắn làm mọi người phải nể phục. Và nàng cũng nằm trong những số đó.

Hắn sắp xếp nàng là một trong những nhân sự của đề án cải tạo chiến lược phát triển công ty. Nàng thích công việc mới, nó sử dụng đúng năng lực của nàng, nó khiến cho cái đầu năng động và linh hoạt nhưng bị ngưng trệ trong một thời gian dài của nàng được hoạt động trở lại. Khi nàng bắt đầu ngán ngẩm về những công việc nhàm chán của một nhân viên bàn giấy, thì nhận được sự thay đổi. Nàng hứng khởi hơn với mỗi buổi sáng tỉnh dậy để tới công ty. Nàng thoải mái và mỉm cười nhiều hơn trong giờ làm. Quả thực, việc sử dụng đúng năng lực sẽ tận dụng được hết khả năng làm việc của nhân viện. Chưa một lần nàng thôt một lời cảm phục hay khen tặng dành cho hắn, Nhưng trong suy nghĩ của nàng, sếp nàng là một người biết cách sử dụng người. Và nàng biết, không ít người nghĩ như nàng.

Nàng rất thích căn phòng làm việc của hắn. Ngày trước, chưa một lần, nàng bước chân vào đây. Đấy như một chốn không dành cho những nhân viên quèn như nàng bước tới. Nhưng từ khi vào dự án, khi có vấn đề gì cần xin ý kiến, hay chữ ký để thông qua, hắn gọi nàng vào. Và nàng thật sự ngạc nhiên. Đó là một căn phòng đẹp từ vị trí cho đến bố trí và sắp xếp trong phòng. Từ căn phòng có thể ngắm bao quát được một phần của thành phố. Nếu nhìn trực tiếp, cái kiểu quy hoạch, xây dựng lộn xộn khiến bao người khó chịu, nhưng từ phía trên nhìn bao quát xuống, đủ cho ta cảm nhận được sự chuyển động, sự phát triển của một thành phố trẻ. Đã hơn một lần, trong khi trao đổi công việc với hắn, nàng để ánh mắt lạc đi về phía đấy. Và để ý hơn một chút, chưa lần nào, hắn cố ý kéo nàng về thực tại cho đến khi nàng sực tỉnh. Cái cách bố trí trong phòng cũng làm nàng bị thu hút. Những đường nét và cách bố trí cho thấy người sử dụng có lối suy nghĩ logic và nghệ thuật.


Chưa bao giờ hắn nói gì với nàng ngoài công việc. Những câu cú đầy đủ chủ ngữ, vị ngữ, lắm khi có thêm trạng ngữ và bổ ngữ nhưng không có thành phần biểu cảm. Hắn cho nàng cảm giác về một một quan hệ giữa ông chủ và nhân viên. Nhưng có một cái gì đó rất lạ, như thể một cái tàn tích của từ một đám lửa tàn đang bị nhen nhóm trở lại.

Nàng ít nói về công việc với chồng hơn ngày trước. Lắm khi đang líu lo, tíu tít kể chuyện gì đấy với chồng, nàng buột miệng “sếp em…” rồi im lặng. Nàng không muốn hắn hay hình bóng của hắn chen chân vào cuộc sống của vợ chồng nàng. Có thể, ở một khía cạnh nào đó, nàng ý thức được chuyện gì đang xảy ra. Nàng nắm tay chồng chặt hơn, dựa vào anh nhiều hơn. Lắm khi, tỉnh dậy lúc nửa đêm, nàng luồn mình vào vòng tay anh – vững vàng, ấm áp. Nàng muốn cảm nhận nhiều hơn tình yêu và sự gắn kết. Nàng muốn tưới tắt tàn lửa nhỏ bằng bằng hạnh phúc mà mình đang có. Hạnh phúc mà nàng nghĩ là vĩnh cửu và không bao giờ đánh đổi. Nàng yêu chồng, rất yêu chồng. Nhưng nàng hiểu ngọn lửa hoang trong cơ thể mình. Nàng sợ!


Nàng ít tiếp xúc với hắn hơn. Khi có công việc gì cần giải quyết, nàng thường bàn bạc cùng nhóm, trao đổi, thông qua và cùng báo cáo kết quả lên sếp. Nàng cần tránh xa hắn, đấy là cách an toàn cho nàng và gia đình nàng. Dù rằng, hắn không cố tình làm bất kỳ điều gì để gây ấn tượng hay tác động tới nàng. Buổi trưa, nàng hay đi ăn cùng anh hay một vài bạn. Nàng tập trung mọi suy nghĩ và thời gian trong giờ làm cho công việc. Nàng muốn phấn đấu, muốn làm việc, muốn cống hiến. Và hơn hết cả, nàng không muốn cái đầu của mình trống. Những khoảng trống sẽ giết chết nàng.

Nàng về với ô của sổ mùa đông. Vẫn cái bàn cũ, khung cảnh cũ, thức uống cũ và một bí mật mới. Nàng sẽ thú tội với ô cửa sổ. Về những cảm giác mà nàng đang có về một người đàn ông khác ngoài chồng nàng, về mặc cảm tội lỗi. Nàng ngồi một mình, nàng lẩm nhẩm, nàng cười, nàng khóc. Những bí mật không thể chia sẻ được giãi bày. Chồng nào sẽ nghĩ sao, anh sẽ đau đớn thế nào. Nàng không muốn nghĩ, nàng không dám nghĩ. Nàng giận mình, nàng trách bản thân “sao lại có thể bỏ quên hạnh phúc của mình?”.

Nhưng, cuộc sống vốn sắp xếp rất nhiều trò đùa để mua vui cho nó và làm đau đớn người trong cuộc. Càng cố quên, càng dằn vặt bản thân, hình ảnh về hắn ngày càng rõ trong tâm trí nàng. Nàng nhìn thấy hắn mọi lúc mọi nơi: trên tờ báo cáo tổng kết cuối năm, trên vách tường ngăn bàn làm việc, trên máy tính và ngay cả khoảng không gian ở ban công, nơi nàng vẫn thường ra nghỉ ngơi lúc mệt mỏi. Nàng bất lực với chính mình. Trái tim nàng là một con quỷ ngỗ ngược, không biết nghe lời. Nàng không hiểu hắn có ma lực gì để ám ảnh mình đến vậy. Tại hắn hay tại nàng? Lắm khi, nàng muốn chạy thẳng vào phòng mà bảo với hắn rằng “anh đang làm xáo trộn cuộc sống của tôi, anh làm tôi nghĩ về anh nhiều hơn chồng mình, anh làm tôi đau đớn vì mặc cảm tội lỗi”…

Nhưng, thế có nực cười không cơ chứ?

Hắn làm gì nàng nào?

Hắn chẳng làm gì cả. Hắn, một vị lãnh đạo trẻ, tài năng, mẫu mực. Hắn không làm gì cả, trừ việc nhìn vào mắt nàng. Đôi mắt có lửa, đôi mẳt có một thế giới riêng, điểm yếu của nàng và là điểm mạnh của con quỷ trong cơ thể nàng. Làm sao? Làm sao để nàng thoát ra những suy nghĩ quái quỷ và điên rồ. Từng ngày, từng ngày, nó giày xéo nàng. Nó làm nàng nghẹn thở trước những yêu thương và ân cần của anh. Bàn tay anh vẫn ấm nồng, nhưng hình như nàng không vậy, nàng đang nới lỏng bàn tay mình ra…

Nàng sợ.

Sợ anh sẽ cảm nhận được những biến đổi ở nàng.

Sợ làm anh buồn, anh đau.

Nàng yêu chồng. Nhưng cái cảm giác trong cơ thể nàng là gì? Giá như, nàng có thể nói ra được, nàng có thể chia sẻ được. Trong tất cả mọi việc, dù buồn đau, đắng cay, thành công hay hạnh phúc, nàng đều có thể chia sẻ cùng chồng. Bằng cách này hay cách khác, anh luôn làm nàng yên lòng. Nàng hạnh phúc, rất hạnh phúc. Sao lại để cho trái tim mình đi hoang? Trong cơ thể nàng tồn tại hai mảng màu đối lập. Nửa màu tối đang lấn át nàng. Nó khiến nàng bắt đầu thấy mệt mỏi với cuộc đấu tranh chỉ một mình mình biết.

Nàng thấy sợ những buổi sáng đến cơ quan, sợ những lần tiếp xúc, gặp gỡ với hắn. Nàng thẫn thờ nhiều hơn, trầm lặng hơn. Nàng cố gắng tập trung vào công việc để không xảy ra sai sót. Nhưng nàng vẫn để mình gần như không kiểm soát khi nói chuyện cùng hắn. Nàng lắp bắp, nói nhịu thậm chí là sai. Đấy thật sự là một điều không tưởng với một người tự tin như nàng. Nàng thấy lạ lùng và bằng cảm nhận riêng, nàng hiểu hắn cũng ngạc nhiên không kém. Con quỷ đang đẩy nàng xuống địa ngục. Nàng hoang mang và bàng hoàng.

Một buổi sáng như thường ngày, khi một phần nhỏ của đề tài đã được giải quyết, nhóm nàng cần phải báo cáo kết quả và trình bày hướng phát triển tiếp theo với sếp. Đấy là một công việc bình thường nhưng cần nhanh chóng thông qua để có thể tiếp tục công việc hay dừng lại chuyển sang hướng khác. Ngắm đi ngắm lại, nhóm nàng chẳng còn ai, người đi công tác, người bận việc này, người bận việc kia. Chẳng còn cách nào khác, nàng phải một mình vào phòng sếp. Khi biết mình phải làm việc này, nàng run, rồi sợ rồi bấn loạn. Nhưng không còn cách nào khác, nàng tự nhủ mình sẽ làm tốt và sẽ không để chuyện gì xảy ra cả.

Nàng bước vào phòng hắn sau tiếng gõ cửa dè dặt. Có nén tiếng thở dài, nàng để tập báo cáo lên bàn sếp và im lặng chờ đợi. Người lên tiếng đầu tiên là hắn. Không phải là chấn chỉnh tác phong làm việc không ổn từ mấy hôm nay của nàng, không phải về công việc, không phải là dự án, không phải là những gì nàng nghĩ:

“Bạn có đôi mắt đẹp như vợ tôi vậy”

Nàng không tin vào tai mình. Nàng cười, nụ cười rạng rỡ nhất từ khi gặp hắn. Nàng liếc nhanh về bàn làm việc của hắn. Ở đấy có khung hình của một người phụ nữ trẻ, xinh đẹp và sang trọng. Con quỷ trong cơ thể nàng biến mất. Nàng thầm cảm ơn người đàn ông đứng trước mặt nàng.

“Anh thật là may mắn!”

Nàng tự tin. Nàng trở lại là mình. Nàng trình bày rõ ràng và mạch lạc những vẫn đề cần giải quyết. Chẳng còn bóng đêm, chẳng còn cơn bão. Nàng trở về bình yên.

Tối hôm ấy,vòng tay của chồng với nàng lại trở về trọn nguyên và ấm áp.

(Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Hường Nguyễn – huongnguyen0106)Thật sự, Nàng ghét hắn. Nàng ghét cái lối nói chuyện khiêu khích, thách thức nàng của hắn, ghét cái đầu tinh thông mọi thứ của hắn, ghét cái kiểu hắn nắm bắt những suy nghĩ của nàng. Ghét cái lối hắn ngồi quay mặt ra cửa sổ suy nghĩ khi có vấn đề gì cần giải quyết, ghét những bước chân quả quyết, chẳng cần nhìn ai mà cũng chẳng cần biết ai đang nhìn mình. Nói tóm lại, nàng ghét tất cả những gì thuộc về hắn. Nhưng nàng không dám thể hiện. Đơn giản, hắn là sếp của nàng.

Nàng không đẹp, nhưng nàng hấp dẫn. Ở nàng có cái gì đó cuốn hút người đối diện. Nó không phải là bùa ngải nhưng lại như một thứ mật kết dính. Chẳng mấy ai dám nhìn sâu vào mắt nàng trừ Anh – chồng nàng và người thứ 2 là hắn. Hắn nhìn thẳng vào nàng lúc nói chuyện, lúc trao đổi công việc, lúc tranh cãi và ngay cả khi ra lệnh. Và thật kỳ lạ, chưa một lần, nàng đủ can đảm để đối diện với ánh mắt đang chiếu thẳng vào mình.

Nàng ghét hắn. Hay hắn làm nàng phải sợ? Hay nể? Hay tôn trọng?

Nàng! 27 tuổi. Nàng có một cái đầu biết nghĩ, một tâm hồn không quá yếu đuối nhưng đủ để cảm nhận cái đẹp, một lối suy nghĩ và giải quyết công việc một cách năng động. Như thế không có nghĩa là nàng hoàn hảo, nhưng xét về một khía cạnh nào đấy, điều đó là đủ cho một người phụ nữ nói chung và đàn bà nói riêng.

Nàng lấy chồng đã được bốn tháng. Chồng nàng, một người phù hợp với nàng từ tính cách, suy nghĩ, cho đến tâm hồn. Nàng yêu chồng. Nếu sắp xếp hai đấng sinh thành ban sự sống cho nàng là một phần sống trong cơ thể nàng, thì chồng nàng sẽ chiếm phần con lại. Nàng lớn lên trong sự cưng chiều của ba mẹ, và bây giờ là sự cưng chiều của chồng nàng. Nàng hạnh phúc, rất hạnh phúc. Nhưng có bao giờ, hạnh phúc quá nhiều lại là hoang phí?

Nàng và chồng nàng, có một thời gian dài để tìm hiểu, yêu đương và gắn kết. Anh đến với nàng, bằng sự chân thành, độ lượng và từng trải, anh dập tắt ngọn lửa hoang dại trong nàng. Bên anh, nàng bình dị, như một con mèo ngoan tìm được nơi trú ẩn ấm áp, an toàn và viên mãn. Từ khi gặp anh, nàng không còn bị choáng ngợp trước một hình bóng nào khác. Nàng thuộc về anh, nhưng không có nghĩa là hoàn toàn.

Nàng thích mùa đông. Cái lạnh lẽo của mùa làm nàng cảm nhận đủ sự nồng ấm từ những vòng tay ôm của chồng. Hay bằng sự thấu hiểu, anh chẳng bao giờ nới lỏng những cái nắm tay dành cho nàng. Trước khi gặp anh, nàng hay đến quán một mình, ngắm những giọt mưa rơi bám nhòe nhoẹt trên tấm kính, cảm nhận từng làn gió buốt. Nàng gọi đó là ô cửa sổ mùa đông. Ô cửa sổ mùa đông hiểu những bí mật của riêng nàng. Những bí mật chưa một lần, nàng kể với chồng. Từ khi gặp anh, nàng bỏ rơi người bạn bí ẩn. Nàng thích ngồi trong lòng anh, nhấm nháp những ly nước tự chế, nghe những bản nhạc cùng gu của cả hai.

Nàng thích khăn quàng. Và mùa đông là lý do đầy đủ để nàng diện chúng. Những buổi sáng, trước khi rời khỏi nhà, anh sẽ khoác cho nàng chiếc áo khoác, quàng chiếc khăn nàng chọn theo cách của riêng anh. Hành động giản đơn đấy của chồng đủ làm nàng ấm áp, dù rằng, có không ít lần, đồng nghiệp nàng cười hỏi “sao có kiểu quàng khăn độc đáo thể?”

Hắn đến công ty nàng đã hơn một tháng. Hắn đến khi tất cả công ty đang bước những bước đi chệch choạng, không đúng hướng. Hắn đến thay cho vị giám đốc già mẫn cán nhưng hội tụ đầy đủ những suy nghĩ và tư duy kiểu cũ. Cái kiểu làm việc, giải quyết mọi việc một cách đơn giản, rõ ràng và hiệu quả của hắn làm mọi người phải nể phục. Và nàng cũng nằm trong những số đó.

Hắn sắp xếp nàng là một trong những nhân sự của đề án cải tạo chiến lược phát triển công ty. Nàng thích công việc mới, nó sử dụng đúng năng lực của nàng, nó khiến cho cái đầu năng động và linh hoạt nhưng bị ngưng trệ trong một thời gian dài của nàng được hoạt động trở lại. Khi nàng bắt đầu ngán ngẩm về những công việc nhàm chán của một nhân viên bàn giấy, thì nhận được sự thay đổi. Nàng hứng khởi hơn với mỗi buổi sáng tỉnh dậy để tới công ty. Nàng thoải mái và mỉm cười nhiều hơn trong giờ làm. Quả thực, việc sử dụng đúng năng lực sẽ tận dụng được hết khả năng làm việc của nhân viện. Chưa một lần nàng thôt một lời cảm phục hay khen tặng dành cho hắn, Nhưng trong suy nghĩ của nàng, sếp nàng là một người biết cách sử dụng người. Và nàng biết, không ít người nghĩ như nàng.

Nàng rất thích căn phòng làm việc của hắn. Ngày trước, chưa một lần, nàng bước chân vào đây. Đấy như một chốn không dành cho những nhân viên quèn như nàng bước tới. Nhưng từ khi vào dự án, khi có vấn đề gì cần xin ý kiến, hay chữ ký để thông qua, hắn gọi nàng vào. Và nàng thật sự ngạc nhiên. Đó là một căn phòng đẹp từ vị trí cho đến bố trí và sắp xếp trong phòng. Từ căn phòng có thể ngắm bao quát được một phần của thành phố. Nếu nhìn trực tiếp, cái kiểu quy hoạch, xây dựng lộn xộn khiến bao người khó chịu, nhưng từ phía trên nhìn bao quát xuống, đủ cho ta cảm nhận được sự chuyển động, sự phát triển của một thành phố trẻ. Đã hơn một lần, trong khi trao đổi công việc với hắn, nàng để ánh mắt lạc đi về phía đấy. Và để ý hơn một chút, chưa lần nào, hắn cố ý kéo nàng về thực tại cho đến khi nàng sực tỉnh. Cái cách bố trí trong phòng cũng làm nàng bị thu hút. Những đường nét và cách bố trí cho thấy người sử dụng có lối suy nghĩ logic và nghệ thuật.


Chưa bao giờ hắn nói gì với nàng ngoài công việc. Những câu cú đầy đủ chủ ngữ, vị ngữ, lắm khi có thêm trạng ngữ và bổ ngữ nhưng không có thành phần biểu cảm. Hắn cho nàng cảm giác về một một quan hệ giữa ông chủ và nhân viên. Nhưng có một cái gì đó rất lạ, như thể một cái tàn tích của từ một đám lửa tàn đang bị nhen nhóm trở lại.

Nàng ít nói về công việc với chồng hơn ngày trước. Lắm khi đang líu lo, tíu tít kể chuyện gì đấy với chồng, nàng buột miệng “sếp em…” rồi im lặng. Nàng không muốn hắn hay hình bóng của hắn chen chân vào cuộc sống của vợ chồng nàng. Có thể, ở một khía cạnh nào đó, nàng ý thức được chuyện gì đang xảy ra. Nàng nắm tay chồng chặt hơn, dựa vào anh nhiều hơn. Lắm khi, tỉnh dậy lúc nửa đêm, nàng luồn mình vào vòng tay anh – vững vàng, ấm áp. Nàng muốn cảm nhận nhiều hơn tình yêu và sự gắn kết. Nàng muốn tưới tắt tàn lửa nhỏ bằng bằng hạnh phúc mà mình đang có. Hạnh phúc mà nàng nghĩ là vĩnh cửu và không bao giờ đánh đổi. Nàng yêu chồng, rất yêu chồng. Nhưng nàng hiểu ngọn lửa hoang trong cơ thể mình. Nàng sợ!


Nàng ít tiếp xúc với hắn hơn. Khi có công việc gì cần giải quyết, nàng thường bàn bạc cùng nhóm, trao đổi, thông qua và cùng báo cáo kết quả lên sếp. Nàng cần tránh xa hắn, đấy là cách an toàn cho nàng và gia đình nàng. Dù rằng, hắn không cố tình làm bất kỳ điều gì để gây ấn tượng hay tác động tới nàng. Buổi trưa, nàng hay đi ăn cùng anh hay một vài bạn. Nàng tập trung mọi suy nghĩ và thời gian trong giờ làm cho công việc. Nàng muốn phấn đấu, muốn làm việc, muốn cống hiến. Và hơn hết cả, nàng không muốn cái đầu của mình trống. Những khoảng trống sẽ giết chết nàng.

Nàng về với ô của sổ mùa đông. Vẫn cái bàn cũ, khung cảnh cũ, thức uống cũ và một bí mật mới. Nàng sẽ thú tội với ô cửa sổ. Về những cảm giác mà nàng đang có về một người đàn ông khác ngoài chồng nàng, về mặc cảm tội lỗi. Nàng ngồi một mình, nàng lẩm nhẩm, nàng cười, nàng khóc. Những bí mật không thể chia sẻ được giãi bày. Chồng nào sẽ nghĩ sao, anh sẽ đau đớn thế nào. Nàng không muốn nghĩ, nàng không dám nghĩ. Nàng giận mình, nàng trách bản thân “sao lại có thể bỏ quên hạnh phúc của mình?”.

Nhưng, cuộc sống vốn sắp xếp rất nhiều trò đùa để mua vui cho nó và làm đau đớn người trong cuộc. Càng cố quên, càng dằn vặt bản thân, hình ảnh về hắn ngày càng rõ trong tâm trí nàng. Nàng nhìn thấy hắn mọi lúc mọi nơi: trên tờ báo cáo tổng kết cuối năm, trên vách tường ngăn bàn làm việc, trên máy tính và ngay cả khoảng không gian ở ban công, nơi nàng vẫn thường ra nghỉ ngơi lúc mệt mỏi. Nàng bất lực với chính mình. Trái tim nàng là một con quỷ ngỗ ngược, không biết nghe lời. Nàng không hiểu hắn có ma lực gì để ám ảnh mình đến vậy. Tại hắn hay tại nàng? Lắm khi, nàng muốn chạy thẳng vào phòng mà bảo với hắn rằng “anh đang làm xáo trộn cuộc sống của tôi, anh làm tôi nghĩ về anh nhiều hơn chồng mình, anh làm tôi đau đớn vì mặc cảm tội lỗi”…

Nhưng, thế có nực cười không cơ chứ?

Hắn làm gì nàng nào?

Hắn chẳng làm gì cả. Hắn, một vị lãnh đạo trẻ, tài năng, mẫu mực. Hắn không làm gì cả, trừ việc nhìn vào mắt nàng. Đôi mắt có lửa, đôi mẳt có một thế giới riêng, điểm yếu của nàng và là điểm mạnh của con quỷ trong cơ thể nàng. Làm sao? Làm sao để nàng thoát ra những suy nghĩ quái quỷ và điên rồ. Từng ngày, từng ngày, nó giày xéo nàng. Nó làm nàng nghẹn thở trước những yêu thương và ân cần của anh. Bàn tay anh vẫn ấm nồng, nhưng hình như nàng không vậy, nàng đang nới lỏng bàn tay mình ra…

Nàng sợ.

Sợ anh sẽ cảm nhận được những biến đổi ở nàng.

Sợ làm anh buồn, anh đau.

Nàng yêu chồng. Nhưng cái cảm giác trong cơ thể nàng là gì? Giá như, nàng có thể nói ra được, nàng có thể chia sẻ được. Trong tất cả mọi việc, dù buồn đau, đắng cay, thành công hay hạnh phúc, nàng đều có thể chia sẻ cùng chồng. Bằng cách này hay cách khác, anh luôn làm nàng yên lòng. Nàng hạnh phúc, rất hạnh phúc. Sao lại để cho trái tim mình đi hoang? Trong cơ thể nàng tồn tại hai mảng màu đối lập. Nửa màu tối đang lấn át nàng. Nó khiến nàng bắt đầu thấy mệt mỏi với cuộc đấu tranh chỉ một mình mình biết.

Nàng thấy sợ những buổi sáng đến cơ quan, sợ những lần tiếp xúc, gặp gỡ với hắn. Nàng thẫn thờ nhiều hơn, trầm lặng hơn. Nàng cố gắng tập trung vào công việc để không xảy ra sai sót. Nhưng nàng vẫn để mình gần như không kiểm soát khi nói chuyện cùng hắn. Nàng lắp bắp, nói nhịu thậm chí là sai. Đấy thật sự là một điều không tưởng với một người tự tin như nàng. Nàng thấy lạ lùng và bằng cảm nhận riêng, nàng hiểu hắn cũng ngạc nhiên không kém. Con quỷ đang đẩy nàng xuống địa ngục. Nàng hoang mang và bàng hoàng.

Một buổi sáng như thường ngày, khi một phần nhỏ của đề tài đã được giải quyết, nhóm nàng cần phải báo cáo kết quả và trình bày hướng phát triển tiếp theo với sếp. Đấy là một công việc bình thường nhưng cần nhanh chóng thông qua để có thể tiếp tục công việc hay dừng lại chuyển sang hướng khác. Ngắm đi ngắm lại, nhóm nàng chẳng còn ai, người đi công tác, người bận việc này, người bận việc kia. Chẳng còn cách nào khác, nàng phải một mình vào phòng sếp. Khi biết mình phải làm việc này, nàng run, rồi sợ rồi bấn loạn. Nhưng không còn cách nào khác, nàng tự nhủ mình sẽ làm tốt và sẽ không để chuyện gì xảy ra cả.

Nàng bước vào phòng hắn sau tiếng gõ cửa dè dặt. Có nén tiếng thở dài, nàng để tập báo cáo lên bàn sếp và im lặng chờ đợi. Người lên tiếng đầu tiên là hắn. Không phải là chấn chỉnh tác phong làm việc không ổn từ mấy hôm nay của nàng, không phải về công việc, không phải là dự án, không phải là những gì nàng nghĩ:

“Bạn có đôi mắt đẹp như vợ tôi vậy”

Nàng không tin vào tai mình. Nàng cười, nụ cười rạng rỡ nhất từ khi gặp hắn. Nàng liếc nhanh về bàn làm việc của hắn. Ở đấy có khung hình của một người phụ nữ trẻ, xinh đẹp và sang trọng. Con quỷ trong cơ thể nàng biến mất. Nàng thầm cảm ơn người đàn ông đứng trước mặt nàng.

“Anh thật là may mắn!”

Nàng tự tin. Nàng trở lại là mình. Nàng trình bày rõ ràng và mạch lạc những vẫn đề cần giải quyết. Chẳng còn bóng đêm, chẳng còn cơn bão. Nàng trở về bình yên.

Tối hôm ấy, vòng tay của chồng với nàng lại trở về trọn nguyên và ấm áp.

(Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Hường Nguyễn – huongnguyen0106)

Blog Radio 71: Dòng sông cô đơn











Hắn là một người bình thường, bình thường như những người bình thường nhất. Hắn cố để làm mình nổi bật, hắn tìm cho mình một style riêng, hút thuốc lá nhẹ như con gái, nói những câu nói made by hắn…Hắn cố chứng tỏ mình không giản đơn, những nỗ lực không biết mệt mỏi ấy đã tạo cho hắn một phong cách riêng, thứ mà hắn vẫn ao ước được có…! Nhưng hắn nào ngờ, hôm nay phải tự chọn cho mình phong cách của người cô đơn. Đi đâu cũng chỉ có một mình, tối đến, vẫn những quán café không biết từ khi nào đã trở nên quen thuộc với hắn. Hắn luôn nhận được những lời bàn tán về mình từ những nhân viên phục vụ… có thể họ bàn về về bề ngoài điển trai của hắn, cũng có thể là những điếu thuốc lá mà chỉ dành cho con gái… và hắn luôn để những lời ấy ngoài tai, hắn chỉ biết lao vào một gốc tối trong quán và nhắm nháp nỗi buồn đen đúa với một tách café….

Hắn bất cần… bất cần tất cả, tiền bạc, danh vọng, hay những cuộc hẹn hò với những em chân dài. Hắn cảm thấy chán cái cuộc sống xồ bồ của thành phố, hắn như một người lạc hậu giữa cái xã hội luôn thay đổi từng ngày. Cuối tuần là những ngày đẹp nhất của biết bao người nhưng hắn cảm thấy trống vắng, hắn thường dành hết thời gian để lắng đọng trong những quán café quen thuộc.

“Chết tiệt, hôm nay lại cuối tuần”

Hắn chạy xe thật nhanh khỏi trường, đến một quán café sách ở một gốc nhỏ của thành phố.

“Café ít đường, ít đá đúng không anh?”

Cô nhân viên dường như rất hiểu sở thích của hắn, hiểu là phải vì lần nào mà chẳng thế!

Hắn tìm cho mình cuốn tiểu thuyết lần trước còn đọc dở, hắn giấu trong một góc riêng để không ai chạm vào nó…

“Cuốn tiểu thuyết này thật đúng tâm trạng” - hắn tự nhủ như vậy và hắn tự hỏi mình:

“Không biết có ai đó cùng tâm trạng không nhỉ?”

Hắn quyết định để vào đấy một lời nhắn, hắn chỉ viết hai chữ cô đơn, rồi để vào một góc khuất trong kệ sách...

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 71: Dòng sông cô đơn - Ảnh minh họa: M89

“Chết tiệt, hôm nay lại cuối tuần” - lại một tuần bận rộn nữa trôi qua với hắn.

“Café ít đá, ít đường của anh đây!” - cô nhân viên nở nụ cười nhẹ với hắn, hắn không lấy lầm ngạc nhiên, vì lần nào mà chẳng vậy! Hắn vội lấy quyển tiểu thuyết ra, nhẹ nhàng lật từng trang, hắn ngạc nhiên khi thấy có câu trả lời bên dưới lời nhắn của mình.

“Cô đơn!”

“>.<>

Hắn cảm thấy rất vui, vui vì đã có người đồng cảm, vui vì thấy mình được chia sẻ, được quan tâm...Hắn vội lấy bút viết tiếp sau lời nhắn ấy.

“Cô đơn vì không ai hiểu mình, vì quá nhiều niềm vui được sắp đặt”

  • Tuần thứ hai,

“Còn tôi, cô đơn vì yêu một dòng sông, nó cứ trôi mãi không ngừng”.

  • Tuần thứ ba,

“>.<>

  • Tuần thứ tư,

“Không được! nếu làm như thế sông mất tự do. Sông sẽ buồn, tôi sẽ buồn hơn gấp bội.”

Lời nhắn của hắn với người mà hắn chưa hề biết mặt cứ thế kéo dài. Hắn chưa bao giờ mong tới cuối tuần như thế này, hắn mong từng ngày, từng ngày để trò chuyện cùng người bí mật kia.

”Sao cuộc đời lại có những điều thú vị thế này?” Hắn luôn tự hỏi. Hắn đã thay đổi, từ một người bất cần, hôm nay hắn đã biết mỉm cười. Biết chạy xe thật chậm để ngắm nhìn đường phố, những con đường rất quen thuộc mà hắn chưa bao giờ muốn để ý đến... Hắn đang thay đổi từng ngày…

“Không biết cái người ngốc nghếch kia là ai nhỉ?” Hắn luôn muốn biết.

“Hôm nay là cuối tuần rồi!” hắn nói thầm, rồi mỉm cười một mình. Hắn dẫn xe ra khỏi bãi xe, nhẹ cười với bác bảo vệ.

“Cái thằng này hôm nay bị gì ấy nhỉ!” - Bác bảo vệ ngạc nhiên và nói thầm.

Hắn chạy xe một cách thanh thản nhất đến quán, chứ không vội vàng như những lần trước.

“Hôm nào chúng ta gặp nhau nhé? >.<”

“Thôi đi! Tôi nghĩ ta không nên gặp nhau, cứ vậy là được rồi!”

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 71: Dòng sông cô đơn - Ảnh minh họa: BeyondTheH

  • Tuần thứ sáu,

“Tôi phải đi xa rồi, tôi phải đi xa, thật xa để quên đi dòng sông ấy! >.<>

“ Ngốc ạ! Không cần phải đi đâu, cứ thử nói lời yêu với sông xem sao!

  • Tuần thứ bảy,

“Xấu quá đi! Sao không trả lời?”.

  • Tuần thứ tám,

“Ngốc à! T..T đi thật rồi à?”

  • Tuần thứ chín,

Hắn lặng lẽ bước vào quán, nhẹ nhàng lấy cuốn tiểu thuyết xuống. Hắn suy nghĩ một hồi rồi lật mạnh ra. Có nỗi buồn nào chợt thoáng qua hắn, vẫn không có lời nhắn…Ly café chợt đắng và ngẹn ở cổ họng, hắn suy nghĩ rất nhiều... Hắn cảm thấy trống vắng thật sự, không biết chuyện gì đang diễn ra trong hắn.

“Sao lại thế này! Chán thật, cuộc đời mình mãi cô đơn.”

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 71: Dòng sông cô đơn - Ảnh minh họa: Pet_shop

Hắn tìm cô nhân viên để hỏi về cuốn tiểu thuyết. Hắn không gặp cô, nhưng gặp một cô nhân viên khác.

- Chào em! Cô nhân viên tên Thùy hay Thúy gì đó đâu rồi em?

- Chị Thúy nghĩ việc cách đây 3 tuần rồi. Có chi không anh?

- À. Không! mà em có thấy ai thường đọc quyển tiểu thuyết này ngoài anh không?”

- Xin lỗi anh! Quán rất nhiều người nên em không nhớ ạ!

- Cảm ơn em!

Sau lời Cảm ơn nặng nề ấy, hắn ngồi nhanh xuống như mất hết sức trên đôi chân của mình. Hắn tự nhủ là không thể nào biết được người bí mật kia là ai. Hắn đã quá châm chú vào cuốn sách. Đến nổi cô nhân viên tên Thúy, cô nhân viên rất hiểu anh, đã nghĩ việc từ lâu mà anh không hay biết.

“Tiểu thuyết! Tao sẽ không đọc mày nữa đâu, mày và cả người kia vô tâm quá!”

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 71: Dòng sông cô đơn - Ảnh minh họa: Emolawn

- Anh gì đó ơi! - cô nhân viên lại gần anh hơn.

- Chắc là anh rồi! Có người nhờ em gửi cho anh lá thư này!

- Thư của ai vậy em?

- Anh đọc đi rồi biết à! Thôi chào anh

Hắn suy nghĩ rất lâu, rồi quyết định mở ra xem ngay.

Dòng sông của em!

Lần đầu tiên gặp anh, em cảm thấy anh có gì đó rất đặc biệt. anh điển trai, nhã nhặn, và lịch thiệp. Em cố gắng kiềm chế mình, vì em nghĩ mình chỉ bị cảm bởi anh. Nhưng anh à! Mỗi lần gặp anh, em lại càng yêu anh. Em yêu tâm hồn nhạy cảm của anh, yêu ánh mắt và yêu cả quyển sách anh hay đọc.

Mỗi khi anh về, em đều cất quyển sách vào ba lô đem về nhà. Rồi cứ mỗi cuối tuần em lại đặt vào chổ cũ, em muốn giữ nó như thế, để không ai có thể chạm vào nó, ngoài anh.

Anh rất muốn biết em là ai đúng không, mỗi cuối tuần anh vẫn thường gặp em đấy thôi. Mỗi cuối tuần em chuẩn bị cho anh một tách café ngon nhất, và chính tay em mang nó cho anh. Em khao khát được chăm sóc cho anh, cho người em yêu! Nhưng em đã chọn cho mình một con đường riêng, nơi đó sẽ không có hình bóng anh, sẽ không có một tâm hồn nhạy cảm như anh, và sẽ không có những nỗi đau mang tên anh… Em không muốn chạm vào, để rồi thay đổi cuộc sống của anh, vì em yêu cuộc sống ấy của anh. Anh có tất cả, anh nên mở lòng mình ra để cảm nhận những tình cảm xung quanh mình, như thế sẽ tốt hơn cho anh.

Anh đừng bao giờ tìm em! Cho dù anh có tìm, em vẫn sẽ trốn anh, em chỉ muốn nhìn anh từ xa mà không quá gần để nổi nhớ anh giầy xéo. Tạm biệt anh, chúc anh hạnh phúc…!”

Mời bạn click vào đây để nghe và tải file audio Blog Radio 71: Dòng sông cô đơn - Ảnh minh họa: Venomer

Hắn sững sờ, cảm giác muốn bật khóc như một đứa trẻ…Có lẽ vì hắn đã đóng cửa trái tim mình để tìm kiếm sự hoàn hảo quá lâu, hắn đã không biết hạnh phúc ở ngay bên hắn.

Muộn rồi ư? Muộn để đôi bàn tay nhỏ bé của hắn níu kéo một thứ mà mọi người vẫn hay gọi “hạnh phúc”.

Hắn ra khỏi quán, lao xe thật nhanh trên xa lộ rồi ngừng lại một bãi đất trống ven đường gần sông Sài Gòn. Sông vẫn trôi.

“Cảm ơn em!”

  • Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Châu Nam - nam_chau1989

Blog Radio 70: Đổi thay











Blog Radio) Tôi đến tìm anh vào cuối chiều, khi bầu trời đang vần vũ mây đen báo hiệu một trận giông lớn và sau hơn một chục cuộc điện thoại mà không được trả lời. Ngôi nhà làm việc năm tầng của cơ quan anh rất vắng vẻ. Sự vắng vẻ ấy càng rõ rệt khi nó nằm sau một khoảng sân lớn có những cây xà cừ đứng lù lù đang đổ đầy lá mà chẳng có bóng người nào.

Nói là đến tìm anh, thực ra tôi không dám đến gần chứ đừng nói là bước qua cái cổng sắt màu xanh cũ kỹ, có ông bảo vệ già đầu hói kính trễ đến gần chóp mũi. Qua hàng rào, nhìn vào nhà xe ở phía bên kia góc sân, thấy chỉ còn vài chiếc xe. Không có xe anh. Có rất nhiều câu hỏi đan xe trong đầu tôi, chúng làm nóng lên từng mao mạch nhỏ nhất. Rút điện thoại ra gọi, cuối cùng đầu kia anh đã alô. Kết thúc cuộc điện thoại, những câu hỏi của tôi đã được trả lời. Đơn giản chỉ là chiều nay anh phải về sớm đón con thay vợ. "Em về đi. Nhớ cơm nước cẩn thận nhé! Tối anh đưa Thảo My đi học nhạc, trong lúc chờ con bé, anh sẽ qua nhà em!" đó là câu nói vội vã cuối cùng tôi nghe trước khi lỗ tai đầy những tiếng tút tút. Thở dài, thấy sao chán thế! " Mình sẽ lang thang rồi ăn gì đó, không về nhà nữa, muộn mới về!" Cảm giác mình thừa thãi khiến tôi quyết định như thế. Tôi quay xe. Gió bốc từng đám bụi lớn trên mặt đường tung lên không gian, quất vào mặt bỏng rát. Bắt đầu có những hạt mưa lớn rơi. "Kệ, mình vẫn sẽ đi!", tôi tự nhủ lòng như thế.

Chạy thật nhanh đến một quán quen gần nhất khi mưa đủ làm ướt vạt trước áo và ướt những sợi tóc loà xoà hai bên má, tôi tự chọn cho mình một bữa tối nhẹ nhàng với món mỳ Ý và một ly vang đỏ.Chuông điện thoai reo, phía đầu kia là tiếng Kiên: " Thuỳ về nhà chưa, hay đang ở đâu đấy? Giông to quá, Kiên sợ Thuỳ chưa về đến nhà!" Tôi vẫn trả lời cậu bạn quý bằng cái giọng nhăn nhở như mười năm về trước, lúc hai đứa ngồi học cùng một bàn:" Trời chừa chỗ đầu Thuỳ ra rồi, Kiên đừng lo!". Tôi biết, sau câu chào là một tiếng thở dài và vẻ mặt buồn bã của Kiên. Rất nhiều năm rồi, vẫn thế.

Rồi buổi tối cũng qua đi, tôi chỉ có một dòng tin nhắn ngắn ngủi của anh rằng mưa lớn nên anh không đưa con đi học, không ghé qua chỗ tôi được. Không phải lần đầu tiên như thế, điều đó tôi rõ hơn ai hết. Tôi trở về căn phòng nhỏ của mình, trong lòng đầy ắp cảm giác buồn, trống trải và chút hơi men lâng lâng. Ngoài trời, giông đã ngưng từ lâu và mưa cũng đã tạnh. Úp mặt xuống gối, tôi cố ru mình vào giấc ngủ. Ngủ để rồi lại chờ ngày mai thức giấc.

Tôi gặp anh lần đầu tiên trong một cuộc hội thảo ở Đà Nẵng. Lúc đó, tôi mới hai mươi nhăm tuổi và là phiên dịch cho một công ty của Đức - là đơn vị tổ chức ra buổi hội thảo nhằm quảng bá cho một dây chuyền sản xuất giấy theo công nghệ mới. Anh khi đó là cán bộ đại diện cho viện nghiên cứu giấy tham dự hội thảo.Vì có một số điểm anh quan tâm và muốn trao đổi với công ty tôi nên trong suốt hai ngày hội thảo và nhiều ngày sau đó, khi đã trở về Hà Nội, tôi có cơ hội làm việc cùng anh với vai trò là phiên dịch. Trái tim hai mươi nhăm tuổi chưa một lần yêu của tôi đã thực sự ngã gục trứơc anh, người đàn ông ba mươi tư tuổi, chỉ sau bốn tháng cùng làm việc. Và bằng sự thông minh của mình, tôi cũng bắt đầu nhận ra sự vui tươi, sôi nổi nơi tôi đã thổi vào cuộc sống bình lặng của anh một làn gió mới.

Tôi với anh bắt đầu có những cuộc gặp hoàn toàn không phải là vì công việc.Tôi biết anh đã có gia đình. Cuộc sống gia đình của anh êm đềm đến nỗi như anh nói " Gặp em, anh mới biết không phải êm đềm đã là hoàn hảo!". Khi đó, tôi đã im lặng, không đưa ra bất cứ một lời nhận xét nào về những gì anh nói về vợ anh, về gia đình anh. Sau này, khi đã thực sự ngã vào vòng tay nhau, anh mới nói với tôi rằng chính sự im lặng đó của tôi đã kéo trái tim anh về phía tôi sau bao nhiêu dằn vặt, trăn trở.

Những cuộc đi chơi xa ngắn ngày, những bữa cơm trong căn phòng nhỏ của tôi, những trưa gặp nhau vội vã ngày càng nhiều lên đồng nghĩa với việc tuổi hai nhăm của tôi trôi qua ngày càng xa. Điều đó cũng có nghĩa là sự sôi nổi, trẻ trung trong tôi bớt dần đi. Và tôi bị giằng xé. Lòng tôi hờn dỗi lắm, mỗi khi anh quay về để chăm sóc gia đình. Nhưng tôi lại không dám hờn dỗi. Đơn giản chỉ vì tôi sợ như thế sẽ đẩy anh ra xa tôi. Vậy mà vẫn càng ngày càng có nhiều hơn những chiều như buổi chiều hôm nay.

Không phải tôi đang hối hận, dẫu vì anh, người đàn ông mà không thể nào tôi có được cho riêng mình, những người từng yêu, từng say đắm tôi cũng đã ra đi không quay lại; và tuổi thanh xuân cũng đang dần dần từng năm bỏ tôi đi. Tôi nhận ra mình giống như một đôi giầy vải, rất êm ái, nhẹ chân khi người ta đã mỏi với giầy da nhưng lại vô cùng nhanh cũ. Khi cô đơn, tôi đủ tỉnh táo để nghĩ thế nhưng khi bên anh, tình yêu của tôi, sự ân cần của anh khiến tôi không thể phân biệt hay chính xác là không mảy may nghĩ đến chuyện giày da hay giày vải nữa.Chỉ còn lại anh, tôi và cảm giác đang được chăm sóc, che chở…

Thực ra đôi khi tôi rất giận anh, tôi không hiểu vì sao anh có thể dành tình cảm giống nhau cho hai người phụ nữ. Đấy là qua những gì anh nói về vợ và qua những gì anh thể hiện với tôi, tôi thấy thế. Cũng có khi tôi đặt ra câu hỏi: "Hay đàn ông là như vậy?" và nghĩ rằng mình đang bị lừa dối. “Người ta phải yêu bến đỗ êm đềm của mình hơn chứ, dù thế nào đó vẫn là nơi để họ quay về mỗi ngày mà!". Tôi vẫn bảo rằng:" Một trăm người đàn ông có bồ thì có đến chín mươi tám ông nói xấu vợ hoặc than phiền về sự không hạnh phúc trong gia đình. Anh là một trong số hai người còn lại!". Đôi khi, ý nghĩ ấy làm tôi đau đớn lắm nhưng lập tức nó được xoa dịu ngay bởi ánh mắt đầy tình cảm, những câu nói thủ thỉ mà theo tôi cảm nhận là đầy ắp sự chân thành của anh, người đàn ông lấy vợ từ năm hai mươi sáu tuổi, khi mà tôi còn là cô học trò cấp ba suốt ngày mơ phượng hồng và áo trắng.

Anh đã từng là một người đàn ông hoàn toàn của gia đình cho đến trước khi gặp tôi. Và sự thay đổi duy nhất của anh có lẽ là có thêm tôi trong mỗi ngày của anh, đồng nghĩa với việc mỗi ngày anh phải bớt một chút thời gian cho tôi, còn trong gia đình, anh vẫn thế: luôn chăm chút cho vợ con. Trái tim luôn nồng nàn và đầy ắp tình yêu của tôi cũng đã nhiều lần sôi lên cảm giác hờn ghen với người phụ nữ tôi chưa hề biết mặt và luôn tò mò muốn biết. Sự kiêu hãnh về sắc vóc thanh xuân giúp tôi vượt qua cảm giác ấy. Nhưng đôi khi, tôi lại thấy tôi không đúng, bởi cho đến bây giờ, tôi vừa bước qua sinh nhật lần thứ hai mươi bảy còn người ta đã qua tuổi ba mươi tư. Vậy nên vui làm gì với sự so sánh ấy. Hơn nữa, tôi cần biết tôi là ai chứ.

Những giấc mơ hãi hùng rằng tôi là kẻ bị nguyền rủa, bị trừng phạt vì đã phá vỡ đi sự êm đềm trong cuộc sống của một người đàn ông, lấy đi một góc nhỏ trong chiếc bánh hạnh phúc ngọt ngào của một nguời phụ nữ và hai đứa trẻ đã từng đeo bám tôi nhiều đêm. Tỉnh cơn mơ, tôi trấn an mình bằng ý nghĩ tôi chưa hề cố gắng để chiếm hữu anh cho riêng tôi, dù rằng tôi rất muốn. Anh vẫn trở về nhà sau mỗi ngày làm việc; vẫn giúp vợ đưa đón con đi học một số ngày trong tuần; vẫn có những ngày thức dậy sớm để chuẩn bị cho vợ một bữa sáng gọn ghẽ....Tôi cũng không biết đâu là cái đích mình cần đi đến. Sự giằng xé khiến tôi không còn đi thẳng trên đường nữa.

Và đã có nhiều đêm tôi khóc như đêm nay.

Hình ảnh : Quốc Minh

"Đừng tự huyễn hoặc tình yêu bằng những điều không thể, Thuỳ ạ!" Cậu bạn thân nhất đã nói với tôi như thế khi hai đứa ngồi bên hồ Tây buổi chiều. Tôi cảm nhận rõ nỗi buồn của bạn, giống như những đợt sóng đang dợn lên trên mặt hồ - không lớn nhưng liên tiếp và tưởng như không bao giờ ngừng lại. Buổi chiều nay là buổi chiều hiếm hoi tôi ngồi với bạn kể từ ngày anh đến với tôi. Tôi đã từng là kẻ lần đầu tiên đi ăn trộm và hân hoan trong niềm vui vì vừa đánh cắp được một miếng bánh hạnh phúc ngọt ngào của người khác và say mê thưởng thức. Nhưng giờ đây, tôi hiểu ra rằng miếng bánh dù lớn đến đâu nhưng là đồ đánh cắp, tôi dùng mãi nó cũng sẽ nhỏ dần đi, và tôi thì chưa thể, hay không thể làm ra một chiếc khác. Sẽ chẳng còn lại gì cho tôi nữa cả.

"Đàn bà khi yêu là đang mơ về một cuộc sống mới. Đàn ông cặp bồ là mong muốn người tình làm cho cuộc sống của mình thêm thi vị" Tôi hay nghĩ về cái triết lí mà Kiên đưa ra cho tôi như thế. Có đúng không nhỉ? Tôi khâu nên chiếc túi tình yêu bằng những sợi chỉ thông minh, bằng vòng tay tuổi thanh xuân đầy mãnh liệt để nhốt anh. Nhưng có lẽ những chất liệu đó không đủ bền chặt. Tình yêu cho một người đàn ông có vợ khiến tôi không còn thấy sự thông minh của mình ở đâu nữa, tuổi thanh xuân thì đang đi qua từng ngày. Và chiếc túi tình yêu ấy không còn đủ sức để giữ anh ở lại nữa. Sau nhiều đêm gặm nhấm nỗi cô đơn, tôi mới mơ màng hiểu ra điều đó.

"Anh về đi, em không sao mà!" đó là câu đầu tiên và cũng là câu cuối cùng tôi nói với anh ở trước cổng nhà tôi, sau hơn ba ngày không gặp, kể từ hôm trời mưa đó. Quay lưng lại rồi, tôi vẫn nhận ra gương mặt anh sọp đi hẳn, râu không cạo. Tôi biết anh vẫn đang nhìn theo tôi, từ bên ngoài cánh cổng sắt. Đóng cửa lại, tôi ngồi vào một góc giường, ôm chặt chiếc gối trong lòng và nước mắt bắt đầu lăn qua má. Có gì đó nghẹn cứng nơi ngực. Tôi khóc thành tiếng, khóc nức nở.... Tôi biết rằng anh sẽ không quay lại.

Tôi lấp đầy khoảng trống những chiều không có anh bằng những tối đi shopping, đi ăn; có thể là chỉ một mình hoặc cùng Kiên và một hai đứa bạn thân. Tôi nhận ra là anh không chỉ lấy đi tình yêu nơi tôi mà còn lấy đi cả sự trẻ trung sôi nổi của tôi nữa. Những cuộc gặp với bạn bè giúp tôi nhận ra điều đó. Hay tại tôi chưa vượt qua được trạng thái buồn khi không còn anh ở bên? Tôi cũng không biết . Mỗi khi rời khỏi bàn làm việc, tôi lại nhận thấy khoảng trống trước mặt mình mênh mông quá. Mỗi khi trở về nhà, dù đang tỉnh táo hay chếnh choáng hơi men, tôi vẫn nhận ra anh trong những hình ảnh quen thuộc ở căn phòng tôi ở. Và tôi khóc.

“ Ngày mai Thuỳ có muốn đi chơi vườn hoa cải không?" Kiên hỏi khi đang trên đường đưa tôi về nhà. " Mai á?" - Tôi hỏi, không dấu nổi sự thờ ơ. " Ừ, ngày mai. Bây giờ hoa cải đang nở nhiều lắm, Thuỳ vẫn ao ước thế mà!" Kiên vẫn rất hiểu tôi, vẫn nhớ những gì tôi thích. Nhưng có một điều Kiên không nhớ, đó là khi tôi muốn được chạy nhảy trên một cánh đồng hoa cải vàng rực là lúc còn 20 tuổi. Hai mươi tuổi, tôi chưa biết rằng trên đời có anh. Hai mươi tuổi tôi chưa biết thế nào là tình yêu. Hai mươi tuổi, tôi chưa bao giờ phải khóc vì một người đàn ông. " Không Kiên ạ, Thuỳ mệt lắm! Ngày mai thứ Bảy, Thuỳ sẽ ngủ đến chiều luôn!" Kiên im lặng. Tôi đề nghị Kiên để tôi xuống ở đầu ngõ, dù tôi biết Kiên không thích thế.

Tôi ngỡ ngàng nhận ra anh đang đứng trước cổng nhà tôi. Sự ngỡ ngàng làm tôi đứng chết trân còn tim thì đập loạn xạ trong lồng ngực. Anh bước tới và ôm chặt lấy tôi. Cảm nhận hơi ấm quen thuộc của anh làm con tim tôi tan chảy. Cố ngăn cho dòng nước mắt không rơi, tôi đứng thẳng trước mặt anh, đặt hai tay lên cánh tay anh mỉm cười: " Anh này, em không sao đâu mà, thật đấy! Em vừa đi chơi với các bạn về, vui lắm!". Bản thân tôi cũng không hiểu được tại sao tôi có thể nói với anh bằng một giọng trôi chảy như thế. Anh nhìn tôi từ trên xuống dưới, qua bên phải, bên trái, như thể sau hai tuần không gặp, tôi có thiếu đi phần nào trên cơ thể không vậy." Em ổn thật chứ?" - Câu hỏi này thì lại làm tôi ghét rồi. Nếu như là trước kia, chắc tôi lại hét lên với anh, nhưng bây giờ, tôi rất kiềm chế.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, trong ánh sáng không rõ ràng của ngọn đèn đường từ xa hắt lại, tôi thấy mắt anh như có nước. " Thật mà, anh không thấy là em rất bình thường đấy sao? Ngày đi làm, tối đi học và đi chơi với bạn? Như thế là rất ổn còn gì?". "Anh rất mong là như vậy!" . Câu nói của anh vẫn thế, giọng điệu của anh vẫn thế. Cái gịong điệu mà đôi khi có thể làm người khác phát điên lên vì tính điềm tĩnh, đủng đỉnh của nó. " Anh chỉ qua xem em thế nào thôi!". " Vậy thì từ giờ anh không phải qua nữa đâu!" - tôi cười. Nếu là ngày xưa, câu nói của tôi tưởng như sẽ vỡ ra bởi nó mọng đầy những hờn dỗi, nhưng bây giờ, nó rất nhẹ. Tôi biết anh nói dối. Anh không thể chịu được sự thiếu vắng tôi trong mỗi ngày của anh, dù chỉ là một tin nhắn, một tiếng cười. Cũng giống như tôi thôi, hai tuần vắng anh, tôi không còn là tôi nữa.Nhưng anh hơn tôi, anh còn có một gia đình bên cạnh. Gia đình ấy cũng được xây nên bằng một tình yêu, cho dù nó chưa được trọn vẹn, thì vẫn là một bến đỗ bình yên cho anh lúc trở về...

Chia tay anh, còn lại một mình, tôi thấy đêm dài quá!

Hình ảnh: Deviant.com
Một chút lưỡng lự, tôi tháo chiếc sim điện thoại đang dùng ra, thay bằng một chiếc sim mới. Chỉ vài giây trước, sau lệnh coppy tất cả các contact, sau một chút đắn đo, tôi delete tên anh. Có một cảm giác thoáng chạy qua làm tim tôi hơi nhói lên.Tôi nhìn quanh, căn phòng đã được thu dọn gọn ghẽ. Các đồ dùng cá nhân đã được đóng gói, chỉ còn những đồ lớn thì chờ người tháo ra. Ngày mai tôi sẽ chuyển nhà. Ý tưởng này đến trong đầu tôi rất nhanh nhưng rồi tôi lại phải trăn trở rất lâu mới quyết định đuợc.Tôi sợ sự dịch chuyển sẽ làm tan vỡ đi mất những dấu ấn về anh. Nhưng thực sự tôi cần phải quên. Tôi không thể tiếp tục ở đây để mỗi ngày phải tiếp tục đối mặt với những ảo ảnh về anh - quen thuộc đến mức đã hằn sâu trong từng trang ký ức. Việc tìm thuê nhà đã rất khó khăn nhưng cuối cùng tôi cũng tìm được một căn hộ phù hợp ở phía đầu bên kia thành phố. Tôi định dùng sự thay đổi này để xoá bỏ hoàn toàn anh trong tôi. Nếu ở lại, tôi không thể chịu đựng đuợc những phút cô đơn khi nghĩ rằng anh vẫn còn đồ cá nhân mà không đến lấy, anh biết tôi đang ở đây mà không ghé qua. Tôi hi vọng sự thay đổi này là liều thuốc để vết đau trong tôi lành dần, không nhức nữa.

Nhưng mọi chuyện cũng không dễ như thế. Tôi chỉ quên qua một đêm ngủ say vì mệt, qua một sáng thức giấc mở toang cửa sổ đón nắng ngày mới, và khi một mình đối mặt với những việc rất cần bàn tay của một người đàn ông, khi bị chiếc búa đóng đinh đập vào tay, tôi oà khóc nức nở. Hơn ai hết, tôi biết nước mắt này không phải vì vết đau của búa, mà ở đâu đó trong tâm hồn tôi, trong trái tim tôi có một nỗi đau của của sự hờn tủi. Tôi cần sự giúp đỡ, và tôi gọi cho Kiên khi giọng vẫn còn ngấn nước.

Kiên đến, vẫn không giấu nổi sự kinh ngạc, dù lúc tôi nói địa chỉ qua điện thoại Kiên đã rất ngỡ ngàng. Tôi biết Kiên đã lao xe trên đường nhanh lắm.

"Thay đổi cũng tốt Thuỳ ạ!", Kiên nói khi hai đứa kê ghế ra ban công nhìn ra phía xa thành phố. Để khoan đục, treo lắp một số thứ, tôi và Kiên đã mất gần một ngày với bữa trưa tạm bợ bằng hai cốc mỳ.

Tôi im lặng. Tôi không chắc chắn nhưng tôi cũng hi vọng lời Kiên nói có thể đúng. Phía chân trời xa, một ráng đỏ vạch lên nền trời sẫm in bóng những toà nhà cao tầng của thành phố. Hoàng hôn rồi đấy. Tôi cũng hi vọng bằng sự đổi thay này, nỗi nhớ sẽ ngủ yên trong tôi, đừng thức dậy dẫu qua đêm này, bình minh lại tới.

Gửi từ Blog Phạm Hương: "Đã yêu xin yêu tù nôi đau chân tình của trái tim"

Những trò đùa dại ngày cá tháng tư

3h sáng, những hành khách cuối của chuyến bay ra hết mà Hường không thấy người yêu. Cô buồn bã lên taxi từ Nội Bài về Hà Nội mà không biết mình là nạn nhân của ngày cá tháng tư.

Trong khi bạn bè háo hức chờ ngày 1/4 để bày trò vui thì Hường lại bực mình khi nghe nhắc đến ngày này, bởi cô đã có một kỷ niệm không hay về nó cách đây hai năm, khi Hường là sinh viên năm thứ ba Đại học Hà Nội, và người yêu vẫn đang học ở nước ngoài. Họ liên lạc với nhau chủ yếu bằng cách chat. Hôm đó, đã quá nửa đêm, Hường nhận được điện thoại của Thuỷ, cô bạn gái: “Cậu ra sân bay đón anh Hưng đi. Anh ấy về chuyến hơn 1h sáng đấy”.

Thấy Hường thắc mắc sao người yêu về mà không báo trước, lại nhắn qua bạn sát giờ như thế này, Thuỷ giải thích: Ban đầu, anh định im lặng về để gây sự bất ngờ, nhưng trước khi ra sân bay lại đổi ý, muốn được người yêu đón, nhưng vì cô không online nên không nói chuyện được, đành chat với Thuỷ nhờ nhắn hộ. “Anh Hưng nhắn từ sáng sớm nhưng tớ quên mất, bây giờ mới nhớ ra, cậu đi ngay kẻo muộn, anh ấy lại tủi thân”. Không kịp suy nghĩ, Hường vơ lấy quần áo, bảo cô bạn cùng trọ dọn sẵn một chỗ ngủ rồi đi.

Tuy nhiên, mãi hơn 2h30 mới có chuyến bay đến từ đất nước Hưng du học. Và đến khi người khách cuối cùng ra khỏi, Hường vẫn không thấy người yêu. Về đến nhà khi trời gần sáng, Hương băn khoăn không biết anh có được bình an không, và mãi đến lúc đi học cô mới biết tất cả chỉ là trò cá tháng tư mà Thuỷ thông đồng với cô bạn cùng phòng Hường bày ra.

Còn 1/4 năm ngoái, Hoàng Linh, 23 tuổi, thu ngân của một siêu thị ở Hà Nội, làm cả nhà hoảng hồn rồi nổi giận vì trò đùa của cô. Tối đó bạn trai Linh sang chơi, mang theo ít quà quê mà bố mẹ anh gửi biếu thông gia tương lai. Trong khi bố mẹ đang cảm ơn thì cô con gái lạnh nhạt bảo: “Anh mang quà sang làm gì. Em và anh không hợp nhau đâu, mình chia tay là vừa”. Cả anh bạn trai lẫn phụ huynh của Linh đều thất sắc. Nghĩ con gái đòi bỏ người yêu chỉ vì chuyện giận hờn vớ vẩn, bố mẹ cô mắng cho một trận. Bị “công luận” phản đối dữ quá, Linh đành thú thật là cô chỉ định đùa vui nhân ngày cá tháng tư, thế là bị các cụ “tổng sỉ vả” một chập nữa. Còn anh bạn trai không nói gì, im lặng ra về, báo hại cô phải vất vả làm lành mấy ngày liền.

Đùa xong ân hận

Khi cho ai đó “ăn quả lừa” trong ngày 1/4, ai cũng chỉ nghĩ đó là trò đùa vô hại cho vui. Thế nhưng không ít người nói xong đã biết là mình đùa dại, đùa ác và lập tức ân hận, nhưng hậu quả cũng xảy ra rồi.

Minh Hải, 21 tuổi, sinh viên Đại học Bách Khoa Hà Nội, nhớ mãi trò đùa đối với cô bạn cùng lớp cách đây 5 năm, khi anh còn là học sinh cấp ba ở thành phố Vinh, Nghệ An. Trong lớp, Huệ là cô gái xấu xí nhất, tính khí lại hơi kỳ quặc nên rất hay bị các bạn trai trêu chọc. Thương cảm, Hải hay lên tiếng bênh vực hoặc an ủi một cách khéo léo, khiến Huệ rất cảm kích, thỉnh thoảng vẫn chia sẻ tâm sự với cậu. Kém tự tin về mặt hình thức, cô cố khẳng định mình trong chuyện học tập nên rất chăm chỉ, và trở thành một trong những người đứng đầu lớp dù không thật xuất sắc.

Lần ấy, Huệ cũng như một số bạn đang chờ kết quả kỳ thi học sinh giỏi tỉnh môn toán. Đúng ngày cá tháng tư, hội con trai trong lớp nhao nhao thông báo với Huệ là cô đỗ thủ khoa. Đã quen với việc bị trêu chọc, cô bé không tin, nhưng khi nhìn sang Hải và thấy cậu cũng xác nhận thì gương mặt Huệ bừng lên vì hạnh phúc.

“Ngay lúc đó, tim tôi đã nhói lên vì thương xót và ân hận. Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại làm như vậy”, Hải nói. Và Huệ cũng nhanh chóng nhận ra mình bị lừa khi thấy lũ con trai cười hô hố, và cậu bạn khổ sở cúi đầu. Cô oà khóc. Hải biết không phải đám bạn tinh nghịch kia, mà chính cậu đã làm cho Huệ thất vọng và bị tổn thương. Kết quả báo về sau đó cho biết Huệ thi trượt, và cô càng giận Hải.

Còn Hùng, chàng thợ điện 20 tuổi, sống ở tập thể Quỳnh Mai, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội, kể, anh cũng từng hối tiếc về trò đùa của mình. Gần nhà anh có bà cụ sống một mình vì chồng chết, con cháu ở xa. Một dạo, con gái bà cụ đi nước ngoài mấy tháng nên gửi con trai 5 tuổi cho mẹ. Bà cưng cháu một cách quá đáng, thằng bé biết vậy nên nhiều khi không nghe lời mà còn lấn lướt bà, rồi cười khanh khách khi bị mắng yêu. Bà già yếu, cháu nghịch ngợm nên hàng xóm chứng kiến không ít chuyện buồn cười. Chính vì vậy nên buổi chiều 1/4 cách đây ba năm, Hùng đi chơi về nhìn thấy bà cụ là tự nhiên nổi hứng trêu chọc.

“Bà ơi, bà cho cu Hiếu đi chơi với ai thế?”, Hùng hỏi. “Nó vẫn ngủ trong buồng mà”. “Đâu, cháu vừa thấy nó ngồi sau xe máy một bác nào lạ lắm đi ra phía sông Kim Ngưu, tay cầm cái kem, hớn hở lắm. Cháu cứ tưởng họ hàng của bác”. Bà cụ già hồn xiêu phách lạc, không kịp nghĩ gì, vừa kêu ầm lên vừa chạy bổ ra hướng Hùng vừa nói. Anh chàng chưa kịp khoái chí đã thấy bà bị ngã khi lao vào một chiếc xe máy. Đến lượt Hùng mặt tái mét, sợ hết hồn, thú nhận trò đùa dại. Bà cụ, may chỉ bị sây sát nhẹ, run rẩy khóc không tin, chỉ đến khi vào buồng thấy cháu đang ngủ mới hoàn hồn. Hôm đó Hùng bị bà cụ và những người lớn xung quanh mắng cho một trận nhớ đời.

“Mà họ có tha thì tôi cũng đã tự sỉ vả mình rồi”, Hùng nói. Cũng như nhiều người khác, sau lần lỡ dại như vậy, anh hiểu ra rằng dù là ngày cá tháng tư, dù động cơ chỉ là “để cho vui” chăng nữa, thì cũng có những chuyện không thể đem ra đùa cợt.

Nguồn gốc cá tháng 4

Cá tháng 4- ngày nói dối. hum nay mình cho khá nhìu người ăn thịt "lừa" rùi.Mình dám chắc nhìu người cũng như mình vậy nhưng các bạn có biết lịch sử ngày cá tháng 4 thế nào ko?...
(E-City) - Xung quanh nguồn gốc của ngày Cá tháng Tư vẫn còn khá nhiều tranh cãi, không thể khẳng định một cách chính xác nơi nào, từ lúc nào và lý do vì sao ngày hội này lại ra đời...

Thánh Fool xuất hiện ở rất nhiều nơi như quảng trường thành phố hay các cung điện hoàng gia và nhanh chóng trở nên nổi bật
1. Nguồn gốc cổ xưa

Có rất nhiều lễ hội cổ xưa có bao gồm các trò nghịch ngợm và trêu chọc. Ví dụ như ngày lễ Saturnalia diễn ra vào mùa đông ở Roma, ngoài việc nhảy múa, uống rượu và vui chơi, còn có một phong tục là những nô lệ đuợc phép thể hiện như thể họ được ra lệnh cho chủ nhân, và một ông vua bù nhìn ngộ nghĩnh được dựng nên để cai trị dân chúng vào ngày này. Đến thế kỷ thứ tư sau công nguyên, ngày lễ này chuyển thành ngày lễ đón chào năm mới và bị sáp nhập vào các quy định của đạo Cơ đốc.

Cuối tháng 3 thì người La Mã lại kỷ niệm sự phục sinh của thần Attis, trong lễ hội này cũng có nhiều màn nhảy múa và hoá trang. Còn ở Bắc Âu cũng có một ngày lễ trong đó có phong tục cười nhạo những người có chức sắc.

Xa hơn, ở Ấn Độ có một lễ hội gọi là Holi, được biết tới như là lễ hội của sắc màu. Trong suốt những ngày lễ, những người vui chơi ném những bột nhuộm đủ màu vào nhau đến khi tất cả bị nhuộm loè loẹt từ đầu tới chân.


2. Nguồn gốc trung đại

Trong thời cổ đại, có rất nhiều ngày lễ được tổ chức có liên quan tới ngày Cá tháng Tư. Đặc biệt là lễ hội Festus Fatuorum (buổi tiệc của các trò nghịch ngợm) bắt nguồn từ lễ hội Saturnalia. Những người tham gia bầu ra một Giáo hoàng giả và các chức sắc nhà thờ nhại. Tất nhiên là giáo hội làm hết sức mình để phản đối, nhưng nó diễn ra tới tận thế kỷ thứ 16 mới bị đàn áp.

Hình tượng Fools
Cũng có những nhân vật là thánh Fool, vị thánh bảo hộ cho ngày lễ này. Thánh Fool xuất hiện ở rất nhiều nơi như quảng trường thành phố hay các cung điện hoàng gia và nhanh chóng trở nên nổi bật. Họ mặc những bộ quần áo đặc trưng nhiều màu sắc, mũ có sừng và các đồ trang sức rẻ tiền.

3. Nguồn gốc thần thoại

Ngoài ra cũng có một số sự tích huyền bí về nguồn gốc của ngày này. Thậm chí có những nỗ lực cho thấy ngày lễ này bắt nguồn từ đạo Cơ đốc. Một truyền thuyết cho rằng nguồn gốc này có liên quan tới sai lầm của Noê khi ném một con bồ câu ra khỏi chiếc thuyền lớn của ông ta trước khi cơn Đại Hồng thuỷ bắt đầu. Hoặc một truyền thuyết khác cho rằng ngày này tưởng nhớ đến thời gian chúa Jesus bị chuyển từ Pilate đến Herod và ngược lại.

Đương nhiên cũng có những quan điểm đối lập, cho rằng nguồn gốc có liên quan tới những kẻ dị giáo. Ví dụ như ngày cá tháng Tư thường được xem là có nguồn gốc từ thần thoại La Mã. Pluto, vị chúa tể của cõi âm bắt cóc và đưa nàng Proserpina xuống sống với ông ta ở thế giới dưới mặt đất. Nàng kêu cứu đến người mẹ Ceres (vị thần của sự trồng trọt), người có thể nghe được tiếng vọng của con gái mình dưới mặt đất. Nhưng cuộc kiếm tìm của bà chỉ là vô vọng. Huyền thoại này được một số người tin là nguồn gốc của ngày Cá tháng Tư.

Những câu chuyện dân gian Anh quốc thì cho rằng ngày Cá tháng Tư có liên quan tới thành phố Gotham, một thành phố huyền thoại thuộc Nottinghamshire. Theo như câu chuyện này, vào thể kỷ thư 13, vị vua có một luật lệ là bất kỳ con đường nào ông ta đặt chân lên đều trờ thành tài sản công. Khi người dân Gotham nghe được tin vị vua sắp du ngoạn đến thành phố, họ từ chối tiếp đón vì không muốn mất đường của mình. Vị vua nghe được tin này lập tức phái quân lính đến Gotham. Nhưng khi họ đặt chân đến thành phố, họ phát hiện ra một nơi đầy những người mất trí với các hành động điên rồ, như là dìm cá chết đuối hay có gắng nhốt chim trong những chiếc chuồng không mái. Tất cả những trò trên đều là diễn kịch, nhưng vị vua đã bị bịp. Ông ta tuyên bố thành phố này quá ngu xuẩn để cai trị. Và từ đó đến nay, ngày Cá tháng Tư được tổ chức để tưởng nhớ sự lừa đảo này.

4. Sự chuyển đổi lịch

Tuy nhiên, giả thuyết rộng rãi nhất về nguồn gốc của ngày Cá tháng Tư là sự cải cách hệ thống lịch Gregorian cuối thể kỷ thứ 16.

Năm 1582, Pháp là nước đầu tiên chuyển từ lịch Julian sang Gregorian (được qui định bởi Hội đồng giáo hội năm 1563). Trong đó, ngày đầu tiên của năm bị chuyển từ cuối tháng 3 sang ngày 1/1. Những người không muốn theo sự thay đổi này vẫn cố giữ lại hệ thống lịch cũ và tiếp tục tổ chức ngày đầu năm mới vào tuần từ 25/3 đên 1/4. Họ bị cười cợt chê bai rất nhiều. Những kẻ nghịch ngợm dán những tờ giấy hình con cá lên lưng họ và nạn nhận bị giễu cợt dưới biệt danh Cá tháng Tư.

Giả thuyết này có thể cung cấp một lý do cụ thể về việc ngày 1/4 trở thành một ngày lễ của thế giới hiện đại. Nhưng rõ ràng là những giả thuyết về những lễ hội mùa xuân chế nhạo nền cai trị tồi tệ cũng có những nguồn gốc cổ xưa hơn. Thêm vào đó, quá trình mà những quy tắc về ngày này mở rộng từ Pháp sang các nước chống đối như Đức, Scotland và Anh vẫn chưa được giải thích thoả đáng. Những quốc gia này chỉ chấp nhận lịch mới vào thế kỷ thứ 18, nhưng lúc này những phong tục về ngày cá tháng Tư đã trở lan rộng khắp châu Âu.

Tóm lại, không có nhiều bằng chứng, bên cạnh các ước đoán, giúp làm sáng tỏ các giả thiết này. Vì thế, tuy giả thuyết về sự thay đổi lịch có một phần sự thật, nhưng cũng không thể coi là hoàn toàn đúng.

 
TRANG CHỦ -- -- BLOG RADIO -- -- ALBUM ẢNH -- -- NGHE NHẠC -- -- VUI CƯỜI