Labels

[ Music ] - It's Not Goodbye




Bước vào căn phòng lạnh lẽo. Nguyệt nặng nề lê chân vào căn phòng mình. Lại một ngày làm việc mệt mỏi, lại một ngày nữa trôi qua trong sự chán nản.

Cô mở đĩa nhạc mà cô hằng ngày nghe và ngồi trên chiếc giường lạnh. Giai điệu quen thuộc lại vang lên:

Now what if I never kiss your lips again
Or feel the touch of your sweet embrace.
How would I ever go on?,
Without you there’s no place to belong


Và trái tim Nguyệt lại quặn đau từng hồi. Anh ấy đã ra đi rồi, sẽ không còn quay lại. Cô nhớ lắm vòng tay anh ôm cô ngày nào. Và những lời anh nói ngày xưa rằng anh sẽ như ngôi sao kia luôn bên cạnh ánh trăng mờ ảo. Vậy mà giờ đây cô lại ôm chính bản thân mình để bớt đi cảm giác cô đơn. Đã một năm từ ngày anh ra đi để lại trong lòng cô vết thương không thể lành.

I'll be right here remembering when.
And if time is on our side
there will be no tears to cry on down the road
And I can't deny it's, not goodbye


Cô mãi đâm đầu vào công việc, để quên đi anh, để không phải khóc. Vậy mà đêm nào cô cũng đau khổ cho sự mất mát của mình.

Nguyệt dần chìm vào giấc ngủ, nước mắt cô vẫn rơi có lẽ cô đang mơ được gặp anh....

Ánh nắng buồn bã chiếu qua song cửa sổ, lại một ngày nữa lại đến. Hôm nay Chủ nhật, thường thì ngày này Nguyệt chỉ ở nhà và nghe nhạc, nhưng hôm nay cô không muốn chôn chân trong nhà. Cô muốn dạo quanh thành phố bằng taxi. Và như một thói quen, cô lại đến nơi đó, cái nhà ga xe lửa cũ kỹ nhưng lại có một không gian thật rộng. Ngày xưa, anh vẫn thường dẫn cô đến đây, không giống như những người đàn ông khác luôn dẫn bạn gái đến những nơi lãng mạn hay sang trọng, anh luôn tạo ra những kỉ niệm đẹp từ những nơi đơn giản thế này. Cô nhớ khi cô bước trên đường ray xe lửa, mỗi lần cô ngã, vòng tay anh luôn sẵn sàng đỡ cô.

Nguyệt bước lên đường ray xe lửa, cảm giác ngày xưa lại trở về trong trái tim cô, nhưng cô biết sẽ không có anh đỡ cô như ngày xưa. Cô bỗng khụy xuống trong đau đớn. Tại sao cô lại đến nơi này để rồi lại đau khổ, để rồi lại nhớ? Chợt một bàn tay mạnh mẽ chìa ra rồi một giọng trầm vang lên:

- Cô không sao chứ? Cô bị ngã à, để tôi giúp cô!

Nguyệt ngước lên. Trời đất như quay cuồng, người đàn ông đó giống anh kinh khủng, cũng mặc áo trắng, cũng đôi mắt dịu dàng đó. Trong khoảng khắc Nguyệt nghĩ rằng đó là anh, nhưng cô biết điều đó là không thể.

Cô tự đứng dậy mà không cần sự giúp đỡ của người đàn ông xa lạ ấy:

-Cảm ơn anh!

Rồi cô bước nhanh về phía trước, để lại người đàn ông với sự ngạc nhiên về thái độ kì lạ của cô.

Nguyệt về nhà, tâm trạng vừa ngạc nhiên vừa buồn bã. Cô không nghĩ trên đời có thể có người giống anh đến thế. Cô cố quên đi:

Well someday love is going to lead you back to me,
But till it does I'll have an empty heart.
So I'll just have to believe some where out there you're thinking of me


Chợt trong đầu cô hiện lên hình ảnh đau đớn của anh khi anh nằm viện. Anh bị bệnh nan y, mỗi ngày cô luôn nhìn thấy anh đau đớn vật vã với căn bệnh quái ác. Lòng cô thắt lại và những giọt nước mắt lại rơi, nhưng cô không thể làm gì được. Anh không muốn cô chăm sóc cho anh, không muốn là gánh nặng cho cô. Rồi một thời gian sau, anh mất. Nguyệt tưởng chừng như cuộc đời không còn gì nữa. Nhưng cô vẫn sống từng ngày, từng ngày trong nỗi đau mất anh, một nỗi đau quá lớn lao.

Ngày hôm sau, sau giờ làm, Nguyệt lại đến nơi ấy. Và cô bắt gặp người đàn ông xa lạ kia, chợt trái tim cô quặn thắt. Cô lại nhớ anh. Chợt người đàn ông bước đến:

- Cô là cô gái hôm qua? Dường như cô thích đến đây!

Nhờ giọng nói truyền cảm và thân thiện người đàn ông xa lạ ấy lại trở nên gần gũi hơn khiến cô có cảm thấy an toàn:

- Vâng! Vì ở đây tôi có rất nhiều kỉ niệm. Xin lỗi anh vì thái độ kì lạ của tôi hôm qua

- Không sao! Người đàn ông cười.

Nguyệt cũng cười, nụ cười đầu tiên mà cô dành cô một người đàn ông sau khi anh mất. Nguyệt cũng không ngờ mình còn có thể cười.

- Tôi có thể đưa cô về nhà được không?

- Tại sao anh ta lại tốt với một cô gái xa lạ như tôi? Nguyệt nghi ngờ hỏi

- Tôi có lí do của riêng mình. Rồi tôi sẽ nói với cô. Tôi hứa đấy.

Không hiểu sao Nguyệt lại đồng ý cho anh ta đưa về nhà. Người đàn ông xa lạ đó hỏi địa chỉ email của cô.

Hai ngày sau, Nguyệt nhận được một bức thư gửi qua email:

" Tôi đã hứa rằng sẽ nói lí do tại sao tôi lại quan tâm đến một cô gái xa lạ như cô. Tôi sẽ kể cho cô nghe một câu chuyện: Trước đây cũng ở nơi đó cách đây hơn một năm, tôi đã gặp một người đàn ông, thật kì lạ là anh ta và tôi trông khá giống nhau. Anh ta cũng bị ngã khuỵ trên đường ray xe lửa giống như cô, trông anh ta có vẻ có rất nhiều tâm sự muốn nói. Và anh ta nói tất cả với tôi, một người xa lạ. Anh ta nói anh ta sắp chết và anh ta có người yêu. Anh ta rất sợ phải từ bỏ cuộc sống này, từ bỏ cô gái đó, nhưng điều anh ta mong muốn nhất là muốn cô ấy vui vẻ và hạnh phúc sau khi anh ta ra đi, mong muốn cô ấy tìm thấy một tình yêu mới. Tôi thấy anh ta thật đáng thương, nhưng tôi đâu thể giúp được gì. Anh ta còn nói nếu cô gái đó gặp được tôi thì tốt biết mấy. Nhưng nếu tôi và cô gái đó gặp nhau, có lẽ cũng...

Xin lỗi đã làm cô mất thời giờ với câu chuyện này. Nhưng vì tôi đã hứa sẽ nói với cô. Trông cô giống như anh ta, đầy tâm sự và nỗi buồn, chính vì vậy mà tôi quan tâm đến cô.

Tạm biệt cô! Nhưng biết đâu, đó chưa hẳn là lời tam biệt"

Hoài niệm về cuộc sống



.. Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước nước mắt còn vui hơn cả một trận cười. Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình. Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế. Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay”.

Không biết các bạn cảm nhận thế nào chứ riêng với tôi, nó ý nghĩa và gần gũi lắm.



Lúc bé, thấy mọi người khóc, cứ nghĩ chắc họ đang buồn lắm đây và rất cần sự chia sẻ của những người xung quanh. Giờ mới biết họ khóc được là tự họ đã giải thoát được nỗi buồn cho chính mình. Và buồn nhất vẫn là không thể khóc được. Có thể là vì chúng ta không còn nước mắt để khóc hoặc là nỗi buồn đó không đáng để chúng ta phải khóc. Lý do làm tôi buồn mà vẫn không thể khóc là lý do thứ hai. Tôi đã từng có một tình yêu thật đẹp với một người mà tôi nghĩ là không hoàn hảo, nhưng đối với tôi điều đó không quan trọng, bởi vì chúng ta không ai là hoàn hảo cả.

Tôi yêu cái hoàn hảo và cả cái không hoàn hảo của người tôi yêu. Tình yêu của chúng tôi thật đẹp và chúng tôi đã từng mơ đến một tương lai xa, một ngôi nhà nhỏ xinh, những đứa con xinh xắn, nhưng mơ ước vẫn chỉ là ước mơ, dù có đẹp đến đâu thì tất cả cũng sẽ sụp đổ vì trong tình yêu không có chỗ cho sự lừa dối. Tôi đã rất muốn khóc, khóc thật nhiều nhưng không hiểu sao lại không thể. Điều duy nhất đọng lại trong tôi lúc này là tôi đã rất buồn, trống rỗng nhưng lại tỉnh táo một cách lạ thường. Nước mắt của tôi đã không phản bội lại tôi, nó đã không rơi một cách vô nghĩa. Nỗi buồn đầu tiên lớn nhất trong đời tôi là như thế đó, các bạn ạ.

Lúc bé, thấy mọi người cười, cứ nghĩ chắc họ đang rất vui và hạnh phúc. Giờ mới biết, trong những nụ cười hạnh phúc đó, còn có những nụ cười xót xa. Tôi đã từng cười rất hạnh phúc khi luôn đứng trong top five của lớp, khi được đi chơi cùng bạn bè, khi mang lại niềm vui cho người khác. Tôi cũng đã từng khóc rất hạnh phúc khi gia đình tôi vượt qua được những thử thách của cuộc đời để tiếp tục cuộc sống, khi tiễn một người bạn ra nước ngoài học vì bạn tôi sẽ lại quay về với một tương lai thật xán lạn, khi một việc làm nhỏ của tôi đem lại niềm tin cho người khác…

Nhưng cũng đã từng cười trong xót xa khi vô tình nghe được câu chuyện của một người bạn thân thiết mà mình hết mực tin tưởng với người khác vì nhờ câu chuyện của người bạn ấy mà mình biết mình có nhiều khuyết điểm đến như vậy, và khi tình cờ nhìn thấy người mà mình hết mực yêu thương, tin tưởng tay trong tay với một người quen của mình. Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì khi phải đối mặt nhau trong tình huống không mong muốn như vậy...

Còn tôi, tôi đã cười với hai người họ và tiếp tục bước đi, và sau đó đã đi ra khỏi cuộc đời của người mà tôi đã hết mực yêu thương, mặc dù người đó đã xin tôi tha thứ rất nhiều. Quan điểm của tôi là “Người ta đã lừa dối mình một lần thì chắc chắn sẽ có lần thứ hai. Thà đau một lần mà thanh thản”. Tôi đã cười trong xót xa như thế đó, các bạn ạ.

Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình. Câu này thì không đúng với tôi lắm. Ngay từ bé tôi đã có rất nhiều bạn, và đến giờ họ vẫn là những người bạn rất tốt của tôi, tuy thỉnh thoảng cũng làm tôi buồn phiền một chút, nhưng chẳng ai là hoàn hảo cả, tôi cũng vậy. Tôi không một mình, bởi tôi vẫn có những người bạn rất tốt ở bên mình.

Lúc bé, xem chương trình ti vi, thấy người ta sống ở những nơi hoang vu, hẻo lánh, cứ nghĩ là người ta thật cô đơn. Giờ mới biết thật ra cô đơn rất gần ta, chứ không chỉ tồn tại ở những nơi xa xôi hẻo lánh đó. Tình yêu cũng vậy đó các bạn ạ, nó mang đến cho ta nhiều niềm vui, niềm hạnh phúc, nhưng nỗi buồn và sự cô đơn cũng không ít.

Tôi cũng vậy, khi được ở bên người tôi yêu, tôi rất hạnh phúc, tôi có cảm giác như cuộc sống thật quá ưu ái đối với tôi. Nhưng sao tôi vẫn có một cảm giác gì đó rất mong manh, dễ vỡ. Yêu nhau đã khó, giữ được tình yêu đó còn khó hơn. Tôi chẳng biết tình cảm của chúng tôi có đủ lớn để có thể vượt qua tất cả mọi thử thách để tình yêu của chúng tôi đẹp mãi, đẹp mãi như những lúc này không...

Thế đấy các bạn ạ, ở bên người tôi yêu nhưng tôi vẫn cảm thấy mình rất cô đơn, vì có những nỗi lòng, những suy nghĩ mà tôi chẳng thể nào chia sẻ được.

Lúc bé, tôi còn quá nhỏ để hiểu tình yêu là gì, nhưng tôi cảm nhận được dường như người ta cười nhiều hơn, đẹp hơn khi yêu. Thấy các anh chị vui vẻ cười đùa, tay trong tay nhau cùng dạo phố, cùng nhau chia sẻ những niềm vui, những nỗi buồn và cùng nhau vượt qua những thử thách khó khăn trong cuộc sống, tôi nghĩ họ thật sự là những người hạnh phúc. Tình yêu của họ sẽ chẳng gì có thể chia cắt được và nó sẽ còn đẹp hơn nếu được kết thúc bằng một đám cưới và sống trọn đời bên nhau.

Thế nhưng, cuộc sống vốn không trọn vẹn, không phải những người yêu nhau đều đến được với nhau. Vốn dĩ chẳng có gì là hoàn hảo, và tình yêu cũng không ngoại lệ. Cũng như mọi người, tôi cũng đã từng nghĩ tình yêu của tôi và người tôi yêu thật đẹp và sẽ chẳng có lý do gì để chúng tôi phải chia tay. Thế nhưng chúng tôi cũng đã chia tay và tôi cũng kịp nhận ra rằng “tình yêu đẹp thật đấy nhưng chưa phải là tất cả, vì sau tình yêu còn có chia tay”.

Thế đấy các bạn ạ, thời gian vẫn trôi, cuộc sống vẫn biến đổi từng ngày, từng giờ. Chúng ta không biết được ngày mai của chúng ta sẽ như thế nào nên chúng ta hãy cứ sống thật tốt cho ngày hôm nay, để không bao giờ phải thốt lên hai chữ “Giá mà…”. Hãy cứ sống hết mình cho công việc, cho gia đình, cho bạn bè và cho tình yêu, rồi bạn sẽ nhận được niềm vui và hạnh phúc. Cho là nhận. Tin tôi đi!

Lột Xác !!!


ĐÊM,
Dấu cho mình chút sợ
Nén cho lòng chút đau
Để biết rằng:
Ta còn cảm giác
GIÓ,
Rít ngoài ngõ
Như gọi từng đê mê
Trở về trong hư ảo

CÒN GÌ

Cho những ngày vui vội tắt
Để ĐÊM về GIÓ lên
Đối mặt
Để thấy mình...xót xa

NGÀY,
Lên cho niềm tin trỗi dậy.................
Cho tin yêu tràn đầy.................
Ấm góc lòng....................
Đang chai sạn.................

NẮNG,
Xóa tan đêm trường.................
Gọi tâm hồn đang nấc khẽ.................
Nhịp tim yêu trở về.................

NHẬN RA

Cần có một sự thay đổi
Để NGÀY lên NẰNG tràn
Đối mặt
Để thấy mình đang
LỘT-XÁC


Đôi khi, đối mặt với những điều tồi tệ, bạn cho rằng bạn đã là người bất hạnh nhất ?
Vậy hãy dành một phút để nghĩ về những mảnh đời bất hạnh
Đôi khi, thất bại trong tình yêu khiến bạn trở nên yếu mềm ?
Vậy hãy dành một ngày để nghĩ về tình yêu mới đang đợi bạn
Đôi khi, cuộc sống là một sự an bài của số phận ?
Vậy hãy dành cả đời để nghĩ về tuổi thơ không toan tính

Bất kì điều gì tồn tại quanh bạn, luôn đem đến cho bạn những buồn vui lẫn lộn
Sự đối mặt khiến bạn trở nên mệt mỏi và đôi khi phải chọn giải pháp buông xuôi
Vậy tại sao không tự cho mình một cuộc Lột Xác ?

Đến với tôi
Người bạn không bao giờ phản bội
M.U.Z.I.K
Và hãy chọn tôi
L..T.X.Á.C

Special Present From NHP ENTERTAINMENT CO.,LTD

LT...XÁC
TRANSFORMATION
Composer I Master I Perfomer
NGUYỄN HẢI PHONG




Nhìn về từng ngày vừa đi qua đây,
Vẫn thế đấy lắm đắng cay,
Hết rồi chuyện xưa đừng buồn nữa đừng ngồi vu vơ.
Dẹp hết, dẹp hết, gột sạch hết,
Ngày dài vừa chết còn gì mà nhắc đến, điều cần làm là...vui lên !

Nhìn về đường dài còn bao chông gai,
Níu kéo mãi có thấy ai ?
Ngỡ rằng vụt bay nụ cười ấy nụ cười em đây.
Lột xác, lột xác thành người khác,
Nặng nề ngày tháng còn gì buồn chán bay lên bay lên vỡ nát !

ĐK

Cho ta vui như lúc bé thơ e ngại,
Sớm hôm không mệt nhoài,
Hát một mình, hát cùng bàn tay xinh.
Cho ta say như lúc mới yêu điên dại,
Nhớ thương em miệt mài,
Hôm nào ta ngỡ ta như trong cơn mơ.

Cũng tự sướng ^^


10 Điều yêu thương

1.Khi gặp được người mà bạn thật sự yêu thương: Hãy nỗ lực giành lấy cơ hội trở thành một nửa của người ấy bởi vì nếu người ấy ra đi, tất cả sẽ không còn kịp nữa.

2. Khi gặp một người bạn có thể tin tưởng được:
Cần giữ quan hệ tốt với người đó vì trong cuộc đời mỗi người, gặp được tri kỷ không phải là điều dễ
3. Khi gặp người đã từng giúp đỡ bạn:
Nhớ tỏ thái độ cảm kích đối với người ấy vì họ đã mang lại sự thay đổi trong cuộc đời bạn.

4. Gặp người đã từng yêu bạn:
Nên nở nụ cười cảm kích với họ vì đã giúp bạn hiểu thêm về tình yêu.

5. Gặp người từng ghét cay ghét đắng bạn:
Nên cười xã giao với họ vì họ làm bạn trở nên kiên cường hơn.

6. Gặp người đã từng phản bội bạn:
Nên nói chuyện với họ vì nếu như không phải họ, ngày hôm nay bạn sẽ không hiểu biết gì về thế giới này.

7. Gặp người bạn đã từng yêu:
Nên chúc phúc cho họ, bởi vì khi yêu, bạn chẳng đã từng mong muốn họ vui vẻ hạnh phúc đó sao?

8. Gặp người đi qua vội vàng cuộc đời bạn:
Cần cảm ơn họ đã đi qua cuộc đời này của bạn, bởi vì họ là một bộ phận sắc màu trong cụôc sống phong phú và đa dạng của bạn.

9. Gặp người đã từng hiểu lầm bạn:
Hãy nhân thể giải quyết sự ngộ nhận, bởi vì bạn có thể chỉ có một cơ hội này để giải thích mà thôi.

Và hãy cảm ơn một nửa của bạn hiện nay bởi vì người ấy đã yêu bạn,
vì bạn và người ấy đang hạnh phúc.
 
TRANG CHỦ -- -- BLOG RADIO -- -- ALBUM ẢNH -- -- NGHE NHẠC -- -- VUI CƯỜI